Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện

Chương 35:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 35

Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan

Chu Nhạc cảm thấy đầu óc mình như vừa có tiếng vang lên u u.

Cậu ngẩng lên nhìn Lục Tỉnh Nhiên một cái.

Vẻ mặt của nam sinh kia hoàn toàn không giống như đang nói đùa, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào cậu không rời.

Thế này là… muốn nhìn cậu c** đ* sao?

Chu Nhạc mím môi, nuốt nước bọt một cái: “Lớp… lớp trưởng, cậu không cởi à?”

“Cậu cởi trước đi.” Lục Tỉnh Nhiên nghiêm túc nói, “Hai người cùng ở trong này thì không có chỗ để xoay xở.”

Buồng vệ sinh ở đây nhỏ hơn so với bên khu giảng đường, nếu cả hai cùng c** đ* một lúc thì đúng là không đủ chỗ thật. Thế nhưng, lớp trưởng kéo cậu vào đây là vì ý tốt, không muốn chen chúc với đám người ngoài kia, hay là vì lý do gì khác? Ví dụ như, muốn xác nhận xem cậu có phải là Omega hay không?

Nhưng nếu đã nghi ngờ cậu là Omega mà lại cùng ở chung một buồng hẹp để thay đồ thế này, chẳng phải là càng…

“Không biết cởi à?” Thấy Chu Nhạc đứng đờ ra nửa ngày, Lục Tỉnh Nhiên lại hỏi lần nữa.

“Không, không có.” Chu Nhạc cuống cuồng giải thích, “Tớ biết mà.”

Chỉ là, có thể đừng nhìn tớ chằm chằm như thế được không?

Thấy Lục Tỉnh Nhiên không hề có ý định né tránh, Chu Nhạc cũng hạ quyết tâm. Thôi kệ, dù sao cũng đều là con trai với nhau, chẳng có gì phải ngại ngùng cả, càng lóng ngóng thì lại càng ra vẻ có gì đó khuất tất.

Chu Nhạc cầm lấy chiếc sơ mi trắng và cà vạt, bắt đầu c** đ*. Cậu cởi chiếc áo khoác đồng phục đã giặt đến cũ sờn ra trước, treo sang một bên. Bên trong cậu mặc một chiếc sơ mi ngắn tay màu xanh nhạt hơi rộng, đó là món đồ giảm giá cậu mua được ở sạp hàng vỉa hè với giá 10 tệ một chiếc.

Chu Nhạc tháo từng chiếc cúc phía trên rồi mở áo ra.

Đập vào mắt là một làn da trắng đến chói mắt, non nớt và quý giá cứ thế hiện ra trước mặt, dường như không khí cũng thoang thoảng mùi hương trên cơ thể cậu.

Nhịp thở của Lục Tỉnh Nhiên bỗng khựng lại, vẻ mặt cứng đờ trong chốc lát, anh nhíu mày, rồi xoay người bước ra khỏi buồng vệ sinh.

Chu Nhạc đang cởi dở áo, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Lục Tỉnh Nhiên biến mất tăm.

???

“Anh Lục? anh xong rồi à? Thế để em vào.” Có người bên ngoài vừa cầm quần áo vừa định đẩy cửa buồng.

Một bàn tay lớn ấn chặt lấy cánh cửa.

Lục Tỉnh Nhiên nhìn người đó một cái.

“Được rồi, được rồi anh Lục, em không vào nữa, không vào nữa đâu ha ha, anh cứ tự nhiên.”

Sau khi người đó đi khỏi, Lục Tỉnh Nhiên rũ mắt, cổ họng hơi thắt lại. Nhắm mắt lại, trong đầu hắn toàn là hình ảnh Chu Nhạc mở áo ra, cơ thể hơi hướng về phía hắn khi nãy.

Lục Tỉnh Nhiên nhíu mày, khẽ chửi thề một tiếng.

Chu Nhạc thay đồ xong định mở cửa, nhưng phát hiện cửa như bị vật gì đó chặn lại. Cậu giơ tay gõ gõ: “Lớp trưởng, tớ xong rồi.”

Giọng nói nghèn nghẹt truyền vào tai, Lục Tỉnh Nhiên lúc này mới dời tay ra.

Chu Nhạc từ bên trong bước ra, còn hào phóng nói: “Lớp trưởng, tớ xong rồi, cậu vào thay đi.”

“…”

Sau khi Lục Tỉnh Nhiên vào trong, Chu Nhạc cứ loay hoay mãi với cái nơ cổ, cậu chưa bao giờ đeo thứ này. Hạ Lâm Xuyên ở bên cạnh cũng không làm sao thắt được, cái nơ cứ đùn lại một đống ở cổ trông rất xấu xí.

Hạ Lâm Xuyên mất kiên nhẫn: “Cái thứ gì thế này? Không đeo có được không?”

Ở phía bên kia, Thịnh Kỳ An đang thắt nơ rất chỉnh tề, dù không nhìn gương anh cũng có thể thắt đẹp nhờ cảm giác của đôi tay. Trần Nam đứng một bên nhìn, thấy những ngón tay thon dài của Thịnh Kỳ An linh hoạt lướt trên tấm lụa đen, đôi mắt thỉnh thoảng hiện lên vẻ ngưỡng mộ, cảm thấy thắt xong trông cũng khá đẹp.

Chu Nhạc vừa quan sát Thịnh Kỳ An vừa định tự thắt cho mình, nhưng lần nào cũng hỏng.

Lát sau, Lục Tỉnh Nhiên bước ra. Bộ sơ mi trắng phối với nơ đen trang trọng cực kỳ hợp với hắn. Gương mặt vốn dĩ lạnh lùng, xa cách nay nhờ bộ đồ nghiêm túc mà càng thêm sạch sẽ, điển trai, pha chút uy nghiêm và cao quý khó tả.

Chu Nhạc ngoài việc thầm cảm thán nhan sắc của lớp trưởng thì cũng chăm chú nhìn cách anh đeo nơ. Nhưng nhìn là một chuyện, tự làm lại là chuyện khác, cậu thực sự không làm được.

Đang lúc bối rối, một đôi tay đưa tới, luồn trực tiếp ra sau gáy, vị trí nhạy cảm nhất của một Omega, ngay cả Chu Nhạc cũng rất ít khi chạm vào đó. Lúc Lục Tỉnh Nhiên đưa tay tới, Chu Nhạc theo bản năng định giơ tay ngăn lại, nhưng cậu đã kìm lại được.

Còn Lục Tỉnh Nhiên như thể không hay biết gì, anh chỉnh lại cổ áo cho Chu Nhạc rồi thắt nơ giúp cậu. Ngón tay của Alpha lướt nhẹ nơi cổ, mang theo cảm giác hơi lành lạnh.

Chu Nhạc ngước mắt, lén nhìn Lục Tỉnh Nhiên vài cái. Nam sinh đang vô cùng tập trung và tỉ mỉ, như thể đang làm một việc hết sức tự nhiên. Anh lật đi lật lại chỉnh sửa cho cậu, cứ như đang chăm sóc một đứa trẻ vậy.

Ngoại trừ mẹ ra, đã lâu lắm rồi Chu Nhạc mới được chăm sóc như thế này.

Trong lòng cậu nảy sinh một cảm giác rất kỳ lạ.

“Xong rồi, có thấy khó chịu không? Có bị chật quá không?” Lục Tỉnh Nhiên thắt xong, cúi đầu khẽ hỏi.

Chu Nhạc cúi đầu lắc lắc.

Đúng lúc đó, Hứa Duyệt bên ngoài gọi: “Lớp 3 xong chưa? Sắp đến lượt chúng ta rồi.”

Cả đám cùng bước ra ngoài.

Ảnh được chụp đơn, mỗi người một tấm, sau đó mới ghép lại theo tổ. Chu Nhạc chưa bao giờ chụp ảnh trang trọng thế này nên có chút căng thẳng.

“Cười lên nào bạn học, chúng ta đi thi đấu không phải đi ra pháp trường đâu.”

Cả căn phòng rộ lên tiếng cười.

Chu Nhạc cũng bật cười theo, thợ ảnh bắt được khoảnh khắc rất nhanh, chụp xong còn không nhịn được khen: “Cái này được này, bao nhiêu người chụp mà chỉ có cậu bạn này là cười đẹp nhất.”

Lúc Chu Nhạc chụp, Lục Tỉnh Nhiên luôn đứng bên cạnh máy ảnh quan sát. Phông nền xanh, sơ mi trắng, nơ đen cùng nụ cười rạng rỡ, ấm áp như được mặt trời nhỏ sưởi ấm, cực kỳ có sức lan tỏa.

Lục Tỉnh Nhiên nhìn bức ảnh của Chu Nhạc được định hình, khẽ hỏi thợ ảnh: “Tấm này, có thể cho tôi xin một bản điện tử được không?”

Trên đường về lớp, Chu Nhạc và Lục Tỉnh Nhiên đi tụt lại phía sau. Suy nghĩ một lúc, Chu Nhạc vẫn chủ động nói với Lục Tỉnh Nhiên: “Lớp trưởng, lúc nãy khi giảng bài… tao không cố ý bấm vào cậu đâu, tao bị quỷ ám… à không, thực ra tao thấy có con muỗi, nên tớ… tao định phủi nó đi thôi…”

Chu Nhạc càng nói càng thấy mặt đỏ bừng lên. Khóe môi Lục Tỉnh Nhiên từ từ cong lên, hắn không nói gì, kiên nhẫn đợi đối phương tiếp tục giải thích.

“Nhưng tao không cố ý đâu! Tao không thể để muỗi đốt cậu được, lớp trưởng, nên tao mới chọn cách b*p ch*t nó!”

Lục Tỉnh Nhiên không nhịn được, bật cười thành tiếng.

Chu Nhạc thấy hắn cười, chột dạ sờ sờ mũi. Bất kể Lục Tỉnh Nhiên có tin hay không, dù sao cậu cũng đã giải thích rồi. Tiêu chí chính là tinh thần “mặt dày đến cùng”.

Cũng may, Lục Tỉnh Nhiên không hỏi thêm gì, còn nói lời cảm ơn cậu. Chu Nhạc cười hì hì bảo không có gì, đó là việc nên làm. Khung cảnh thật hài hòa, Chu Nhạc cảm thấy chắc mình sẽ không bị Lục Tỉnh Nhiên xách cổ áo ấn vào nhà vệ sinh đánh cho một trận tơi bời đâu.

Về đến lớp không bao lâu, trong giờ tự học, Lâm Hiểu Hiểu bắt đầu phát cuồng.

“Á á á á á á á!!!!!”

“!! Trời ơi đẹp trai quá, lớp trưởng đẹp trai quá đi mất, mẹ ơi, mẹ ơi á á á!!”

Vì có giáo viên ở đó nên cô không dám hét to, nhưng Chu Nhạc nghe thấy rất rõ.

Cô không có ai để chia sẻ cùng, chỉ đành khoe với Chu Nhạc: “Mày nhìn này, nhìn đi.”

Trong điện thoại là ảnh thẻ của Lục Tỉnh Nhiên, nhìn là biết chụp lén từ chỗ thợ ảnh, không được rõ nét lắm nhưng lại tạo nên một lớp màu đậm chất điện ảnh, trông càng cuốn hút hơn. Nam sinh ngồi ngay ngắn, nhìn thẳng vào ống kính, không cười cũng không có biểu cảm gì khác, nhưng chính vì thế trông hắn lại đẹp như nam chính trong phim thanh xuân vậy, đẹp như ảnh quảng cáo.

Chu Nhạc thầm nghĩ: Lớp trưởng đúng là lớp trưởng, chụp thế này mà cũng đẹp đến vậy… không biết mình chụp xong trông ra sao, hy vọng không quá xấu.

Ở một diễn biến khác, thợ ảnh đã gửi file ảnh thẻ vừa chỉnh sửa xong của Chu Nhạc cho Lục Tỉnh Nhiên.

Anh bấm vào ảnh, nhìn rất lâu.

Ngắm nụ cười rạng rỡ của Chu Nhạc, khóe môi anh cũng bất giác nhếch lên.

Thợ ảnh: [Cậu bạn đẹp trai xem thử đi, có cần chỉnh sửa gì không, bên tôi có thể làm miễn phí.]

Lục Tỉnh Nhiên: [Không cần đâu, cậu ấy rất đẹp rồi.]

**

Sau một thời gian được bồi dưỡng cấp tốc, Chu Nhạc cuối cùng cũng bắt đầu có hứng thú với môn Hóa, ít nhất là những gì Lục Tỉnh Nhiên và Thịnh Kỳ An thảo luận cậu đã có thể hiểu được, chỉ có những thứ quá thâm sâu thì vẫn chưa thông lắm, nhưng thế này đã khá hơn trước nhiều rồi.

Hạ Lâm Xuyên ở bên cạnh cũng đang xem Hóa, từ lúc tham gia thi đấu, cậu ta thậm chí còn bỏ cả chơi game.

Lâm Hiểu Hiểu thì vẫn còn chìm đắm trong nhan sắc cực phẩm của lớp trưởng.

Chu Nhạc nhìn những đám mây xanh trắng đan xen ngoài cửa sổ, định bụng làm tiếp câu tiếp theo.

Ngay lúc này, một mùi hương xộc vào mũi.

Mùi trái cây nồng đậm, là mùi chanh dây.

Nó khơi gợi bản năng của một Omega.

Và mùi hương này dường như phát ra từ ngay bên cạnh.

Bên cạnh… chanh dây… Chu Nhạc đột nhiên quay đầu lại.

“Chu… Chu Nhạc… Nhạc…” Giọng Lâm Hiểu Hiểu bắt đầu run rẩy.

Chiếc điện thoại bị bàn tay đang xòe ra của cô làm rơi xuống bàn. Mặt Lâm Hiểu Hiểu đỏ bừng, miệng há ra th* d*c, pheromone Omega tỏa ra ngày càng nhiều, đã bắt đầu lan khắp cả lớp.

“Đậu má mùi gì thế này? Không phải tao ảo giác chứ, hình như là Omega… chết tiệt đừng hại tao nha, tao mới vừa đủ tuổi vị thành niên thôi đó!”

“Có phải của lớp mình không? Sao mùi này… nồng thế nhỉ?”

“Đúng là của lớp mình rồi, không xong rồi tao không chịu nổi nữa, có thuốc ức chế không, tao nóng quá.”

Kỳ ph*t t*nh của Omega không chỉ ảnh hưởng đến Alpha mà còn dẫn dụ các Omega khác rơi vào kỳ ph*t t*nh sớm. Nếu xảy ra phản ứng dây chuyền tập thể, hậu quả sẽ khôn lường.

“Chu Nhạc… giúp tao với, trong ngăn bàn tao có thuốc ức chế…” Giọng Lâm Hiểu Hiểu đã mang theo tiếng khóc, hèn mọn cầu xin.

Nhưng từ góc nhìn của cô, Chu Nhạc lại không có phản ứng gì, thậm chí không hề động đậy, cứng đờ ngồi bên cạnh cô, ngay cả một cái nhìn cũng không quay sang.

“Chu Nhạc…” Cô gọi to hơn một chút, muốn đẩy cậu để ra hiệu, nhưng vì không còn sức lực nên cô gục xuống bàn.

Chu Nhạc đã thấy hết.

Không phải cậu không muốn giúp, mà là hiện giờ cậu cũng đang ốc không mang nổi mình ốc.

Những giọt mồ hôi li ti túa ra trên cơ thể đang phát sốt của cậu, lan tận tới sau gáy, thiêu cháy mọi lý trí. Hình như… hình như có người đang nói chuyện, nhưng nghe không rõ lắm, cứ như vọng lại từ một thế giới khác. Một nỗi khát khao thầm kín đầy hổ thẹn truyền đến từ phía dưới cơ thể, lan tỏa khắp toàn thân, xương cốt cũng trở nên nhũn ra.

Cảm giác này y hệt như cái ngày bị chặn trong nhà vệ sinh.

Hỏng rồi… Chu Nhạc nghĩ.

Sự xao động của học sinh trong giờ tự học rốt cuộc cũng thu hút sự chú ý của giáo viên: “Có chuyện gì thế?”

“Thưa… thưa thầy, hình như có bạn Omega đến kỳ ph*t t*nh.” Có người giơ tay nói.

Giáo viên này không phải Alpha cũng không phải Omega nên không cảm nhận được pheromone, nhưng nhìn thấy vài học sinh trong lớp gục xuống là biết chắc chắn có chuyện chẳng lành, vội mở cửa lớp hét lớn: “Các em Omega và Alpha trong lớp mau mặc đồng phục vào, cầm theo thuốc ức chế trong cặp đến khu cách ly ngay lập tức, nhanh lên!!!”

Lệnh vừa ban xuống, tất cả những ai còn cử động được đều bắt đầu hành động. Để phòng hờ các tình huống đột xuất, trường học có thiết lập khu cách ly riêng biệt trong mỗi tòa giảng đường, Alpha một khu, Omega một khu, bên trong có những căn phòng nhỏ riêng biệt có thể ngăn cách pheromone hiệu quả, chính là để phòng tránh những sự cố như thế này.

“Các bạn Beta không sao thì cứ ở lại lớp tự học, mở hết cửa sổ ra.”

Trần Nam bị ảnh hưởng bởi pheromone cũng bắt đầu thấy khó chịu.

“Cái lồng má suốt ngày làm loạn!” Hắn thô bạo đá mạnh vào chân bàn, bực bội đứng dậy thu dọn đồ đạc.

Bị pheromone của cả Omega và Alpha kẹp giữa thế này, với tính cách của Trần Nam mà còn nhịn được không đánh người đã là một kỳ tích rồi.

Lúc đi ra ngoài, người hơi đông nên chen lấn, Trần Nam định phát hỏa thì Thịnh Kỳ An nắm lấy tay hắn, nhẹ nhàng trấn an: “Trong cặp tao có thuốc ức chế, lát nữa tiêm cho mày trước, đừng quậy.”

Trần Nam chạm vào da thịt của Thịnh Kỳ An mới thấy dễ chịu hơn một chút, dần dần yên tĩnh lại.

Đồng thời Trần Nam thấy Lục Tỉnh Nhiên đang đứng cách đó không xa nhìn về phía sau, hoàn toàn không có ý định đi cùng bọn họ: “Anh Lục, làm gì đấy? Chúng ta phải đi rồi.”

Ánh mắt Lục Tỉnh Nhiên dán chặt vào Chu Nhạc đang thu mình nơi góc cuối lớp.

Thầy giáo cũng chú ý tới, thầy biết Chu Nhạc, trước đây còn từng giúp cậu lấy chuyển phát nhanh.

“Này Chu Nhạc, bạn cùng bàn của em sao thế? Sao không đi? Em ấy là Omega phải không?”

“Em qua giúp em ấy thu dọn đi, Chu Nhạc, có nghe thầy nói gì không? Đưa bạn cùng bàn của em xuống dưới, khu cách ly ở tầng một, em cứ nói với người bên đó em là Beta, họ sẽ cho em vào.”

Thầy giáo bị dòng người chặn lại không qua xem tình hình được, chỉ có thể gào lên với Chu Nhạc, nhưng Chu Nhạc như không nghe thấy gì, bất động như tượng. Thầy giáo vừa sốt ruột vừa không có cách nào qua được, đúng lúc đó có hai bạn nữ chủ động đứng dậy, dìu Lâm Hiểu Hiểu cùng đồ đạc của cô ấy ra ngoài.

Đáng lẽ phải ra ngoài chứ, cậu cũng là Omega mà, lẽ ra phải đi cùng mọi người.

Chu Nhạc muốn đứng dậy, nhưng ngay cả việc nhấc cánh tay lên cậu cũng không làm nổi.

Cậu là một Omega, một Omega khiếm khuyết, trước đây chưa từng có pheromone, ngay cả kỳ ph*t t*nh cũng chỉ diễn ra trong một khoảng thời gian cực ngắn. Nhưng cũng chính vì vậy, một khi nó bùng phát sẽ nghiêm trọng và dữ dội hơn nhiều so với một Omega bình thường.

Làm sao đây… cậu cũng sắp ngồi không vững nữa rồi…

Chu Nhạc gục xuống bàn, hơi th* d*c dập dồn khó tả, tai, đuôi mắt, gò má và sau gáy đã đỏ rực một mảng, cậu thậm chí không kìm được mà sắp bật ra tiếng r*n r*.

Khó chịu quá… khó chịu quá đi mất, cậu sắp ngã khỏi ghế rồi.

Dường như sắp… cứu mạng… có ai đến cứu cậu với được không?

Sự yếu đuối từ tận sâu thẳm tâm hồn và thể xác khiến hốc mắt cậu cay xè, nước mắt chực trào ra.

Pheromone mùi hoa cúc La Mã tỏa ra khắp nơi, cậu giống như một nhành hoa yếu ớt đáng thương đang đợi người tới v**t v*, nhưng vì không đợi được mà trở nên tủi thân, đau đớn.

Ngay lúc cậu tưởng rằng mình sẽ héo tàn và thối rữa tại đây, có một thứ gì đó từ trên trời rơi xuống, bao bọc lấy cậu.

Một luồng pheromone Alpha nồng đậm phủ lên, từ đầu đến chân, dịu dàng bao bọc từng chút một.

Là áo đồng phục – áo của con trai, rộng thùng thình, vừa vặn che hết thân hình nhỏ bé của cậu. Trên đó có mùi pheromone lành lạnh, loại pheromone Alpha cấp cao, không hề hung hãn mà cực kỳ ôn hòa, giống như thực sự đang v**t v* cậu vậy.

Được an ủi, lý trí của Omega hồi phục lại đôi chút, cậu nhận ra đây là áo của ai.

Đồng thời, giọng nói của người đó xuyên qua lớp vải áo vang lên bên tai: “Đừng sợ.”

Anh còn xoa đầu cậu một cái.

Không hiểu sao, nỗi tủi thân trong lòng bỗng chốc lớn hơn bao giờ hết, Chu Nhạc phát ra một tiếng nức nở.

Bàn tay Lục Tỉnh Nhiên đang đặt trên đầu Chu Nhạc khựng lại, anh vén lớp áo khoác ra, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu.

Omega tủi thân tột cùng, dùng đôi mắt đỏ hoe vì sốt nhìn anh một cái, đuôi mắt còn vương lệ, nấc nghẹn khẽ gọi một tiếng: “Lớp trưởng…”

Hết chương 35

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.