Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện

Chương 36:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 36

Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan

Không biết qua bao lâu, cảm giác khó chịu trên người Chu Nhạc mới dịu bớt đi một chút, sức lực cũng dần hồi phục. Đầu óc dần tỉnh táo, cảm giác nóng bỏng như bị thiêu đốt từ từ rút đi.

Toàn thân được pheromone Alpha thấm đẫm giống như miếng bọt biển được hút đầy nước, trở nên căng tràn, tròn trịa, một cảm giác an toàn chưa từng có.

Thật nhiều… chiếc áo khoác trùm lên người cậu mang đầy pheromone của Lục Tỉnh Nhiên.

Mát lạnh, vô cùng dễ chịu.

Chu Nhạc nằm bò ra bàn, cố gắng thu mình lại dưới lớp áo đồng phục rộng lớn của anh. Theo bản năng, cậu hít hà mùi hương của hắn và mùi pheromone vương trên cổ áo…

Xung quanh có tiếng trò chuyện loáng thoáng, nhưng không ai chú ý đến cậu. Vì không có giáo viên ở đó nên mọi người đều thả lỏng, chắc họ chỉ nghĩ đơn giản là cậu đang ngủ thôi.

Tốt lắm, không ai để ý đến cậu cả.

Mặc dù mọi người xung quanh đều là Beta, dù cậu có ph*t t*nh ngay tại chỗ cũng không bị phát hiện, nhưng thôi, càng không gây chú ý càng tốt.

Sau khi cơn bủn rủn qua đi là cảm giác mệt mỏi rã rời, Chu Nhạc nằm trên bàn, ý thức mơ màng rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Mãi đến khi sắp tan học cậu mới tỉnh lại.

Cậu gạt lớp áo ra, trên trán lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng.

Tiếng chuông 5 giờ vừa reo, giáo viên chủ nhiệm vào thông báo cả lớp có thể ra về.

Mấy người còn lại trong lớp bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Chu Nhạc sờ vào chiếc áo của Lục Tỉnh Nhiên trên người mình, ngẩn ngơ một lát.

Đúng lúc đó, có người hỏi: “Cứ thế là được về à? Thế bọn họ không quay lại lớp sao?”

“Chắc là để người nhà đón thẳng về, rồi đến bệnh viện kiểm tra luôn, cái này nghe nói cũng nghiêm trọng lắm.”

“Mà cảm giác đó rốt cuộc là thế nào nhỉ, tao tò mò quá đi mất.”

“Ai mà biết? Thôi Chu Nhạc, sao cậu chưa về?”

“Đúng rồi, nhanh về thôi tan học rồi, ơ này, sao cậu mặc tận hai cái áo đồng phục thế?”

“… Hả? Ờ, tớ… tớ thấy lạnh.” Chu Nhạc vừa lên tiếng mới thấy giọng mình hơi khàn.

Lúc bước ra khỏi lớp, chân Chu Nhạc vẫn còn hơi bủn rủn.

Do sự cố nên lớp cậu tan sớm hơn các lớp khác một chút, lúc này trên đường trong trường không có mấy người, cậu lại là người đi sau cùng. Sờ vào chiếc áo trên người, bước chân Chu Nhạc chậm dần rồi dừng hẳn. Trên áo dường như vẫn còn hơi ấm và mùi pheromone của Lục Tỉnh Nhiên, mang lại cảm giác an tâm vô cùng.

“Cứ ngồi yên đừng cử động, nằm một lúc là khỏe thôi.”

“Ngoan một chút.”

Lời thì thầm dịu dàng ấy dường như vẫn còn văng vẳng bên tai.

Trên áo khoác, Alpha đã tỏa ra nhiều pheromone hơn hẳn bình thường.

Pheromone của Alpha có thể dùng để áp chế Omega, cho nên… việc Lục Tỉnh Nhiên biết chuyện gì, đã là điều quá rõ ràng…

Cảm giác hiện giờ của cậu, từ trong ra ngoài đều là mùi hương của anh.

“…” Chu Nhạc siết chặt vạt áo, mím chặt môi.

Lục Tỉnh Nhiên đã giúp cậu, cũng đã phát hiện ra cậu.

Cuối cùng vẫn bị phát hiện sao…

Quả nhiên, mấy cái báo cáo khám sức khỏe hay số liệu gì đó đều không lừa được một Alpha cấp cao, những chiêu trò của cậu trước mặt Lục Tỉnh Nhiên chẳng khác nào trong suốt.

Chu Nhạc cúi đầu nhìn chiếc áo của người kia trên người mình.

Đáng lẽ phải cởi ra trả, nhưng… không nỡ.

Là một Omega mới phân hóa không lâu, pheromone của Lục Tỉnh Nhiên có sức hút cực lớn đối với cậu, cậu không ôm lấy cái áo mà ngủ đã là may rồi…

Mà chắc là được thôi nhỉ, dù sao thì cũng phải mai mới trả được, lúc đó giặt sạch rồi mới…

“Chu Nhạc.”

Người Chu Nhạc run bắn lên, chân khựng lại.

Người phía sau bước đi thong thả, chỉ khẽ gọi một tiếng, có vẻ không vội vàng lại gần.

Đồng thời, Chu Nhạc chậm chạp xoay người, ngẩng đầu lên.

Ánh mắt cậu đâm sầm vào đôi mắt đen sâu thẳm của Lục Tỉnh Nhiên, rồi vội vàng né tránh ngay lập tức.

“Lớp, lớp trưởng…” Giọng c** nh* xíu như tiếng muỗi kêu.

Lục Tỉnh Nhiên nhìn cậu một lượt từ đầu đến chân, tiến lại gần một bước.

Trên người Chu Nhạc có mùi của anh, còn lẫn lộn với một chút mùi hương khác hòa quyện vào nhau.

Cậu vẫn đang mặc áo của anh.

Chu Nhạc không ngờ Lục Tỉnh Nhiên đột ngột lại gần, cậu đứng cứng đờ không dám động đậy.

Cứu mạng…

Một Alpha vừa giúp bạn áp chế pheromone xong đang đứng ngay trước mặt, khoảng cách chưa đầy 10cm, chỉ cần đưa tay ra là chạm tới, thậm chí trong hơi thở cũng thoang thoảng mùi hương của đối phương.

Chu Nhạc khẽ nhíu mày, cố gắng kìm nén thôi thúc muốn tựa vào người anh.

“Cơ thể thấy khá hơn chưa?”

Chu Nhạc hít sâu một hơi, hồi lâu mới lí nhí nói: “… Khá hơn nhiều rồi.”

“…”

Sau đó Lục Tỉnh Nhiên không hỏi thêm gì nữa.

Không khí im lặng đến kỳ lạ một lúc. Chu Nhạc mới nhớ ra, nắm lấy vạt áo trên người mình: “Lớp trưởng, cái này, để ngày mai… ngày mai tớ giặt sạch rồi trả lại cậu nhé.”

Lục Tỉnh Nhiên nhìn cậu trong chiếc áo rộng thùng thình của mình: “Không cần đâu, tôi đưa cậu về.”

“Dùng xong rồi thì cứ đưa thẳng cho tôi là được.”

Dùng xong rồi…

Câu này nghe sao mà kỳ cục thế không biết.

“Không cần đâu lớp trưởng, tớ tự về được mà.” Chu Nhạc lén liếc nhìn anh một cái, “Tớ, tớ ổn rồi.”

Lục Tỉnh Nhiên không nói có được hay không, cứ thế đứng từ trên cao nhìn xuống đỉnh đầu cậu.

Chu Nhạc bị nhìn mãi không chịu nổi, đành cúi đầu nói: “Cảm ơn lớp trưởng.”

**

Lúc xuống xe, Chu Nhạc trả lại áo cho Lục Tỉnh Nhiên.

Anh nhận lấy, ân cần dặn dò: “Về nhà đừng ăn đồ lạnh, đừng thức khuya, nghỉ ngơi cho tốt, mai còn đi học đấy.”

Chu Nhạc gật đầu.

Định bụng tiễn anh đi, nhưng phát hiện đối phương dường như hoàn toàn không có ý định rời đi.

“Tôi nhìn cậu lên nhà đã.”

Giọng nói trầm thấp dịu dàng khiến Chu Nhạc ngẩn ngơ.

Nhìn cậu lên nhà sao?

Thấy Lục Tỉnh Nhiên có vẻ nghiêm túc, Chu Nhạc cũng không dám nói gì, xoay người đi về phía cửa chung cư.

Vừa đi, Chu Nhạc vừa quay đầu lại, anh vẫn đang nhìn cậu.

Trong khu chung cư lúc này sắp đến giờ tan tầm nên khá đông người, nhưng Lục Tỉnh Nhiên như không thấy gì hết, chỉ nhìn chăm chằm vào cậu. Cứ như thể nhất định phải nhìn tận mắt cậu vào nhà mới thôi.

Nhưng mà… tại sao chứ?

Tuy là buổi chiều nhưng vẫn còn mặt trời, cậu cũng đâu có bị lạc.

Lúc đi lên cầu thang, đi ngang qua cửa sổ hành lang, cậu có thể nhìn rõ Lục Tỉnh Nhiên đứng bên dưới, ngẩng đầu nhìn lên. Anh cứ nhìn thẳng về phía cậu như thế, đợi cho đến khi cậu vào hẳn trong nhà, nhìn lên cửa sổ phòng cậu một lúc lâu rồi mới quay người đi về phía chiếc xe của gia đình đang đợi sẵn ở góc đường.

Dù phản ứng của Chu Nhạc có chậm chạp đến đâu cũng nhận ra được: Lớp trưởng đang bảo vệ cậu.

Anh biết rồi, biết cậu là Omega, cũng biết cậu không muốn nói ra nên đã giúp cậu giấu kín, không hề vạch trần.

Chắc là từ lần bị chặn trước đó anh đã biết rồi.

Không biết phải nói gì, trong lòng cậu thấy mềm nhũn, như được lấp đầy bởi một cảm xúc ấm áp.

Cảm thấy dùng từ “người tốt” dường như không đủ để miêu tả Lục Tỉnh Nhiên nữa, anh xứng đáng với tất cả những từ ngữ tốt đẹp nhất trên đời này. Sau này nếu kiếm được nhiều tiền thì tốt quá, cậu muốn mua đồ ăn ngon cho anh… dù không có tiền cũng muốn mời.

**

Lục Tỉnh Nhiên về đến nhà, vừa vào cửa đã đi thẳng về phòng mình, ngay cả dì bảo mẫu gọi ăn cơm anh cũng chỉ đáp vội một tiếng.

“Thiếu gia, sao lại cầm áo đồng phục trên tay thế kia, sao không mặc vào người?”

“Chắc là nóng quá chăng?”

“Có nóng đến thế không nhỉ?”

Mọi người dù thấy lạ nhưng nhìn dáng vẻ vội vã của anh cũng không dám nói gì thêm, vội vàng đi nấu cơm.

Lục Tỉnh Nhiên lên lầu vào phòng, kéo rèm cửa lại, để mình chìm vào bóng tối.

Trong bóng tối, anh vùi mình vào chiếc áo đồng phục vừa mới thu hoạch được, bên trong mang hơi thở pheromone của một Omega vừa trải qua kỳ ph*t t*nh.

Anh nâng niu luồng hương hoa thanh khiết ấy, khẽ hít hà.

Đến khi mở mắt ra, đôi mắt anh sâu thẳm và tăm tối lạ thường.

Máu trong xương cốt như đang sôi trào.

Trong đầu anh bất chợt hiện lên hình ảnh Chu Nhạc xoay người nhìn lại mình ở cửa chung cư. Gò má còn vương sắc hồng sau cơn sốt, đôi mắt chớp chớp ngây ngô.

Lòng anh rực cháy.

Anh siết chặt chiếc áo trong tay.

Lớp vải mỏng manh, cứ như là vòng eo của ai đó vậy.

Hồi lâu sau, Lục Tỉnh Nhiên nhíu mày trong bóng tối, khẽ chửi thề một tiếng.

Anh còn chẳng dám đối diện với chính mình lúc này, huống chi là đối mặt với Chu Nhạc.

Cậu sẽ sợ hãi mất…

Cậu mới chỉ trở thành một Omega hoàn chỉnh cách đây không lâu, mới bắt đầu có phản ứng với Alpha, cậu sẽ không chịu nổi đâu.

Nhưng đây cũng là một cơ hội tốt để độc chiếm cậu.

Khi mà tất cả mọi người còn chưa phát hiện ra, cậu đã thuộc về anh rồi.

Đối với một Alpha, đây là một sức hút cực kỳ to lớn.

Lục Tỉnh Nhiên cau mày, ép mình nhắm mắt lại.

Nhưng vô ích, trong đầu vẫn cứ hiện lên khuôn mặt ngây thơ và đáng thương của Chu Nhạc.

“Lớp trưởng…”

Cậu thu mình trong áo của anh, hơi thở dính dấp, gọi tên anh.

“…” Yết hầu Lục Tỉnh Nhiên khẽ chuyển động.

Một lát sau, anh ra khỏi phòng, bước chân lên lầu trên.

“Thiếu gia đây là… bắt đầu tập thể hình à?”

“Chắc thế, lầu trên chắc là đi chơi bóng rồi.”

“… Không ăn cơm sao?”

“Chắc là thiếu gia đang thừa năng lượng, muốn tiêu hao bớt một chút chăng.”

“…”

Hết chương 36

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.