Chương 33
Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan
Chu Nhạc đưa tờ kết quả mới làm xong cho Lục Tỉnh Nhiên.
Trên mục giới tính ghi rành rành chữ Beta.
Lục Tỉnh Nhiên liếc qua một cái rồi ngẩng đầu nhìn cậu.
Ánh mắt Chu Nhạc đảo liên tục, không dám nhìn thẳng vào anh.
Lục Tỉnh Nhiên không nói gì, nhận lấy tờ giấy.
Chuyện này đến đây là kết thúc, nhà trường cũng không truy cứu, coi như là một sự nhầm lẫn tai hại.
Sau đó, Chu Nhạc kiếm tiền càng chăm chỉ hơn, và cũng quyết tâm nỗ lực học Hóa.
Tại sao ư? Bởi vì cậu thấy lần này đội Hóa học của họ mà giành giải thì đúng là trúng quả đậm mà.
Trước đây vì chuyện pheromone mà cậu bị phân tâm, hoàn toàn không nghĩ đến chuyện này, chỉ cảm thấy đời mình tăm tối quá. Giờ thì cậu nghĩ thông rồi, dù gì đi nữa thì vẫn phải có tiền!
Hơn nữa, vụ xét nghiệm gen đã làm cậu tốn mất 500 tệ, không mau chóng kiếm lại thì cậu sẽ bứt rứt đến chết mất.
Giờ đây, trước mắt cậu là một dự án kiếm tiền đáng tin cậy nhất — Cuộc thi thí nghiệm Hóa học!
Vượt qua vòng trường mỗi người được 5000 tệ, nếu đạt giải cấp thành phố thì mỗi người được chia 20.000 tệ. Phải đi giao bao nhiêu đơn hàng mới kiếm được chừng đó tiền chứ, hiệu quả kinh tế cao đến mức đáng kinh ngạc. Chu Nhạc quyết định rồi, từ nay về sau! Hóa học! Chính là chân ái của cậu!
Mặc dù trong đội có hai vị đại thần không cần cậu phải lo lắng, nhưng cậu cũng không thể làm vướng chân người ta được.
Chu Nhạc nghe giảng vô cùng nghiêm túc, một câu nói của thầy giáo Hóa cậu cũng muốn mổ xẻ ra để hiểu cho kỹ. Cậu làm bài tập trong sách cũng chăm chỉ hơn hẳn, đặc biệt là phần thí nghiệm, thậm chí trong giờ Ngữ văn cậu cũng lôi Hóa ra làm.
Gặp chỗ nào thật sự không hiểu, cậu lại hỏi Hạ Lâm Xuyên.
Hạ Lâm Xuyên cũng đang học Hóa, mọi khi vào giờ này cậu ta toàn ngồi chơi game thôi.
Cứ thế qua lại, đôi khi vào buổi tối, Chu Nhạc đã có thể hiểu được nội dung mà nhóm Lục Tỉnh Nhiên thảo luận rồi.
Nếu gặp chỗ nào chưa thông, cậu sẽ tranh thủ lúc nghỉ ngơi nhỏ giọng hỏi Hạ Lâm Xuyên.
Hai người đứng trước các dụng cụ thí nghiệm hóa học bàn luận vô cùng rôm rả. Chu Nhạc hỏi rất nghiêm túc, biểu cảm cũng hết sức tập trung. Hạ Lâm Xuyên cũng dạy dỗ rất tận tình, ánh mắt hai người thỉnh thoảng lại chạm nhau, Hạ Lâm Xuyên đôi khi lại mỉm cười với Chu Nhạc, vẻ mặt có chút bất lực nhưng lại chẳng làm gì được cậu.
Lục Tỉnh Nhiên đứng một bên, khoanh tay, lặng lẽ và lạnh lùng nhìn hai người bọn họ.
Ánh mắt anh đóng đinh vào họ, một khắc cũng không rời.
Ở phía bên kia, Hạ Lâm Xuyên thật sự không nhịn được nữa: “Không phải đâu đại ca, tao giảng mấy lần rồi, chúng trộn lẫn với nhau thì sẽ tạo ra hợp chất như thế này, hiệu quả là như thế này, mày hỏi tao tao cũng chẳng biết đâu, hay là mày đi hỏi mấy nhà khoa học ấy?”
“Thế này đi, mày cứ đi đặt chỗ ở nghĩa trang trước, tao ở đây giúp mày liên lạc điện thoại, xem bên kia có chịu tiếp chuyện không nhé, được không?”
Chu Nhạc ngượng ngùng gãi đầu.
Đôi khi đầu óc cậu cứ bị tắc nghẽn ở một chỗ, chỗ đó mà không thông thì phía sau chẳng hiểu gì hết.
Hạ Lâm Xuyên thấy mình không trị nổi Chu Nhạc nữa nên đã tìm một người cứu viện: “Lớp trưởng, cậu xem hộ cái, câu này giảng thế nào?”
“Tôi chịu rồi, tôi giảng Chu Nhạc chẳng hiểu gì cả.”
Không ngờ Hạ Lâm Xuyên lại gọi Lục Tỉnh Nhiên, Chu Nhạc theo bản năng thấy sống lưng lạnh toát. Cậu định bảo Hạ Lâm Xuyên là thôi tao không hỏi nữa, nhưng rõ ràng đã quá muộn.
Phía sau có người chậm rãi tiến lại gần.
“Chỗ nào không hiểu?”
Lục Tỉnh Nhiên đứng rất gần cậu, giống như đang dán sát vào tai cậu mà nói, hơi nóng dường như chui tọt vào trong làm Chu Nhạc cảm thấy ngứa ngáy.
“Thì… chỗ… chỗ đó đó.” Chu Nhạc lơ đễnh chỉ tay một cái.
“Đây là một phản ứng hóa học, trong sách giáo khoa có giảng về phương trình phản ứng này. Nếu không hiểu, cậu có thể ghi nhớ nó trước đã. Sau này khi gặp nhiều phương trình hóa học hơn, cậu sẽ tự khắc hiểu tại sao nó lại tạo ra hợp chất như vậy thôi.”
“Ồ… được, vậy để tớ ghi lại.” Sự hiện diện của Lục Tỉnh Nhiên ở phía sau quá rõ rệt, Chu Nhạc chỉ đành đồng ý đại.
Về sau, hễ cứ gặp câu nào không biết làm, Hạ Lâm Xuyên lại đẩy Chu Nhạc sang phía Lục Tỉnh Nhiên: “Cái này mày phải hỏi lớp trưởng chứ, ai chuyên nghiệp bằng cậu ấy?”
Thế là Chu Nhạc bắt đầu ấp úng, ngập ngừng, vẻ mặt cứ như viết rõ dòng chữ: Tao không muốn đi đâu.
Hạ Lâm Xuyên kỳ lạ: “Không phải chứ, mày sợ cái gì? Lớp trưởng đối xử với mày tốt thế còn gì.”
“Không phải sợ, tao không có sợ cậu ấy…” Chu Nhạc giải thích.
Hạ Lâm Xuyên: “Thế thì đi hỏi đi chứ, hỏi lớp trưởng chẳng tốt hơn tao gấp vạn lần à?”
Chu Nhạc không thể nói với cậu ta rằng, chuyện Lục Tỉnh Nhiên tốt với cậu là thật, nhưng chuyện cậu không muốn lại gần anh cũng là thật.
Dù đã đưa tờ kết quả Beta cho anh xem nhưng trong lòng cậu vẫn thấy không chắc chắn.
Chu Nhạc quyết định tự mình nghiền ngẫm, nhưng nghiền ngẫm mãi vẫn không hiểu nổi, xem đi xem lại mấy lần cũng không thông cách tính hóa trị bên trong.
Lông mày cậu nhíu chặt lại đến mức muốn dính vào nhau.
Đúng lúc này, cậu ngửi thấy một mùi hương thanh khiết, lạnh lẽo như băng, làm dịu bớt sự nôn nóng trong lòng, cả người tĩnh tâm lại hẳn.
Mùi hương này có chút quen thuộc.
Cậu ngẩng đầu lên, vừa hay Lục Tỉnh Nhiên cũng đang cúi xuống, bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt dừng lại.
Chu Nhạc nuốt nước bọt một cái.
Nếu có thể, cậu muốn thu hồi lại cái hành động ngẩng đầu này.
“Lớp trưởng…” Chu Nhạc nở nụ cười nịnh nọt gọi một tiếng.
Ánh mắt Lục Tỉnh Nhiên chuyển sang câu bài tập mà Chu Nhạc đang khoanh tròn.
“Câu này giáo viên đã giảng kỹ trên lớp rồi mà, cậu không biết tính à?”
“…” Hồi đó trên lớp cậu toàn bận nhận đơn giao hàng mà. Giờ đối chiếu với đáp án cậu cũng chẳng hiểu gì.
Thấy Chu Nhạc ấp úng, Lục Tỉnh Nhiên lập tức hiểu ra vấn đề.
Anh nghiêng người xuống, một tay đặt lên ghế của Chu Nhạc, một tay nắm lấy cây bút của cậu, hạ thấp giọng nói: “Câu này không chỉ cho cậu biết khối lượng hạt, mà đồng thời còn cho cậu biết hóa trị ẩn của nó nữa…”
Hơi thở của Alpha phả ra từ khoảng cách rất gần, vô cùng rõ rệt. Chu Nhạc cảm thấy hơi gượng gạo với tư thế gần như bị ôm trọn này, nhưng lại không thể chạy thoát, Lục Tỉnh Nhiên gần như đã chặn đứng mọi đường lui của cậu.
Chu Nhạc vừa nghe giảng, vừa phải âm thầm nín thở.
Ở gần thế này, lớp trưởng sẽ không cảm nhận được pheromone của cậu chứ?
“Chu Nhạc.”
“… Hả?” Bất thình lình bị gọi tên, cả người Chu Nhạc run bắn lên.
Mọi cử động nhỏ của cậu đều bị Lục Tỉnh Nhiên thu vào tầm mắt. Anh dừng lại một chút, khẽ đứng thẳng người dậy, không còn gây áp lực như lúc nãy nữa, giọng nói cũng trở nên dịu dàng hơn nhiều: “Hiểu chưa?”
…
Chu Nhạc nhìn quá trình Lục Tỉnh Nhiên giảng giải trên giấy cho mình, lông mày không kìm được lại nhíu lại.
Vừa nãy Lục Tỉnh Nhiên tiến lại quá đột ngột, cậu chẳng còn tâm trí đâu mà nghe anh giảng cái gì.
“Ừm, cũng được, lớp trưởng, để tớ tự ngẫm lại thêm xem sao.” Chu Nhạc nói xong định cầm lấy tờ giấy nháp, nhưng lại bị một bàn tay của Lục Tỉnh Nhiên đè lại.
“Chưa hiểu thì tôi giảng lại lần nữa, câu này rất quan trọng, cậu chú ý nghe cho kỹ vào.”
Lục Tỉnh Nhiên trầm giọng nói, rồi lại bắt đầu thao tác trên giấy.
Gương mặt nghiêng điển trai của nam sinh, cùng hàng lông mi rủ xuống đều toát lên vẻ nghiêm túc.
Chu Nhạc lén liếc nhìn một cái, lần này không dám phân tâm nữa, tranh thủ thời gian lắng nghe.
Lục Tỉnh Nhiên giảng rất chi tiết, rất tỉ mỉ, Chu Nhạc nghe một lần là hiểu ngay.
“Vậy nên, hóa trị của nó là…” Ngón trỏ của Lục Tỉnh Nhiên chỉ vào một nguyên tố.
Chu Nhạc bừng tỉnh đại ngộ, phấn khích cũng chỉ tay theo: “Hóa trị -2, chính là con số vừa tính được lúc nãy!”
Không chút phòng bị, hai ngón tay chạm vào nhau, phần thịt ngón tay dán chặt lấy nhau.
Một cảm giác mềm mại, lạ lẫm.
Chu Nhạc sững sờ ngay tức khắc.
Lục Tỉnh Nhiên cũng dừng mọi động tác.
Nhìn ngón tay nhỏ nhắn đang chạm vào ngón trỏ của mình từ trắng chuyển sang hồng, nhưng cậu lại chẳng dám cử động, cứ như thể chỉ cần nhúc nhích một chút thôi là sẽ chạm phải thứ gì đó đáng sợ lắm vậy.
Vẫn còn sợ anh đến thế sao…
Bất chợt, một luồng khí tức bốc lên nơi chóp mũi Lục Tỉnh Nhiên.
Một mùi hương hoa thanh khiết, thuần khiết, từ từ quyến rũ lòng người.
Mùi hương của Omega.
Mùi hương Omega vô cùng nguyên bản, chưa hề bị ai vấy bẩn.
Lục Tỉnh Nhiên khẽ nhíu mày, cúi đầu nhìn.
Chu Nhạc từ cổ đến xương quai xanh đều ửng lên một lớp màu hồng, đôi mắt hé mở long lanh và mơ màng, dường như hoàn toàn không biết pheromone của mình đang tỏa ra ngoài.
Cậu không xịt thuốc ức chế ư, sao lại dễ dàng rò rỉ pheromone như vậy?
Đang lúc thắc mắc thì đột nhiên, Lục Tỉnh Nhiên cảm thấy đầu ngón tay mình bị người ta khẽ cọ một cái.
Một cái cọ mang tính dò xét, ngượng ngùng và đầy luyến tiếc.
Chu Nhạc lấy ngón tay hồng hồng mềm mại của mình lướt nhẹ qua ngón tay của Lục Tỉnh Nhiên.
Cậu cũng không biết tại sao mình lại làm vậy, có lẽ… có lẽ là vì mùi Alpha thoang thoảng trên người đối phương quá thơm, cậu không kìm lòng được.
Mà hiện giờ bản thân cậu cũng không biết tại sao lại vô cùng khao khát nó, dù chỉ là cọ một cái, chạm một chút thôi cũng thấy thỏa mãn.
Nhưng điều cậu không biết là, Lục Tỉnh Nhiên sắp phát điên rồi.
“Chu Nhạc.”
Một tiếng gọi trầm và khàn, pheromone Alpha xung quanh đột ngột trở nên gắt hơn nhiều.
Chu Nhạc giật nảy mình, giống như một con thú nhỏ đang ăn vụng bánh ngọt bỗng nhiên bị phát hiện, cậu không dám ngẩng đầu lên, có tật giật mình thu tay lại, vùi đầu xuống, coi như chưa có chuyện gì xảy ra, chưa có gì bị phát hiện cả.
Cũng chính vào lúc này, lý trí mới quay trở lại đôi chút.
Trời đất ơi! Vừa nãy cậu đã làm cái gì thế này?!
Vừa nãy cậu dám cọ lớp trưởng! Còn mặt dày lấy ngón tay cọ đối phương mấy lần liền!
Chính cậu cũng không chịu nổi cái sự ghê tởm này!
Xong rồi xong rồi, đời này của cậu coi như đi tong, cậu đang nghĩ xem nên vay tiền mua miếng đất nghĩa trang ở phía nào thì vừa đây.
Tuy nhiên, cảnh tượng Lục Tỉnh Nhiên nổi giận như dự đoán đã không xảy ra, đối phương chỉ trầm giọng để lại một câu “học cho tử tế vào” rồi xoay người bỏ đi.
Chu Nhạc thở phào nhẹ nhõm, nhưng đồng thời cũng muốn tự tát mình một cái.
Đã bảo là không được lại gần Lục Tỉnh Nhiên mà, đã bảo là sẽ có chuyện mà, y như rằng xảy ra chuyện rồi đấy thôi?!
Cho mày ham mùi pheromone của người ta này, ham mùi pheromone của người ta này!!!
“Này này này, Chu Nhạc mày làm gì thế, tự dưng lại tự tát mình là sao?” Lâm Hiểu Hiểu từ sau cửa bước tới, thấy Chu Nhạc phát điên liền vội vàng ngăn lại: “Tự làm hại bản thân là không được đâu nhé, mày vốn đã không thông minh rồi, tát nữa là ngu luôn đấy.”
Ánh mắt Chu Nhạc đờ đẫn: “Hiểu Hiểu, tao không sống nổi nữa rồi, nhớ đến Tết hóa vàng cho tao nhé.”
Lâm Hiểu Hiểu vẻ mặt lo lắng: “Không đến mức đó chứ, mà rốt cuộc là có chuyện gì?”
Chu Nhạc quay đầu lại nhìn cô, tiếp tục ánh mắt đờ đẫn: “Tao đã đối với lớp trưởng…”
Lâm Hiểu Hiểu vừa nghe thấy hai chữ “lớp trưởng” là lập tức vểnh tai lên hóng hớt.
Chu Nhạc khó khăn thốt ra: “Làm ra chuyện…”
Lâm Hiểu Hiểu: “???”
Chu Nhạc cuối cùng cũng nói ra được: “… không thể mô tả được.”
Lâm Hiểu Hiểu đứng hình mất một giây, sau đó hét lên: “A a a a Chu Nhạc! Mày đi chết đi!!!”
**
Chan: Cọ có 1 cái mà tui tưởng nó h**p răm lớp trưởng không đó >_
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]