Chương 37
Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan
Sau một đêm ngủ ngon, tinh thần Chu Nhạc rõ ràng đã phấn chấn hơn nhiều.
Cơ thể không có chút gì khó chịu. Tuy nhiên để đề phòng vạn nhất, lúc đi học cậu vẫn bí mật nhét thuốc ức chế vào cặp sách, nhưng đã xé bỏ bao bì.
Sau sự việc lần này, cậu quyết định sau này sẽ luôn mang theo thuốc ức chế bên mình hết mức có thể, vì không biết khi nào sẽ gặp lại tình huống như hôm qua, nếu không có áo của Lục Tỉnh Nhiên… cậu tiêu đời chắc luôn.
Lúc vào cổng trường, có người từ phía sau đâm sầm vào Chu Nhạc một cái.
Cứ tưởng là Hạ Lâm Xuyên, không ngờ lại là Lâm Hiểu Hiểu.
Chu Nhạc trợn tròn mắt: “Sao mày lại đến đây?”
Trong kỳ ph*t t*nh, dù đã được điều trị, nhưng làm sao một Omega lại có sức lực để đi học ngay được? Thường thì họ phải nghỉ ngơi ở nhà vài ngày chứ.
Lâm Hiểu Hiểu hừ một tiếng, khoanh tay trước ngực: “Tại sao tao lại không được đến chứ?! Tao còn chưa trách mày đâu, mày lại còn hỏi ngược lại tao!”
“Chu Nhạc! mày có coi tao là bạn không hả?!” Giọng Lâm Hiểu Hiểu to hơn một chút, cô vẫn còn nhớ rất rõ, “Hôm qua tao cầu xin mày như thế mà mày chẳng thèm ngó ngàng gì đến tao?! Có còn là chị em tốt không hả!”
Nhắc đến chuyện hôm qua, vẻ mặt Chu Nhạc hơi mất tự nhiên, cậu liếc mắt xuống: “Hôm qua… ờm, hôm qua chân tao bị chuột rút, không cử động được, xin lỗi nha, cơ thể mày… ổn chứ?”
Tuy rằng Lâm Hiểu Hiểu rất giận, cái cớ nghe qua là biết giả dối này cô quá rõ rồi, nhưng thấy dáng vẻ nịnh nọt của Chu Nhạc nên cô cũng không nói thêm nữa. “Coi như mày vẫn còn lương tâm, còn biết hỏi thăm tao, hừ!”
“Cũng khỏe gần hết rồi, cơn nóng của tao đến nhanh đi cũng nhanh, hôm qua đi tiêm thuốc ức chế xong hôm nay không sao nữa rồi, cũng không hẳn là tao vào kỳ ph*t t*nh thật, có lẽ chỉ là phản ứng nhẹ thôi, bác sĩ bảo không sao rồi.”
Chu Nhạc gật đầu, cũng thấy yên tâm hơn: “Vậy thì tốt, không sao là được rồi.”
Đúng lúc đó, một bạn cùng lớp đi ngang qua: “Lâm Hiểu Hiểu? Cậu không sao rồi à? Đi học rồi á?”
Lâm Hiểu Hiểu: “Chứ sao, chẳng lẽ các cậu đang nhìn thấy bóng ma à?”
“Cậu khỏe là tốt rồi, hôm qua dọa bọn tớ một trận khiếp vía.” Có người đến giờ vẫn còn run rẩy, “Nghe nói hôm qua trường đã kích hoạt phương án khẩn cấp rồi đó.”
Lâm Hiểu Hiểu biết mình gây phiền phức nên cũng thấy áy náy, vẻ mặt đầy khó xử: “Tớ cũng đâu muốn thế đâu, nhưng chuyện này làm sao mà nói trước được.”
“Chuyện này đúng là thế thật, nhưng mà hôm qua cậu cũng khá… khá là mạnh đấy, hình như lớp trưởng cũng phải vào phòng cách ly luôn.”
Mắt Lâm Hiểu Hiểu sáng rực lên: “Thật s?”
Cô mạnh đến mức khiến lớp trưởng không thể tự chủ được sao?
“Đúng thế, cậu không biết à?”
“Nhưng nghe nói cuối cùng hình như lớp trưởng không đợi đến lúc tan học mà về trước luôn, còn ký cam kết miễn trừ trách nhiệm với nhà trường nữa, không biết sao lại vội vàng thế.”
“Đúng rồi, có vẻ gấp gáp lắm, không biết là có chuyện gì.”
“Ơ? Lúc đó là mấy giờ?”
“Tầm hơn bốn rưỡi gì đó.”
“? Chẳng phải đó là lúc đám Beta bọn mình được về sao?”
“…”
Chu Nhạc cúi đầu, không lên tiếng.
Cho nên, lớp trưởng về sớm là để đưa cậu về nhà sao…?
Đang lúc cậu suy nghĩ mông lung, Lâm Hiểu Hiểu chợt chú ý tới Chu Nhạc: “Hôm nay mày cứ ôm khư khư cái cặp sách làm gì thế?”
Chu Nhạc nghe vậy, tay theo bản năng siết chặt hơn: “Không, không có gì…”
Lâm Hiểu Hiểu nhìn là biết có vấn đề: “Trong cặp mày đựng cái gì thế?”
“Không có, chẳng có gì hết!” Chu Nhạc ngây ngô lắc đầu.
Lâm Hiểu Hiểu nheo mắt lại, là một trong số ít bạn thân của Chu Nhạc, cô lập tức nhận ra đối phương đang nói dối, tò mò không chịu nổi: “Để tao xem nào, mày đựng món bảo bối gì thế?”
Trong đó đựng thuốc ức chế, làm sao Chu Nhạc dám cho cô xem? Tuy không có bao bì nhưng thứ đó quá bắt mắt, đặc biệt là với Omega, gần như chỉ cần nhìn một cái là nhận ra ngay.
“Không có gì, thật sự không có gì mà!” Chu Nhạc không cho, Lâm Hiểu Hiểu càng tò mò, hai người bắt đầu giằng co ngay trên đường.
Lâm Hiểu Hiểu không biết lớn lên kiểu gì, một đứa con gái vừa mới trải qua kỳ ph*t t*nh mà sức lực cũng không nhỏ, Chu Nhạc giằng lại có chút vất vả.
Ngay lúc này, một bên thứ ba đầy lực lượng vươn tới từ trên đỉnh đầu bọn họ, một tay cướp lấy cái cặp của Chu Nhạc.
Hai người lập tức im bặt, ngẩng đầu lên nhìn, là Lục Tỉnh Nhiên.
Lâm Hiểu Hiểu mừng rỡ: “Lớp trưởng!”
Chu Nhạc đối diện với ánh mắt của anh, rụt cổ lại.
“Đừng có nghịch, nếu không sẽ bị trừ điểm.” Alpha bình tĩnh nói.
Bạn cùng lớp đứng cạnh đó thầm nghĩ: Lớp trưởng đúng là ác thật, lúc điên lên ngay cả người nhà mình cũng không tha.
Lâm Hiểu Hiểu ngoan ngoãn ngay lập tức, giơ tay: “Tớ sai rồi lớp trưởng, tớ không dám nữa đâu.”
Lục Tỉnh Nhiên trả lại cặp cho Chu Nhạc.
Chu Nhạc nhận lấy cặp, cũng chẳng còn cái vẻ hăng hái tranh giành với Lâm Hiểu Hiểu lúc nãy nữa, mím môi không nói lời nào, e lệ như một cô gái nhỏ.
Lục Tỉnh Nhiên đi bên cạnh cậu, bước chân thong thả.
Chu Nhạc chỉ cần hơi nghiêng đầu là có thể thấy anh.
Áo đồng phục của lớp trưởng… hình như là cái mới, không phải cái lúc trước…
Quả nhiên, đáng lẽ phải giặt xong mới trả cho anh, Chu Nhạc thầm nghĩ.
**
Cuộc thi Hóa học cuối cùng cũng kết thúc vào sáng thứ Bảy. Hiệu trưởng, phó hiệu trưởng, bí thư cùng các thầy cô trong hội đồng giám khảo đều có mặt để chấm điểm, bầu không khí trở nên vô cùng trang trọng.
Chu Nhạc có chút choáng ngợp trước cảnh tượng này, nhưng cũng may là phần thuyết trình không liên quan gì đến cậu và Hạ Lâm Xuyên, chỉ có Lục Tỉnh Nhiên và Thịnh Kỳ An lên bục giảng giải và trả lời câu hỏi.
Dưới khán đài, ống kính của các phóng viên cứ chĩa về phía Lục Tỉnh Nhiên và Thịnh Kỳ An mà chụp liên hồi, tiếng đèn flash nháy liên tục đến mức làm Chu Nhạc hơi chói mắt.
Không nằm ngoài dự đoán, diễn đàn trường về Lục Tỉnh Nhiên chắc chắn lại nổ tung rồi.
Cuộc thi vừa kết thúc, Hạ Lâm Xuyên thở phào một hơi, cởi ngay chiếc áo đồng phục thi đấu đặt riêng ra: “Trời đất ơi, cuối cùng cũng xong rồi. Mấy ngày nay làm tao kiệt sức quá, không được rồi, tao phải ra quán net hồi máu tí đã.”
Càng gần ngày thi, họ thậm chí còn hận không thể ở luôn trong trường. Chu Nhạc cũng mệt rã rời, có lần cậu ngủ thiếp đi ngay trên ghế, lúc tỉnh dậy thấy mình đang khoác áo khoác của Lục Tỉnh Nhiên, cuối cùng hình như cũng là anh đưa cậu về nhà.
Trần Nam vươn vai một cái thật dài, hắn ngồi đây mà sắp liệt cả người: “Cuối cùng cũng kết thúc rồi, đói chết ông đây rồi.”
Vì cuộc thi bắt đầu từ chín giờ sáng nên Trần Nam phải vội vàng chạy tới, còn chẳng kịp ăn sáng, trong khi bình thường cuối tuần hắn toàn ngủ đến tận trưa.
Thịnh Kỳ An thừa hiểu tính bạn mình nên đã chuẩn bị sẵn đồ ăn sáng, nhưng Trần Nam cứ nghĩ sẽ xong sớm nên không ăn, giờ thì đói đến mức bụng dán vào lưng.
“Tôi đặt nhà hàng rồi, lát nữa xe sẽ qua đón.” Thịnh Kỳ An đặt điện thoại xuống.
Trần Nam nghe xong mắt sáng rực lên, tâm trạng vui vẻ hẳn, liền bá cổ Hạ Lâm Xuyên: “Đi cùng đi, ông đây bao tụi mày.”
Thịnh Kỳ An nhìn cánh tay Trần Nam đang khoác lên vai Hạ Lâm Xuyên, ánh mắt hơi trầm xuống.
Hạ Lâm Xuyên từ chối: “Tao ăn sáng rồi, giờ trong mắt tao không có gì quan trọng bằng game hết. Mấy ngày nay tao sắp nhịn đến phát điên rồi, tao phải đi xả stress đây! Chào mọi người nhé!”
Trần Nam: “Hừ, đồ không biết hưởng, tao thèm vào mời nữa.”
Nói xong, hắn quay sang nhìn Chu Nhạc: “Mày cũng không đi à?”
Chu Nhạc vẻ mặt khó xử.
Cậu cũng muốn đi lắm, nhưng đã hứa với bác Chu chiều nay sẽ đi giao hàng giúp bác ấy, tối qua đã chốt xong xuôi rồi.
Lâm Hiểu Hiểu khuyên nhủ: “Đi đi mà, mày xem bọn mày vừa thi xong, không đi chúc mừng một chút sao?”
Quan trọng nhất là, nếu Chu Nhạc đi thì cô cũng có thể dày mặt đòi đi theo. Được ăn cơm cùng Lục Tỉnh Nhiên và Thịnh Kỳ An là điều trước đây cô chẳng dám mơ tới.
Chu Nhạc suy nghĩ một chút, vẫn thấy hơi ngại, nhưng nhìn ánh mắt đang ra hiệu của Lâm Hiểu Hiểu, cậu cũng không nỡ trực tiếp từ chối.
Đúng lúc này, Lục Tỉnh Nhiên lên tiếng: “Chiều nay tôi có việc, không đi được, để lần sau đi.”
“Ơ…” Lâm Hiểu Hiểu đầy vẻ thất vọng.
Lục Tỉnh Nhiên đưa tay về phía Chu Nhạc.
“?”
Lục Tỉnh Nhiên: “Đưa cặp cho tôi, tôi đưa cậu về.”
“……”
Ánh mắt của cả ba người Lâm Hiểu Hiểu, Trần Nam và Thịnh Kỳ An đồng loạt đổ dồn về phía Chu Nhạc.
Cái cảm giác thân mật tự nhiên này là thế nào vậy?
Chu Nhạc bị nhìn đến mức chột dạ, ôm khư khư cái cặp định bảo mình tự bắt xe buýt về là được, chẳng ngờ giây tiếp theo Lục Tỉnh Nhiên đã giật lấy chiếc cặp từ trong lòng cậu, sải bước đi sang một bên.
Chu Nhạc ngẩn người, không dám chần chừ thêm, vội vàng đuổi theo nhưng cũng không quên quay lại chào tạm biệt mọi người: “Vậy tớ về trước nhé.”
Lâm Hiểu Hiểu ngơ ngác vẫy tay: “Tạm biệt…”
… Khoan đã, không đúng, từ bao giờ mà Chu Nhạc với lớp trưởng lại thân nhau đến thế này?
Câu hỏi này thực ra Chu Nhạc cũng muốn hỏi.
Tại sao anh lại đối tốt với cậu như vậy?
Vì kiếm tiền mà dung túng cho cậu, lại còn bị người ta hiểu lầm rồi đồn đại là anh có sở thích b**n th** thích ăn món bò xào bạc hà, vậy mà Lục Tỉnh Nhiên đều không giận, thậm chí còn giúp cậu đối phó với Tiêu Lam, giúp cậu tranh nồi cơm điện, cùng cậu bày hàng kiếm tiền, dắt cậu đi thi Hóa dù thực ra cậu không đủ tiêu chuẩn, lại còn mời cậu ăn cơm căng tin, cho cậu tiền công ship hàng, cuối cùng thậm chí sau khi biết cậu là Omega cũng không vạch trần, còn cho cậu pheromone và khoác áo cho cậu lúc cậu thấy khó chịu…
Lần duy nhất anh nổi giận là khi cậu định gán ghép anh với Lưu Nghiên Nghiên, đó là lần duy nhất Lục Tỉnh Nhiên nhìn cậu với ánh mắt lạnh lẽo đến thế.
“Lát nữa về nhà ăn gì?” Lục Tỉnh Nhiên đột ngột hỏi khi đã ở trên xe.
Anh không đợi xe riêng của nhà mình mà tùy ý vẫy một chiếc taxi trên đường rồi bảo cậu lên.
Chu Nhạc “A” một tiếng, thoát khỏi dòng hồi tưởng: “À, mẹ tớ có làm cơm cuộn rong biển, đồ còn dư từ bữa sáng, trưa về tớ hâm nóng lại là được.”
Lục Tỉnh Nhiên không nói gì nữa, trong xe rơi vào một sự im lặng kỳ quặc.
Chu Nhạc cảm thấy cách ngắt câu của mình có chút vấn đề, vừa định bổ sung thêm một câu: “Cũng ngon lắm, hay là tớ lấy cho cậu một phần nhé?” thì nghe thấy Lục Tỉnh Nhiên bảo bác tài xế rẽ trái ở ngã tư phía trước rồi dừng lại một lát.
Bác tài dừng xe.
“Đợi tôi một chút.”
“Ừm…”
Sau khi Lục Tỉnh Nhiên rời đi, Chu Nhạc tò mò nhìn ra ngoài cửa sổ xe. Dãy cửa hàng sang trọng san sát, những tấm kính lớn chạm sàn, ánh đèn chùm bên trong lấp lánh đến mức đứng ngoài nhìn cũng thấy lóa mắt.
Người qua lại rất đông, đây là một con phố chính vô cùng náo nhiệt và phồn hoa.
Chu Nhạc nhìn những nhãn hiệu hàng hiệu kia, chẳng nhận ra cái nào, chỉ thấy nhìn thôi đã biết là rất đắt tiền. Chu Nhạc rụt đầu vào lại trong xe.
Đợi một lát, Lục Tỉnh Nhiên quay lại, trên tay cầm một chiếc hộp tinh xảo.
Anh đưa nó cho cậu.
Chu Nhạc cứ ngỡ anh nhờ cầm hộ nên đón lấy.
Cũng khá nặng.
Lục Tỉnh Nhiên nhìn cậu và nói: “Trong đó là thịt bò, về nhà cậu với dì mở ra là ăn được luôn.”
?
Đây là cho cậu sao?
Bác tài xế phía trước đột nhiên lên tiếng: “Thịt bò của nhà Hòa Ký à? Oa, nổi tiếng lắm đấy nhé, chỗ này cũng phải tầm ngàn tám hai ngàn tệ ấy chứ.”
“Chàng trai trẻ, cậu có người bạn tốt thật đấy.”
Hơn một ngàn tệ?
Chu Nhạc trố mắt nhìn cái hộp trong lòng mình, chỉ bấy nhiêu thôi mà hơn một ngàn tệ sao?
“Lớp trưởng, tớ…”
“Không được từ chối, tôi đặc biệt mua cho cậu đấy.”
Giọng Lục Tỉnh Nhiên trầm thấp nhưng lại toát ra một sự dịu dàng khiến người ta khó lòng khước từ.
Hai chữ “đặc biệt” khẽ xao động trong lòng Chu Nhạc.
“Cậu đang tuổi lớn, cần phải có dinh dưỡng.”
“……”
Lần này Chu Nhạc hoàn toàn không dám hó hé gì nữa, cái gọi là đang tuổi lớn ám chỉ điều gì thì ai cũng tự hiểu.
Cậu siết chặt chiếc hộp trong tay, mím môi không nói lời nào.
Lục Tỉnh Nhiên nhìn nghiêng khuôn mặt cậu, cũng không nói gì thêm.
Sau khi xuống xe, Chu Nhạc đeo cặp, ôm chiếc hộp trị giá ngàn tệ, lí nhí cảm ơn Lục Tỉnh Nhiên: “Cảm ơn lớp trưởng.”
Lục Tỉnh Nhiên im lặng giây lát, sau đó tiến lên một bước, nhẹ nhàng chạm vào tóc mái của Chu Nhạc: “Chiều nay lúc đi ra ngoài nhớ chú ý an toàn, đừng để tôi phải lo lắng.”
“……”
Alpha cứ thế đứng sát bên cạnh, không gian xung quanh đều là mùi hương của anh.
Anh khẽ khàng nói những lời đó, sự quan tâm chứa đựng bên trong dường như sắp trào ra ngoài.
Chu Nhạc khẽ ngước mắt, trong mắt Lục Tỉnh Nhiên hoàn toàn là hình bóng của cậu.
Chẳng hiểu sao, Chu Nhạc giống như bị cái gì đó làm cho bỏng, vội vàng thu hồi tầm mắt.
Lục Tỉnh Nhiên thu tay về, đút vào túi quần: “Lên nhà đi.”
Đầu óc Chu Nhạc rối bời, Lục Tỉnh Nhiên ra lệnh một câu cậu làm theo một cử động.
Xoay người, mở cửa —
“Chu Nhạc.” Lục Tỉnh Nhiên gọi giật cậu lại từ phía sau, “Sau này có chuyện gì cứ gọi điện cho tôi.”
“Dù là chuyện gì, tôi cũng sẽ là người đầu tiên có mặt.”
Hết chương 37
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]