Chương 25
Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan
“Làm cái gì thế? Tiếng động gì vậy?”
Tiếng Chu Nhạc lao ra ngoài tạo nên một động tĩnh cực lớn, nổ tung giữa không gian lớp học vốn chỉ có tiếng thầy giáo đang giảng bài.
Tất cả mọi người đều giật bắn mình, đồng loạt ngoảnh lại nhìn về phía sau, nhưng chẳng ai kịp thấy rõ là ai đã chạy mất, vốn dĩ họ cũng chẳng mặn mà gì với vị trí của những chỗ ngồi cuối lớp.
“Chuyện gì thế? Đừng có làm mấy cái trò quái gở đó, làm tôi hú vía.” Thầy dạy Toán cầm viên phấn, lại lên tiếng phê bình lần nữa.
Một lát sau, thầy bắt đầu giảng sang câu tiếp theo.
“Đù, vừa nãy là đứa nào thế, gấu thật, đang trong tiết mà dám phi thẳng ra ngoài?”
“Chịu, chắc là buồn đi vệ sinh quá rồi, thầy Toán có bao giờ cho đi vệ sinh trong giờ đâu.”
“Chậc, nói làm tao cũng thấy buồn rồi đây, trưa nay tao vừa làm một bãi xong.”
“Ha ha ha, mày cũng phi ra ngoài đi ha ha ha.”
Trong tiếng xì xào nô giỡn của mọi người, Lục Tỉnh Nhiên khẽ nhíu mày.
Là Chu Nhạc.
Người vừa chạy ra ngoài là Chu Nhạc.
Chu Nhạc lao thẳng vào buồng vệ sinh trong cùng, khóa trái cửa lại.
Cậu ôm lấy cơ thể mình, ngồi thụp xuống.
Lạnh quá.
Nhưng cũng nóng quá.
Cậu khao khát thứ gì đó, nhưng lại chẳng biết đó là gì.
Một nỗi trống trải chưa từng trải qua lan tỏa khắp tâm trí, Chu Nhạc đỏ bừng mặt, thở hổn hển.
Chính cậu cũng có thể ngửi thấy mùi hương phát ra từ cơ thể mình, cảm giác như sắp tan chảy trong làn hương thơm ấy.
Sao lại có thể như thế này?
Cảm giác này là gì?
Chẳng lẽ là… Kỳ ph*t t*nh?
Chẳng phải cậu là Omega khiếm khuyết sao?
Hồi đó bác sĩ đã cam đoan với cậu rằng cậu sẽ không có kỳ ph*t t*nh, cũng sẽ không có pheromone…
Nhưng hiện tại… ừm, khó chịu quá.
Không biết là cảm giác gì, vùng bụng dưới bắt đầu có cảm giác ê ẩm khó chịu, sau gáy cũng bắt đầu tê rần và nóng ran.
Rất muốn được lấp đầy, nhưng lại không thể nào thỏa mãn được.
Khóe mắt Chu Nhạc đã ửng lên một vệt đỏ thẫm vì bị hành hạ.
Phải làm sao đây?
Bây giờ phải làm sao?
Cần phải tiêm thuốc ức chế… hoặc có một Alpha nào đó cũng được.
Alpha… vừa nghĩ đến danh từ này, cảm giác nóng bỏng khắp người dường như càng trở nên trầm trọng hơn.
Cậu muốn Alpha.
Đúng, Alpha… muốn Alpha.
Cậu chẳng biết làm thế nào để có, nhưng ý nghĩ lúc này chính là như vậy.
Có lẽ vì lời cầu nguyện của cậu đã có tác dụng, cửa nhà vệ sinh mở ra rồi đóng lại — có người vừa vào.
Là một Alpha.
Chưa kịp để Chu Nhạc vui mừng, cậu đã ngửi thấy mùi của đối phương trước.
Một mùi hương trầm nồng nặc, đầy tính xâm lược.
Nó chẳng hề xoa dịu được cậu, ngược lại còn mang đến nỗi sợ hãi từ bản năng sinh lý.
Không… không phải kiểu Alpha như thế này.
Chu Nhạc vội vàng bịt chặt mũi miệng, cố gắng ngăn cản sự xâm nhập của mùi hương này.
Nhưng vô dụng.
Trước đây khi không có phản ứng với pheromone, cậu chẳng ngửi thấy mùi gì, cũng chẳng cảm nhận được gì, nhưng bây giờ dù chỉ là một chút pheromone cũng đều len lỏi vào từng lỗ chân lông của cậu, như muốn chiếm đoạt lấy cậu hoàn toàn.
“Có ai không?”
Giọng nói trầm đục u ám vang vọng trong nhà vệ sinh trống trải.
Khó có thể phớt lờ, giọng nói ấy còn mang theo cảm giác ẩm ướt khó chịu.
Chu Nhạc không dám lên tiếng, thậm chí cố gắng kìm nén hơi thở, không muốn để đối phương phát hiện ra.
Nhưng làm sao có thể?
Một Alpha tồi tệ như ác quỷ sao có thể bỏ qua một Omega ngọt ngào như thế này?
Cao Kiến hít một hơi thật sâu, rồi bật cười đầy thâm hiểm.
Khóe miệng nhếch lên cũng không thể diễn tả hết sự phấn khích của hắn ngay lúc này.
Omega… bên trong có một Omega.
Và hắn là Alpha duy nhất ở đây.
Mùi hương hoa cúc La Mã, rất khác so với loại thông thường, thanh khiết mà lại đầy cám dỗ, là một Omega chưa từng bị đánh dấu.
Cuối cùng hắn cũng tìm thấy rồi, cái kẻ đã làm dấy lên những tin đồn b**n th** về Lục Tỉnh Nhiên. Vốn dĩ hắn muốn tới xem cho biết, nhân tiện xem có thể thu thập thêm thông tin gì về Lục Tỉnh Nhiên hay không, nhưng không ngờ kẻ này sau đó lại bị Lục Tỉnh Nhiên thu phục, thậm chí còn trở thành bạn bè. Đây là lần đầu tiên, lần đầu tiên Cao Kiến thấy Lục Tỉnh Nhiên kết giao với những người bạn khác ngoài Trần Nam và Thịnh Kỳ An, lại còn quan tâm đến người đó như vậy. Dù là trường hợp nào thì cũng đủ để hắn phải chú ý.
Vì vậy, chẳng phải hắn đã đích thân đến xem rồi sao?
Chỉ là không ngờ tới, ha, ông trời đúng là không bạc đãi hắn, lại để hắn phát hiện ra cái đứa tên Chu Nhạc này là một Omega.
— Omega duy nhất được phép tiếp cận Lục Tỉnh Nhiên.
Thật khiến người ta tò mò quá đi mất.
Hơn nữa, Omega này hình như còn đang ở kỳ ph*t t*nh thật đáng thương…
Cao Kiến phấn khích chưa từng có, ngay cả đôi mắt cũng hằn lên những tia sáng đỏ rực.
“Mày có thể không nói chuyện, cũng có thể không lên tiếng, nhưng vô ích thôi.” Cao Kiến nói từng chữ một, như ác quỷ đang thì thầm, “Dù tao không biết tại sao Lục Tỉnh Nhiên vẫn chưa đánh dấu mày, nhưng điều đó không quan trọng. Dù sao thì mày cũng sẽ bị tao cướp mất… Tất cả đồ vật của Lục Tỉnh Nhiên đều sẽ bị tao cướp đi, đó là số mệnh của nó.”
Đầu óc Chu Nhạc quay cuồng, căn bản không thể phản ứng kịp những gì hắn đang nói.
Cậu chỉ cảm thấy mùi hương trầm xung quanh ngày càng nặng, ngày càng nồng, mùi vị của chính cậu và của hắn đan xen vào nhau, dường như có thứ gì đó không thể kiểm soát, sắp sửa bộc phát ra khỏi cơ thể, rồi cậu sẽ hoàn toàn mất đi ý thức, chỉ còn lại bản năng Omega khuất phục.
Thật đáng sợ.
Chu Nhạc chưa bao giờ sợ hãi như thế này, ngay cả trên con đường khuya vắng vẻ lúc 12 giờ đêm khi cậu một mình đẩy chiếc xe giao hàng cũ nát về nhà, cậu cũng chưa từng cảm thấy tuyệt vọng đến thế.
Đừng lại gần… đừng lại gần đây…
Chu Nhạc không kìm được mà lùi ra sau trong buồng vệ sinh, nhưng cũng không ngăn được tiếng bước chân đang dần tiến lại gần của Alpha và tiếng cười khẩy của ác quỷ.
Toàn thân Chu Nhạc run rẩy vì sợ hãi.
Cao Kiến dừng lại trước cửa buồng vệ sinh nơi pheromone tỏa ra nồng nặc nhất.
Alpha l**m l**m chiếc răng nanh sắc nhọn, ánh mắt đầy vẻ thích thú.
Hắn giơ tay đẩy cửa.
Bị khóa rồi.
Bên trong lập tức phát ra tiếng động như một con thú nhỏ đang sợ hãi co cụm lại.
Sao thế này, hắn lại cảm thấy có chút đáng yêu.
Tuy chưa từng nhìn thấy Omega của Lục Tỉnh Nhiên, nhưng chỉ cần ngửi mùi hương và nghe tiếng động của cậu, hắn đã thấy đây là một Omega rất dễ thương rồi.
Cao Kiến hừ lạnh một tiếng đầy hài lòng, giơ chân đạp mạnh một cái.
Chu Nhạc co rúm lại sát bức tường phía sau, sợ hãi ôm lấy đầu.
Tiếng đạp cửa vang lên từng đợt, ngày càng lớn hơn.
Mỗi một tiếng động như nện thẳng vào tim Chu Nhạc, vào những dây thần kinh nhạy cảm của cậu.
Ngay khi tinh thần cậu sắp sụp đổ, gã Alpha điên cuồng bên ngoài đột nhiên dừng lại.
Bởi vì, có người khác vừa bước vào.
Chẳng biết là ai, nhưng giữa mớ hỗn độn, cậu nghe thấy tiếng cửa mở.
Cao Kiến thấy người vừa đến, sắc mặt biến đổi, ánh mắt phấn khích vẫn còn chưa dứt lập tức thu lại. Hắn hạ chân đang định đạp cửa xuống, bất ngờ nở một nụ cười rạng rỡ với người mới đến: “Lâu rồi không gặp nhỉ, Lục Tỉnh Nhiên.”
“Thật không ngờ chất lượng cửa nhà vệ sinh trường bọn mày lại tốt thế đấy.”
Lục Tỉnh Nhiên không trả lời, chỉ im lặng nhìn hắn. Ánh mắt lạnh lùng như những con dao đóng đinh Cao Kiến tại chỗ.
Pheromone Alpha lập tức trào dâng.
Nó bùng phát như một thác băng lạnh giá, như đang gột rửa tất cả những mùi hương tởm lợm thuộc về Cao Kiến trong không gian này.
Sự áp chế cấp bậc giữa các Alpha diễn ra thô bạo và tr*n tr**, gần như chẳng khác gì việc vung nắm đấm vào mặt đối phương.
Cao Kiến chỉ cảm thấy vùng xương sống như bị một tảng đá nặng vạn tấn đè lên, tay chân không kìm được mà bắt đầu run rẩy.
“Lục Tỉnh Nhiên.” Hắn nghiến răng thốt ra một câu đầy hận thù, “Mày vẫn tàn nhẫn như thế.”
Chỉ cần đứng đối diện, chỉ cần đứng đó thôi cũng đủ khiến hắn mệt bở hơi tai ngay cả khi hít thở.
Gương mặt Cao Kiến vặn vẹo, gân xanh trên trán nổi lên vì nụ cười gượng gạo.
Lục Tỉnh Nhiên không biểu cảm, thậm chí không buồn nhướng mày.
“Cút.”
Sau khi Lục Tỉnh Nhiên bước vào, sự khác thường trên người Chu Nhạc mới bắt đầu thuyên giảm. Những cảm giác khó chịu, khó nói, bứt rứt và sợ hãi dần tan biến trong cơ thể.
Chỉ còn lại những vệt hồng đỏ trên mặt.
Chu Nhạc đứng lặng tại chỗ một hồi lâu, cảm thấy tay chân đã có chút sức lực mới từ từ đứng dậy.
Gã Alpha tâm thần lúc nãy đã đi rồi, giờ cả nhà vệ sinh chỉ còn cậu và Lục Tỉnh Nhiên.
Cánh mũi khẽ lướt qua một làn khí lạnh như băng tuyết.
Đây là… pheromone của lớp trưởng?
Thật thoải mái…
Chu Nhạc áp mặt vào cửa buồng vệ sinh, chóp mũi đỏ hồng khẽ động đậy, cố gắng thu lấy chút pheromone quý giá của Alpha qua khe cửa.
Nếu có thể có thêm một chút nữa thì tốt quá.
Nghĩ đến đây, Chu Nhạc không dám nghĩ tiếp nữa.
Sao cậu có thể tham lam pheromone của lớp trưởng cơ chứ? Cậu mạnh mẽ đè nén ý nghĩ đó xuống.
Bây giờ cậu đã hồi phục lại một chút, nên ra ngoài thôi, lúc này vẫn đang trong giờ học.
Nhưng Chu Nhạc mãi không thể bước ra được bước chân này.
Bước ra thế nào đây?
Lớp trưởng… chắc chắn đã biết rồi, cậu là Omega chứ không phải Beta.
Nhưng ở trường cậu luôn mang thân phận Beta, nếu bị phát hiện là Omega thì tin tức này sẽ lan truyền rất nhanh, sự nghiệp làm shipper trong trường hay công việc giao hàng đều khỏi cần làm nữa. Omega là một sinh vật rất phiền phức, trong xã hội hiện đại để đề phòng xảy ra sự cố, người ta đã đặt ra rất nhiều hạn chế đối với Omega, thậm chí một số cơ hội việc làm cũng không dành cho Omega vì họ rất phiền phức, thực sự rất phiền phức.
Giống như cậu ngày hôm nay, chẳng làm được gì cả, còn gây ảnh hưởng đến những Alpha xung quanh, gây ra tình trạng hỗn loạn diện rộng, chắc hẳn chẳng ông chủ nào muốn chuyện như vậy xảy ra. Giả dụ có chuyện gì xảy ra thì trách nhiệm sẽ rất lớn. Mọi chuyện trên thế giới đều có tính tương hỗ, quy tắc xã hội dành cho Omega rất nhiều sự bảo vệ, nhưng đồng thời cũng hạn chế sự phát triển và sáng tạo của họ.
Có lẽ sẽ có những Omega cấp cao thoát ly khỏi quy tắc này, nhưng Chu Nhạc chắc chắn không phải, cậu là một Omega không có gia đình bảo vệ, cậu chỉ có thể nhặt nhạnh chút thức ăn từ những kẽ hở của quy tắc mà thôi.
Cậu không còn cách nào khác.
Ít nhất là lúc này, tuyệt đối không được để ai phát hiện ra thân phận Omega của mình!!!
Cùng lắm thì chết cũng không thừa nhận!
Nhưng muốn giấu giếm Lục Tỉnh Nhiên dường như cũng không phải chuyện dễ dàng, chỉ cần anh tới nói với lão Phùng một tiếng, dù cậu không thừa nhận thì cũng sẽ bị nhà trường ép tới cơ quan xét nghiệm.
Dường như con đường nào cũng—
“Cậu ổn chứ?” Lục Tỉnh Nhiên đột ngột lên tiếng hỏi.
Tim Chu Nhạc nảy lên một nhịp, không biết có nên trả lời hay không, chắc chắn đối phương cũng đã ngửi thấy pheromone của cậu rồi, nhưng anh không gọi tên cậu, nghĩa là… có thể hiểu là Lục Tỉnh Nhiên không biết người đột nhiên phát ra pheromone Omega bên trong là ai, biết đâu anh lại nghĩ là người khác?
Ôm lấy sự may mắn đó, Chu Nhạc nhất quyết không trả lời.
Lục Tỉnh Nhiên cũng mãi không chịu rời đi.
Chết tiệt! Lúc này hành động đúng đắn nhất chẳng phải là đi tìm giáo viên tới xử lý sao? Sao Lục Tỉnh Nhiên cứ đứng im bất động thế hả?
Chẳng lẽ… anh nhận ra cậu rồi?
Không thể nào, cậu là một Beta, chưa từng tỏa ra pheromone bao giờ, Lục Tỉnh Nhiên làm sao có thể chưa nhìn thấy mặt mà đã khẳng định là cậu được?
Chu Nhạc nắm chặt nắm đấm, đang lúc bồn chồn thì — chuông tan học vang lên.
Hành lang bên ngoài trở nên ồn ào.
Có người đẩy cửa nhà vệ sinh đi vào.
“Ơ đù! Đứa nào đấy, không có việc gì đứng thù lù ở đây làm gì, làm bố mày suýt chết khiếp — vãi, chào anh Lục!”
Tay cầm điếu thuốc của người đó suýt nữa thì run lên.
“Anh Lục anh đứng đây làm gì thế? Anh định…”
“Nhà vệ sinh không được hút thuốc, dập đi.” Lục Tỉnh Nhiên nói.
“Dạ vâng, anh Lục anh tin em đi, e, chưa bao giờ hút, em chỉ châm lên ngửi thử tí thôi, thật đấy, chỉ là ngửi thôi, em còn chẳng biết nó là mùi gì ha ha.”
Có người không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Thấy Lục Tỉnh Nhiên chỉ đứng đó chứ không có chuyện gì, mọi người cũng bắt đầu tự nhiên hơn. Trong nhà vệ sinh bắt đầu vang lên liên tiếp tiếng mở cửa và đóng cửa các buồng vệ sinh.
Đợi khi có người đi tới buồng trong cùng.
“? Đù, cái này sao không mở được nhỉ?”
“Thì có người bên trong, mày không thấy à?”
“Có người? Tao là thằng đầu tiên lao vào đây mà, ai mà nhanh hơn tao được chứ?”
Tuy thắc mắc nhưng hắn cũng làu bàu rồi đi sang buồng khác. Dần dần, người trong nhà vệ sinh nam ngày càng đông, các buồng vệ sinh dường như không đủ dùng.
“Thật hả trời, cái buồng trong cùng kia vào bao lâu rồi thế? Sao mãi vẫn chưa ra? Đi nặng bị rơi xuống dưới rồi à?”
“Ha ha ha ha!”
“Chắc là bị hỏng đấy, có khi phải gọi người tới sửa không?”
“Gọi người á? Ơ lúc nãy tao thấy Lục Tỉnh Nhiên lớp 3 đứng đây mà, báo cho cậu ấy là được nhỉ, chẳng phải cậu ấy ở hội học sinh sao?”
Lúc nãy?
Lúc nãy Lục Tỉnh Nhiên vẫn còn ở đây?
Nghĩa là bây giờ Lục Tỉnh Nhiên đã không còn ở đây nữa rồi.
Chu Nhạc nghe vậy liền lập tức lao ra ngoài.
Quả nhiên, Lục Tỉnh Nhiên đã rời khỏi nhà vệ sinh từ lâu.
Chu Nhạc thở phào một hơi dài.
Tạ ơn trời đất!
“Đù, Chu Nhạc, thì ra là mày! Tao còn đang bảo đứa nào cứ chiếm nhà vệ sinh mãi, thì ra là thằng nhóc mày!” Người đó tiến tới quàng vai Chu Nhạc định dạy cho cậu một bài học, tất nhiên chỉ là kiểu đùa giỡn thôi.
Nhưng Chu Nhạc theo bản năng không muốn để ai quá gần gũi với mình, liền lập tức lách người ra khỏi vòng tay đối phương như một con trạch. Cậu cười cười đáp lại vài câu bâng quơ rồi quay người nhanh chóng rời khỏi nơi đầy rẫy rắc rối này.
Kết quả là vừa mở cửa ra, thật đúng là oan gia ngõ hẹp, Lục Tỉnh Nhiên đang tựa lưng vào tường, khoanh tay, bốn mắt nhìn thẳng vào cậu.
Tim Chu Nhạc thắt lại, hơi thở tức khắc đình trệ.
Ánh mắt đen láy của Alpha khóa chặt lấy cậu, dường như anh cố tình đứng đây chờ cậu vậy.
Chu Nhạc chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, ngay cả lời nói cũng chẳng biết nói thế nào nữa.
Cách đó không xa, Thịnh Kỳ An và Trần Nam đang đi tới.
“Nghe nói lúc đang trong tiết mày không nhịn nổi nữa à? Thế nào, có kịp ra quần không?” Trần Nam trêu chọc.
“Sao mặt cậu đỏ thế? Cậu bị làm sao vậy?” Thịnh Kỳ An nhận ra điểm mấu chốt.
Chu Nhạc chột dạ cụp mắt xuống.
Lục Tỉnh Nhiên không lên tiếng, nhưng cậu cũng có thể cảm nhận được ánh mắt đầy dò xét và xem xét của anh đang dừng trên đỉnh đầu mình. Cậu chỉ thấy da đầu tê rần, chẳng dám ngẩng lên.
Thịnh Kỳ An và Trần Nam vẫn đang hỏi cậu chuyện lúc trong giờ học là thế nào, cậu không thể trả lời được, cuối cùng đành nhấn ga hết cỡ, vắt chân lên cổ mà chạy!
Trần Nam: ???
Thịnh Kỳ An: ???
Hiếm khi thấy Thịnh Kỳ An và Trần Nam lộ ra vẻ mặt kinh ngạc y hệt nhau.
Trần Nam: “Không phải chứ, nó chạy cái gì? Kịp ra quần thật à?”
Thịnh Kỳ An quay sang Lục Tỉnh Nhiên: “Trên người mày có mùi gì thế?”
Lúc nãy anh đã định nói rồi, có lẽ các Alpha khác không nhận ra được nhưng Thịnh Kỳ An vừa lại gần đã ngửi thấy ngay.
“Mày gặp Cao Kiến rồi à?” Mùi hương trầm vốn dĩ rất thơm, nhưng liên tưởng đến con người đó thì thật khiến người ta chán ghét.
Lục Tỉnh Nhiên nhàn nhạt ừ một tiếng.
Trần Nam: “Cái lồng má, nó thật sự dám đến đây à, không sợ tao đập cho trận chắc.”
Nhà họ Cao và nhà họ Lục vốn có thâm thù lâu đời, Trần Nam lại càng thấy hắn ngứa mắt.
Thịnh Kỳ An cau mày: “Nó tới làm gì?”
Lục Tỉnh Nhiên khựng lại một chút, ánh mắt trở nên trầm xuống, “Nó chặn một Omega trong nhà vệ sinh.”
Ngay cả Thịnh Kỳ An cũng không ngờ tới.
Trần Nam tưởng mình nghe nhầm: “Cái gì? Chặn một Omega trong nhà vệ sinh? Nó điên rồi sao?! Ngay tại trường mình ư?”
“Chờ đã, Omega đó là người trường mình à? Là ai vậy?”
Lục Tỉnh Nhiên càng trở nên im lặng hơn.
Hồi lâu sau, anh nhìn về hướng Chu Nhạc vừa chạy mất.
Alpha nhạy bén nheo nheo đôi mắt.
Hết chương 25
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]