Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện

Chương 30:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 30

Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan

Chu Nhạc ôm một đống đồ về nhà, mẹ Chu là Trình Oánh thấy lạ bèn hỏi mấy câu, Chu Nhạc cứ nói bừa là thí nghiệm hóa học này nọ để lấp l**m cho qua chuyện. Đợi đến khi về phòng ngủ, cậu quý như vàng đem thuốc ức chế đi khóa lại, sau đó cầm lọ thuốc ngăn chặn Omega lên xịt xịt quanh người.

Mùi hương thanh ngọt khiến người ta thấy rất dễ chịu.

Chỉ một lúc sau, đầu cũng không còn váng vất như trước nữa.

Có tiền đúng là sướng thật mà, đỡ phải chịu khổ. Sau này cậu phải chăm chỉ kiếm tiền mới được!

Chu Nhạc thoải mái ôm lấy Tiểu Bạch đánh một giấc.

Sáng hôm sau đi học, cậu còn xé vỏ bao bì thuốc ngăn chặn, lén mang đến trường.

“Chu Nhạc! Đợi tao với.” Hạ Lâm Xuyên vừa nhai kẹo cao su vừa từ phía sau chạy tới: “Sớm thế.”

Cậu ta liếc nhìn một lượt: “Hôm nay… sao trông mày vui vẻ thế?” Mặt mày rạng rỡ, hớn hở cả ra.

Chu Nhạc hì hì cười một cái.

Một lát sau, cậu đột nhiên nhớ ra điều gì đó, bước chân khựng lại.

“Làm gì thế?” Hạ Lâm Xuyên thấy cậu dừng lại thì mình cũng dừng theo.

Chu Nhạc chằm chằm nhìn cậu, lại hì hì hai tiếng.

Cười đến mức Hạ Lâm Xuyên cảm thấy lạnh cả sống lưng, không tự chủ được mà ôm lấy người mình: “Mày làm cái gì đấy?”

Nhưng cũng chẳng ích gì, Chu Nhạc lao tới ôm chầm lấy cậu ta.

Hạ Lâm Xuyên: !!!

Cứu mạng! Cậu ta không còn trong trắng nữa rồi.

Chu Nhạc rúc vào lòng Hạ Lâm Xuyên, hít một hơi thật mạnh, quả nhiên là mùi của Alpha. Nhưng dù cậu có ngửi thế nào đi nữa, cũng không còn cảm thấy chóng mặt, toàn thân nóng bừng và mềm nhũn ra nữa.

Hoàn hảo!

Mãn nguyện buông Hạ Lâm Xuyên ra, Chu Nhạc cười rạng rỡ, thậm chí còn mặt dày vỗ vỗ vai Hạ Lâm Xuyên: “Mày thế này là không ổn rồi, chẳng giống Alpha tí nào, ôm chẳng sướng gì cả.”

Cái gì cơ?

Hạ Lâm Xuyên hiện rõ vẻ mặt phẫn nộ kiểu bị “dùng xong rồi bỏ”: “Mày—” Cút!

Chữ cút còn chưa kịp thốt ra thì trước mắt đã đổ xuống mấy bóng râm.

“Cậu muốn ôm kiểu gì mới thấy sướng?”

Âm điệu quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn khiến Chu Nhạc cứng đờ người. Pheromone mang theo chút hơi lạnh của Alpha vây quanh lấy cậu. Chu Nhạc ngơ ngác quay đầu, ngước mắt lên, vừa vặn chạm vào đôi mắt đen thẳm của Lục Tỉnh Nhiên ở phía sau. Trái tim bỗng thắt lại một cái.

Không ổn rồi.

Tại sao lại như vậy?

Ngửi thấy pheromone của Hạ Lâm Xuyên, cậu chẳng có phản ứng gì, nhưng chỉ cần lại gần Lục Tỉnh Nhiên, chỉ cần hít vào một chút mùi pheromone của anh, chỉ cần nhìn vào khuôn mặt anh, Chu Nhạc đã không kìm nén được mà muốn lùi lại, muốn chạy trốn. Nếu không làm vậy, cậu cũng chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra, mình sẽ biến thành bộ dạng gì nữa.

Và Chu Nhạc thực sự đã làm thế.

Lục Tỉnh Nhiên nhìn thấu động tác lùi lại của cậu, đôi mắt lạnh lùng khẽ nheo lại.

“Chu Nhạc, quả nhiên mày đúng là hạng người như tao nghĩ.” Trần Nam vừa thấy Chu Nhạc làm gì với Hạ Lâm Xuyên nên không nhịn được trêu chọc: “Mày là một Beta mà đến cả Alpha cũng không tha, còn chê ôm nó không sướng, thế mày muốn ôm kiểu Alpha như thế nào?”

Chu Nhạc liếc nhìn Lục Tỉnh Nhiên một cách không tự nhiên.

Trần Nam kinh hãi: “Mày còn muốn ôm anh Lục nữa cơ à?”

Chu Nhạc: ?

Chu Nhạc: Cậu đang nói cái quái gì thế hả?!! Tôi là sợ cậu ấy nhìn ra cái gì đó!

“Được thôi, tới đây.” Lục Tỉnh Nhiên thực sự chìa tay ra, vẻ mặt đầy nghiêm túc.

Mắt Chu Nhạc sắp rớt ra ngoài đến nơi rồi.

Trần Nam vốn giỏi chọc ngoáy, đoán chắc Chu Nhạc có gan thỏ đế: “Ôm đi, sao mày không ôm?”

Chu Nhạc bất động, cúi đầu mồ hôi chảy ròng ròng.

Trần Nam hừ một tiếng, chưa kịp nói câu tiếp theo đã thấy anh Lục của hắn kéo phắt Chu Nhạc vào lòng, ôm chặt cứng.

Trần Nam: Vãi chưởng!

Thịnh Kỳ An nhướng mày.

Khoảnh khắc bị kéo vào lòng, Chu Nhạc theo bản năng nhắm nghiền mắt lại. Mũi cậu đầy mùi pheromone của Alpha, tuy lành lạnh nhưng lại rất thơm, cậu đột nhiên cảm thấy nó thật dịu dàng, quyến luyến. Cứ như thể có một góc bí mật trong tim cuối cùng cũng được ai đó lấp đầy, bao bọc kín kẽ, mang lại cảm giác an toàn và thỏa mãn chưa từng có.

Lúc này Chu Nhạc mới hiểu ra lý do ban nãy mình muốn tránh xa là gì.

Bởi vì nó quá tuyệt vời.

Cảm giác quá đỗi tuyệt vời.

Thậm chí cậu còn muốn đắm chìm mãi trong đó.

Nếu như có thể được bao bọc trong mùi pheromone như thế này mãi thì tốt biết mấy.

Vùi đầu vào lồng ngực Lục Tỉnh Nhiên, cổ họng Chu Nhạc khẽ run lên.

Cậu thậm chí không nhịn được mà âm thầm hít hà thêm mấy hơi mùi hương của Lục Tỉnh Nhiên.

“Cậu gầy quá.” Alpha nói xong câu này thì từ từ buông cậu ra.

Chu Nhạc cúi đầu, đôi môi mỏng mím chặt.

Dưới hàng mi rủ xuống là tâm hồn vẫn chưa kịp hoàn hồn.

Đây chính là Alpha cao cấp sao? Quả nhiên là sự tồn tại khiến các Omega luôn mong nhớ, ngay cả việc thoát ra khỏi vòng tay đối phương cũng phải tốn bao nhiêu nghị lực.

“Chu Nhạc.” Lục Tỉnh Nhiên bỗng gọi một tiếng.

“… Hả?” Chu Nhạc ngước mắt lên, lấp lánh và ngây ngô, trông như một Omega vừa được yêu thương xong vậy.

“Ăn uống cho tử tế vào.”

“…” Chu Nhạc: “Ồ.”

Chu Nhạc lại cụp mắt xuống.

Chỉ là một câu nói đơn giản thôi mà.

Nhưng mà… sao mặt cậu lại nóng thế này.

**

Chu Nhạc trở về chỗ ngồi, vẫn cảm thấy trên người mình như còn vương lại mùi pheromone của Alpha.

Nó cứ lờ lững, len lỏi bám trên quần áo.

Điều này khiến cậu vừa tự nhiên lại vừa không tự nhiên, có chút lúng túng, lại có chút… vui vui?

Nói chung là một tâm trạng rất phức tạp.

Nhưng nhìn chung thì, có chút… thích.

Cậu thích pheromone của Lục Tỉnh Nhiên.

Rõ ràng bản thân đã xịt thuốc ngăn chặn, rõ ràng đối với mùi trên người Hạ Lâm Xuyên chẳng có phản ứng gì, nhưng đối với pheromone của Lục Tỉnh Nhiên, cậu lại vì một chút dính trên tay áo mà cảm thấy rộn ràng.

Hình như cậu hiểu được tại sao một Omega cấp cao như Lưu Nghiên Nghiên lại cứ bám đuổi Lục Tỉnh Nhiên không buông rồi.

Vừa nghĩ đến đây, như có tâm linh tương thông, Lâm Hiểu Hiểu chộp lấy tay Chu Nhạc: “Mày nghe tin gì về Lưu Nghiên Nghiên chưa?”

Chu Nhạc: “Hả?”

Lâm Hiểu Hiểu: “Cô ấy đến kỳ ph*t t*nh rồi, nghe nói khá nghiêm trọng, nghỉ học gần một tuần rồi đấy.”

Chu Nhạc: “… Nghiêm trọng thế cơ à?”

Lâm Hiểu Hiểu: “Tất nhiên rồi, ờm… mà mày không phải Omega chắc không hiểu đâu. Quan trọng là! Vòng bạn bè của cô ấy kìa, mày có thấy cô ấy đăng gì không?”

Chu Nhạc lắc đầu.

Lâm Hiểu Hiểu tặc lưỡi một cái, lấy điện thoại ra, nhấn vào vòng bạn bè, lướt mãi chưa thấy: “Ơ kìa, máy mày toàn cái gì thế này? Lắm quảng cáo tuyển dụng thế?”

Thì đương nhiên rồi, đó đều là những bảo bối sinh kế của cậu mà, lỡ có công việc nào phù hợp với điều kiện của cậu thì phải giữ lại chứ. Lâm Hiểu Hiểu không rảnh để nhận xét, vội vàng tìm thấy bài viết sướt mướt của Lưu Nghiên Nghiên: “Này nhìn xem, nhìn chỗ này này, rõ ràng là đang ám chỉ lớp trưởng trong vòng bạn bè còn gì.”

Chu Nhạc cầm lấy xem.

Thấy Lưu Nghiên Nghiên đăng một tấm hình rất tâm trạng, rồi viết một đoạn — “Nếu lúc này có anh ở bên cạnh thì tốt biết mấy…”.

Lâm Hiểu Hiểu: “Ám chỉ ai thì rõ mồn một rồi nhé.”

Lục Tỉnh Nhiên…

Nếu là trước đây cậu sẽ không hiểu, nhưng bây giờ, cậu hoàn toàn có thể hiểu được cảm giác của Lâm Hiểu Hiểu và Lưu Nghiên Nghiên rồi.

Đối với Omega mà nói, Lục Tỉnh Nhiên chính là thuốc độc, một loại thuốc độc thực sự, chỉ riêng pheromone thôi đã khiến người ta không thể chối từ.

“Cũng đúng thôi.” Chu Nhạc nói: “Chuyện pheromone này quả thực khá là rắc rối.”

Thế nên cô ấy cần Lục Tỉnh Nhiên, muốn có Lục Tỉnh Nhiên cũng là lẽ thường tình.

Lâm Hiểu Hiểu định gật đầu đồng tình, nhưng rồi thấy sai sai: “Mày cảm thán cái gì thế? Làm như mày có pheromone không bằng.”

Chu Nhạc: “…”

“Mày có phải Omega đâu mà biết pheromone khó đối phó?”

Chu Nhạc: “…”

Chu Nhạc: “Tại khả năng đồng cảm của tao mạnh thôi.”

Lâm Hiểu Hiểu thực sự đảo mắt trắng một cái.

**

Sau khi che giấu pheromone thành công, Chu Nhạc lại quay về trạng thái không sợ trời không sợ đất, bắt đầu nghiêm túc quay lại nghề cũ. Đôi chân ngắn chạy thoăn thoắt, một lần nữa trở thành cái tên mà Lão Phùng không thể bắt được. Tất cả mọi người gặp cậu câu đầu tiên đều là: “Mày vẫn đi giao hàng à, lâu rồi không thấy, tao cứ tưởng mày bỏ nghề rồi chứ.”

“Oa oa Nhạc Nhạc ơi, có cậu thật là tốt quá, tớ phát ngán việc phải chen chúc lấy cơm ở nhà ăn rồi, may mà có cậu.”

Đối mặt với tình yêu “dâng trào” của mọi người, Chu Nhạc cảm động đến rơi nước mắt, đây toàn là tiền cả đấy! Các vị kim chủ đại nhân ơi, xin hãy yêu thương tôi nhiều hơn nữa đi hu hu.

Cậu phải kiếm thật nhiều tiền, tự mình mua thật nhiều thuốc ngăn chặn và thuốc ức chế, sau này biết đâu còn dành dụm được tiền để đi phẫu thuật, đến lúc đó cậu sẽ thực sự có được tự do.

Nghĩ vậy, Chu Nhạc vẫn thấy cuộc đời đầy hy vọng!

Rất nhanh sau đó lại có một đơn hàng mới.

Lại còn là đơn của bốn người cùng lúc, sắp phát tài rồi!

Ngẩng đầu nhìn ảnh đại diện WeChat, thấy hơi quen quen, nhìn lại phần ghi chú — Lớp trưởng.

Chu Nhạc: Vãi thật!

Đây là lần đầu tiên cậu nhận được đơn của Lục Tỉnh Nhiên.

Một lát sau, đối phương gửi thực đơn và phong bao lì xì qua.

Phần của bốn người… Nhóm của lớp trưởng chẳng phải chỉ có ba người thôi sao?

Nhưng Chu Nhạc cũng không kịp suy nghĩ nhiều, vội vàng chạy bổ về phía nhà ăn. May mà cậu chạy nhanh, món bò kho, vịt quay, thịt heo chua ngọt và dưa leo mộc nhĩ mà Lục Tỉnh Nhiên yêu cầu đều còn.

Chu Nhạc nhờ dì ở nhà ăn đóng gói bốn suất y hệt nhau, phải nói là nhìn món nào cũng thấy ngon.

Chu Nhạc cũng không kìm được mà nuốt nước miếng.

Nếu lần thi hóa học này thực sự đạt giải, tiền thưởng chia cho cậu mà được tầm hơn 5000 tệ, cậu nhất định cũng phải làm một suất như thế này ở nhà ăn, còn mua một suất mang về cho mẹ nữa. Cả Tiểu Bạch nữa, mua cho nó loại thức ăn cho chó thật ngon.

“Lớp trưởng, cơm đến rồi đây.”

Chu Nhạc vừa vào lớp đã thấy chỉ có Lục Tỉnh Nhiên, Trần Nam và Thịnh Kỳ An ở đó.

Vì đang là giờ nghỉ trưa nên mọi người đều ra nhà ăn hết rồi, ai không đi thì là học sinh ngoại trú đã về nhà. Bày bốn hộp cơm ra ngay ngắn, Chu Nhạc cười hì hì nói: “Lớp trưởng, mọi người cứ thong thả ăn nhé, tớ đi trước đây.”

“Đợi đã.” Lục Tỉnh Nhiên gọi cậu lại, còn đưa một hộp cơm cho cậu, ân cần mở nắp ra: “Ăn cơm đi.”

Mùi thơm sực nức mũi ngay lập tức, bụng Chu Nhạc theo bản năng kêu lên một tiếng.

Nhưng mà… suất này lại là cho cậu sao?

Lục Tỉnh Nhiên nhấc hộp cơm lên một chút, nhìn Chu Nhạc nói: “Cầm lấy.”

Trần Nam thấy vậy liền bảo: “Ồ~ hèn gì anh Lục không cùng bọn mình ra ngoài ăn, cứ nhất quyết phải ăn cơm nhà ăn, hóa ra là muốn ăn cùng nó.”

Câu này nghĩa là, đặc biệt mua cơm mang về để ăn cùng cậu sao?

Lục Tỉnh Nhiên không phản đối, coi như mặc nhận lời của Trần Nam, đồng thời còn thúc giục: “Mau ăn đi, lát nữa nguội là không ngon đâu.”

“Không không không,” Chu Nhạc vội vàng từ chối, “Tớ không ăn đâu lớp trưởng, tớ ăn rồi.”

Cậu đã gặm bánh bao rồi, coi như đã ăn trưa.

Chẳng biết tại sao Lục Tỉnh Nhiên lại đột nhiên mời cậu ăn cơm, nhưng Chu Nhạc vẫn không muốn lắm.

Nói thật, bây giờ nhìn thấy Lục Tỉnh Nhiên cậu cứ thấy là lạ thế nào ấy.

Nhất là bây giờ, trên người cậu có thể vẫn còn vương mùi pheromone của đối phương.

Cậu càng không muốn lại gần Lục Tỉnh Nhiên.

Trước sự từ chối đó, Lục Tỉnh Nhiên chẳng nói thừa lời nào, chỉ ngồi xuống, đặt hộp cơm trước mặt Chu Nhạc, đôi đũa cũng đã tách ra đặt lên trên.

“Ăn.” Nam sinh không ngẩng mặt, lạnh lùng ra lệnh.

“… Tuân lệnh.” Chu Nhạc chỉ dám kiên trì đúng một giây.

Áp lực từ Alpha thật là bá đạo mà hu hu.

Nhưng dù là vậy, Chu Nhạc cũng biết lớp trưởng là vì tốt cho mình. Với cả hộp cơm này thực sự rất ngon! Ngon đúng như tưởng tượng. Lâu lắm rồi cậu mới được ăn thịt ngon thế này. Đặc biệt là món bò kho, không hổ danh là đặc sản của nhà ăn, tuyệt cú mèo!

Chu Nhạc chẳng mấy chốc đã đánh chén sạch sẽ.

Trần Nam nhìn bộ dạng ăn uống của Chu Nhạc mà kinh ngạc: “Mày như thế này mà bảo vừa ăn trưa xong á? Trông như kiếp trước mày chưa được ăn cơm không bằng.”

Tốc độ quá nhanh, hắn mới đưa được thìa cơm vào miệng mà Chu Nhạc đã đi đứt nửa hộp rồi.

“Ăn từ từ thôi, vẫn còn mà.” Lục Tỉnh Nhiên vừa nói vừa gắp hết thịt bò kho trong hộp của mình sang cho Chu Nhạc.

Khóe miệng Chu Nhạc dính đầy dầu mỡ, còn dính cả hạt cơm: “Lớp trưởng, không cần đâu, tớ đủ ăn rồi.”

Dù nói vậy nhưng mắt cậu vẫn dán chặt vào mấy miếng thịt bò kho mới tới, tỏa sáng lấp lánh.

“Tôi không thích ăn, dạo này đang giảm mỡ.” Lục Tỉnh Nhiên: “Cậu ăn đi, không thì lãng phí lắm.”

Chu Nhạc lộ ra ánh mắt nghi hoặc, định gắp lại cho anh nhưng lại sợ đũa mình đã dùng rồi Lục Tỉnh Nhiên sẽ chê.

Đang lúc lưỡng lự thì trong hộp lại có thêm mấy miếng thịt bò kho nữa.

Lục Tỉnh Nhiên gắp từ hộp của Trần Nam sang.

“Nó cũng đang giảm mỡ, sợ béo nên cũng không ăn.”

Đôi đũa định gắp thịt bò kho của Trần Nam khựng lại giữa không trung, hắn ngơ ngác nhìn Lục Tỉnh Nhiên, cứ như không hiểu anh đang nói gì.

Ơ kìa, ai giảm mỡ?

Với cả, ai bảo giảm mỡ thì không được ăn thịt bò hả?

Ai sợ béo chứ, tao đang rất mi nhon nhé có được không?!

Thấy Trần Nam sắp phát hỏa, Thịnh Kỳ An liền gắp hết thịt bò kho trong hộp mình cho Trần Nam: “Đừng nghịch, ăn cơm đi.”

Trần Nam hậm hực lườm anh: Tao không có nghịch, tao đang nghiêm túc đấy! Anh Lục thiên vị, tao giận!

Thịnh Kỳ An bèn gắp nốt thịt heo chua ngọt trong hộp của mình cho hắn, rồi ghé sát tai hắn nói nhỏ: “Lần sau mua cho mày cả túi luôn, gọi đầu bếp của nhà ăn về nhà nấu cho mày cũng được, tao sắp xếp hết.”

Nghe câu này, Trần Nam như con mèo nhỏ được v**t v*, cơn giận tan biến, ngoan ngoãn xúc cơm trong hộp của mình.

Đồng thời không quên lườm nguýt sang một bên.

Chu Nhạc lo lắng nhìn ánh mắt chết chóc hướng về phía mình, nhất thời không biết chỗ thịt bò kho này nên ăn hay không.

Lục Tỉnh Nhiên gõ nhẹ vào hộp cơm của cậu.

Thế là Chu Nhạc vội vàng ngoan ngoãn ăn tiếp.

Vừa ăn vừa liếc nhìn Lục Tỉnh Nhiên, thấy anh ăn nhiều vịt quay, tưởng anh thích món đó nên Chu Nhạc bèn chia vịt quay của mình cho Lục Tỉnh Nhiên: “Lớp trưởng, món này hơi mặn, tớ không thích lắm.”

Tất nhiên Lục Tỉnh Nhiên biết ý của cậu, thế nên cũng chẳng nói gì mà nhận lấy.

Một bữa cơm, Chu Nhạc ăn không còn sót một hạt cơm nào, no căng bụng, cảm giác da bụng như căng ra.

Lục Tỉnh Nhiên đưa cho cậu một tờ khăn giấy: “Lau miệng đi.”

Bấy giờ Chu Nhạc mới nhận ra miệng mình chắc hẳn đang đầy dầu mỡ, vội vàng cầm lấy lau lau.

Mũi ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt từ tờ khăn giấy, khăn giấy của lớp trưởng cũng thật là thơm tho, dễ ngửi.

Chưa kịp cảm thán xong, trước mắt lại hiện ra một hộp sữa tươi.

Lục Tỉnh Nhiên: “Uống đi, sắp hết hạn rồi, cậu không uống tôi cũng phải vứt đi thôi.”

Chu Nhạc: “…”

Chu Nhạc cầm lấy, lật mặt sau xem, đâu có sắp hết hạn, còn tận 5 tháng nữa cơ mà, nhìn qua là biết mới mua không lâu.

Rõ ràng là cố ý đưa cho cậu.

Chu Nhạc cắn một lỗ nhỏ, từng ngụm từng ngụm uống.

Vị sữa thơm lừng, mang theo một chút vị ngọt.

Vừa khéo giải tỏa cảm giác ngấy và khát sau khi ăn xong.

Chu Nhạc ngẩng đầu nhìn Lục Tỉnh Nhiên một cái, đối phương cũng đang nhìn cậu. Ánh mắt nhàn nhạt, cứ thế nhìn cậu, ánh nhìn đó khiến người ta bỗng thấy có chút dịu dàng.

“Ngon không?”

“… Ừm.” Chu Nhạc lí nhí gật đầu. Sau đó cụp mi mắt xuống, từ tốn uống từng chút một.

Trước mặt Lục Tỉnh Nhiên, cậu âm thầm né tránh tầm mắt.

Alpha nhìn hàng lông mi đang rủ xuống của cậu, đôi môi hồng nhuận vì sữa.

Tiếng “ực ực” vang lên, như thể có thể nghe thấy tiếng sữa trôi qua cổ họng cậu vậy.

Lục Tỉnh Nhiên không tự chủ được mà yết hầu khẽ chuyển động.

“Cậu sợ tôi à?”

Trần Nam và Thịnh Kỳ An ở phía sau vẫn đang tranh luận xem món cà chua xào trứng hay món khoai tây cà tím ớt chuông ngon hơn, hoàn toàn không chú ý đến bầu không khí bên này.

Chu Nhạc bóp chặt hộp sữa trong tay: “… Không, không có mà.”

“Thế cậu trốn cái gì?”

“Tớ không… không có trốn.”

“Thế cậu ngẩng đầu lên nhìn tôi xem.”

“…”

“Chu Nhạc, đừng sợ tôi.”

**

Đừng sợ cậu ấy… là ý gì?

Cậu ấy biết rồi sao?

Hay là không biết? Nghĩ đi nghĩ lại Chu Nhạc cũng chẳng nghĩ thông suốt được, sau đó trực tiếp mặc kệ luôn.

Thôi kệ đi, dù sao bây giờ cậu cũng có thể áp chế pheromone rồi, cho dù Lục Tỉnh Nhiên có nói gì thì cũng không có bằng chứng, cùng lắm là cậu chết cũng không thừa nhận.

“Chu Nhạc!!!”

Chu Nhạc quay đầu lại liền thấy Trần Nam đang lao về phía mình.

?

Vừa lại gần đã dồn cậu vào tường.

???

“Chu Nhạc, mày nói thật cho tao biết đi, có phải mày…” Trần Nam nheo mắt đầy vẻ dò xét.

Chu Nhạc bị nhìn đến mức sởn gai ốc.

“— Đã nắm được điểm yếu gì của anh Lục rồi phải không?”

Chu Nhạc: …?

Trần Nam đầy vẻ phấn khích: “Mày lén lút kể cho tao nghe đi, tao hứa sẽ không nói cho anh Lục biết đâu!”

Chu Nhạc: “…”

Có nắm được một chút điểm yếu thật, nhưng cấu trúc chủ ngữ – tân ngữ của câu này chắc phải đảo ngược lại mới đúng.

Chu Nhạc ho một tiếng: “Tớ nghĩ là không có đâu.”

Trần Nam thấy lạ: “Thế thì không đúng lắm… Anh Lục đối xử tốt với mày một cách bất thường đấy nhé, suỵt… không lẽ nó…”

Câu nói của Trần Nam đứt quãng ở một chỗ kỳ quặc, nhìn chằm chằm Chu Nhạc, kéo dài giọng điệu.

Chu Nhạc không biết hắn định nói gì, không tự chủ được mà căng thẳng theo.

Một Alpha bỗng dưng đối tốt với một người không vì lý do gì, không phải là anh em thì là người yêu. Ánh mắt nheo lại của Trần Nam chắc chắn không nghĩ cậu là vế trước, vậy là cho rằng cậu là bồ nhí của Lục Tỉnh Nhiên rồi! Một người thần thánh như Lục Tỉnh Nhiên sao có thể dễ dàng có bồ nhí được, trừ khi là bị pheromone Omega ảnh hưởng nên mới buộc phải — Thôi xong rồi, Trần Nam đoán ra rồi!

“Không lẽ là Lục Tỉnh Nhiên thích Lưu Nghiên Nghiên rồi, muốn mày làm cầu nối để theo đuổi cô ta chứ?”

“…” Chu Nhạc thở phào nhẹ nhõm, suýt chút nữa thì nhũn chân tại chỗ.

Nói ra xong chính Trần Nam cũng thấy không đúng: “Chuyện này càng không khả thi, dạo này anh Lục có tiếp xúc với Lưu Nghiên Nghiên đâu. Với lại, Lục Thần mà ra tay thì cần gì đến mày làm cầu nối nữa?”

“Đúng đúng đúng!” Chu Nhạc gật đầu như bổ củi vội vàng hưởng ứng, “Chắc chắn là không cần đến tớ rồi.”

Trần Nam lại suy nghĩ, nhìn Chu Nhạc từ trên xuống dưới một lượt: “Thế thì không lẽ là…”

“Cái đó, tớ còn phải đi giao hàng cho lớp 5 nữa, tớ đi trước đây, đi trước đây ha ha ha, lát nữa nói chuyện sau nhé.” Thấy Trần Nam chống cằm lại bắt đầu suy ngẫm, Chu Nhạc vội vàng cắt ngang.

Trần Nam nhìn cái bóng lưng vội vã của cậu, chép miệng nói: “Tao vẫn thấy có vấn đề, vấn đề lớn là đằng khác.”

Nhưng nhất thời hắn thật sự không nghĩ ra được điều gì.

Thịnh Kỳ An liếc hắn một cái: “Tốt nhất là mày đừng có nghĩ nữa.” Nghĩ ra rồi tao lại phải đi dọn bãi chiến trường cho mày, phiền phức.

Trần Nam: “Mày thực sự không cảm thấy anh Lục đối xử với thằng đó tốt quá mức à? Cảm giác sắp bằng đối xử với tao và mày rồi đấy.”

“Bọn mình với anh Lục là cái kiểu thanh mai trúc mã gì đó chứ, còn thằng đó… chắc cũng chỉ mới quen từ lúc giúp Lưu Nghiên Nghiên theo đuổi anh Lục thôi phải không, mới được bao lâu đâu, cảm giác anh Lục đối với nó cứ… nói thế nào nhỉ, cứ kỳ kỳ thế nào ấy, mày không cảm thấy à?”

“Không thấy.” Thịnh Kỳ An lạnh lùng đáp: “Ngược lại là tao cảm thấy mày giống như đang ăn giấm ấy.”

Trần Nam: “Ăn giấm? Ăn giấm gì chứ?”

Thịnh Kỳ An không nói, chỉ cụp mắt xuống.

Đầu óc Trần Nam bỗng phản ứng lại: “Cái lồng má! Không lẽ mày tưởng tao thích cái thằng Chu Nhạc đó đấy chứ? Tao mù à? Nó có phải là Omega mềm mại đâu, tao mà thèm nhìn chắc?”

Thịnh Kỳ An ngước mắt lên: “Cho nên… mày chỉ có thể chấp nhận Omega thôi à?”

Trần Nam cảm thấy câu này hơi lạ: “Alpha nào mà chẳng thích Omega? Chẳng lẽ lại đi thích Alpha à? Thế không phải b**n th** thì là gì?”

Thịnh Kỳ An cụp mắt xuống, hàng lông mi run rẩy.

Cứ như thể bị cái gì đó đập thẳng vào mặt, khiến trái tim tan nát từng mảnh.

“Ồ, tao biết rồi.” Thịnh Kỳ An nói xong câu này thì quay người bỏ đi luôn.

Trần Nam đuổi theo phía sau: “Cái gì mà mày biết rồi? Đang hỏi mày đấy, có nói được không?!! Mày có biết tao ghét nhất cái kiểu nói chuyện lấp lửng như mày không hả, này, sao mày lại có cái vẻ mặt đó hả? Vừa nãy tao nói sai cái gì à? Mày nói gì đi chứ!”

“Mày không nói thì sao tao biết đường mà dỗ mày đây?! Này! Thịnh Kỳ An!!!”

**

Chan: Lột hết đồ chổng mông lên giường nó xem có dỗ được không?

Ôi thằng c* Trần Nam ấy mà, nó vô tri, nó ngu thì thôi dồi luôn nhé, nên thôi, mọi người đừng chấp nhặt nó, trong nhà phải có 1 đứa khôn 1 đứa ngu thì mới vui nhà vui cửa. Nhà Thịnh Tổng phải có Nam Nam mới ồn được!

Hết chương 30

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.