Chương 26
Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan
Chu Nhạc chạy một mạch về lớp học.
Cậu ngồi vào chỗ, th* d*c.
Tuy rằng mùi hương đó đã biến mất nhưng cậu cảm giác vẫn có thể ngửi thấy được.
Đặc biệt là pheromone của Lục Tỉnh Nhiên, dường như vẫn còn bám trên người cậu.
Mùi pheromone thanh đạm, lạnh lẽo nhưng lại mang đến cho cậu cảm giác ấm áp, thấu tận tâm can.
Chu Nhạc một lần nữa hồi tưởng lại cảm giác lúc ở nhà vệ sinh khi bị pheromone của Lục Tỉnh Nhiên xâm nhập vào khắp cơ thể… thật thoải mái, thậm chí cậu còn muốn thêm một lần nữa.
Đây là lần đầu tiên cậu cảm nhận được điều này, đây chính là bản năng sinh lý giữa Alpha và Omega sao? Hóa ra những gì ghi trong sách giáo khoa sinh lý đều là thật.
Chu Nhạc mải suy nghĩ, tay vô thức cấu vào cánh tay làm đỏ ửng một mảng.
“Mày bị sao thế? Ai đuổi mày à?” Hạ Lâm Xuyên thấy Chu Nhạc chạy thục mạng vào lớp, khi về tới chỗ ngồi vẻ mặt cũng không đúng lắm.
Chu Nhạc cúi đầu, lông mi khẽ run: “… Không có.”
Đúng lúc này, Lâm Hiểu Hiểu cũng chạy vào, vô cùng kích động: “Tao nói cho hai chúng mày nghe, tao vừa nghe người lớp bên cạnh bảo, lúc nãy ngay tại nhà vệ sinh nam tầng này của chúng ta, có một Alpha trường ngoài đã chặn một Omega ở bên trong đấy!”
Tim Chu Nhạc đập thắt lại, sống lưng vô thức căng cứng.
Hạ Lâm Xuyên mở to mắt: “Không phải chứ… hắn điên rồi à?”
Lâm Hiểu Hiểu: “Nghe nói còn thả cả pheromone nữa, mấy đứa tò mò mò vào ngửi thử rồi, bảo là đúng là có gì đó không đúng, có mùi của Omega, còn có cả của Alpha nữa, mà không chỉ có một Alpha đâu.”
Hạ Lâm Xuyên: “Còn không chỉ có một Alpha?”
Đây đúng là chuyện hoang đường nhất cậu ta nghe thấy trong năm nay.
Lâm Hiểu Hiểu: “Đúng đúng đúng, bây giờ bên ngoài đang đồn rầm lên là có 2 Alpha và 1 Omega đang làm loạn trong nhà vệ sinh nam kìa, đang kiểm tra camera rồi.”
“Khụ khụ!” Chu Nhạc không nhịn được, sặc nước.
Lâm Hiểu Hiểu: “Mày bị sao vậy?”
Chu Nhạc lắc đầu, lôi cái bình giữ nhiệt cũ nát của mình ra, vờ như đang uống nước một cách thản nhiên: “Thế… đã tra ra được chưa?”
Lâm Hiểu Hiểu: “Chưa, camera ở tầng mình đều bị đám lớp 7 làm hỏng hết rồi, mày không biết à? Lão Phùng mắng thằng cầm đầu Tiêu Lam một trận tơi bời kìa!”
Chu Nhạc khẽ thở phào một hơi, đặt bình nước xuống: “Không phải, mày nói chuyện sao cứ ngắt quãng thế hả?”
Lâm Hiểu Hiểu kỳ quặc nhìn cậu: “Mày làm gì mà phản ứng mạnh thế? Có liên quan gì đến mày đâu.”
Chu Nhạc cúi đầu, không dám hé răng.
Hạ Lâm Xuyên: “Thế chuyện này cứ thế mà xong à?”
Lâm Hiểu Hiểu khoanh tay, thong thả nói: “Chẳng biết nữa. Có thể vẫn đang tra, nhưng cũng có thể chỉ là lời đồn thôi. Dù sao thì việc thả pheromone trong trường là gan quá lớn rồi, còn chặn Omega nữa, chẳng lẽ không phải vào đồn cảnh sát sao?”
Hạ Lâm Xuyên: “Chắc là không đâu, nếu là đám trẻ chưa vị thành niên ở khối 10 thì chỉ phải vào trại cải tạo thôi, một thời gian sau lại được thả ra thôi mà.”
Lâm Hiểu Hiểu nghe xong muốn chửi thề: “Đúng là phân biệt giới tính, tại sao Alpha bọn mày có thể tùy tiện làm theo ý muốn dựa vào pheromone của mình như thế hả?”
Hạ Lâm Xuyên: “Ừm…”
Thật sự khó mà giải thích, nhưng đúng là như vậy, Alpha khi còn trẻ tuổi tâm hồn xao động thường không kiểm soát tốt pheromone của mình, đôi khi thực sự sẽ mất kiểm soát. Nhưng việc vào trại cải tạo chỉ giới hạn ở những hành vi chưa thành, nếu thực sự lợi dụng thân phận AO để ép buộc Omega làm chuyện gì đó thì đó là vụ án hình sự, trại cải tạo không quản nổi đâu.
Hạ Lâm Xuyên còn chưa kịp giải thích thì giây sau Lâm Hiểu Hiểu đã đổi sắc mặt nói: “Tất nhiên rồi, nếu là lớp trưởng muốn tùy tiện làm gì với tao thì tao vẫn sẽ tha thứ cho cậu ấy thôi.”
“…”
Không khí im lặng đến mức khiến người ta cạn lời.
Lâm Hiểu Hiểu nâng má, đắm đuối nói: “Lớp trưởng mà lấy pheromone ra chặn tao thì tốt biết mấy, thật muốn biết pheromone của cậu ấy có mùi gì.”
“Thơm lắm.” Chu Nhạc nhấp một hụm nước, bình thản nhận xét, “Chỉ là hơi lạnh một chút nhưng khiến người ta cảm thấy rất an tâm.”
“…”
Xung quanh lại một lần nữa chìm vào im lặng.
Chu Nhạc ngơ ra một lúc mới phản ứng kịp.
Cậu vừa ngước mắt lên đã thấy Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên đều đang nhìn mình.
!!!
“Lưu Nghiên Nghiên nói đấy! Cô ấy… cô ấy đã nói với tao như thế.” Chu Nhạc suýt nữa cắn phải lưỡi mình.
Lâm Hiểu Hiểu nheo mắt đầy nghi hoặc: “Thật không?”
Chu Nhạc mặt đầy chân thành: “Tất nhiên là thật rồi!”
Lâm Hiểu Hiểu cũng hơi hơi tin.
Cũng đúng, chắc chắn phải là Lưu Nghiên Nghiên rồi. Lưu Nghiên Nghiên là một Omega, lại còn là Omega cấp cao, những Omega bình thường như các cô không ngửi thấy mùi trên người Lục Tỉnh Nhiên nhưng Lưu Nghiên Nghiên thì có thể. Nghĩ đến đây Lâm Hiểu Hiểu có chút vui mừng, liền mở nhóm chat WeChat để chia sẻ tin tức số một này với hội chị em.
Chu Nhạc thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ trong một lát mà cậu cảm thấy mình như già đi mười tuổi.
Mệt mỏi quá đi mất!
“Chu Nhạc.” Một tiếng gọi đột ngột vang lên bên tai.
Chu Nhạc giật nảy mình, né người sang một bên.
Hạ Lâm Xuyên xáp lại gần, vẻ mặt huyền bí: “Sao tao cứ thấy từ lúc mày về tới giờ, mày cứ kỳ lạ thế nào ấy nhỉ?”
“Tao… tao có gì lạ đâu, tao rất bình thường mà có được không?” Chu Nhạc chột dạ nuốt nước miếng, ánh mắt ngước lên cũng không dám nhìn Hạ Lâm Xuyên, cứ né tránh mãi, chỉ sợ viết luôn hai chữ “chột dạ” lên mặt thôi.
Hạ Lâm Xuyên cứ thấy kỳ lạ sao đó.
Nhìn Chu Nhạc, cứ cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng rốt cuộc là không đúng ở chỗ nào nhỉ?
Hạ Lâm Xuyên quan sát kỹ Chu Nhạc, ghé sát mặt tới.
Chu Nhạc nín thở, lúc này cậu đang nhạy cảm vô cùng với mùi hương của Alpha, Hạ Lâm Xuyên cứ lại gần như thế khiến cậu chỉ thấy mùi hương trên người cậu ta làm cậu thấy khó chịu vô cùng.
Cứu mạng!
Nói chuyện thì cứ nói thôi chứ mắc mớ gì cứ phải xáp lại gần thế hả!
Đúng lúc này, phía trước, nhóm của Lục Tỉnh Nhiên bước vào.
Chu Nhạc ngẩng đầu lên, vừa hay chạm ngay vào ánh mắt của Lục Tỉnh Nhiên.
Chu Nhạc lập tức đẩy mạnh Hạ Lâm Xuyên ra, lực mạnh đến mức đẩy văng cậu ta về chỗ ngồi.
Hạ Lâm Xuyên: ???
Chu Nhạc cúi gằm mặt không ngẩng lên nữa, không biết có phải là ảo giác của cậu không mà cứ cảm thấy trên đỉnh đầu có một luồng ánh sáng, cứ thế dừng trên người cậu mãi cho đến khi tiếng chuông vào học vang lên mới biến mất.
Một lúc sau, trên điện thoại hiện lên một thông báo.
[Nhóm thi Hóa học lớp 3]
Thịnh Kỳ An: [Tối nay tan học đừng về vội, phòng thí nghiệm được cấp phép đã xong rồi, tối nay qua xem qua dụng cụ và màn hình điện tử giảng dạy.]
Hạ Lâm Xuyên: [OK!]
Lục Tỉnh Nhiên không cần trả lời, ý tưởng này của Thịnh Kỳ An chắc chắn đã được anh đồng ý rồi.
Vì vậy bây giờ chỉ còn chờ Chu Nhạc thôi.
Nhưng Chu Nhạc không muốn đi lắm.
Cơ thể cậu đang khó chịu, cậu muốn về phòng khám nhỏ gần nhà xem rốt cuộc là chuyện gì.
Chu Nhạc: [OK!]
Suy nghĩ là một chuyện, nhưng cậu chẳng thể nói ra được.
Dù sao đây cũng là buổi họp chính thức đầu tiên của nhóm. Chỉ mong tình trạng của mình sẽ không xảy ra sự cố gì ngoài ý muốn thôi.
Lớp học mà nhà trường sắp xếp cho họ nằm ở tầng 4 tòa nhà thí nghiệm, thời gian đặt trước là từ 5 giờ rưỡi chiều đến 9 giờ tối. Nếu xin phép bảo vệ thì thậm chí có thể ở lại muộn hơn.
Mấy người nhận chìa khóa từ giáo viên rồi bắt đầu đi về phía tòa nhà thí nghiệm.
Trần Nam cũng đi theo, một mình hắn về nhà thì chán chết đi được.
Nhưng khi nhìn thấy Hạ Lâm Xuyên, hắn có chút không cam lòng: “Không phải chứ, bọn mày rủ nó lập đội à, có mắt nhìn không đấy, tao không học giỏi hơn nó chắc?”
“Học cái gì? Kỹ năng chơi game à?” Thịnh Kỳ An nói.
Trần Nam: “Tất nhiên là Hóa học! Điểm Hóa học!”
Thịnh Kỳ An: “Dựa vào con số 39 của mày á?”
Trần Nam: “…”
Hắn thẹn quá hóa giận: “Thế nó được bao nhiêu?”
Chưa đợi Thịnh Kỳ An lên tiếng, Hạ Lâm Xuyên thản nhiên nói: “Cũng chẳng nhiều nhặn gì, 98 thôi.”
Trần Nam hừ một tiếng: “Mèo mù vớ phải cá rán.”
Thịnh Kỳ An: “Đó là điểm trung bình.”
Ngừng một lát, anh bổ sung thêm: “Điểm trung bình của tất cả bài thi từ lúc vào lớp 10 tới giờ.”
Trần Nam: “…”
Trần Nam lườm anh một cái, quay đầu nhìn Chu Nhạc đang bị tụt lại phía sau rất xa, “Thế còn nó là cái giống gì?”
Hắn nhớ mang máng điểm số của Chu Nhạc cũng bình thường, không kém nhưng cũng không nổi bật, tuyệt đối chưa đạt tới trình độ có thể tham gia thi đấu được.
Thịnh Kỳ An: “Đi mà hỏi anh Lục của mày ấy.”
Trần Nam: “…”
Hôm nay Trần Nam không muốn nói chuyện nữa rồi.
Chu Nhạc đi ở cuối hàng.
Với việc Hạ Lâm Xuyên trở thành đồng đội của mình, Chu Nhạc không quá ngạc nhiên, bởi vì Hóa học của Hạ Lâm Xuyên vốn dĩ rất tốt, trước đây những bài cậu không biết đều là tìm Hạ Lâm Xuyên giảng bài cho. Không giống như cậu, chỉ là kẻ điền cho đủ số lượng thôi.
Vẫn là nhờ lớp trưởng quan tâm tới cậu.
Nghĩ tới đây, Chu Nhạc ngẩng đầu lên.
Lúc này mới phát hiện ra mình đã cách xa nhóm Trần Nam một đoạn dài, mà có một người đang đi cùng cậu, cũng cách xa nhóm phía trước một đoạn dài.
Lục Tỉnh Nhiên chậm rãi đi bên cạnh cậu, cứ như đang… bảo vệ cậu vậy.
Tới thang máy, năm người đứng chen chúc nhau.
Trong một không gian kín, có tới bốn Alpha.
Tuy rằng họ không cố ý tỏa ra pheromone nhưng Chu Nhạc ngửi thấy vẫn thấy không mấy thoải mái.
Cậu nhích những bước chân nhỏ xíu lùi ra sau trốn tránh, vừa hay chui tọt vào góc trong cùng.
Chưa thoải mái được bao lâu, vừa ngước mắt lên đã thấy Lục Tỉnh Nhiên đứng đối diện, chắn ngay trước mặt cậu.
Vị trí này vừa hay khiến họ bốn mắt nhìn nhau.
Chu Nhạc: “…”
Biết thế thì đã chẳng dịch chuyển làm gì.
Vừa chạm phải ánh mắt của Lục Tỉnh Nhiên, Chu Nhạc liền đảo mắt đi chỗ khác, cúi đầu nhìn chân.
Cậu đứng im thin thít, ngay cả thở mạnh cũng chẳng dám.
Lục Tỉnh Nhiên nhìn từ trên cao xuống cái đầu đen bù xù như bông, và phần gáy trắng ngần lộ ra do đối phương đang cúi đầu. Phần gáy mịn màng, bằng phẳng, không có bất kỳ chỗ nào lồi lên, nơi vốn dĩ để Omega tiết ra pheromone cũng chẳng hề hiển lộ.
Vì vậy… cậu ấy có thể là một Omega không?
Đang suy nghĩ, Lục Tỉnh Nhiên bỗng phát hiện ra dưới ánh mắt của mình, phần cổ của cậu trai dần trở nên hồng rực, ngay cả vành tai cũng nhuộm chút sắc hồng. Không biết có phải là ảo giác của Lục Tỉnh Nhiên hay không mà anh dường như ngửi thấy một mùi hương tựa như hoa cỏ, thanh khiết, ngọt ngào, y hệt như mùi hương anh đã ngửi thấy ngày hôm đó.
Chưa đợi anh tìm tòi thêm thì thang máy đã tới nơi.
Chu Nhạc chuồn lẹ ra ngoài ngay lập tức.
Mãi cho đến khi chạy ra ngoài, Chu Nhạc mới cảm thấy hơi nóng trên người dịu bớt.
Lúc nãy bị hơi thở của Lục Tỉnh Nhiên bao vây, cậu vô thức lại bắt đầu đỏ mặt tim đập, thậm chí cả người bắt đầu nhũn ra.
Giống như lúc này đây, ngửi thấy mùi hương trên người Lục Tỉnh Nhiên là cậu sẽ…!
Chu Nhạc vừa quay mặt đi đã thấy mình lại đang ở cạnh Lục Tỉnh Nhiên, theo bản năng cậu định bỏ chạy.
Một bàn tay lớn của Alpha túm lấy cổ áo sau của cậu, kéo người trở lại.
“Chạy cái gì?” Giọng nói của Lục Tỉnh Nhiên mang theo một tầng không vui, “Tôi ăn thịt cậu chắc?”
Câu nói này rất nhỏ, cố ý hạ thấp giọng nói bên tai Chu Nhạc.
Trong lúc nói chuyện, đầu ngón tay anh vô tình lướt qua phần da thịt sau gáy.
Có chút mát lạnh, lại có chút ngứa ngáy.
Chu Nhạc muốn trốn nhưng lại không trốn thoát được.
“Không… không có, lớp trưởng, tớ… tớ chỉ là muốn đi vệ sinh thôi.” Chu Nhạc bắt đầu bịa chuyện.
Trần Nam nghe vậy tò mò hỏi: “Mày lại muốn đi vệ sinh à? Lúc nãy đang trong giờ học chạy ra ngoài còn chưa đi đủ hay sao?”
Chu Nhạc không trả lời, lúc này cả người cậu bị Lục Tỉnh Nhiên kìm giữ, mặt mũi trắng bệch.
Lục Tỉnh Nhiên là một Alpha có cấp bậc rất cao, đứng gần thế này không biết anh có ngửi thấy mùi hương trên người cậu hay không, nếu bị phát hiện thì tất cả coi như xong đời.
Nhận thấy sự khó chịu của cậu, Lục Tỉnh Nhiên liền buông tay ra.
Chu Nhạc vừa định chạy.
Đã nghe thấy tiếng trầm thấp nhàn nhạt của Lục Tỉnh Nhiên: “Cấm chạy.”
“Cấm trốn tôi.”
“Bằng không tôi lại bắt cậu đấy.”
“…”
**
Chan: ăn! Chắc chắn sẽ ăn! Phải chạy là đúng rồi :v
Hết chương 26
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]