Chương 31
Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan
Trường tổ chức khám sức khỏe, quy mô rất lớn, lớn hơn hẳn mọi khi. Lớp 3 được xếp lịch vào buổi chiều.
Chu Nhạc cảm thấy rất vui mừng, vì cậu lại có thể kiếm được chút tiền lẻ rồi.
Đúng thế! Khám sức khỏe chắc chắn sẽ có người ngại xếp hàng hoặc không muốn tự đi lấy kết quả. Lúc này nếu cậu ra tay, chắc chắn sẽ kiếm được một mớ. Giống như dịch vụ đi khám hộ trên mạng ấy, dù không kiếm được nhiều thì cũng được vài chục tệ, đằng nào cuối cùng cậu chỉ cần chạy về đứng cuối hàng của lớp mình là xong.
Nghĩ là làm, Chu Nhạc bắt đầu hành động.
Đến buổi chiều, sau một hồi chạy đôn chạy đáo, cậu thực sự đã kiếm được kha khá, tận 20 tệ.
Vì là buổi chiều nên giáo viên quản không chặt, Chu Nhạc có thể chạy lung tung khắp nơi. Lúc thì giúp người này cầm ống nghiệm, lúc lại giúp người kia điền biểu mẫu, chốc lát sau đã thấy cậu cầm hộ quần áo, treo hộ túi xách cho bạn học.
Ngoại trừ bác sĩ ra, cậu là người bận rộn nhất.
Dần dần, mọi người bắt đầu chú ý đến cậu.
“Ơ, cậu bạn kia là ai thế? Đội y tế của trường à? Sao chỗ nào cũng thấy mặt cậu ta vậy, mà không đúng, cậu ta mặc đồng phục trường mình mà.”
“Cậu không biết nó à? Chu Nhạc đấy. Sau này có món đồ gì cần mang hộ cứ tìm nó, phí chạy vặt một tệ, siêu rẻ luôn.”
“Ồ ồ, tốt đấy chứ, thế có nhận lấy hộ chuyển phát nhanh không?”
“Tất nhiên là được, cậu ở tầng 6 đúng không? Lười xuống thì cứ nhờ nó lấy hộ, chỉ cần tiền trao cháo múc, bảo nó cõng cậu đi vệ sinh cũng được luôn, ha ha ha.”
“Này, nói thật nhé, sao tao thấy dạo này cái mặt nhỏ của Chu Nhạc càng nhìn càng thấy thuận mắt ấy nhỉ, nhìn cứ mềm mềm kiểu gì ấy, chỉ muốn véo một cái thôi.”
“Trời, không phải chứ, Hồ Dương, đến một Beta mà mày cũng không tha à?”
“Không, thật mà, mọi người không thấy à? trông Chu Nhạc cũng được lắm chứ.”
“Tao có bảo nó không được đâu, nhưng nó là Beta mà.”
“Beta thì sao, Alpha đâu nhất thiết lúc nào cũng phải ở bên Omega.”
“Ừm, Chu Nhạc đúng là khá xinh xắn.”
“Đúng không đúng không? Mày cũng thấy thế đúng không?” Thấy có người đồng tình, Hồ Dương hào hứng vỗ vai người đó: “Cảm giác nó vừa ngoan lại vừa rạng rỡ như ánh mặt trời ấy, lúc cười lên trông hút mắt cực kỳ…”
Nói đến đây, Hồ Dương bỗng im bặt. Hắn ngước mắt lên, vô tình chạm phải ánh mắt của người dẫn đầu một hàng khác cách đó không xa. Theo bản năng, Hồ Dương rùng mình một cái.
“Nói tiếp đi, sao tự nhiên im thế?” Người kia nhìn theo hướng mắt của Hồ Dương, thấy Lục Tỉnh Nhiên thì cũng run lên theo.
“Vãi thật, hắn nhìn sang đây kiểu đó là có ý gì?”
“Ai mà biết được? Hay là tụi mình ồn ào quá?”
“Thôi, đừng nói nữa, nhỏ tiếng lại đi.”
“Chỉ có mày là to mồm thôi còn nói ai, Chu Nhạc này Chu Nhạc nọ, thích thì đi mà tán.”
“Cút cút cút.”
Chu Nhạc bận rộn đến toát cả mồ hôi, pheromone Omega âm thầm rò rỉ ra ngoài nhưng cậu hoàn toàn không hề hay biết. Tuy nhiên lượng tiết ra rất ít, trừ khi cố tình ngửi, nếu không thì căn bản không nhận ra.
Cậu cứ mang theo mùi pheromone đó chạy tới chạy lui, thật sự khiến người ta khó lòng ngó lơ.
“Chu Nhạc, giúp tớ lấy ống nghiệm thử máu với.”
“À được, tới đây.”
Thấy Chu Nhạc lại định lách ra khỏi hàng, Lục Tỉnh Nhiên một tay túm lấy cổ áo cậu.
Chu Nhạc: “?”
Lục Tỉnh Nhiên nhìn cậu, không nói gì.
Chu Nhạc gọi khẽ một tiếng: “Lớp trưởng?”
Lục Tỉnh Nhiên nhìn chằm chằm một lúc rồi cũng chịu thua, buông tay ra.
“Không được cười.” Cuối cùng, anh chỉ nhấn mạnh một câu như vậy.
Tự dưng lại nói một câu kỳ quặc, Chu Nhạc ngơ ngác: “Hả?”
Sau đó cậu chợt hiểu ra, chắc là do mình chạy qua chạy lại lộ liễu quá, Lục Tỉnh Nhiên không cho cậu cười có lẽ là vì không muốn gây sự chú ý với giáo viên.
Trong tích tắc, Chu Nhạc đã hiểu được nỗi lòng khổ tâm của lớp trưởng.
Thế là sau đó, khóe miệng cậu trễ xuống, lông mày nhíu lại, vẻ mặt nghiêm trọng hết mức có thể.
“Bạn học, ống nghiệm thử máu của cậu đây.” Chu Nhạc giữ vẻ mặt đưa đám đó để đưa đồ cho người ta: “Quét mã này là được, cảm ơn.”
Bạn học được đưa đồ run cầm cập, không dám nhận: “Máu… máu của tớ có vấn đề gì hả?”
Đại ca ơi, cái biểu cảm đó của cậu là sao hả?
**
Mãi đến hơn 3 giờ chiều, việc khám sức khỏe của lớp 3 mới xong xuôi.
Về đến lớp, gương mặt ai nấy đều viết rõ hai chữ mệt mỏi, chỉ riêng Chu Nhạc là vô cùng hưng phấn.
Hê hê, chỉ trong vòng hơn một tiếng đồng hồ mà đã đút túi 30 tệ tiền típ, hoàn hảo! Tối nay phải bảo mẹ thêm món mới được!
Vừa mới vui sướng xong, giáo viên chủ nhiệm Hứa Duyệt đi vào, tiện tay đóng cửa lại: “Thông báo với cả lớp một việc.”
“Phía nhà trường vừa đột ngột thông báo, đợt khám sức khỏe lần này bổ sung thêm một hạng mục: xét nghiệm gen, tức là kiểm tra lại giới tính của các em.”
Lời này vừa thốt ra, cả lớp lập tức xôn xao.
“Không phải chứ, còn phải xét nghiệm nữa à? Chẳng phải hồi mới vào cấp ba đã nộp kết quả rồi sao?”
“Thì đấy, hồi đó tao tìm mấy cơ sở xét nghiệm, kết quả đều là Beta. Cái lồng má, rõ ràng hồi nhỏ tao đo được là lớn lên chắc chắn sẽ thành Alpha mà.”
“Sao lại phải đo nữa? Không lẽ bắt tụi mình xì tiền ra à?”
Khám sức khỏe định kỳ của trường thường là miễn phí, trừ khi có hạng mục phát sinh mới phải tốn tiền.
“Hình như là vì vụ ở trường Trung học số 2. Nghe nói đợt thi đại học vừa rồi của họ, có một Beta phân hóa thành Omega nhưng cứ giấu nhẹm đi. Cuối cùng tình cờ thế nào, đúng ngay ngày thi thì kỳ ph*t t*nh ập đến, làm liên lụy đến cả điểm thi đó, khiến cả Alpha lẫn Omega đều không làm bài tốt được. Phụ huynh học sinh kiện cáo rùm beng lên, nghe bảo hiệu trưởng trường số 2 sắp phải từ chức nhận lỗi rồi.”
“À, tao nhớ ra rồi, có chuyện đó thật, còn lên cả bản tin nữa.”
Chu Nhạc nghe tiếng bàn tán của họ, mím chặt môi.
“Trật tự!” Hứa Duyệt gõ lên bảng đen: “Vì có thêm hạng mục nên mỗi người nộp 10 tệ, sau giờ học nộp cho Lý Dương. Được rồi, bắt đầu tự học.”
Lâm Hiểu Hiểu nghe thấy giá tiền thì thở phào nhẹ nhõm: “May quá, có 10 tệ thôi.”
“Tuần trước tao vừa mua xong album của thần tượng, tuần này đang phải cạp đất đây, trường lại còn đòi tiền tao, thật là…” Lẩm bẩm xong, Lâm Hiểu Hiểu quay người lại, thấy Chu Nhạc đang thẫn thờ, không nói lời nào, vẻ mặt buồn bực hiện rõ mồn một: “Không phải chứ đại ca, có 10 tệ thôi mà, mày không đến mức đó chứ?”
Chu Nhạc im lặng mím môi.
Cậu đương nhiên không phải vì 10 tệ đó.
Xét nghiệm gen lại lần nữa…
Chu Nhạc siết chặt ngón tay.
Cậu chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ phải xét nghiệm gen một lần nữa khi đang học cấp ba, trước đây chưa từng có tiền lệ.
Lúc sắp vào cấp ba, cậu đã xét nghiệm và là Beta. Nhưng bây giờ thì sao, chính cậu cũng đã ngửi thấy mùi pheromone của mình rồi, hơn nữa bác sĩ Tiểu Trương cũng nói cậu bây giờ có thể coi là đã hoàn toàn biến thành Omega.
Giờ phải làm sao đây?
Chẳng phải sẽ bị phát hiện ngay lập tức sao?
Nghĩ đến những lời chất vấn và nghi ngờ sắp phải đối mặt, gương mặt Chu Nhạc không còn chút cảm xúc nào.
Cảm giác giống như rơi xuống vực thẳm không đáy, mà ngặt nỗi, cậu còn không thể kêu cứu.
Chỉ có thể cầu nguyện, có ai đó cũng vô tình bước vào vực thẳm này để đưa cậu ra ngoài.
Từ lúc biết phải xét nghiệm gen, cho đến trước khi có kết quả, Chu Nhạc luôn trong trạng thái vô cùng căng thẳng, tâm hồn treo ngược cành cây.
Thậm chí buổi tối lúc làm thí nghiệm hóa học, mấy lần viết báo cáo cậu đều viết sai chữ.
Trần Nam thỉnh thoảng lại càm ràm: “Mày có ổn không đấy? Chẳng có năng lực gì đã đành, đến gõ chữ cũng không xong à?”
Chu Nhạc cúi đầu, im hơi lặng tiếng.
Cậu làm gì còn tâm trí đâu mà giải thích, chỉ thấy cả người lạnh toát.
Trần Nam thấy sắc mặt cậu không ổn, tưởng mình nói lời hơi nặng, nên cứ liếc nhìn Chu Nhạc mấy lần.
Lục Tỉnh Nhiên cũng nhìn cậu vài cái.
Một buổi tối trên đường về nhà, Lục Tỉnh Nhiên đột ngột hỏi Thịnh Kỳ An: “Cơ sở thực hiện khám sức khỏe cho trường mình là bên nào vậy?”
Thịnh Kỳ An nghe vậy liếc nhìn anh một cái, lập tức hiểu ý: “Cơ sở của chú tao.”
Lục Tỉnh Nhiên hạ mắt xuống.
Thịnh Kỳ An cúi đầu nhìn Trần Nam đã ngủ say trên vai mình, rồi lại ngẩng lên nhìn Lục Tỉnh Nhiên: “Có cần đi chào hỏi một tiếng không?”
“Nhưng chuyện này không giấu được lâu đâu, mày cũng biết mà.”
Lục Tỉnh Nhiên im lặng hồi lâu, đưa mắt nhìn ra màn đêm đen kịt ngoài cửa sổ.
**
Sau hai ngày nghỉ, vào tiết thứ hai của ngày thứ Hai, kết quả cuối cùng cũng có.
Ủy viên học tập lớp 9 sang lớp 3 báo đi xuống phòng giáo vụ lấy kết quả khám sức khỏe của lớp.
Chu Nhạc vốn dĩ đang mặc cả với người cần giao hàng ở lớp 10 trên điện thoại, vừa nghe thấy tin này liền bật dậy ngay lập tức.
Thấy Lục Tỉnh Nhiên và Thịnh Kỳ An chuẩn bị đi ra ngoài, cậu vội vàng đi theo: “Lớp trưởng.”
Lục Tỉnh Nhiên và Thịnh Kỳ An đồng loạt quay đầu lại.
Chu Nhạc thử thă dò: “Cái đó… hay là tớ cũng đi nhé, thêm người thêm sức, bê đồ cho dễ.”
Thịnh Kỳ An không nói gì, chỉ nhìn Lục Tỉnh Nhiên một cái.
Lục Tỉnh Nhiên cũng nhìn anh.
Thịnh Kỳ An lập tức hiểu ý: “Hai người là đủ rồi, đúng lúc tôi còn mấy cái thí nghiệm hóa học chưa xem xong, cậu đi theo đi.”
Thế thì còn gì bằng.
Nhưng Chu Nhạc không thể tỏ ra quá vui mừng, chỉ cười nói: “Được thôi, không sao, cứ giao cho tớ.”
Thế là, Lục Tỉnh Nhiên và Chu Nhạc cùng nhau đi về phía phòng giáo vụ.
Chu Nhạc chưa bao giờ căng thẳng đến thế, lòng bàn tay rịn đầy mồ hôi.
Phải làm sao đây, nếu kết quả ghi cậu là Omega thì tính sao?
Đầu óc hỗn loạn không tìm ra lối thoát, cậu cứ thế thấp thỏm đi theo Lục Tỉnh Nhiên vào phòng giáo vụ.
Gõ cửa nhưng bên trong không có tiếng trả lời, đẩy cửa bước vào cũng không thấy ai.
Cả văn phòng giáo vụ im phăng phắc.
Dần dần, chiếc bàn họp ở giữa văn phòng thu hút sự chú ý của Chu Nhạc. Trên đó xếp đầy những xấp kết quả khám sức khỏe, mỗi lớp một xấp, dường như đã được phân loại sẵn.
Trong đó, chắc chắn có phần của cậu.
Chu Nhạc lo lắng nhìn những xấp giấy đó, cố gắng tìm ra xấp của lớp 3.
Nhưng rất khó tìm, mỗi tờ kết quả là một tờ giấy rời, trên đó có ghi lớp của từng người, vì vậy chỉ có thể lật xem từng tờ một.
“Đang làm gì thế?”
Có người đột ngột tiến lại gần, hơi thở phả ngay sau tai.
Chu Nhạc giật bắn mình, quay đầu lại.
Lục Tỉnh Nhiên nhìn cậu, khẽ nhướng mày: “Sao mà căng thẳng thế?”
“Căng thẳng? Tớ có đâu.” Nói xong, Chu Nhạc xua tay, cười hì hì lùi lại một bước.
Đúng lúc đó, có cái bình giữ nhiệt của giáo viên nào đó không đậy nắp, vì động tác của Chu Nhạc mà nước bên trong đổ lênh láng ra bàn.
“!”
Chu Nhạc vội vàng dựng bình nước dậy, tìm giấy lau mặt bàn bị ướt.
Mấy xấp kết quả gần đó đều bị ảnh hưởng, những tờ bên dưới đã hơi thấm nước, Chu Nhạc ôm lấy chúng dời đi chỗ khác.
Vì giấy nhẹ, số lượng lại nhiều, lại chưa được ghim lại, bản thân cậu sức lại yếu nên lúc bê đi đã làm rơi mất mấy tờ.
Hiện trường hỗn loạn một mảnh.
May thay, có Lục Tỉnh Nhiên cùng cậu dọn dẹp.
Cứ thế, sau khi “giải cứu” được mấy xấp kết quả, Lục Tỉnh Nhiên đột nhiên gọi một tiếng: “Chu Nhạc.”
Chu Nhạc đang bận túi bụi, bất thình lình bị gọi liền ngơ ngác ngẩng đầu lên.
Trên tay Lục Tỉnh Nhiên đang cầm một tờ giấy, chăm chú xem xét.
Sau khi nhìn rõ thứ trên tay Lục Tỉnh Nhiên là gì, mắt Chu Nhạc lập tức trợn tròn.
Đó là — kết quả khám sức khỏe của cậu!
Lục Tỉnh Nhiên cầm tờ kết quả của cậu, lướt qua một hồi, đôi lông mày ngày càng nhíu chặt.
Không khí bỗng trở nên tĩnh lặng, Chu Nhạc đến thở cũng không dám thở mạnh.
Một lúc sau, Lục Tỉnh Nhiên dường như đã xem xong, anh ngẩng đầu nhìn cậu.
Không nói lời nào, cũng không chất vấn, nhưng biểu cảm trên mặt đối phương đã nói lên tất cả.
Không được, phải nghĩ cách ngăn chặn thôi!
“Lớp trưởng, để… để tớ dọn cho là được rồi.” Nói xong, Chu Nhạc như thể sợ làm phiền Lục Tỉnh Nhiên, đưa tay ra định giật lấy tờ kết quả trên tay anh.
Alpha có cảm giác vô cùng nhạy bén, anh lách người tránh đi một cách gọn gàng.
Chu Nhạc vồ hụt, đồng thời chân dẫm phải nước. Đôi giày thể thao 30 tệ cậu mua vốn không chống trượt, thế là trượt ngã nhào.
Thấy sắp ngã đến nơi, vào thời khắc mấu chốt, có người vòng tay ôm lấy eo cậu, kéo cậu đứng dậy.
Đồng thời ép cậu vào tường, tạo thành tư thế kabedon đầy an toàn.
Lưng đập mạnh vào tường khiến Chu Nhạc đau điếng, cậu nhíu mày.
Mở mắt ra, gương mặt điển trai phóng đại của Lục Tỉnh Nhiên đã xuất hiện ngay trước mắt.
Gần… quá gần rồi.
Thậm chí có thể ngửi thấy mùi hương trên người đối phương.
Chu Nhạc sững sờ, tim hẫng một nhịp.
Giây tiếp theo, cậu cảm thấy đầu mình được xoa nhẹ một cái.
“Đau không?”
Chu Nhạc ngoan ngoãn lắc đầu.
Sắc mặt Lục Tỉnh Nhiên lúc này mới dịu đi đôi chút.
Dần dần, Chu Nhạc phản ứng lại.
Cậu theo bản năng định đi cướp tờ kết quả trên tay Lục Tỉnh Nhiên.
Nhưng làm sao một Alpha cao lớn lại để cậu toại nguyện được.
Lục Tỉnh Nhiên chỉ cần giơ cánh tay lên, Chu Nhạc dù có nhảy, có nhón chân cũng không tài nào chạm tới.
Cậu chỉ có thể hết lần này đến lần khác áp sát vào mặt Lục Tỉnh Nhiên, khoảng cách gần đến mức như sắp hôn nhau vậy.
Alpha dường như cố ý, cụp mắt nhìn cậu mấy lần áp sát vào mình.
Đáy mắt hiện lên một chút ý cười.
Chu Nhạc với mãi không được, đành bỏ cuộc.
Cậu nhìn Lục Tỉnh Nhiên, ba phần tủi thân, hai phần uất ức, mười phần căng thẳng.
Lục Tỉnh Nhiên cầm tờ kết quả, lướt nhìn lại một lượt từ trên xuống dưới, khóe môi khẽ nhếch lên nụ cười nhẹ: “Vậy nên… cậu là Omega?”
**
Chan: Á, đoạn này là cái bìa nè :v
Hết chương 31
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]