Chương 39
Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan
Chu Nhạc ăn rất ngon lành.
Cậu, Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên, nhìn qua là biết đến để vét đĩa, đầu chẳng buồn ngẩng lên.
Cũng chẳng sợ ai cười, lấp đầy cái bụng mới là chuyện lớn.
Chu Nhạc nhìn chằm chằm mấy con cua vàng ươm mà thèm rỏ dãi. Cậu ngó nghiêng xung quanh, chẳng thấy ai ăn, mà cậu cũng không biết ăn thế nào, chỉ mới thấy trên video, sợ ăn sai lại thành trò cười.
Nhưng thực sự rất muốn ăn, Chu Nhạc vừa vươn tay định lấy một con thì đúng lúc Hạ Lâm Xuyên xoay bàn xoay đi mất. Tay Chu Nhạc lơ lửng giữa không trung, cậu ngượng ngùng rụt tay về.
Thôi vậy, dù sao cũng không biết ăn.
Vừa nghĩ xong, đã thấy Lục Tỉnh Nhiên xoay bàn lại, gắp hai con cua vào bát mình. Chu Nhạc dán chặt mắt vào, cậu muốn xem con cua này rốt cuộc phải ăn thế nào.
Sau đó, cậu thấy Lục Tỉnh Nhiên thoăn thoắt bỏ mang cua, bẻ đôi con cua ra, phần gạch cua vàng ruộm, béo ngậy bên trong khiến người ta nhìn thôi đã thấy thèm phát điên. Chu Nhạc lại nuốt nước miếng, cảm thấy học thế là đủ rồi, đang định tự lấy một con thì trong bát đột nhiên xuất hiện hai miếng cua vừa được gỡ xong.
“Ăn từ từ thôi, cẩn thận xước miệng.” Lục Tỉnh Nhiên nói xong, lại tự nhiên xử lý tiếp một con khác.
Hóa ra… cậu ấy hì hục bóc nãy giờ là để cho mình?
“Sao không ăn? Nhìn tôi làm gì?” Lục Tỉnh Nhiên mỉm cười.
Chu Nhạc vội vàng thu hồi ánh mắt, cầm miếng cua lên ăn. Vị hải sản đậm đà, thơm ngậy như bùng nổ trong khoang miệng.
Ngon quá đi mất…
Chu Nhạc bị chinh phục ngay từ miếng đầu tiên, đây đúng là cực phẩm nhân gian mà.
Lục Tỉnh Nhiên nhìn dáng vẻ đắm đuối của cậu là biết cậu thích: “Ngon không?”
Chu Nhạc gật đầu lia lịa, ngon đến mức không thốt nên lời.
Lục Tỉnh Nhiên: “Ngon thì cũng ăn chậm thôi, đừng vội, cái này cũng cho cậu.”
Anh chỉ vào miếng cua đang bóc dở trên tay.
“Không cần đâu lớp trưởng, tớ tự làm được rồi.” Chu Nhạc vừa nói vừa nhai, giọng nói lúng búng.
Cậu ngồi bên cạnh nhìn đã học được cách ăn cua rồi.
Lục Tỉnh Nhiên không phản đối, chỉ lẳng lặng bóc hết rồi bỏ vào bát Chu Nhạc. Chu Nhạc ăn liền tù tì 4 con cua lớn, chẳng có con nào là do cậu tự bóc cả. Tốc độ ăn của cậu còn không kịp tốc độ bóc của Lục Tỉnh Nhiên.
Chu Nhạc thấy hơi ngại, nhìn đĩa tôm lớn trên bàn, cậu xắn tay áo lên: “Lớp trưởng cậu muốn ăn cái nào, tớ bóc cho.”
Vừa định vươn tay ra đã bị Lục Tỉnh Nhiên nắm chặt lấy.
“Đừng để bẩn tay, để tôi, cậu cứ ăn phần của mình đi.”
Lòng bàn tay Alpha rất nóng, to rộng, có thể bao trọn lấy tay cậu.
Khoảnh khắc da thịt chạm nhau, hơi nóng như truyền từ mu bàn tay thẳng vào trái tim.
Chu Nhạc cảm thấy mặt nóng bừng, theo bản năng rút tay lại, nhất thời quên cả phản kháng: “Ờm… ừm.”
Thế là suốt cả bữa ăn, Lục Tỉnh Nhiên bóc vỏ thoăn thoắt, cậu ăn thun thút, cứ như một dây chuyền sản xuất trong nhà máy hiện đại vậy.
Đến cuối cùng, Chu Nhạc chẳng ăn chút tinh bột nào mà đã no căng.
Cậu xoa xoa cái bụng nhỏ, nheo mắt đầy thỏa mãn.
Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên cũng vậy, sau một hồi càn quét cũng no nê, thoải mái dựa lưng vào ghế.
Lúc này, mọi người mới chợt nhận ra trong phòng thiếu một người: “Ơ, Trần Nam đâu rồi?”
Trong phòng im phăng phắc.
Lục Tỉnh Nhiên liếc nhìn Thịnh Kỳ An.
Chu Nhạc ăn gần xong, nghe thấy thế định đứng dậy: “Để tớ đi xem thử.”
Bữa tiệc này là do Trần Nam mời, đi lâu thế không về đúng là đáng lo.
Nhưng cậu chưa kịp đứng dậy hẳn đã bị Lục Tỉnh Nhiên ấn ngồi xuống, tiện tay gắp cho cậu một miếng cá hồi.
Chu Nhạc khó hiểu nhìn anh, giây tiếp theo, Thịnh Kỳ An ở bên cạnh đứng dậy, bước ra cửa.
Rõ ràng là đi tìm Trần Nam.
Nhưng vẻ mặt thản nhiên kia lại không giống như đi tìm người, khiến người ta thật khó đoán.
Chu Nhạc và Lâm Hiểu Hiểu ngơ ngác nhìn nhau.
Hạ Lâm Xuyên đột nhiên lên tiếng: “Không phải chứ, chuyện tao nghe được là thật à?”
Lâm Hiểu Hiểu tò mò: “Chuyện gì? Chuyện gì cơ?”
Hạ Lâm Xuyên liếc nhìn Lục Tỉnh Nhiên, thấy đối phương chỉ tập trung chăm sóc Chu Nhạc, không có ý ngăn cản, bèn ghé sát vào Lâm Hiểu Hiểu và Chu Nhạc: “Nghe nói Thịnh Kỳ An sắp ra nước ngoài, còn phải học mấy năm, xác suất cao là không về nữa, định cư luôn ở bên đó, học đại học cũng ở đó, cả nhà cậu ấy chuyển đi hết rồi.”
Lâm Hiểu Hiểu tiếc nuối: “Hả?”
Vậy sau này không được thấy Thịnh Kỳ An ở trường nữa ư.
Dù Thịnh Kỳ An không nổi tiếng bằng Lục Tỉnh Nhiên, nhưng trong giới nam thần trường Nhất Trung cũng rất có danh tiếng, đặc biệt là cái kiểu tri thức bại hoại nghiêm túc đó, khó mà tìm được người thay thế.
Chu Nhạc nghe vậy liền quay sang hỏi Lục Tỉnh Nhiên: “Thật hả?”
Lục Tỉnh Nhiên nhìn cậu, gật đầu: “Muộn nhất là học kỳ sau.”
Học kỳ sau là đi rồi, có lẽ sau này họ sẽ không gặp lại nhau nữa.
Tuy rằng Chu Nhạc không quá thân thiết với Thịnh Kỳ An nhưng cũng coi là bạn bè bình thường, nghĩ đến việc sau này không được gặp lại cũng thấy hơi tiếc nuối.
Đến cậu còn như vậy, huống chi là Trần Nam.
“Vậy thì… đúng là buồn thật nhỉ.” Chu Nhạc cũng thấy buồn lây, đồng thời cũng hiểu ra tại sao Trần Nam lại có dáng vẻ như thế. Lông mi cậu rũ xuống, mềm mại như đang kể lể nỗi niềm tâm sự nhỏ bé, khiến người ta nhìn vào mà mềm lòng.
Lục Tỉnh Nhiên nhìn chằm chằm vào cái đầu hơi cúi của cậu, tim thắt lại, đột ngột hỏi: “Nếu tôi cũng đi thì sao?”
Chu Nhạc đột nhiên ngẩng đầu lên.
Lục Tỉnh Nhiên nhìn cậu, nói rõ ràng từng chữ: “Nếu tôi đi nước ngoài cùng cậu ấy thì sao?”
Trái tim Chu Nhạc hẫng đi một nhịp.
Một cảm giác ngột ngạt, luống cuống ập đến.
“Cậu… cậu cũng muốn đi hả?” Câu hỏi của Chu Nhạc mang theo một sự căng thẳng mà chính cậu cũng không nhận ra.
Lục Tỉnh Nhiên không trả lời ngay, chỉ nhìn cậu.
Điều này chẳng khác nào ngầm thừa nhận.
Tâm trạng Chu Nhạc ngày càng chùng xuống.
Lục Tỉnh Nhiên cũng muốn đi? Học kỳ sau không gặp lại nữa? Có lẽ, sau này vĩnh viễn không bao giờ gặp lại…
Khác với cảm giác khi Thịnh Kỳ An ra đi, lúc này Chu Nhạc chỉ thấy vô cùng hỗn loạn, không thể chấp nhận được, đôi mày cũng nhíu chặt lại.
Lục Tỉnh Nhiên cười khẽ: “Không đâu, lần này không có tôi trong kế hoạch ra nước ngoài.”
“…”
Nghĩa là, sẽ có lần sau? Kiểu gì cũng sẽ đi, đúng không?
Chu Nhạc cúi đầu, trong lòng vừa chua vừa chát, không nói rõ được là cảm giác gì, như thể đã nếm trải đủ mọi cung bậc cảm xúc phức tạp nhất.
Đúng lúc này, cửa mở ra, Trần Nam quay lại, tay còn xách theo một chai rượu.
“Đến đây, uống nào! Hôm nay chúng ta phải uống không say không về, ha ha ha!”
Mùi thuốc lá trên người hắn rất nồng, nụ cười kia mang theo vẻ phong trần, bất cần đời.
Lúc vào cửa hắn đứng không vững, Thịnh Kỳ An ở phía sau đỡ lấy eo. Nếu là trước kia, Thịnh Kỳ An chắc chắn đã lên tiếng quản thúc, nhưng hôm nay anh lại im lặng lạ thường, chỉ thỉnh thoảng nhìn chằm chằm Trần Nam, ánh mắt phức tạp khó hiểu nhưng không khó để nhận ra sự luyến tiếc và đau lòng trong đó.
Hạ Lâm Xuyên và Lâm Hiểu Hiểu vốn không muốn uống, nhưng bị Trần Nam đe dọa, cuối cùng cũng chỉ đành nhấp một chút. Nhưng phải thừa nhận, rượu ở đây khá ngon, có vị rượu nồng nàn pha chút cay nồng trung hòa rất tốt, cực kỳ hợp với giới trẻ.
Hai người càng uống càng không dứt ra được, rõ ràng là đã ngấm rượu nhưng vẫn không buông tha cho Chu Nhạc: “Đến đây, làm một ngụm đi, sướng lắm.”
Lục Tỉnh Nhiên vươn tay định lấy ly rượu từ tay Lâm Hiểu Hiểu đưa sang. Rượu ở đây anh quá rành rồi, tuy uống thấy ngon như rượu trái cây nhưng hậu vị rất mạnh, anh không muốn Chu Nhạc uống.
Nhưng không ngờ, Chu Nhạc đột nhiên giành lấy ly rượu từ tay anh: “Tớ uống được.”
Nói xong cậu ngửa đầu uống cạn.
Thực sự rất sảng khoái, mát lạnh, có chút vị ngọt lại cay nồng rất dễ chịu.
Rượu quả nhiên là thứ tốt, hèn gì người lớn toàn dùng nó để giải sầu.
Nhưng thực ra cậu có gì phải sầu đâu chứ?
Chính Chu Nhạc cũng không rõ, chỉ là thấy lòng hơi nghẹn lại, một cảm giác không tên cứ bủa vây.
Lớp trưởng có lẽ sẽ đi… có lẽ sẽ đi…
“Nữa đi.” Chu Nhạc giơ ly lên nhìn Trần Nam.
“Được lắm Chu Nhạc, không ngờ mày cũng là một con sâu rượu nhỏ đấy.” Trần Nam tỏ vẻ như gặp được tri kỷ, rót tiếp cho cậu một ly, còn bảo nhân viên mang thêm một chai rượu nữa.
Hết ly này đến ly khác, chai này đến chai kia.
Đến khi gò má Chu Nhạc đỏ bừng, Lục Tỉnh Nhiên không nhịn được nữa, đưa tay giật lấy ly rượu Chu Nhạc định nốc tiếp: “Đừng uống nữa.”
Chu Nhạc còn định cố gắng với tay lấy nhưng không tới.
Lục Tỉnh Nhiên giơ ly rượu lên cao.
Chu Nhạc với không được, cứ quấn lấy Lục Tỉnh Nhiên mà đòi.
Lục Tỉnh Nhiên nhíu mày, tự mình uống cạn ly rượu rồi trả cái ly không cho Chu Nhạc.
Chu Nhạc hai tay nâng ly, nhìn vào bên trong, chẳng còn sót lại một giọt nào. Cậu ngơ ngác, phản ứng không kịp, cứ thế nhìn cái ly không như một đứa trẻ bị cướp kẹo.
“Hết rồi.” Cậu nhìn Lục Tỉnh Nhiên đầy vẻ lên án.
“Ừm, hết rồi.” Lục Tỉnh Nhiên lặp lại, hoàn toàn không có ý định rót thêm.
Cậu uống đủ rồi.
Chu Nhạc lờ đờ, mặt đỏ gay nhìn cái ly, rồi nhìn chằm chằm Lục Tỉnh Nhiên.
Cậu l**m l**m môi như để dư vị đọng lại, mang theo mùi rượu ngọt lịm.
Chu Nhạc tặc lưỡi.
Lục Tỉnh Nhiên nhìn đầu lưỡi hồng hồng lướt qua, đôi mắt nheo lại, cổ họng bất giác trở nên ngứa ngáy.
Anh đưa tay định lấy cái ly không từ tay Chu Nhạc: “Đưa cho tôi…”
Ngoan, đừng uống nữa.
Lời còn chưa dứt, cơ thể nóng hổi và mềm mại của ai đó vì say rượu mà đột nhiên ngã nhào vào lòng anh.
Lục Tỉnh Nhiên sững người.
Hết chương 39
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]