Chương 34
Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan
Lâm Hiểu Hiểu suýt chút nữa thì ném thẳng cậu từ trên lầu xuống.
Sau một hồi đùa giỡn với Lâm Hiểu Hiểu, Chu Nhạc dần quên đi chuyện xấu hổ lúc nãy.
Cậu đưa tay lên ngửi mùi trên người, chính cậu cũng cảm nhận được mùi pheromone rồi.
Thế là cậu lén lút tìm một góc không người ở hành lang, lấy “bảo bối” của mình ra, xịt từ trên xuống dưới một lượt.
Xịt một lúc sau, quả nhiên là không còn ngửi thấy mùi gì nữa.
Chu Nhạc yên tâm đi vệ sinh.
Vừa mới định đi qua đó thì thấy mấy nam sinh loạng choạng chạy ra từ phía nhà vệ sinh cuối hành lang.
“Vãi thật, vãi thật! Hú hồn chim én, cái lồng má tao còn tưởng đại thần đến kỳ mẫn cảm rồi chứ.”
“Tao cũng thế, tao còn chưa kịp đi xong, mới được một nửa đã phải chạy ra rồi.”
“Mà hôm nay sao thế nhỉ, sao hắn lại thành ra như vậy?”
“Ai mà biết được? Biết thì tao đã chẳng vào đó đi vệ sinh rồi.”
Chu Nhạc nghe lời họ nói, bước chân khựng lại.
Chuyện gì vậy nhỉ?
Cậu nghi hoặc hé cửa nhà vệ sinh nhìn vào trong một cái, chẳng thấy gì cả nên cũng yên tâm đi vào.
Vừa mới đi được vài bước, sắc mặt cậu bỗng khựng lại.
Mùi vị này — cái pheromone này!
Quả nhiên, giây tiếp theo, Lục Tỉnh Nhiên xuất hiện ngay trước mắt.
Alpha lặng lẽ đứng bên cửa sổ, dáng người cao ráo, gương mặt lạnh lùng, giữa ngón trỏ còn kẹp một thứ gì đó.
Trong làn khói mờ ảo, ánh mắt của Lục Tỉnh Nhiên trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Chu Nhạc chưa bao giờ thấy một Lục Tỉnh Nhiên như thế này. Mặc dù anh nổi tiếng là cao ngạo và xa cách, nhưng dù là thành tích học tập hay địa vị trong trường, anh luôn là đại diện cho tất cả những gì tốt đẹp nhất, chưa bao giờ giống như bây giờ: u ám, suy sụp, hút thuốc, trông cứ như một đại ca trường học khiến người ta phải khiếp sợ.
Cậu bỗng nhiên hiểu được tại sao mấy người vừa nãy lại chạy tháo thân như vậy, bởi vì bây giờ cậu cũng muốn chạy!
Nhưng chưa kịp để cậu lén lút rút lui, Alpha đã phát hiện ra cậu.
Qua làn khói thuốc, ánh mắt Lục Tỉnh Nhiên khóa chặt lấy cậu.
Tim Chu Nhạc run lên, theo bản năng muốn bỏ chạy nhưng cả người lại cứng đờ, không dám nhúc nhích.
Ngược lại, Lục Tỉnh Nhiên là người hành động trước.
Anh dí đầu thuốc lá còn đang đỏ lửa xuống bệ cửa sổ, di đi di lại nhiều lần cho đến khi lửa tắt hẳn.
“Đi vệ sinh à?” Giọng nói của nam sinh có lẽ do vừa hút thuốc nên đặc biệt trầm thấp và khàn đục.
Chu Nhạc nhìn động tác di thuốc lá của anh, cứ thấy có gì đó hơi sai sai.
— Cảm giác như người bị di đến chết đi sống lại chính là mình vậy.
“Không, không, không đi nữa, tớ… chỉ là qua xem chút thôi, lớp trưởng, cậu… cậu tiếp tục đi nhé~ ha ha.” Chu Nhạc vừa nói vừa lùi lại, lúc quay người còn va vào cửa một cái rõ đau: “Ai ui.”
Lục Tỉnh Nhiên nhìn dáng vẻ lóng ngóng chạy khỏi nhà vệ sinh của cậu, từ trong cổ họng phát ra một tiếng cười khẽ.
Sự bực bội trống rỗng như hố đen trong lòng cũng dịu đi phần nào.
Vừa nãy, lúc Chu Nhạc lấy ngón tay cọ anh, anh đã nghĩ xong cả chuyện nên trói người này ở đâu trong nhà mình rồi.
Lục Tỉnh Nhiên cười tự giễu một cái.
Alpha đúng là rất nguy hiểm, chính anh cũng cảm thấy như vậy, hèn gì người ta cứ nhìn thấy anh là chạy mất dép.
Chu Nhạc vừa bay về chỗ ngồi, tim còn chưa kịp vào lại lồng ngực thì đã nghe thấy Lâm Hiểu Hiểu hớt hải chạy vào, miệng lẩm bẩm “xong rồi xong rồi”.
“Vừa nãy nghe người ta nói, tâm trạng lớp trưởng ở trong nhà vệ sinh cực kỳ tệ, còn hút thuốc nữa.”
“… Ờ.” Chu Nhạc ngẩn người một hồi rồi mới đáp lại một câu.
Lâm Hiểu Hiểu: “Có phải dạo này áp lực thi cử của tụi mình lớn quá không? Từ trước đến nay chưa bao giờ thấy lớp trưởng như vậy, hay là ai làm cậu ấy giận rồi, cậu ấy vào nhà vệ sinh hút thuốc để tiết dục?”
??
Từ này mà dùng như vậy được sao?
Lâm Hiểu Hiểu nói xong liền nhìn chằm chằm vào Chu Nhạc, nheo mắt lại: “Rốt cuộc là mày đã làm chuyện không thể mô tả gì với lớp trưởng hả? Mày vẫn chưa nói cho tao biết đâu đấy.”
“Chẳng lẽ thật sự là vì mày à? Khai mau! Mày đã làm gì lớp trưởng rồi?”
“…”
Chẳng lẽ thật sự là vì mình sao, Lục Tỉnh Nhiên thấy bị mình mạo phạm à?
Cũng đúng, cái hành động đó đúng là có chút mạo phạm thật.
Nếu Lục Tỉnh Nhiên là một cô gái, cậu có thể bị khép vào tội quấy rối t*nh d*c luôn rồi.
Lại nhớ đến vẻ mặt u ám như muốn cân cả thế giới của Lục Tỉnh Nhiên lúc nãy, đúng là không bình thường chút nào. Vừa nãy cậu mà không chạy nhanh, cảm giác Lục Tỉnh Nhiên có thể túm cổ cậu cho một trận nhừ tử rồi.
Chỉ cần nghĩ đến thôi là Chu Nhạc đã nổi hết cả da gà.
“À… cái đó… thì là phản bác lại kiến thức mà lớp trưởng giảng thôi, không có gì đâu, thật đấy.”
Lâm Hiểu Hiểu nghe xong thấy lạ: “Thế thì không đến mức đó chứ, vậy là đã xảy ra chuyện gì mà tao không biết nhỉ?”
Thấy Lâm Hiểu Hiểu mở nhóm fan của Lục Tỉnh Nhiên ra bàn tán rôm rả, trái tim Chu Nhạc mới thực sự bình yên trở lại.
Cứu mạng! Sau này làm ơn đừng để tao gặp phải mấy chuyện kịch tính như thế này nữa được không!
Đang nghĩ ngợi, Chu Nhạc vừa ngước mắt lên liền chạm ngay ánh mắt của Lục Tỉnh Nhiên vừa bước vào cửa.
— Vãi!
Đối phương dường như vừa vào cửa đã nhắm chuẩn mục tiêu là cậu mà nhìn chằm chằm.
Chu Nhạc vội vàng cúi đầu, giả vờ như đang chăm chỉ học tập, cần mẫn mở sách bài tập ra, chưa bao giờ cậu khao khát được học hành như lúc này.
“Cười gì thế?” Thịnh Kỳ An hỏi Lục Tỉnh Nhiên bên cạnh.
Lục Tỉnh Nhiên hạ mắt, không nói gì, đi thẳng về chỗ ngồi.
“Chắc là hút thuốc xong thấy sướng đấy.” Trần Nam giải thích: “Nói làm tao cũng muốn làm một điếu rồi.”
Thịnh Kỳ An liếc hắn: “Mày nói lại lần nữa xem.”
Trần Nam: “…”
Trần Nam: “Mày đừng có lúc nào cũng quản tao như thế, sao mày không quản anh Lục đi?”
Thịnh Kỳ An: “Nó không cần tao quản.”
Trần Nam: “Thế tao cũng không cần mày quản.”
Thịnh Kỳ An nghe vậy liền lườm hắn một cái cháy mặt.
Trần Nam chột dạ: “Tao cần mày quản, tao cần mày quản được chưa.”
Thịnh Kỳ An hài lòng dời mắt đi.
Trần Nam lẩm bẩm nhỏ: “Ngày nào cũng thế, còn khó dỗ hơn cả con gái…”
**
Nhóm thi Hóa học chiều nay phải chụp ảnh thẻ, bảo là để dùng làm tư liệu tuyên truyền khi đi thi liên trường cấp thành phố. Chụp ảnh đơn từng người, trường còn chuẩn bị sẵn sơ mi trắng và nơ đen, vô cùng trang trọng.
Tiết thứ hai buổi chiều, giáo viên chủ nhiệm Hứa Duyệt đưa họ đi, địa điểm là ở nhà thi đấu, xếp hàng theo khối và theo nhóm.
Hứa Duyệt mang quần áo đến: “Nào nào, vào nhà vệ sinh thay đi. Các em đều là Alpha cả đúng không, vậy thì vào cái phòng ở phía đông tầng 2 ấy… Ơ Chu Nhạc?”
Lúc phát quần áo, Hứa Duyệt sững lại, cô suýt chút nữa thì quên mất cậu.
“Chu Nhạc, em là Beta đúng không? Vậy em đi cùng bọn nó luôn đi, Alpha với Beta không sao đâu, đi cùng nhau cho tiện, chứ tìm các em mất công lắm.”
Alpha và Omega chắc chắn là không thể thay đồ chung rồi, nhưng Beta với cùng giới tính thì đúng là không có vấn đề gì.
Chu Nhạc cầm quần áo, không thốt nên lời chối từ.
Đành ngoan ngoãn đi theo những người khác.
Trần Nam không biết vì sao cũng đi theo, chắc là để xem náo nhiệt. Thấy Chu Nhạc vẻ mặt thấp thỏm, hắn không nhịn được mà khoác vai cậu trêu chọc: “Đừng căng thẳng mà, yên tâm, chỉ là thay quần áo thôi. Biết mày là Beta rồi, không cần ngại, cũng không cần tự ti, dù sao mày với Alpha chắc chắn là không so được rồi đúng không?”
Đều là những cậu trai mới lớn, đương nhiên hiểu Trần Nam đang ám chỉ điều gì. Chu Nhạc không khỏi đỏ mặt, vốn dĩ đang lo lắng chuyện mình là Omega, bị nói như vậy, nỗi lo của cậu liền chuyển hướng sang chỗ khác.
“Tụi mình… tụi mình tí nữa có phải thay… thay quần không?” Cậu nhớ là chỉ có áo thôi mà.
Không gian xung quanh im bặt một giây, sau đó Trần Nam và Hạ Lâm Xuyên không nhịn được mà phì cười một tiếng rõ to.
“Ha ha ha, Chu Nhạc! Mày định làm tao cười chết đấy à ha ha ha!” Trần Nam lại vỗ vỗ vai cậu.
Lúc này Chu Nhạc mới biết mình bị trêu, liền lạnh lùng gạt cánh tay của Trần Nam đang đặt trên người mình ra.
Đến nhà vệ sinh tầng 2 mới thấy có rất nhiều người, không chỉ có họ mà còn có các lớp khác nữa.
Từng mảng da thịt trắng hếu, cùng đủ loại mùi vị Alpha nồng nặc.
Chu Nhạc ôm quần áo, chỉ muốn quay đầu chạy thẳng.
May thay, có người thấy họ đi cùng Lục Tỉnh Nhiên nên hơi nhường đường, mấy người đi thẳng vào tận bên trong cùng.
Hạ Lâm Xuyên bắt đầu thay đồ, Trần Nam đứng bên cạnh nhìn chằm chằm một cách nghiêm túc. Vốn dĩ là vì hứng thú với bộ đồ này, nhưng cái kiểu nhìn chằm chằm như thế trông cứ như kẻ b**n th** vậy, Hạ Lâm Xuyên cũng không chịu nổi: “Đại ca ơi, mày có tham gia thi đâu, hay là mày đi ra ngoài giùm cái đi?”
“Tao…” Trần Nam chưa kịp nói xong thì Thịnh Kỳ An đã lấy áo của mình trùm kín đầu hắn, chặn đứng hoàn toàn tầm mắt: “Không được bỏ xuống.”
“…”
Chu Nhạc nhìn ngó xung quanh, vẫn chưa tìm được chỗ nào ưng ý thì đã bị ai đó túm vào trong buồng vệ sinh ngay bên cạnh.
Bên ngoài ồn ào náo nhiệt, nhưng trong không gian nhỏ hẹp này, sự hiện diện của đối phương lại rõ rệt đến lạ kỳ.
Chu Nhạc ôm quần áo, vẫn còn đang ngơ ngác trước sự thay đổi địa điểm đột ngột này.
Lén liếc nhìn Lục Tỉnh Nhiên đang một tay cầm cái áo sơ mi trước mặt, cổ họng Chu Nhạc khô khốc, cảm thấy trong người hơi bốc hỏa.
Lớp trưởng lôi cậu vào đây làm gì thế này?
Chuyện này… chẳng lẽ là định…
“Cởi đi.”
Lục Tỉnh Nhiên buông một câu.
Hết chương 34
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]