Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện

Chương 32:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 32

Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan

Chu Nhạc mím môi, cả người run rẩy, nhưng ngoài mặt vẫn cố chống chế: “Không, không phải mà.”

Lục Tỉnh Nhiên khẽ đung đưa tờ kết quả trong tay. Chữ “Omega” cứ thế nhảy múa trước mắt Chu Nhạc.

Thấy không chối được nữa, Chu Nhạc nhắm mắt bắt đầu nói bừa: “Đây đâu phải tên tớ, lớp trưởng nhìn xem, chữ này đọc là Lạc, đâu phải Nhạc, chẳng liên quan gì đến tớ cả.”

(*Chữ  trong tiếng Trung có hai âm đọc là Yuè – Nhạc và Lè – Lạc).

Lục Tỉnh Nhiên: “…”

Lục Tỉnh Nhiên cười: “Cậu đang định ăn vạ đấy à?”

“Không có mà.” Chu Nhạc trưng ra vẻ mặt nghiêm túc, còn chỉ cho Lục Tỉnh Nhiên xem: “Lớp trưởng nhìn đi, mặc dù chỗ này viết là Lớp 3 Trường số 1, mặc dù viết là Chu Nhạc, giới tính nam, nhưng cũng không thể đại diện cho tớ được.”

“Rất có thể là tớ bị nhầm với người khác rồi, chuyện này bình thường mà. Tớ là một Beta chính hiệu, sao có thể là Omega được chứ.”

Lục Tỉnh Nhiên im lặng nhìn cậu nghiêm túc nói hươu nói vượn.

Hồi lâu sau, anh không nhịn được mà mím môi cười khẽ.

Chu Nhạc bị nụ cười của anh làm cho tim thắt lại.

Xong đời rồi, lần này chết chắc rồi.

Lục Tỉnh Nhiên không nói thêm gì nữa, chỉ kẹp tờ kết quả của Chu Nhạc vào xấp của lớp 3, sau đó ôm lấy cả xấp giấy rồi nói: “Đi thôi.”

**

Cứ thế, Chu Nhạc hồn siêu phách lạc cùng Lục Tỉnh Nhiên bê xấp kết quả về lớp.

Vừa đặt đồ xuống, đã có mấy người vây lại.

“Cho tớ xem với, tớ xem với, xem tớ có biến thành Omega không… Á, sao tớ vẫn là Beta thế này?”

“Ha ha ha, mày còn muốn làm Omega á? Để làm gì? Đột biến gen à?”

“Cút! Vương Dũng còn muốn phân hóa thành Alpha kìa, tụi này mơ mộng một chút thì sao?”

“Ơ còn tao thì sao? Tìm hộ tao tờ của Lưu Vũ với!”

“Lưu Vũ hả? Đây này! Của mày đấy!”

“Cảm ơn nhé!”

“Vương Hoa? Ai đó tìm hộ tờ của Vương Hoa với!”

“À đợi chút, Vương Hoa… Vương Hoa là Omega, Omega… Ơ! Có tờ Omega này, tờ này là… là của Chu Nhạc… Này Chu Nhạc, kết quả của cậu này, của cậu… đợi đã.”

Dần dần, người đưa kết quả phản ứng lại, tưởng mình nhìn nhầm, liền cầm tờ giấy lại gần mắt xem lần nữa: “Omega?”

“Chu Nhạc?”

“Omega?!!!!!”

Người đưa kết quả kinh ngạc hét lên!

Không chỉ người đó, tất cả những người xung quanh đều sững sờ.

Họ thậm chí quên mất mình đang chen chúc trước bục giảng là để tìm kết quả của chính mình.

“Omega? Chu Nhạc là Omega?”

Tiếng hô không quá lớn nhưng cũng đủ để một nửa lớp nghe thấy.

Nửa còn lại thì chỉ cần truyền tai nhau, tốc độ còn nhanh hơn cả tuyết lăn.

“Chu Nhạc là một O!”

“Điên rồi sao?”

“Thật mà, kết quả ghi rành rành ra đó, không tin thì lên trên mà xem.”

“A a a a nó thật sự là Omega!”

Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên từ cửa trước đi vào: “Nghe bảo có kết quả khám sức khỏe rồi à?”

Chưa kịp nói câu tiếp theo, đã có người “tốt bụng” dâng tờ kết quả của Chu Nhạc lên trước mặt hai người.

Lâm Hiểu Hiểu nhẩm đi nhẩm lại trong đầu: “Vãi thật…”

Hạ Lâm Xuyên nhìn vào chữ “(Omega)” được đánh dấu bằng bút đỏ sau chữ giới tính Nam, nheo mắt lại, còn chỉ vào hỏi: “Chữ này là chữ gì thế nhỉ?”

Nửa giây sau, cả hai đồng loạt nhìn về phía Chu Nhạc đang đứng đằng xa.

Những người khác cũng lần lượt nhìn theo.

Chu Nhạc chớp chớp mắt, đối diện với tờ kết quả của chính mình, giải thích: “Cái… cái này là, cái này nó…”

Rốt cuộc cậu phải giải thích thế nào bây giờ hả trời!!!

Trong lòng Chu Nhạc đang phát điên, nhưng ngoài mặt vẫn phải cố tỏ ra bình tĩnh tự nhiên.

Sắp phát điên mất thôi.

Đúng lúc này, có người như tìm ra được chân lý: “Tao biết rồi!”

“Chu Nhạc, hèn gì ngày nào cứ tan học là mày lại chạy mất hút, còn bảo là đi làm thêm kiếm tiền. Khai mau! Có phải mày đi tìm Alpha cho mình không?”

Chu Nhạc: “?”

“Mày giấu giếm thân phận Omega của mình còn có thể vì lý do gì nữa, chắc chắn là vì Alpha rồi. Mày muốn lén lút tìm Alpha chứ gì, thảo nào dạo này ai cũng bảo mày xinh ra, mục đích của mày chính là đây!”

Chu Nhạc: “???”

Này!!! Tin đồn từ miệng mà ra, không cần chịu trách nhiệm à?!

Không chỉ có vậy, còn có người cầm tờ kết quả của Chu Nhạc, trực tiếp đi tố cáo với Lục Tỉnh Nhiên: “Lớp trưởng, tôi muốn tố cáo, Chu Nhạc là Omega, ngày nào cậu ta cũng giả làm Beta để mồi chài Alpha, ý đồ bất lương!”

Chu Nhạc: Ai mồi chài Alpha?! Tôi làm vậy là để thuận tiện đi giao đồ ăn thôi mà!!!

Lục Tỉnh Nhiên cúi đầu nhìn tờ kết quả, bình thản nói: “Đây không phải Chu Nhạc.”

Mọi người: “?”

Lục Tỉnh Nhiên: “Chữ này đọc là ‘Lạc’, không liên quan gì đến Chu Nhạc hết.”

Mọi người: “…”

Chu Nhạc: [Che mặt]

**

Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, người tố cáo cầm lại tờ kết quả, soi kỹ lại một lần nữa, soi đến mức hai chữ “Chu Nhạc” muốn lòa cả mắt: “Chẳng lẽ không đọc là Nhạc (Yuè) ư?”

Người bên cạnh tặc lưỡi: “Chữ này đúng là cũng có thể đọc là Lạc (Lè) thật.”

Người bên cạnh nữa: “Nhưng chẳng phải chỗ này viết là Lớp 3 ư?”

Người bên cạnh nữa nữa: “Thì đấy, tao cũng đang định nói thế.”

Một câu nói nhẹ bẫng của Lục Tỉnh Nhiên khiến tất cả mọi người bắt đầu hoài nghi nhân sinh.

Chu Nhạc thì muốn độn thổ cho xong.

Ngay giữa lúc hỗn loạn, ngoài hành lang không biết ai gào lên một tiếng: “Cái lồng má, mày mới là Omega ấy, ông đây là Alpha, còn nói bậy nữa tin không ông đánh chết mày luôn!”

Một giọng nói rất quen thuộc.

Chu Nhạc: Hình như nghe thấy ở đâu rồi.

Không chỉ cậu thấy quen, những người khác trong lớp 3 cũng thấy quen.

“Ơ? Đây chẳng phải là Tiêu Lam lớp 7 sao?”

“Đúng rồi? Có chuyện gì thế nhỉ?”

Sự chú ý của mọi người chuyển từ tờ kết quả của Chu Nhạc sang nơi khác, có người đã bắt đầu ló đầu ra cửa xem chuyện gì đang xảy ra.

“Tao biết chuyện gì rồi!” Phía cuối lớp, có người vỗ bàn một cái, hào hứng thông báo tin bát quái vừa nhận được trên điện thoại: “Kết quả lớp 7 có rồi, Tiêu Lam bị xét nghiệm ra là Omega!”

“Hả?”

Tất cả mọi người rớt cằm, tam quan vỡ vụn.

Cái phong cách hành xử kiểu đầu gấu của Tiêu Lam đã nổi tiếng khắp trường, hắn mà là Omega á? Sao có thể chứ? Hơn nữa trong trường cũng có Omega, chẳng lẽ không cảm nhận được pheromone của Tiêu Lam ư, pheromone gắt như thế mà là Omega được à?

Đúng là lừa người!

“Lớp 2 cũng có chuyện rồi, có một Omega bị xét nghiệm ra là Beta!”

“Lớp 2 là ai thế?”

“Trác Thụy.”

“À, tao biết nó, là Omega đấy, bạn tiểu học của tao, nó phân hóa sớm lắm, năm cuối tiểu học đã phân hóa rồi.”

“Lớp 9 cũng có vấn đề, bảo là một Beta bị xét nghiệm thành Omega, đang định đi hỏi lão Phùng đây.”

“Ơ, chẳng phải giống hệt trường hợp của Chu Nhạc sao?”

“Đúng rồi, đúng! Chu Nhạc, cậu mau đi hỏi lão Phùng xem chuyện này là thế nào, đi cùng bọn họ luôn.”

Tờ kết quả lại quay về tay Chu Nhạc.

Những bạn học nhiệt tình đẩy cậu ra ngoài, còn dặn dò cậu tí nữa phải nói với lão Phùng thế nào.

Chính chủ vẫn chưa kịp phản ứng, Chu Nhạc vẫn còn hơi ngơ ngác.

Không phải chứ… Cậu không phải là Omega ư?

Không lẽ nào, cậu đã ngửi thấy pheromone của mình rồi mà, chẳng lẽ… cậu đột nhiên biến lại thành Beta rồi?

Chuyện này mà cũng có thể… biến ngược lại được sao?

“Chu Nhạc, làm gì thế? Mau đi đi! Nghe nói bọn Tiêu Lam đều đi hỏi rồi kìa.”

“… Ờm… được.” Chu Nhạc nửa tin nửa ngờ bị đẩy đi.

Lúc bước ra ngoài, cậu thấy Lục Tỉnh Nhiên cũng đang nhìn về phía mình.

Khóe môi anh khẽ nhếch lên.

Kết quả cuối cùng là phía nhà trường yêu cầu những người đưa ra nghi vấn phải nộp lại kết quả xét nghiệm ở cơ sở bên ngoài để làm tài liệu đối chiếu.

Nghĩa là họ phải tự đi xét nghiệm lại lần nữa, giống hệt như lúc mới vào cấp ba phải nộp hồ sơ vậy.

Thế là Chu Nhạc đi tìm bác sĩ Tiểu Trương.

Bác sĩ Tiểu Trương tình cờ có người quen, liền đưa cho cậu một tấm danh thiếp: “Tìm người này, hắn sẽ xét nghiệm cho nhóc.”

Chu Nhạc xoa xoa tay: “Cái đó… có thể làm phiền anh nói với ông ấy một tiếng được không, em muốn kết quả xét nghiệm là Beta.”

Bác sĩ Tiểu Trương nhìn cậu vài giây, hiểu ra vấn đề: “Nhóc muốn tôi giúp mình làm giả kết quả?”

Chu Nhạc nặng nề gật đầu một cái.

Tiểu Trương: “Được thôi.”

Chu Nhạc chưa kịp cười thì Tiểu Trương đã bồi thêm một câu: “500 tệ.”

“…”

“Tiền mặt, cảm ơn.”

Chu Nhạc nhíu mày: “Đắt thế?”

Tiểu Trương: “Đây đã là giá tình thân mến thân rồi đấy.”

Chu Nhạc: “Không thể… rẻ hơn một chút được sao?”

Tiểu Trương: “Không được.”

Chu Nhạc: “Vậy… được rồi.”

Cuối cùng, Chu Nhạc đau lòng rút ra 500 tệ.

Lúc đưa mấy tờ tiền đỏ rực ra, cậu như nghe thấy tiếng tim mình rỉ máu, hu hu.

Lúc chuân bị rời đi, bác sĩ Tiểu Trương hiếm khi tỏ ra nghiêm túc: “Chu Nhạc, tôi nói cho nhóc biết nhé, cái thân phận này nhóc không thể lừa người ta cả đời được đâu, nhất là kỳ thi đại học, nếu bị phát hiện, sau này sẽ bị ghi vào hồ sơ uy tín, thế là nhóc xong đời đấy.”

Chu Nhạc đương nhiên biết chứ, cậu cũng không định giấu cả đời.

Ít nhất… ít nhất là đợi đến lúc thi đại học, cậu sẽ thú nhận tất cả.

Nếu có cơ hội lên đại học, thời gian của cậu sẽ tự do hơn, lúc đó những chỗ có thể làm thêm cũng sẽ nhiều hơn, không cần phải giấu giếm thân phận như bây giờ nữa.

“Cảm ơn anh nhé, bác sĩ Tiểu Trương.”

Chu Nhạc gửi lời cảm ơn rồi bước ra khỏi cửa đi về nhà.

Đang đi, cậu đột nhiên cảm thấy có gì đó không ổn, cứ cảm giác đằng sau…

Quay phắt người lại! Nhưng chẳng thấy ai.

Chu Nhạc kỳ lạ quay người lại đi tiếp.

Tiểu Bạch được mẹ Chu thả ra đón cậu, đang vẫy đuôi mừng rỡ ở cổng chung cư.

Chu Nhạc bế nó lên đi vào nhà: “Đang đợi tao à? Tiểu Bạch ngoan quá, về nhà thưởng cho mày cái đùi gà nhé.”

Phía sau, Lục Tỉnh Nhiên từ trong bóng tối bước ra.

Anh nhìn Chu Nhạc lên lầu, bật đèn, tấm rèm mỏng hắt lên bóng dáng của cậu.

Giây tiếp theo, WeChat rung lên một tiếng.

Bác sĩ Tiểu Trương: [50.000 tệ, nhớ chuyển khoản nhé.]

**
Chan: Lang băm, ăn cướp =))))) Nhạc Nhạc ơi ra bào tiền chồng elm đi, đừng để người khác bào nữa :v

Hết chương 32

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.