Chương 38
Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan
Nhờ phước lành của Lục Tỉnh Nhiên mà đêm đó Chu Nhạc đã nằm mơ, toàn bộ đều là hình bóng của anh.
Thậm chí trong giấc mơ, Lục Tỉnh Nhiên còn đối xử với cậu theo đủ kiểu lên bờ xuống ruộng, lúc thì dùng pheromone, lúc thì dùng tay, dùng môi… đi đến đâu, cơ thể cậu nóng bừng đến đó —
A a a a a a a!!!
Cái quái gì thế này a a a a!!!
Chu Nhạc tỉnh dậy, một loạt ký ức mông lung ùa về trong não bộ, cậu suýt chút nữa là tự bóp cổ chính mình cho rồi.
Sao có thể mơ thấy loại chuyện đó chứ?! Sao có thể đối với lớp trưởng mà mơ thấy loại chuyện đó được?!!!
Người ta đối với mình là tình đồng chí trong sáng không thể trong sáng hơn, mày đang làm cái gì vậy hả?!!!
Không chỉ lén lút ngửi pheromone của người ta, cọ ngón tay người ta, mà buổi tối còn… th* d*m và tưởng tượng nữa?
Chết mất thôi, cái quái gì thế này?!!
Dù Lục Tỉnh Nhiên có tha thứ thì cậu cũng không thể tha thứ cho chính mình, cậu lập tức quyết định nhảy lầu.
Rầm một phát mở toang cửa sổ, gió lạnh buổi sớm thổi vào, cậu mới tỉnh táo lại đôi chút.
Tiểu Bạch trong phòng cậu cứ sủa gâu gâu, Chu Nhạc sợ làm phiền mẹ nghỉ ngơi nên vội vàng bịt miệng nó lại.
Có phải do ảnh hưởng của pheromone không? Chuyện này đáng sợ quá! Từ khi nào mà nội tâm cậu lại trở nên đen tối thế này?
Xong đời rồi, chuyện này mà để lớp trưởng biết được, chắc chắn cậu ấy sẽ phân thây cậu trong vòng một nốt nhạc.
Không được, cái phẫu thuật cắt bỏ tuyến thể này kiểu gì cũng phải làm, cậu không muốn biến thành một Omega b**n th** như vậy đâu!
Bạn nhỏ Chu cứ thế mang theo tâm trạng thấp thỏm vào lớp, vừa ngồi xuống đã chào hỏi Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên.
Phía trước, nhóm của Lục Tỉnh Nhiên đang rầm rộ đi vào từ cửa lớp.
Chu Nhạc vừa ngẩng đầu đã thấy Lục Tỉnh Nhiên đeo cặp bước vào.
Xung quanh anh là mấy cậu bạn cao ráo, mặc đồng phục, vừa đi vừa cười nói trông cực kỳ có không khí thanh xuân.
Đặc biệt là Lục Tỉnh Nhiên, vẻ mặt điềm đạm đi phía trước, đúng chuẩn phong thái nam thần cao lãnh. Gương mặt điển trai sạch sẽ, đuôi mắt hơi áp chế người khác đều khiến người ta mê mẩn.
Chu Nhạc đột nhiên nhớ lại trong giấc mơ đêm qua, cảnh Lục Tỉnh Nhiên nhìn xuống từ trên cao, bắt cậu phải há miệng ra…
A a a a a a!!!
Chu Nhạc tự nhéo mình một cái thật đau, cảm giác đau rát trên cánh tay kéo cậu về thực tại.
Dường như nhận ra ánh mắt phóng túng của cậu, Lục Tỉnh Nhiên cảm nhận được liền nhìn sang, bắt trọn ánh mắt của Chu Nhạc không sai một li.
Anh nhìn cậu, khóe môi khẽ cong lên.
Vừa rồi còn là dáng vẻ người lạ chớ gần, vậy mà khoảnh khắc nhìn thấy cậu, anh lại như gió xuân thổi qua, đột nhiên mỉm cười một cái.
Cứu mạng, cậu ấy đang cười với mình!
Ai thấu cho nỗi khổ này không!
Bốp —
Chu Nhạc chịu không nổi nữa, đập mạnh xuống bàn một cái.
Lâm Hiểu Hiểu đang dặm lại phấn thì tay run lên: “Mày làm cái gì thế?”
Chu Nhạc cúi gầm mặt xuống, mặt nóng bừng lên như bị bỏng.
**
Kết quả cuộc thi đã có, không ngoài dự đoán, nhóm của Chu Nhạc giành giải nhất cấp trường. Nhà trường thưởng cho mỗi người 5.000 tệ, nhưng vì giai đoạn sau Thịnh Kỳ An phải ra nước ngoài một thời gian nên nhóm bị thiếu người, không thể tham gia cuộc thi cấp thành phố được.
Tuy hơi tiếc nhưng cũng là chuyện bình thường.
Học kỳ một lớp 11 sắp kết thúc, chặng đường cấp ba đã đi được một nửa, cuộc thi cấp thành phố có lẽ phải kéo dài đến mùa xuân năm sau, lúc đó họ đã sắp lên lớp 12 rồi, lãng phí quá nhiều tâm sức vào đó là không cần thiết, dù sao kỳ thi đại học mới là mục tiêu cuối cùng.
Kiếm được 5.000 tệ, Chu Nhạc đã rất vui rồi!
Hơn nữa không ngờ trường làm việc tốc độ đến thế, công bố thứ hạng chưa đầy nửa ngày tiền đã chuyển vào thẻ.
Đây là lần đầu tiên Chu Nhạc có một khoản tiền lớn như vậy trong tài khoản, nhìn những con số 0 phía sau, cậu vui đến mức muốn bay lên.
Cùng lúc đó, điện thoại hiện lên một thông báo.
Trong nhóm chat mới thêm vài người, hóa ra là Trần Nam và Lâm Hiểu Hiểu.
Trần Nam: [Lần này có thể mở tiệc ăn mừng rồi chứ, tan học tối nay không ai được chuồn đâu đấy, đặc biệt là mày @Chu Nhạc!]
Trần Nam: [Hôm nay tao vui, mời tụi mày đi ăn hải sản! Đứa nào không đi là không nể mặt tao, sau này đi học cứ đợi đấy!]
Trần Nam gửi một cái sticker vô cùng hống hách vào nhóm.
Buổi tối quả thực không có việc gì, bác Chu về quê mấy ngày rồi, hôm nay cậu có thể nghỉ một hôm.
Chu Nhạc đang suy nghĩ thì một tin nhắn riêng hiện lên.
Là Lục Tỉnh Nhiên.
[Muốn đi không?]
Chắc là Lục Tỉnh Nhiên sợ cậu có việc bận mà không tiện từ chối.
Chu Nhạc: [Được chứ lớp trưởng, tối nay tớ không bận gì.]
Lục Tỉnh Nhiên: [Ừm.]
Lục Tỉnh Nhiên: [Lát nữa đi xe tôi, ăn xong tôi đưa cậu về.]
Chu Nhạc vừa định trả lời “Ok” thì phát hiện ra một vấn đề, cậu đi xe đạp đến trường, nếu đi xe Lục Tỉnh Nhiên rồi để đối phương đưa về nhà, thì sáng mai cậu lấy gì đi học?
Đang phân vân chuyện này thì cứ như tâm linh tương thông, Lục Tỉnh Nhiên nhắn tiếp: [Sáng mai tôi qua đón cậu đi học, vừa hay tiện đường.]
……
Dường như mọi chuyện đều được anh tính toán sẵn, anh luôn giải quyết mọi vấn đề giúp cậu bất cứ lúc nào.
“Chu Nhạc, sau này có chuyện gì cứ gọi điện cho tôi.”
“Dù là chuyện gì, tôi cũng sẽ là người đầu tiên có mặt.”
Trong lòng Chu Nhạc dâng lên một cảm xúc kỳ lạ, chính cậu cũng không rõ đó là gì, chỉ thấy đầu óc rối bời nên vội gạt đi.
Chu Nhạc: [Ừm.]
Khựng lại một chút, cậu nhắn thêm nửa câu: [Cảm ơn lớp trưởng.]
Khi tan học, họ bước lên một chiếc xe bảo mẫu, chiếc này còn to và sang chảnh hơn chiếc lần trước Chu Nhạc từng ngồi, màu đen bóng bẩy và cực ngầu.
Lâm Hiểu Hiểu bên cạnh cứ nhéo tay cậu suýt chút nữa là rụng cả miếng thịt, cô nàng ghé sát tai Chu Nhạc hưng phấn thì thầm: “Trời ơi, cuối cùng thì cái sự giàu sang phú quý này cũng chạm đến đời tao rồi!”
Sau đó cô nàng bắt đầu cầm điện thoại chụp ảnh tự sướng trái phải trong xe một cách rón rén.
Không gian trong xe rất rộng, Hạ Lâm Xuyên vừa lên đã cảm thán một tiếng rồi bắt đầu chơi game, duỗi tay duỗi chân thoải mái không gì bằng.
Bên ngoài trời đã sẩm tối, trong xe cũng hơi tối.
Chu Nhạc nhìn quanh, bất thình lình chạm mắt với Lục Tỉnh Nhiên.
Đôi mắt đen sâu thẳm của nam sinh trong ánh sáng mờ ảo trông vô cùng rõ rệt. Anh cứ thế nhìn sang, nhìn chằm chằm vào cậu, giống như đã quan sát cậu từ rất lâu rồi.
Chu Nhạc chớp chớp mắt, né tránh ánh nhìn.
Sau đó cậu lấy điện thoại ra, soi soi vào mặt mình.
Cũng… không có gì mà, mặt đâu có bẩn đâu.
Có chỗ nào dính gì không nhỉ? Hình như là không, ánh sáng tối quá, thật sự nhìn không rõ.
Bên cạnh, Lục Tỉnh Nhiên nhìn dáng vẻ lén lút lo lắng nhỏ bé của cậu, khóe môi khẽ nhếch lên.
Đến nhà hàng, cả nhóm xuống xe.
Khoảnh khắc nhìn thấy tên nhà hàng, Hạ Lâm Xuyên không nhịn được mà chửi thề: “Vãi, hóa ra là ở đây.”
Quế Thành Hoa Viên.
Khách sạn 5 sao siêu cấp lớn nhất thành phố.
Lâm Hiểu Hiểu không biết gì, khẽ hỏi: “Nổi tiếng lắm hả?”
Hạ Lâm Xuyên chỉ nói: “Nơi này là địa điểm đón tiếp khách VIP cấp tỉnh được Thị trưởng chỉ định, mày đoán xem nó có nổi tiếng không.”
Mồm Lâm Hiểu Hiểu ngay lập tức biến thành hình chữ O.
Chu Nhạc cũng kinh ngạc, chẳng lẽ mình đang lạc vào truyền thuyết? Thật không thực chút nào, không ngờ có ngày mình lại được bước chân vào đây.
Nhìn cái bảng hiệu to hơn cả người đang tỏa sáng lung linh, Chu Nhạc siết chặt cái cặp sách nhỏ của mình.
Nơi cao cấp thế này sao?
Vừa nãy Trần Nam nói là thật, hắn bao toàn bộ, chắc mình không phải tốn tiền đâu nhỉ…
Một lát sau, có nhân viên phục vụ ra đón: “Có phải là bàn của thiếu gia Trần Nam đặt không ạ?”
“Chào quý khách, mời đi lối này.”
Lâm Hiểu Hiểu cười rồi vỗ vai Hạ Lâm Xuyên, thì thầm: “Thiếu gia Trần Nam kìa ha ha ha, nghe như trong tiểu thuyết ấy.”
Trần Nam nghênh ngang đi phía trước như đã quá quen thuộc: “Đi thôi.”
Cả nhóm đi vào, Chu Nhạc nhìn ngó xung quanh, phục vụ đông thật đấy, lại còn rất lịch sự, đồng phục cũng đẹp. Nếu sau này mình được làm việc ở đây thì chắc cũng không tệ.
Chu Nhạc đi chậm nên bị rớt lại phía sau một đoạn, ngẩng lên thì mấy người kia sắp vào thang máy rồi.
Nhưng may là Lục Tỉnh Nhiên vẫn luôn đứng đợi cậu, Chu Nhạc vội vàng rảo bước đi theo.
Tầng 5, Trần Nam đã đặt phòng riêng.
Tầng này khá yên tĩnh.
“Cứ tự nhiên ngồi đi.”
Trần Nam nói rồi ngồi vào vị trí đối diện cửa, Lục Tỉnh Nhiên ngồi vào vị trí chính giữa đối diện cửa. Thịnh Kỳ An ngồi bên phải Trần Nam.
Chu Nhạc và Hạ Lâm Xuyên nhìn nhau, không rõ quy tắc chỗ ngồi ở những nơi thế này, nhưng lờ mờ đoán được không phải cứ muốn ngồi đâu thì ngồi.
Đang lúc lưỡng lự thì Lục Tỉnh Nhiên gọi cậu qua, sau đó cầm lấy cặp sách của cậu treo lên tường.
Chu Nhạc cứ thế tự nhiên ngồi xuống bên cạnh Lục Tỉnh Nhiên.
Phục vụ bước vào, Trần Nam dặn dò: “Lên mấy món vừa gọi trước đi, đói lắm rồi.”
“Vâng, xin quý khách đợi một chút.”
Lục Tỉnh Nhiên mở điện thoại đưa cho Chu Nhạc xem: “Muốn ăn gì nữa không, tự chọn đi.”
Chu Nhạc ngơ ngác, cầm điện thoại của Lục Tỉnh Nhiên rồi hỏi một câu ngốc nghếch: “Đặt trên này là được á?”
Lục Tỉnh Nhiên “ừm” một tiếng.
Chu Nhạc cúi đầu, ngón tay lướt lướt trên màn hình.
Đôi mắt tròn xoe phản chiếu ánh sáng từ điện thoại, hiện rõ vẻ nghiêm túc.
Lục Tỉnh Nhiên ngồi ngay bên cạnh, ánh mắt anh lướt từ lông mi, chóp mũi, cánh môi của cậu, rồi dừng lại ở đầu ngón tay hơi ửng hồng vì được cắt tỉa gọn gàng, phần thịt ngón tay tròn tròn đang khẽ chạm vào màn hình…
Alpha nhìn một lượt đầy phóng túng, sau đó cầm ly nước lên tu ực một phát hết sạch.
Giây tiếp theo.
“Lớp trưởng.” Chu Nhạc ngượng ngùng mở lời, khẽ nói rồi định trả lại điện thoại cho Lục Tỉnh Nhiên, “Tớ, tớ không biết gọi món, tớ ăn gì cũng được hết.”
Quan trọng là thức ăn đắt quá, món nào cũng từ vài trăm tệ trở lên, thậm chí có món cả ngàn tệ. Chu Nhạc căn bản không dám gọi, bấm một cái thôi cảm giác như mất nửa cái mạng vậy. Dù không phải tiền của cậu, nhưng cậu cũng chưa từng tiêu xài kiểu này bao giờ.
Lục Tỉnh Nhiên nhìn dáng vẻ cậu xích lại gần mình, trầm giọng: “Được, vậy để tôi gọi.”
Một lát sau, món ăn được dọn lên.
Nhìn món nào cũng ngon, rất nhiều hải sản. Có những loại hải sản to đến mức Chu Nhạc chưa từng thấy ở chợ bao giờ, nước sốt trông rất đậm đà, rồi còn cua nữa, nhiều gạch và béo ngậy trông cực kỳ hấp dẫn. Và hình như đó là… sashimi cá hồi!
Mắt Chu Nhạc sáng rực lên.
Thực ra cậu rất thích ăn hải sản, cực kỳ thích.
Tôm, cua, cá hồi đều là món khoái khẩu của cậu.
Nhưng cậu rất hiếm khi mua vì chúng đắt kinh khủng. Thỉnh thoảng bên chỗ bác Chu có dư lại hải sản xào cay, lần nào Chu Nhạc cũng trân trọng cất vào tủ lạnh, đợi đến khi thèm không chịu nổi mới mang ra ăn cùng mẹ.
Nhưng lần này toàn là đồ tươi sống, cực kỳ tươi, ngay trước mắt thế này khiến Chu Nhạc không nhịn được mà nuốt nước miếng cái ực.
Trần Nam với tư cách là chủ xị liền cầm đũa lên trước: “Thôi đừng đợi nữa, ăn đi ăn đi, đói chết rồi.”
Sau câu lệnh, mọi người bắt đầu cầm đũa ăn.
Chu Nhạc gắp một miếng cá hồi trước, chấm vào nước sốt bên cạnh rồi nhai vài cái, suýt chút nữa là phun thẳng ra ngoài.
“Khụ khụ! Khụ!” Sặc quá!
Trong nước sốt có rất nhiều mù tạt, mà cậu lại chấm nhiều quá, mùi xộc thẳng lên mũi làm cậu suýt thì đăng xuất luôn.
Cậu không thường xuyên ăn món này, cũng quên mất là trong nước sốt của nhà hàng thường cho mù tạt, cứ tưởng chỉ đơn thuần là dầu và giấm.
Trần Nam thấy dáng vẻ của cậu thì không nhịn được cười: “Chu Nhạc, không lẽ đây là lần đầu mày ăn cá hồi hả? Đó là mù tạt đấy, mày tưởng là nước tương đấy à?”
Vốn chỉ là một câu nói vô tâm, nhưng bị chỉ điểm ra như vậy khiến Chu Nhạc ngượng chín mặt, chỉ biết cười trừ.
Ngay sau đó, một ly nước xuất hiện bên cạnh.
Lục Tỉnh Nhiên đưa cho cậu.
Chu Nhạc đón lấy uống mấy ngụm để đè cái vị sặc xuống, mặt đỏ bừng cả lên.
Trần Nam thấy vui nên vẫn còn cười, Lục Tỉnh Nhiên lườm một cái, Trần Nam liền không dám cười nữa.
“Không thích mù tạt à?” Lục Tỉnh Nhiên khẽ hỏi.
Chu Nhạc lắc đầu: “Ăn không quen lắm.”
Lục Tỉnh Nhiên cầm lấy cái ly không của Chu Nhạc, lại rót cho cậu một cốc nước khác, thuận tay nhấn chuông gọi phục vụ.
“Thay cho tôi phần nước chấm khác, chỉ lấy dầu và giấm thôi. Mù tạt lấy một ít để riêng ra, chúng tôi tự thêm sau. Cảm ơn.”
“Vâng, xin quý khách đợi một lát.”
Chu Nhạc nhìn góc nghiêng của Lục Tỉnh Nhiên mà ngẩn người, là… cậu ấy đặc biệt làm cho mình sao?
Lục Tỉnh Nhiên chú ý tới ánh mắt của cậu, quay đầu hỏi: “Sao thế?”
“Không, không có gì.”
Nước chấm được mang lên rất nhanh, Lục Tỉnh Nhiên đặt thẳng tới bên cạnh Chu Nhạc, còn mở sẵn hũ mù tạt để Chu Nhạc tự gia giảm theo ý mình.
Hành động tỉ mỉ này của anh đều lọt vào mắt Trần Nam.
Nam sinh vốn dĩ vô tư bỗng nhiên chẳng hiểu sao tâm trạng lại đi xuống đi. Nếu chú ý kỹ sẽ thấy, buổi tiệc này tuy là do hắn tổ chức nhưng suốt cả buổi hắn không mấy vui vẻ, dù có cười cũng không thật lòng, và quan trọng là suốt cả buổi hắn không hề nói với Thịnh Kỳ An câu nào.
Chuyện này cực kỳ bất thường.
Bình thường dù Trần Nam không nói thì Thịnh Kỳ An cũng sẽ chủ động bắt chuyện, nhưng hôm nay anh cũng im lặng.
Cổ họng Trần Nam nghẹn lại, hắn ép mình không được nhìn người bên cạnh, liền đứng bật dậy: “Tao đi vệ sinh một lát.”
Nói xong cậu mở cửa bước ra ngoài.
Khoảnh khắc cậu bước ra, Thịnh Kỳ An cũng đặt đũa xuống, không động vào đồ ăn nữa.
**
Chan: Có biến =)))) Thịnh Tổng và em vợ nhỏ của ảnh có biến!!!!
Hết chương 38
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]