Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện

Chương 27:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 27

Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan

Phòng thí nghiệm được trang trí rất đẹp, đầy đủ các dụng cụ hiện đại, còn có màn hình điện tử giảng dạy có thể trực tiếp trình diễn, kết nối với máy chủ có thể trực tiếp xuất báo cáo.

Có thể thấy nhà trường đã đầu tư rất lớn, thực sự muốn họ đạt được thứ hạng cao trong cuộc thi lần này.

“Ồ, dụng cụ đầy đủ thật đấy.” Hạ Lâm Xuyên cảm thán.

Có rất nhiều thứ họ chưa từng gặp ở phòng thí nghiệm giảng dạy thông thường.

Thịnh Kỳ An quan sát một vòng, cũng tạm coi là hài lòng, nhưng giây tiếp theo —

“Cái đồ này làm thí nghiệm có được không đây? Mỏng thế này?”

Choang…!

Cái ống nghiệm trong tay Trần Nam chưa trụ nổi nửa giây đã vỡ tan tành dưới đất.

“…” Thịnh Kỳ An cạn lời: “Mày có thể đứng yên đừng động đậy được không hả đại thiếu gia?”

Trần Nam bị mắng thì không vui, hừ một tiếng: “Chất lượng của nó vốn dĩ đã chẳng ra gì rồi, hơn nữa bản thiếu gia cũng không phải là không đền được.”

Chu Nhạc đang hí hoáy với cái màn hình lớn, cậu loay hoay mãi mà chẳng tìm thấy nút bật nguồn ở cái nơi trông giống như bục giảng kia, cứ thế nhấn chỗ này ấn chỗ kia.

“Đừng có làm hỏng đấy.” Trần Nam đi tới, đút túi quần cười khẩy một tiếng, “Tao làm hỏng thì tao đền được, chứ mày làm hỏng thì lấy gì mà đền?”

Chu Nhạc mím môi, lập tức thu tay lại, đứng ngẩn ra tại chỗ.

Cậu chẳng dám động vào bất cứ thứ gì nữa.

Trần Nam nói đúng, bất cứ món đồ nào ở đây nếu bị cậu làm hỏng thì cậu đều không đủ khả năng để đền.

“Cậu ấy đền được.” Lục Tỉnh Nhiên ở bên cạnh đột nhiên lên tiếng.

Trần Nam: “Sao nó có thể đền được chứ? Cái món này tận…”

Lục Tỉnh Nhiên: “Bởi vì tao sẽ đền được cho cậu ấy.”

Trần Nam: “…”

Trần Nam: “Anh Lục, mày không thể thiên vị như thế được đâu.”

Lúc nãy Thịnh Kỳ An bắt nạt hắn, Lục Tỉnh Nhiên có thèm nói câu nào đâu.

Lục Tỉnh Nhiên chẳng buồn để ý tới hắn, quay người đi tới bên cạnh Chu Nhạc, cúi đầu nhấn vào một cái nút đen ở dưới cùng, “Nút nguồn ở đây.”

“Đây là chuột, bàn phím Bluetooth, màn hình nền ở đây, cậu có thể thao tác ở phía dưới này.” Lục Tỉnh Nhiên dạy từng bước một, Chu Nhạc học rất chăm chú. Đôi mắt mềm mại ấy chứa đựng đầy sự khát khao kiến thức.

Lục Tỉnh Nhiên nhìn dáng vẻ cậu thao tác trên bàn phím. Ngón tay thon nhỏ, trắng trẻo mềm mại, đúng là có chút giống Omega. Đôi mắt trong sáng, lông mi mềm mại, chớp chớp liên hồi trông như cục bông nhỏ. Ánh mắt Lục Tỉnh Nhiên dừng lại trên mặt cậu một lúc.

Chu Nhạc hoàn toàn không biết có người đang nhìn mình chằm chằm từ trên cao, cậu vẫn chuyên chú thao tác. Thực ra cậu chưa bao giờ nghịch máy tính, cái điện thoại thông minh trong tay cũng chỉ có những chức năng cơ bản nhất. Thế nên khi nhìn thấy máy tính cậu thấy rất hứng thú. Nhưng chẳng biết sao, đột nhiên màn hình đứng hình, cậu di chuột thế nào cũng không thấy phản ứng gì.

Chu Nhạc bắt đầu lo lắng: “Cái này… bị làm sao thế này?”

Chẳng lẽ bị hỏng rồi sao?

Cái máy tính này cậu đền không nổi đâu!

Cậu bắt đầu nhấn chuột điên cuồng nhưng vẫn vô dụng.

Đang lúc không biết phải làm sao thì một bàn tay lớn áp lên tay cậu, bao trùm lấy tay cậu để thao tác chuột, nhấn đại vài cái trên màn hình, khi màn hình nền khởi động lại thì đã khôi phục bình thường.

“Vấn đề của máy móc thôi, giật lag bình thường ấy mà, đừng hoảng.” Giọng nói trầm thấp của Lục Tỉnh Nhiên mang lại sự an ủi rất lớn, Chu Nhạc từ từ bình tĩnh lại.

Thấy màn hình máy tính cuối cùng cũng ổn định, lòng cậu cũng bớt hoảng sợ hơn.

Vừa ngẩng đầu lên, Chu Nhạc mới phát hiện mình đang đứng gần Lục Tỉnh Nhiên vô cùng, gần như là mặt chạm mặt. Cậu vội vàng né ra sau nhưng đằng trước chính là chiếc máy bục giảng lớn kia, cậu hoàn toàn không còn chỗ nào để trốn. Vì lúc nãy Lục Tỉnh Nhiên cầm tay chỉ việc cho cậu di chuột nên cơ thể anh vốn dĩ đã bao vây lấy cậu, hiện tại… dường như anh cũng không có ý định buông ra.

Chu Nhạc vội vàng quay người lại.

Đằng sau, lưng cậu áp sát vào lồng ngực của Lục Tỉnh Nhiên.

Ý nghĩ này khiến tim Chu Nhạc đập không ngừng.

Tay phải cũng bị đối phương nắm chặt lấy.

Chu Nhạc muốn thu tay lại nhưng không ngờ lại bị đối phương nhấn mạnh hơn.

“Đừng động đậy, vẫn chưa xong đâu.”

“…”

Giọng nói của Lục Tỉnh Nhiên xáp lại gần, nổ tung bên tai cậu, vừa trầm vừa khàn, lòng bàn tay anh bao phủ lấy mu bàn tay cậu, nhấn mạnh, rồi lại mạnh hơn nữa, hai người áp sát vào nhau không kẽ hở, đều có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể và làn da của nhau.

Chu Nhạc cam chịu nhắm mắt lại.

Cậu có chút không đúng rồi, trong người dường như có thứ gì đó đang rục rịch trỗi dậy.

Pheromone dường như lại sắp tràn ra ngoài rồi… không được, không thể như thế này.

Làm ơn, kết thúc nhanh đi mà.

Cuối cùng, không biết qua bao lâu, Lục Tỉnh Nhiên không cầm tay cậu nữa. Con trỏ chuột trên màn hình cũng không còn di chuyển.

Có vẻ như đã xong rồi.

Thế tại sao người đằng sau vẫn chưa chịu rời đi, chẳng hề nhúc nhích?

“Lớp… lớp trưởng…” Chu Nhạc thấp thỏm hỏi một câu.

Lục Tỉnh Nhiên không trả lời, mãi một lúc lâu sau mới vang lên tiếng “Ừm?” đầy vẻ vui sướng.

Anh cúi đầu nhìn sinh vật nhỏ bé như con thú bị vây hãm trong vòng tay mình. Dáng vẻ hoang mang bất lực, chỉ có thể dựa dẫm vào mình, chẳng thể chạy thoát.

Bản tính Alpha tồi tệ lộ ra, anh nghiến nghiến răng.

Anh không muốn buông ra, thậm chí còn muốn siết chặt hơn nữa.

Chu Nhạc loay hoay mấy vòng vẫn không thoát ra được, chẳng biết phải làm sao, mà hơi thở của Alpha thì càng lúc càng gần. Sự bá đạo, đầy tính chiếm hữu, pheromone Alpha tỏa ra theo bản năng.

“Chu Nhạc.” Lục Tỉnh Nhiên đột ngột gọi tên cậu.

Lông mi Chu Nhạc run rẩy, đôi má nóng bừng, cơ thể tê rần một cách thầm kín lại có xu hướng cuộn trào.

Đầu óc cậu có chút không còn tỉnh táo, khẽ rên một tiếng: “Dạ?”

Sau đó là một khoảng lặng kéo dài.

Lục Tỉnh Nhiên không hỏi thêm gì, cũng không áp sát thêm nữa.

Nhưng trong lòng Chu Nhạc lại có một cảm giác, cậu biết điều mà Lục Tỉnh Nhiên muốn hỏi là gì.

Không được! Cậu không thể trả lời!

Cậu không thể nói cho anh biết mình là Omega.

Nhưng mùi hương… mùi hương sắp không thể kiểm soát nổi nữa rồi.

Bàn tay cậu bị Lục Tỉnh Nhiên nắm lấy đã ướt đẫm mồ hôi.

Nóng hổi và bết dính.

Chu Nhạc sắp không chịu nổi nữa rồi.

Đúng lúc này, Lục Tỉnh Nhiên bỗng nhiên lùi cơ thể ra xa.

Rời đi một cách triệt để.

Chu Nhạc đứng lặng tại chỗ một hồi lâu, chân nhũn ra suýt chút nữa thì ngã quỵ xuống đất.

**

Lục Tỉnh Nhiên đi sang một bên, động tác rất nhanh, đứng đối diện với bức tường.

Thịnh Kỳ An nhận ra điều không ổn, đi tới hỏi: “Sao thế?”

Chưa tới gần anh đã khẽ nghiêng người lùi lại sau một chút.

“Trên người mày là mùi gì thế này?”

Mùi của Omega? Hình như đã ngửi thấy ở đâu rồi.

Lục Tỉnh Nhiên quay đầu, nói từng chữ một: “Mày ngửi thấy rồi?”

Thịnh Kỳ An: “…”

Sự va chạm trực diện giữa các Alpha rất rõ ràng, Thịnh Kỳ An nhìn cảm xúc đang đè nén trên mặt Lục Tỉnh Nhiên là hiểu ngay.

Anh đang không vui vì Thịnh Kỳ An đã ngửi thấy mùi hương vừa mới ám lên người mình.

Chỉ là ngửi một chút thôi mà đã giận thế rồi sao?

Ánh mắt Thịnh Kỳ An dần chuyển hướng về phía bục giảng đa phương tiện.

Chu Nhạc đang chống tay vào bục giảng, th* d*c đầy khó khăn. Khóe mắt hơi ửng hồng.

“Thịnh Kỳ An.”

Một tiếng gọi trầm và lạnh vô cùng, chỉ nghe thôi cũng đủ cảm nhận được sự giá rét bên trong.

Thịnh Kỳ An quay đầu lại, ánh mắt u ám của Lục Tỉnh Nhiên đang khóa chặt lấy anh.

“Ok.” Thịnh Kỳ An giơ tay tỏ ý đã hiểu, lùi lại vài bước.

Cùng là Alpha nên anh rất hiểu cái cảm giác khi người mình quan tâm bị một Alpha khác khóa mục tiêu và chú ý. Nếu đang trong kỳ mẫn cảm thì anh đã có thể đập tan xác gã Alpha đó rồi.

Chỉ là, nếu chỉ bằng một Beta như Chu Nhạc, chắc Lục Tỉnh Nhiên chẳng đến mức điên cuồng như vậy đâu.

“Là Omega à” Thịnh Kỳ An không kìm được mà hỏi.

Lục Tỉnh Nhiên im lặng không trả lời.

Quan sát xong phòng thí nghiệm, mọi người chia công việc rồi chuẩn bị về nhà.

Thịnh Kỳ An chủ động nói: “Nhà tôi có xe đến đón, có thể tiện đường đưa mọi người về.”

Chu Nhạc nhận ra ánh mắt của Lục Tỉnh Nhiên, lập tức từ chối khéo: “Không cần đâu, tớ có xe đạp, có thể tự đi về được.”

Hạ Lâm Xuyên cũng nói: “Nhà tôi với nhà Chu Nhạc khá gần nhau, tôi để Chu Nhạc chở về luôn là được.”

Thịnh Kỳ An nhìn sang Lục Tỉnh Nhiên, thấy anh không nói gì thì cũng không ép thêm.

Bên ngoài tòa nhà thí nghiệm.

Chu Nhạc kéo Hạ Lâm Xuyên chào tạm biệt mọi người, “Vậy bọn tớ đi trước nhé.”

Hạ Lâm Xuyên còn chưa kịp nói xong hai chữ “tạm biệt” đã bị Chu Nhạc kéo đi mất, “Mày vội cái gì thế hả? Cổ áo tao kìa!”

Ánh mắt đen láy lơ đãng của Lục Tỉnh Nhiên lướt qua bóng dáng hai người đang đùa giỡn.

Trần Nam ở bên cạnh ngáp một cái thật dài: “Đi thôi, về nhà thôi, tao sắp buồn ngủ chết rồi đây.”

Lúc này đã gần 10 giờ đêm, không có tinh thần chơi game hỗ trợ nên ai nấy đều thấy mệt mỏi buồn ngủ. Vừa khéo lúc này chiếc xe bảo mẫu của họ cũng vừa chạy tới.

Trần Nam là người lên xe trước.

Thịnh Kỳ An cũng theo sau ngồi vào ghế sau, tài xế mở cửa ghế phụ cho Lục Tỉnh Nhiên nhưng anh mãi vẫn chưa lên xe.

“Hai người đi trước đi.” Lục Tỉnh Nhiên vịn vào cửa xe, “Lát nữa tao về sau.”

Một lát sau, anh gọi xe riêng của gia đình mình tới.

Chu Nhạc đưa Hạ Lâm Xuyên về đến tận chân cầu thang nhà cậu ta, rồi một mình lại hì hục đạp xe về khu chung cư nhà mình. Cậu đạp rất nhanh, vô cùng vội vã, cũng may tầm này đường cũng không nhiều xe, đủ để cậu tung hoành. Vì vậy cậu cũng không để ý thấy chiếc xe ô tô màu đen vẫn luôn bám theo phía sau mình.

Điều Chu Nhạc vội vàng không phải là về nhà, mà là tới phòng khám nhỏ cạnh nhà. Phòng khám này mới mở năm ngoái, bác sĩ là một người trẻ tuổi, chưa tới ba mươi tuổi, Chu Nhạc tình cờ lại hay mang bánh bao qua cho bác sĩ, qua lại vài lần thì trở nên thân thiết. Anh bác sĩ trẻ họ Trương, biết gia cảnh Chu Nhạc khó khăn nên khi truyền dịch hay mua thuốc men đều tính giá gốc cho cậu. Chu Nhạc cũng thường xuyên tới nhà anh, hầu như hễ ốm đau là lại tới đây khám, so với bệnh viện lớn mênh mông thì phòng khám nhỏ của anh Trương khiến cậu thấy an tâm hơn.

Khi Chu Nhạc đạp xe hối hả tới nơi thì anh Trương đang định đóng cửa cuốn.

“Anh Trương ơi…” Chu Nhạc gọi một tiếng đầy vẻ van nài.

Anh Trương không còn cách nào khác đành phải mở cửa ra lần nữa.

Chu Nhạc kể lại các triệu chứng của mình cho anh nghe.

Trước đó, anh là người duy nhất biết Chu Nhạc là một Omega.

Anh Trương: “Tình trạng của nhóc bây giờ rất rõ ràng, đang trong quá trình phân hóa rồi. Nhóc đã có thể ngửi thấy pheromone của chính mình, cái này còn cần đi bệnh viện khám làm gì nữa? Đáp án đã quá rõ ràng rồi còn gì.”

Lòng Chu Nhạc chùng xuống.

Quả nhiên là kết quả này.

“Vậy… có cách nào để em không biến thành Omega không?”

Giọng anh Trương trở nên nghiêm túc hơn: “Ức chế sự tăng trưởng và phân hóa là phạm pháp đấy Chu Nhạc.”

Sắc mặt Chu Nhạc càng thêm trắng bệch, nếu nhìn kỹ sẽ thấy cả người cậu đang khẽ run lên. Nhìn dáng vẻ này của cậu, trong lòng anh Trương cũng có chút xót xa.

Với gia cảnh như Chu Nhạc, nếu là Beta hay Alpha thì đều ổn, không nói đến chuyện kiếm được tiền mà còn chẳng cần nuôi dưỡng một cách tinh tế, ngày tháng dần khấm khá lên là điều tất yếu. Nhưng cậu lại là một Omega quý giá, trước đây không có pheromone, coi như là một Omega khiếm khuyết thì cũng thôi đi, chẳng cần kiêng kị gì, có thể tự do tự tại mà kiếm tiền, nhưng bây giờ thì sao?

Biến thành Omega, đối với những đứa trẻ nhà nghèo mà nói chẳng phải chuyện gì tốt đẹp, đặc biệt là với gia đình như Chu Nhạc, thiên đường và địa ngục chỉ cách nhau trong gang tấc. Sau này nhỡ có chịu uất ức gì thì người mẹ liệt giường ở nhà của cậu cũng chẳng thể ra mặt bảo vệ cậu được.

Anh Trương thở dài nuối tiếc, nhìn Chu Nhạc với ánh mắt phức tạp.

Rõ ràng là một đứa trẻ rất nỗ lực sống.

Vậy mà lại là một Omega không thể nhận được sự che chở.

Anh Trương: “Nhóc nên chuẩn bị một số loại thuốc đi, thuốc ngăn mùi và thuốc ức chế, nhóc đã chuẩn bị chưa? Kỳ sinh lý của Omega không phải chuyện nhỏ đâu, anh thấy nhóc thế này chắc sắp tới lúc rồi đấy, lúc đó đừng để xảy ra chuyện gì.”

“Nếu lúc đang trong kỳ ph*t t*nh mà lỡ bị ai đánh dấu thì đó là chuyện cả đời đấy.”

Lúc này đầu óc Chu Nhạc rối bời nhưng cậu cũng biết đây là sự thật mà mình buộc phải đối mặt.

“Hết… bao nhiêu tiền, thuốc ngăn mùi và thuốc ức chế ấy ạ.”

Anh Trương: “Thuốc ngăn mùi loại thông thường 100ml là 250 tệ một chai, thuốc ức chế là 1000 tệ một mũi.”

Chu Nhạc bỗng chốc như bị thứ gì đó đóng đinh tại chỗ.

Những mức giá này vượt xa sự tưởng tượng của cậu.

Anh Trương thở dài: “Đây là anh đã để cho cậu giá gốc rẻ nhất rồi đấy, thuốc của Omega vốn dĩ đã đắt rồi, anh cũng chẳng còn cách nào khác.”

Chu Nhạc cúi đầu, hồi lâu không nói câu nào.

Anh Trương: “Có lấy một bộ không?”

Một bộ?

Lấy bằng cách nào?

250 + 1000 là 1250 tệ, bằng tiền sinh hoạt của cả hai mẹ con cậu trong một tháng, lấy đâu ra tiền mà mua chứ?

Lòng Chu Nhạc tràn ngập vị đắng, đôi mắt hơi ươn ướt: “Thôi không cần đâu anh Trương, để em nghĩ thêm đã, cảm ơn anh.”

Chu Nhạc dắt xe đạp đi trên con đường đêm khuya thanh vắng không một bóng người.

Cây cối xung quanh tươi tốt, mọc rất đẹp, nhưng đồng thời cũng im lặng đến đáng sợ.

WeChat có tin nhắn tới.

Là mẹ.

Mẹ: [Sao vẫn chưa về vậy bảo bối? Đang trên đường về nhà chưa?]

Mẹ: [Đừng làm với bác Chu muộn quá, mẹ lo lắm đấy.]

Mẹ: [Có sợ không, có cần mẹ gọi điện cho con không?]

Mẹ: [Nhạc Nhạc? Sao không trả lời tin nhắn của mẹ thế?]

Mẹ: [Sau này nói với bác Chu nhé, đừng làm muộn như vậy nữa, mẹ sẽ lo lắng lắm, con cũng đừng vội kiếm tiền quá, mẹ có thể làm nhiều cơm cuộn hơn, có thể nuôi nổi con mà.]

Chu Nhạc không nhịn được nữa.

Nhìn thấy bao nhiêu dòng tin nhắn hiện lên, cuối cùng cậu cũng sụp đổ cảm xúc.

Cậu vịn vào xe đạp, ngồi thụp xuống đường, vùi đầu vào gối mà khóc nức nở.

Họ đã nỗ lực đến thế rồi, tất cả đã nỗ lực đến thế rồi, tại sao vẫn cứ như vậy?

Tại sao ông trời lại quăng ra bao nhiêu là bài toán khó cho cậu chứ?

Tại sao hết lần này đến lần khác… lại là một Omega tốn tiền đến thế, là thấy cuộc sống của họ vẫn chưa đủ khổ hay sao…

Chu Nhạc ngồi thụp dưới đất, khóc đến mức không đứng thẳng dậy nổi.

Ánh đèn đường hắt xuống người cậu, khiến bóng hình ấy trông thật nhỏ bé, đơn độc và bất lực.

Cách đó không xa, trên một chiếc ô tô màu đen, người tài xế cũng có chút không đành lòng, tuy không biết vì sao chàng thiếu niên ấy lại khóc, nhưng bóng hình nức nở run rẩy ấy vẫn khiến người ta thấy xót xa vô cùng.

“Thiếu gia, chúng ta đi chứ?” Tài xế liếc nhìn ra phía sau.

Lục Tỉnh Nhiên nhìn Chu Nhạc đang ngồi thụp dưới đất, thân hình nhỏ bé co rúm lại, còn chẳng to bằng chiếc xe đạp cũ nát bên cạnh.

Cổ họng anh cũng nghẹn lại, ánh mắt vẫn luôn dán chặt vào Chu Nhạc.

Tài xế nhìn thấy ánh mắt chứa đựng hình bóng cậu thiếu niên nhỏ bé ngoài xe của Lục Tỉnh Nhiên thì cũng hiểu ý ngay, không hỏi thêm câu nào nữa.

Chẳng biết qua bao lâu, Chu Nhạc cuối cùng cũng khóc đủ, cậu vịn vào xe đứng dậy, vừa lau nước mắt vừa đi về phía nhà mình.

Lục Tỉnh Nhiên bước xuống xe.

Anh lặng lẽ dõi theo cậu cho đến khi cậu vào nhà, nhìn thấy ánh đèn sáng lên mới quay người trở về.

Đúng lúc chuẩn bị bước lên xe thì tình cờ gặp một người từ trong phòng khám mà Chu Nhạc vừa vào đi ra.

Lục Tỉnh Nhiên đã chặn người đó lại.

Hết chương 27

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.