Chương 28
Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan
Sáng hôm sau, Chu Nhạc vẫn thấy hơi khó chịu, cả người nhũn ra, giọng nói thì nghèn nghẹt.
Ngay cả đôi mắt cũng hơi sưng lên vì trận khóc tối qua.
Sáng sớm cậu có đi tắm, nhưng vẫn ngửi thấy mùi hoa cúc La Mã trên người mình.
Dù mùi hương này khá dễ chịu, nhưng hễ nghĩ đến đây là mùi của Omega, cậu lại không khỏi căng thẳng.
Lúc đi học cũng vậy, hễ ai lại gần là Chu Nhạc lại muốn né tránh.
Lúc Lâm Hiểu Hiểu vừa đến, chưa vào giờ tự học sáng, cô định nói với cậu vài câu mà Chu Nhạc đã rụt cổ né sang tận chỗ Hạ Lâm Xuyên.
Lâm Hiểu Hiểu nổi cáu: “Mày làm cái gì thế?! Tao chỉ định cho mày xem ảnh tao chỉnh cho lớp trưởng có đẹp không thôi mà, mày làm như tao sắp c**ng b*c mày không bằng.”
Chu Nhạc: “…”
Chu Nhạc đứng từ xa liếc nhìn một cái.
Đó là ảnh chụp lén Lục Tỉnh Nhiên lúc mọi người đi thử áo blouse trắng ở phòng thí nghiệm hôm qua. Vì quy định của phòng thí nghiệm hóa học, tất cả người làm thí nghiệm đều phải mặc áo blouse. Một thân trắng tinh khôi, dáng người tuấn tú, cộng thêm gương mặt thanh tú anh khí, khoảnh khắc Lục Tỉnh Nhiên cúi đầu cầm ống nghiệm như bị đóng băng lại, trông không khác gì ảnh quảng cáo cho một bộ phim y khoa.
“Đẹp, đẹp lắm.” Vẻ đẹp trai của Lục Tỉnh Nhiên là điều không cần bàn cãi, Chu Nhạc cũng chẳng biết Lâm Hiểu Hiểu đang hỏi gì, cậu chỉ thấy Lục Tỉnh Nhiên dù có chỉnh ảnh hay không thì vẫn cứ thế thôi.
Lâm Hiểu Hiểu bấy giờ mới mãn nguyện, bắt đầu đem ảnh đi khoe khoang trong nhóm chat. Chu Nhạc nhìn góc nghiêng đầy vẻ mê trai của Lâm Hiểu Hiểu, trong lòng nảy ra một ý định.
Cậu rón rén ghé sát lại, thì thào như kẻ trộm: “Lâm Hiểu Hiểu.”
“Hửm?” Lâm Hiểu Hiểu gục xuống bàn, hờ hững đáp một tiếng.
Chu Nhạc: “Mày… có ngửi thấy mùi gì trên người tao không?”
Vẻ mặt Lâm Hiểu Hiểu sững lại, quay sang nhìn Chu Nhạc.
Ánh mắt hai người chạm nhau, bất động.
Cô cứ thế nhìn chằm chằm cậu mà không nói lời nào.
Chu Nhạc bị nhìn đến mức mồ hôi vã ra trên đầu, rồi Lâm Hiểu Hiểu buông một câu: “Mày bị dở hơi à?”
“Tao rảnh hơi hay sao mà đi ngửi mày? Mày là Alpha chắc?”
“…”
Hạ Lâm Xuyên ngồi bên cạnh thản nhiên đệm thêm một câu: “Tối qua lớp trưởng ôm nó đấy, tao nhìn thấy hết rồi. Chắc là muốn mày ngửi xem trên người nó có mùi của lớp trưởng không đấy.”
Chu Nhạc: ???
“Cái gì cơ?!” Ánh mắt Lâm Hiểu Hiểu lập tức thay đổi, nhìn Chu Nhạc cứ như nhìn viên linh đơn quý báu của Thái Thượng Lão Quân vậy: “Mày được lớp trưởng ôm á?”
Chu Nhạc: “Tao không có!”
Đó đâu phải là ôm!
Đó là đang dạy cậu cơ mà?!
Kiểu rất nghiêm túc ấy!
Lâm Hiểu Hiểu chìa tay ra: “Mau, mau lên!”
Chu Nhạc dường như thấy cả nước miếng sắp chảy ra từ miệng cô nàng đến nơi.
“Tao không có, thật sự không có mà!” Nếu có mùi thì cũng đâu phải mùi của Lục Tỉnh Nhiên!
Lâm Hiểu Hiểu chẳng thèm nghe giải thích, lao vào định ôm lấy cậu, Chu Nhạc thì né, Lâm Hiểu Hiểu với không tới liền đứng hẳn dậy để ôm, Chu Nhạc trực tiếp bỏ chạy.
Cậu chạy, cô đuổi, cậu có mọc thêm cánh cũng khó bay thoát!
Mắt thấy Lâm Hiểu Hiểu sắp đuổi kịp, giây tiếp theo, một bàn tay to lớn chắn ngang, thuận thế kéo Chu Nhạc vào lòng. Không phải kiểu ôm xã giao đơn thuần, mà là một cái ôm rất mực cẩn thận, nâng niu. Chu Nhạc vốn gầy, dáng người lại không cao, va chạm như vậy với Lục Tỉnh Nhiên khiến sự chênh lệch thể hình hiện rõ mồn một. Cứ như thể Lục Tỉnh Nhiên đang ôm lấy một món bảo bối, ánh mắt cúi xuống nhìn đỉnh đầu cậu còn mang theo chút nuông chiều.
Lâm Hiểu Hiểu bịt miệng: Oa oa oa, trông tình quá đi mất, mình điên mất rồi.
Hạ Lâm Xuyên từ cửa sau đi ra xem náo nhiệt, nhìn thấy cảnh này liền hô lên: “Hê! Nhìn kìa! Ôm rồi nhé!”
Chu Nhạc vừa kịp nhận ra mùi hương trên người đối phương có chút quen thuộc, vừa ngẩng lên đã chạm phải đôi mắt nhạt màu đang rủ xuống của Lục Tỉnh Nhiên. Thần kinh giật nảy một cái, Chu Nhạc vội vàng vùng ra khỏi vòng tay anh. Vòng tay Lục Tỉnh Nhiên trống rỗng, bàn tay nhất thời vẫn chưa kịp thu về.
Anh nhìn Chu Nhạc một cái.
Chu Nhạc hơi muốn lùi lại phía sau, nhưng đột nhiên nhớ tới lời Lục Tỉnh Nhiên nói hôm đó, không được trốn, nếu không tôi sẽ bắt cậu, thế là cậu không dám cử động nữa.
Trần Nam dậy sớm nên vẫn chưa tỉnh táo hẳn, tối qua lại chơi game cả đêm, nhìn mấy người này liền khó hiểu bảo: “Sáng sớm ra mà bọn mày sung sức thế?”
Có Lục Tỉnh Nhiên ở đó, không ai dám nói linh tinh nữa.
Chu Nhạc càng cúi gằm mặt, không dám ngẩng lên.
“Đừng làm loạn nữa, sắp vào giờ tự học rồi.”
Lục Tỉnh Nhiên lên tiếng, tất cả mọi người đều im bặt.
Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên cũng không dám hó hé, ngoan ngoãn đi vào từ cửa trước.
Cùng lúc đó, loa phát thanh vang lên một hồi chuông ngắn, giờ tự học bắt đầu.
Chu Nhạc đợi họ vào hết mới nhấc chân định bước theo, lúc này mới phát hiện bên cạnh vẫn còn một Lục Tỉnh Nhiên đang đứng.
Theo bản năng, cậu bước dịch sang bên cạnh một bước, tốc độ nhanh đến mức cảm giác như bị Lục Tỉnh Nhiên b*n r* xa vậy.
“…” Lục Tỉnh Nhiên dừng lại, liếc nhìn cậu: “Trước đây tôi đã nói gì?”
“Hả?”
“Không được trốn tôi.”
Chu Nhạc đáp nhanh như chớp: “Tớ có trốn đâu.”
Lục Tỉnh Nhiên nhìn chằm chằm vào cái chân vừa lùi thêm một bước của cậu.
Chu Nhạc: “…”
Chẳng còn cách nào, đây hoàn toàn là phản xạ tự nhiên. Trong bán kính một mét quanh Lục Tỉnh Nhiên đối với Chu Nhạc mà nói đều không phải phạm vi an toàn, chỉ cần bước vào là đến cả hít thở cũng phải thận trọng.
Chu Nhạc cười hì hì xích lại gần một chút: “Tớ là… muốn nhường lớp trưởng vào trước mà, hoàn toàn không có ý trốn cậu đâu.”
Ánh mắt Lục Tỉnh Nhiên dừng lại trên gương mặt cậu.
Nhìn Chu Nhạc đang đứng gần mình, anh khẽ hỏi: “Vừa nãy có bị va vào đâu không?”
Giọng nói nghe có chút dịu dàng, Chu Nhạc ngẩng lên, ánh mắt Lục Tỉnh Nhiên nghiêm túc và thâm trầm, nhìn chằm chằm cậu như thể thật sự rất quan tâm xem cậu có bị thương hay không.
Chu Nhạc ngẩn người một lát mới đáp: “Không, tớ không bị va quệt vào đâu cả.”
Lục Tỉnh Nhiên lúc này mới thu hồi ánh mắt: “Sau này đừng có đùa giỡn tùy tiện, cẩn thận ngã đấy.”
Chu Nhạc ngơ ngác gật đầu.
Nhìn bóng lưng Lục Tỉnh Nhiên đi vào, Chu Nhạc đột nhiên nghĩ, hay là lớp trưởng thực sự không phát hiện ra mình, mọi chuyện trước đây chỉ là tình cờ? Không phải là đang thử lòng cậu, tất cả đều do cậu nghĩ nhiều quá? Nếu không, nếu Lục Tỉnh Nhiên biết, cậu ấy không nên bình thản như thế này chứ, đến giờ cũng chẳng thấy lãnh đạo nhà trường nào gọi cậu lên nói chuyện cả.
Có lẽ… thật sự là cậu đa nghi rồi?
**
Trong giờ tự học sáng, lớp phó tiếng Anh không dẫn đọc như mọi khi, thay vào đó là giáo viên chủ nhiệm Hứa Duyệt bước vào.
“Lát nữa 8 giờ rưỡi, các em tạm nghỉ tiết Ngữ văn và Hóa học nhé. Chúng ta lên hội trường nhỏ nghe một buổi diễn thuyết về sinh lý ABO.”
Lời vừa dứt, cả lớp nhốn nháo cả lên.
“Lại diễn thuyết à, sao học kỳ nào cũng có thế nhỉ?”
“Tao cũng định nói thế, cấp hai học rồi, lên cấp ba vẫn phải học, tao thật sự chịu luôn.”
“Này, có phải do vụ Omega bị Alpha trường ngoài chặn ở nhà vệ sinh hồi trước không, nên giờ mới lại tổ chức diễn thuyết đấy?”
“Ai biết được, nhưng may quá, tao là Beta nên có thể không đi, hi hi.”
“Mẹ nó, tao cũng chẳng muốn đi, nói thật đấy.”
Như tâm linh tương thông, giây tiếp theo Hứa Duyệt nói: “Beta có thể không đi, ở lại lớp tự học. Alpha và Omega bắt buộc phải đi nhé. Lục Tỉnh Nhiên, lát nữa em lập danh sách Alpha và Omega riêng rồi nộp cho cô.”
Sau khi Hứa Duyệt đi, Lục Tỉnh Nhiên lên bục lấy hai tờ giấy A4, Alpha ký một tờ, Omega ký một tờ, ký xong thì chuyển cho anh. Tổng số người đi không nhiều, lớp 3 có tất cả 52 học sinh, Alpha và Omega chiếm khoảng một phần năm, tầm mười mấy cái tên.
“Ơ kìa, cái thằng Beta Chu Nhạc này đi làm cái gì thế?” Trần Nam nhìn tờ giấy A4 trong tay mà thấy ngứa mắt: “Còn ký vào danh sách Alpha nữa chứ, tao không muốn ký chung với nó đâu.”
Rõ ràng là một Beta mà cứ thích viết tên chung một tờ với Alpha, đây không phải là làm màu thì là cái gì, còn làm màu ngay trước mặt hắn nữa chứ!
Nghe thấy vậy, Lục Tỉnh Nhiên xoay người cầm tờ giấy qua.
Chu Nhạc.
Chữ viết y như người, nhỏ nhắn tròn trịa, nhưng cũng coi là ngay ngắn. Có vẻ như để tránh gây hiểu lầm, cậu còn chú thích thêm một cái đuôi nhỏ sau tên mình — (Beta).
Khóe môi Lục Tỉnh Nhiên khẽ cong lên.
Anh mở nắp bút, ký tên mình ngay cạnh tên của Chu Nhạc.
Trần Nam: …??
Trần Nam: Tao không hiểu nổi!
Hạ Lâm Xuyên tận mắt thấy Chu Nhạc tự tay viết tên mình lên, cậu ta còn thấy lạ hơn cả Trần Nam: “Mày đi làm gì? Mày có phải Alpha hay Omega đâu?”
Thông thường, chẳng có Beta nào rảnh rỗi mà đi nghe mấy cái buổi lải nhải lê thê suốt gần hai tiếng đồng hồ đó cả. Không biết là vị giáo sư đại học nào, cũng chẳng quen biết, lại còn lèm bèm, khéo còn mất cả bữa trưa, ai đi đúng là đồ ngốc. Alpha và Omega thì không còn cách nào khác, những lúc này họ khá là ngưỡng mộ các Beta.
Ánh mắt Chu Nhạc lóe lên: “Thì đi học thêm kiến thức mới mà… À đúng rồi, không phải chúng ta sắp làm thí nghiệm hóa học sao? Lần diễn thuyết về sinh lý AO này chắc chắn sẽ liên quan đến kiến thức hóa học, mấy cái như pheromone gì đó đang rất hot, tao đi nghe xem sao, biết đâu lại giúp ích cho cuộc thi.”
Nói vậy thì cũng chẳng có gì sai.
Hạ Lâm Xuyên cũng không nghĩ nhiều nữa.
Cứ thế, đúng 8 giờ rưỡi, mọi người có mặt tại hội trường nhỏ.
Cả lớp ngồi chung một khu vực.
Lâm Hiểu Hiểu giữ cho Chu Nhạc và Hạ Lâm Xuyên hai chỗ cạnh mình.
Trần Nam cũng giữ chỗ cho Lục Tỉnh Nhiên và Thịnh Kỳ An.
Mấy người họ ngồi chung một hàng.
Chu Nhạc ngồi cạnh Hạ Lâm Xuyên, Hạ Lâm Xuyên cạnh Trần Nam, Trần Nam cạnh Thịnh Kỳ An, và bên cạnh Thịnh Kỳ An là Lục Tỉnh Nhiên. Thấy Chu Nhạc đã ngồi xuống, Lục Tỉnh Nhiên mới ngồi vào chỗ của mình.
Buổi diễn thuyết bắt đầu.
Chu Nhạc nghe rất chăm chú, chăm chú hơn bao giờ hết, đặc biệt là khi giảng đến phần pheromone.
Vốn dĩ cậu muốn nghe xem có cách nào để ức chế sự phân hóa của mình mà không vi phạm pháp luật hay không. Những thông tin trên mạng nghe quá đáng sợ, chẳng biết có đáng tin không, so ra thì lời giáo sư đại học vẫn đáng tin hơn. Nhưng cũng chẳng nghe nói gì đến việc ức chế, hình như vẫn là phạm pháp. Hoặc là phẫu thuật cắt bỏ tuyến thể sau gáy, nhưng số tiền tốn kém còn nhiều hơn cả số tiền cậu kiếm được từ bé đến lớn cộng lại, lấy đâu ra tiền mà phẫu thuật?
Chút hy vọng cuối cùng trong lòng Chu Nhạc sắp tan biến thì đúng lúc này, điều bất ngờ ập đến.
— “Vậy trong trường hợp thông thường, khi đến kỳ ph*t t*nh, Alpha và Omega có thể tiêm thuốc ngăn chặn hoặc thuốc ức chế để chống lại ảnh hưởng của pheromone đối với cơ thể. Nếu thật sự không thể ngăn chặn được, thực ra còn một cách nữa, chắc hẳn các em đều biết, đó là gì? Đúng rồi, đánh dấu. Đánh dấu tạm thời, hoặc là đánh dấu vĩnh viễn.”
Khi câu cuối cùng của giáo sư vang lên qua micro, xung quanh rộ lên những tiếng cười trêu chọc, nụ cười trên mặt mỗi người đều rất tế nhị, mang theo chút mập mờ.
— “Việc đánh dấu sẽ làm dịu bớt ảnh hưởng của kỳ sinh lý đối với các em, đặc biệt là Omega. Nếu được một Alpha cấp cao đánh dấu, hiệu quả thậm chí còn tốt hơn cả thuốc ngăn chặn và thuốc ức chế.”
Chu Nhạc trợn tròn mắt.
Không phải cậu không biết về việc đánh dấu giữa AO, chỉ là cậu không ngờ nó lại có hiệu quả tốt đến thế? Tốt hơn cả thuốc ngăn chặn và thuốc ức chế sao? Vậy chẳng phải cậu sẽ không cần tốn nhiều tiền thế nữa? Chỉ cần tìm một Alpha cho cắn một miếng là xong, đến cả tiền thuốc ngăn chặn và thuốc ức chế cũng tiết kiệm được.
Nhưng mà… tìm ai bây giờ?
Đầu óc Chu Nhạc bắt đầu xoay chuyển điên cuồng.
— “Tuy nhiên, kiểu đánh dấu vì mục đích lợi ích này không được xã hội công nhận và khuyến khích. Đặc biệt là ở trường học của chúng ta, lứa tuổi học trò tâm hồn xao động, một khi việc đánh dấu lẫn nhau trở nên phổ biến, gây ảnh hưởng quá nhiều đến đôi bên, chắc chắn sẽ nảy sinh vấn đề. Thậm chí sau này các em có thể sẽ không còn cảm giác với những AO khác nữa.”
— “Nếu hai em không phải là một đôi lương duyên thì đúng là tạo nghiệp đấy. Aiz, các em đừng cười, chuyện này nhất định phải thận trọng, các em vẫn nên bàn bạc kỹ với phụ huynh, chút tiền này không nên tiết kiệm.”
Đúng rồi!
Chu Nhạc vui mừng nhìn sang bên cạnh, ánh mắt hệt như lúc sáng Lâm Hiểu Hiểu nhìn cậu như nhìn thấy viên linh đơn vậy.
Hạ Lâm Xuyên vốn đang đeo tai nghe chơi game, nhưng vì ánh mắt bên cạnh quá mãnh liệt, khó mà ngó lơ, thế là cậu quay đầu lại.
Vừa chạm mắt, thôi xong, Chu Nhạc nhìn cậu ta mà nước miếng sắp chảy ra đến nơi rồi.
**
Chan: Chết người đấy Nhạc Nhạc =)))) elm chưa chắc chết nhưng Hạ Lâm Xuyên chắc chắn chết :v
Hết chương 28
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]