Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện

Chương 29:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 29

Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan

Dù Chu Nhạc không nói gì, nhưng Hạ Lâm Xuyên vẫn đọc được một ẩn ý khác lạ từ biểu cảm của cậu.

“Này, mày làm gì thế?” Trần Nam đẩy đẩy Hạ Lâm Xuyên đang không ngừng xích lại gần mình.

Thịnh Kỳ An cúi đầu nhìn đỉnh đầu tròn trịa của Trần Nam vì né Hạ Lâm Xuyên mà bị buộc phải tựa sát vào mình. Anh đưa tay ra, che chắn cho Trần Nam.

Lục Tỉnh Nhiên chú ý thấy sự bất thường của mấy người kia, ngẩng mắt nhìn qua, liền thấy Chu Nhạc liên tục dán sát vào Hạ Lâm Xuyên, nụ cười nơi khóe miệng và ánh mắt trêu chọc đều như đang kể về một tâm tư nhỏ kín đáo nào đó.

Ánh mắt ấy có chút gì đó như đang nịnh nọt làm nũng.

Lục Tỉnh Nhiên nghiến răng một cái.

Anh quay đi, mặt không cảm xúc, tiếp tục nghe giảng.

Chu Nhạc quậy Hạ Lâm Xuyên một lát rồi cũng thôi.

Dù sao chuyện này cũng không thể nói ở đây được.

Cậu phải tìm lúc nào đó nói chuyện tử tế với Hạ Lâm Xuyên mới được.

**

Cho đến tối lúc làm thí nghiệm hóa học, Chu Nhạc luôn tìm cơ hội để nói chuyện với Hạ Lâm Xuyên, nhưng Hạ Lâm Xuyên và Trần Nam lại đang tranh luận hăng say, bất phân thắng bại. Đặc biệt là Trần Nam, chẳng hiểu cái gì cũng thích chen vào một chân. Thịnh Kỳ An vừa nghiên cứu đề tài với Lục Tỉnh Nhiên, vừa thỉnh thoảng liếc nhìn hai người kia, sợ họ sẽ đánh nhau trong phòng thí nghiệm. May mà Hạ Lâm Xuyên không chấp nhặt, Trần Nam cứ lải nhải suốt, Hạ Lâm Xuyên chỉ âm thầm đảo mắt trắng.

Chu Nhạc muốn sang tìm Hạ Lâm Xuyên nhưng lại sợ quá lộ liễu.

Đang định bụng hay là tối nay lúc đưa Hạ Lâm Xuyên về nhà thì nói, Hạ Lâm Xuyên bỗng xoay người mở cửa: “Tao đi vệ sinh tí, lát nói tiếp.”

Trần Nam không chịu bỏ cuộc: “Có phải mày đuối lý rồi không, tao nói mới đúng!”

Thấy vậy, Chu Nhạc cũng lẽo đẽo bám theo như cái đuôi: “Đợi tao với, tao cũng đi.”

Ánh mắt Lục Tỉnh Nhiên dõi theo chuyển động của cậu.

Một mặt nghe Thịnh Kỳ An nói chuyện, mặt khác lại lơ đãng nhìn Chu Nhạc tung tẩy chạy ra cửa.

Nhà vệ sinh của phòng thí nghiệm nằm ở cuối hành lang.

Lúc này đã khá muộn, trong tòa nhà này ngoài bọn họ ra hầu như chẳng còn ai.

Khi Chu Nhạc vào nhà vệ sinh, Hạ Lâm Xuyên vừa rửa tay xong đang lau vào người.

Vừa quay lại, hai người chạm mắt nhau.

“Mày cũng đi à.” Hạ Lâm Xuyên nhấc chân bước ra cửa: “Đi đi, tao đi trước đây.”

Nào ngờ, Chu Nhạc chống một tay lên khung cửa, chặn đường Hạ Lâm Xuyên.

Hạ Lâm Xuyên: ???

Hạ Lâm Xuyên: “Mày đây là… kabedon* tao đấy à?”

(*Tư thế chống tay đồn nữ chính vào tường ấy v)

Phải nói là tư thế này rất giống, nhưng Chu Nhạc thấp hơn Hạ Lâm Xuyên khá nhiều, nên cảnh tượng này trông cứ như trẻ con làm loạn vậy. Chu Nhạc thấy đối phương không đi tiếp nữa mới hạ tay xuống, hơi cúi đầu. Phần tóc mái trước trán che đi ánh mắt đang đấu tranh phức tạp của cậu. Lời định nói cứ lẩn quẩn trong miệng mấy vòng vẫn không biết phải mở lời thế nào.

Nói sao bây giờ, với một Alpha mà cầu xin được đánh dấu, chuyện này khác gì cầu bị đè trực tiếp chứ?

Mặt Chu Nhạc nóng bừng lên.

Đôi môi mỏng hơi hồng mở ra lại ngậm vào, nhìn thấy khuôn mặt của Hạ Lâm Xuyên, cậu chẳng thể nào thốt ra được câu: Mày có thể đánh dấu tao một cái được không?.

Dù Hạ Lâm Xuyên là một Alpha mà cậu thấy cực kỳ an toàn, lại là bạn thân, nhưng chuyện này khó nói quá, nhất là khi đối phương còn chẳng biết cậu là Omega, chỉ coi cậu là Beta.

Liệu có bị coi là kẻ b**n th** không nhỉ?

Hạ Lâm Xuyên thấy cậu cứ ngập ngừng mãi không chịu nổi nữa: “Đại ca, rốt cuộc mày muốn nói cái gì, nước trên tay tao khô cả rồi đây này.”

Chu Nhạc nuốt nước miếng, liều mạng: “Hạ Lâm Xuyên, mày có thể…”

Hạ Lâm Xuyên: “???”

Chu Nhạc: “Có thể cho tao một chút pheromone của mày không…”

Càng nói càng nhỏ, đến cuối cùng gần như chỉ là âm thanh mấp máy trong cổ họng.

Hạ Lâm Xuyên ghé tai lại gần: “Mày nói cái gì cơ?”

Cậu ta thật sự nghe không rõ, tiếng như muỗi kêu, lại còn cứ kiểu muốn nói lại thôi.

Chưa đợi Chu Nhạc nói lại lần thứ hai, cửa nhà vệ sinh đột nhiên bị ai đó từ bên ngoài đẩy mạnh ra.

Một tiếng “rầm” vang dội khiến tim cả hai đều run bắn lên.

Hạ Lâm Xuyên nhìn người vừa vào: “Lớp trưởng?”

Rồi khi chạm phải ánh mắt của Lục Tỉnh Nhiên, tim cậu ta bỗng nhiên lạnh toát.

Sao… cảm giác không khí cứ sai sai thế nào ấy nhỉ?

Quay lại nhìn, liền thấy Chu Nhạc như con rùa rụt cổ, cúi gầm mặt xuống.

Vành tai đỏ bừng.

Ở phía đối diện, Lục Tỉnh Nhiên mặt không cảm xúc, tỏa ra áp lực cực thấp nhìn cậu ta.

Chết tiệt!

Đầu óc Hạ Lâm Xuyên đột nhiên lóe sáng: “Không phải đâu lớp trưởng! Cậu nghe tôi giải thích đã, hai đứa tôi chỉ là đi vệ sinh một cách thân thiện thôi, chẳng có chuyện gì xảy ra cả đâu, cậu đừng có nghĩ xiên xẹo nhé!”

Câu nói này thà đừng nói còn hơn.

Chu Nhạc cam chịu nhắm nghiền mắt lại.

“Ra ngoài.” Lục Tỉnh Nhiên lạnh lùng buông hai chữ.

Hạ Lâm Xuyên chưa bao giờ lanh lợi như lúc này, chuồn nhanh như chớp.

Còn chu đáo đóng cửa lại. “Cạch” một tiếng, cửa bị đóng chặt từ bên ngoài.

Ngay lập tức, trong nhà vệ sinh chỉ còn lại Chu Nhạc và Lục Tỉnh Nhiên.

Không khí im lặng đến kỳ quặc.

Chu Nhạc nhất thời không dám ngẩng đầu.

Một lát sau, cảm thấy không thể cứ để tình trạng khó xử này kéo dài, Chu Nhạc chủ động nở nụ cười: “Lớp trưởng… cậu cũng đi vệ sinh hả, ha ha.”

“Vậy… cậu đi trước đi, tớ đi đây, không làm phiền cậu nữa.”

Chu Nhạc vừa nắm lấy tay nắm cửa, cửa mới hé ra một chút đã bị ai đó dùng lực đóng sập lại. Một cánh tay của Lục Tỉnh Nhiên vắt ngang qua má cậu, chống lên khung cửa. Cả người Chu Nhạc bị vây hãm trong lồng ngực anh.

Cảm giác xâm lược của Alpha bao trùm lấy cậu.

Mí mắt Chu Nhạc giật nảy.

“Cậu cần pheromone làm gì?” Giọng nói trầm thấp của nam sinh vang lên sát bên tai.

Đầu óc Chu Nhạc như nổ tung.

Lục Tỉnh Nhiên nghe thấy rồi!

Hạ Lâm Xuyên không nghe thấy, nhưng Lục Tỉnh Nhiên thì có.

“Cậu là Beta, tại sao lại cần pheromone?”

Pheromone lạnh lẽo của Alpha ập tới, bao bọc lấy cậu từng tầng một. Cứ như thể đang lướt đi trên da thịt, nguy hiểm và đầy cấm kỵ.

Tay Chu Nhạc nắm chặt tay nắm cửa, nín thở, chỉ cảm thấy tiếng tim đập của mình bên tai ngày càng lớn.

Pheromone của Lục Tỉnh Nhiên quá mạnh, khiến cơ thể cậu cũng bắt đầu rục rịch xao động.

“Tớ… không có.”

“Không có đòi…”

Chu Nhạc mặt dày không thừa nhận, nhưng nếu nghe kỹ, giọng nói đã khản đi và mềm nhũn ra rồi. Ở góc độ này, Lục Tỉnh Nhiên có thể nhìn rõ hàng lông mi mảnh dẻ đang run rẩy đầy lúng túng của nam sinh trong lòng mình.

Trái tim dường như bị cái gì đó khẽ gãi qua.

Mềm mại vô cùng.

Lục Tỉnh Nhiên nhìn chằm chằm Chu Nhạc một lát rồi rút tay về.

Buông cậu ra.

Cảm giác căng thẳng và áp bách xung quanh đột ngột biến mất, Chu Nhạc bừng tỉnh, lập tức chạy trốn khỏi nhà vệ sinh.

Quay lại phòng thí nghiệm, cậu liền rúc vào bàn giảng đa phương tiện của mình, cắm mặt vào máy tính, lơ đễnh tra cứu tài liệu.

Một phút sau Lục Tỉnh Nhiên quay lại.

“Về rồi à, vậy thảo luận tiếp thôi.” Thịnh Kỳ An nói.

Chu Nhạc chột dạ liếc nhìn Lục Tỉnh Nhiên một cái, thấy đối phương cũng đang nhìn mình, liền vội vàng thu hồi tầm mắt. Chẳng biết do tay run hay thế nào mà bấm chuột một cái, màn hình lớn của phòng thí nghiệm lập tức hiện lên một trang quảng cáo khổng lồ, còn kèm cả âm thanh. Nếu là game bình thường thì đã đành, đằng này lại không đứng đắn chút nào, tiếng nũng nịu của ai đó vang lên khiến tất cả mọi người đứng hình, bầu không khí ngượng ngùng và kỳ quặc đến cực điểm!

Trần Nam: “Vãi! Chu Nhạc! Không ngờ mày lại là hạng người này đấy?”

Hạ Lâm Xuyên: “Người anh em, mày… khá là thành thạo đấy nhỉ.”

A a a không phải đâu!

Cậu cũng chẳng biết sao nó lại hiện lên nữa!!!

Cứu mạng!!!

Tắt cái này kiểu gì đây?!!

Chu Nhạc luống cuống ấn loạn xạ, cuối cùng sau 30 giây cũng dẹp được cái trang web lộn xộn kia đi.

Mồ hôi cậu vã ra như tắm.

Cậu mệt mỏi tựa vào tường, ánh mắt đờ đẫn.

Hu hu, bạn nhỏ Chu Nhạc: không muốn sống nữa.

“Vừa nãy trong nhà vệ sinh mày làm gì cậu ta thế? Nhìn người ta sợ phát khiếp kìa.” Thịnh Kỳ An đi đến cạnh Lục Tỉnh Nhiên, thấp giọng trêu chọc.

Lục Tỉnh Nhiên không nói gì, ánh mắt chuyển từ Chu Nhạc sang Hạ Lâm Xuyên.

Hạ Lâm Xuyên nhận được tín hiệu, tưởng Lục Tỉnh Nhiên đang nhắc mình làm thí nghiệm chậm, liền vội vàng chạy lại soi thành phần dưới kính hiển vi độ phóng đại cao.

Trần Nam cũng thấy hứng thú với kính hiển vi nên đi theo Hạ Lâm Xuyên.

Cứ thế, mọi người tạm thời hòa bình được một lúc.

Hai mươi phút sau.

“Chu Nhạc.” Thịnh Kỳ An đột nhiên quay người gọi cậu: “Lại đây một lát.”

Chu Nhạc đi tới, đứng cạnh thiết bị thí nghiệm, chạm mắt với Lục Tỉnh Nhiên một cái.

Hạ Lâm Xuyên và Trần Nam cũng được gọi qua.

Thịnh Kỳ An: “Mọi người thảo luận về đề tài của chúng ta đi? Báo cáo mở đầu ngày mai phải nộp rồi.”

Nghe đến đây, Hạ Lâm Xuyên nhớ ra: “Ơ tôi thấy ý tưởng sáng nay Chu Nhạc nói khá hay đấy.”

Nghe vậy, tất cả mọi người đồng loạt nhìn về phía Chu Nhạc.

Chu Nhạc: ? Tao nói gì cơ?

Hạ Lâm Xuyên: “Thì cái cơ chế sinh lý đánh dấu AO, giao lưu pheromone gì đó, cái mà mày bảo muốn học ở buổi diễn thuyết ấy!”

Chu Nhạc nhớ ra rồi.

Đó là cậu nói bừa thôi, cơ chế sinh lý gì gì đó đều là cậu bịa ra cả.

“À, cái đó hả, cũng, cũng tàm tạm.” Hơi chột dạ, nhưng vẫn phải giả vờ như mình hiểu biết lắm.

Hạ Lâm Xuyên có vẻ thật sự hứng thú: “Tao tin là sẽ có điểm nhấn đấy, lúc đó chúng ta sẽ chiết xuất pheromone Alpha và pheromone Omega, trình diễn cơ chế quá trình đánh dấu tại chỗ, thật đấy, thầy cô giám khảo sẽ thích lắm cho mà xem.”

Chưa đợi đến giám khảo, Trần Nam đã hào hứng trước: “Đánh dấu? Kết hợp pheromone? Nghe có vẻ k*ch th*ch đấy nhỉ?!”

Trần Nam nở nụ cười.

Thịnh Kỳ An đá một cái vào khuỷu chân hắn: “Đứng đắn tí đi.”

Trần Nam không phục: “Không đứng đắn chỗ nào? Tao đang nghiêm túc góp ý cho bọn mày mà? Kẻ không đứng đắn ở đằng kia kìa!”

Chu Nhạc nhận được tín hiệu: Tôi là trượt tay! Trượt tay thôi mà!!!

Thịnh Kỳ An nghiêm nghị nói: “Chuyện này là không thể nào. Lỡ như lúc chúng ta làm thí nghiệm trình diễn mà gây ra hiện tượng ph*t t*nh tập thể, dẫn đến đánh dấu bừa bãi loạn cào cào lên thì sao, xảy ra chuyện gì là giây tiếp theo chúng ta đều vào đồn cả đấy.”

“Khỏi phải học hành gì nữa, nửa đời sau trực tiếp ngồi tù đi luôn.”

“Tại sao chứ…” Chu Nhạc thật sự không hiểu, lúc nghe giảng sáng nay đâu có nói như thế. Tuy cậu không hiểu lắm nhưng nghe có vẻ khá đáng sợ. Chẳng phải đánh dấu là tiết kiệm được tiền thuốc ngăn chặn và thuốc ức chế sao? Còn tiết kiệm được tài nguyên thuốc men nữa, tốt biết mấy.

Thịnh Kỳ An: “Buổi tọa đàm sáng nay cậu nghe công cốc à?”

Chu Nhạc nghiêm túc đáp: “Có nghe mà, nói đánh dấu có thể dùng thay cho thuốc ngăn chặn và thuốc ức chế.”

Nghe rõ mồn một luôn.

“Nhưng một khi cậu bị ai đó đánh dấu, vượt quá số lần nhất định, quen với mùi của người đó rồi, cậu sẽ không thể rời bỏ người ta được nữa.” Lục Tỉnh Nhiên nãy giờ vẫn im lặng đột nhiên lên tiếng. Đôi mắt đen thẳm sâu thẳm của Alpha nhìn thẳng vào Chu Nhạc: “Một khi rời xa, sẽ giống như cá thiếu nước vậy, sẽ vì thiếu nước mà chết.”

“Đồng thời, cậu cũng không thể tiếp nhận mùi của người khác nữa, toàn thân sẽ bài trừ, nếu bị ép đưa vào, cậu sẽ bị điên đấy.”

“…”

Nghĩa là, nếu sau này cậu muốn Hạ Lâm Xuyên giúp mình đánh dấu, thì có khả năng cậu sẽ bị nghiện, cả đời này không rời xa cậu ta được nữa. Sự thu hút chí mạng giữa Alpha và Omega, lần bị chặn trong nhà vệ sinh trước đó, Chu Nhạc đã được nếm trải rồi. Cảm giác mất kiểm soát đó thật đáng sợ.

Nghĩ đến đây, mặt Chu Nhạc hơi tái đi.

“Cho nên, đừng dễ dàng để người khác đánh dấu, cậu không chịu nổi đâu.” Lục Tỉnh Nhiên nhìn Chu Nhạc, nhấn mạnh một lần nữa.

Cứ như thể câu nói này là trực tiếp nói với cậu vậy.

Chu Nhạc lảng tránh ánh mắt đó.

Chút tia nắng vừa lóe lên trong lòng đã bị một câu nói của Lục Tỉnh Nhiên chặn đứng hoàn toàn. Không thể tiếp nhận đánh dấu của Alpha, nhưng thuốc ngăn chặn và thuốc ức chế lại đắt quá, cậu không dùng nổi.

Vậy… nếu sau này cậu thực sự bị ph*t t*nh của Omega thì sao?

Bây giờ cậu đã có pheromone rồi, biết đâu sắp đến kỳ sinh lý rồi, lúc đó phải làm thế nào?

Thôi thì cứ đi mua một lọ thuốc ngăn chặn trước đã, chắc là cũng có tác dụng phần nào, lỡ sau này có tiền mua thuốc ức chế thì cũng không sao.

Chu Nhạc mang theo tâm trạng đó trở về nhà.

Không ngờ lại nhận được một tin mừng!

“40?” Chu Nhạc không thể tin nổi vào tai mình: “Anh bảo thuốc ngăn chặn chỉ còn 40 tệ một lọ thôi á?”

Tiểu Trương: “Đúng thế.”

“Không chỉ vậy, thuốc ức chế cũng giảm giá rồi, giờ 80 tệ một ống, mà còn là loại đặc hiệu nữa đấy.”

Chu Nhạc: ???

Thuốc ức chế chỉ có 80 tệ? Trước đây nghe nói toàn cả nghìn cơ mà! Chu Nhạc cảm thấy như mình đang nằm mơ vậy: “Anh… anh nói thật chứ?”

Không lẽ cậu mua xong rồi bị tống tiền đấy chứ?

Tiểu Trương đảo mắt trắng dã, đẩy ra một lọ thuốc ngăn chặn và ba ống thuốc ức chế: “Nhóc có lấy không thì bảo?”

“Tính giá trọn gói cho nhóc, 300, đủ cho nhóc dùng nửa năm rồi.”

300! Chu Nhạc trợn tròn mắt.

“Anh chắc chắn chứ?” Cậu hỏi lại lần nữa.

Tiểu Trương cúi mặt xuống: “Nhóc có lấy không?”

Chu Nhạc khựng lại một giây, sau đó ôm lấy đống đồ trên bàn rồi chạy biến: “Tiền lát nữa em chuyển qua WeChat cho anh, không được nuốt lời đấy nhé!”

Tiểu Trương mỉm cười.

Lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn WeChat cho một người: [Đã đưa cho thằng nhóc đó hết rồi, đúng như thỏa thuận là giá gấp đôi, phiền cậu chuyển khoản qua WeChat cho tôi, cảm ơn.]

Ngay sau đó, Tiểu Trương nhận được khoản chuyển khoản 10.000 tệ.

Hô! Ra tay rộng rãi thật đấy.

Gấp đôi cũng chỉ có 7.000 tệ, đằng này chuyển luôn 10.000, xem ra là người không thiếu tiền.

Tiểu Trương nhớ lại dáng vẻ của người đó lúc mặc đồng phục đi vào, đột nhiên cảm thấy cũng đúng, trông chẳng giống khí chất của một học sinh bình thường chút nào.

Không lâu sau, đối phương lại gửi thêm một tin nhắn. [Nếu Chu Nhạc còn yêu cầu gì nữa, xin hãy đáp ứng cậu ấy, số tiền sau đó tôi vẫn sẽ bù đủ cho anh, cảm ơn.]

Tiểu Trương nhìn tin nhắn, chép miệng.

Nếu không nhìn nhầm thì đối phương chắc chắn là một Alpha, còn Chu Nhạc là một Omega vừa mới phân hóa.

Tiểu Trương không nhịn được, vẫn hỏi: [Mạn phép hỏi một câu, cậu với Chu Nhạc có quan hệ gì mà lại giúp cậu ấy như vậy?]

Phía bên kia mãi không thấy trả lời, ngay lúc Tiểu Trương tưởng đối phương sẽ không hồi âm thì đối phương đã nhắn lại.

[Bạn học.]

[Bạn học tốt.]

Ít nhất, hiện tại trong lòng Chu Nhạc, cậu ấy đang nghĩ về anh như vậy.

Lục Tỉnh Nhiên tắt màn hình điện thoại, nhìn Chu Nhạc đang ôm một đống đồ hớn hở chạy lên lầu, đôi lông mày khẽ nhếch lên.

“Đi thôi.” Lục Tỉnh Nhiên nói với tài xế.

Hết chương 29

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.