Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện

Chương 40:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 40

Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan

Hậu vị ngọt ngào của rượu dần dần ngấm, Chu Nhạc chỉ thấy tim mình như sắp nổ tung.

Nóng quá… người không còn chút sức lực nào.

Cậu tựa vào một vật thể vững chãi, tỏa ra mùi hương cậu yêu thích.

Mát lạnh, dễ chịu vô cùng.

Chu Nhạc “ừm” một tiếng, kéo lệch cổ áo ra, làn da xương quai xanh trắng nõn lộ ra, cuối cùng cũng thấy mát hơn một chút.

Cậu nhắm mắt, cọ cọ vào vật thể mình đang tựa.

Thậm chí cảm thấy vẫn chưa đủ, cậu giơ hai tay ôm chầm lấy.

“Chu Nhạc.” Bên tai vang lên một câu trầm thấp, dường như đang cố kìm nén cảm xúc gì đó.

“Ừm?” Chu Nhạc khẽ hừ nhẹ.

Ngay sau đó, một bàn tay bóp chặt lấy eo cậu, lực đạo không hề nhỏ, đúng vào chỗ nhạy cảm khiến cậu khó chịu vặn vẹo.

“Đừng cử động.” Giọng nói bên tai càng trầm hơn, mang theo ý đe dọa.

Chu Nhạc say rồi, đâu còn biết phản bác gì nữa, ý thức dường như cũng nhũn ra theo tay chân.

Cậu th* d*c: “Ưm… khó chịu…”

Vì giọng nói mềm mại nên mang theo tiếng mũi nũng nịu.

“Cậu muốn dễ chịu thế nào?” Lục Tỉnh Nhiên khẽ nhíu mày, giọng khàn đặc. Hai tay anh siết lấy eo Chu Nhạc, ôm chặt lấy cơ thể đối phương.

Hơi nóng qua lớp vải áo như thiêu đốt cả anh.

Tôi muốn…

Đầu óc trì trệ của Chu Nhạc cuối cùng cũng hoạt động, tư thế ôm người từ bên cạnh thế này rất khó chịu, nên cậu đã đứng hẳn lên.

Lục Tỉnh Nhiên sợ cậu ngã, hai tay vẫn luôn bảo vệ bên eo cậu.

Chu Nhạc ngồi xoạc chân lên người Lục Tỉnh Nhiên.

Thế này là có thể hoàn toàn áp sát vào vật thể mát lạnh và thơm tho kia rồi. Cậu vẫn thấy chưa đủ, dùng đôi tay nhỏ nóng hổi kéo cổ áo người kia ra, để lộ một mảng da thịt rồi áp mặt vào cọ qua cọ lại, thoải mái đến mức chân mày giãn ra.

Đệch.

Lục Tỉnh Nhiên chửi thề một tiếng trong lòng, đôi mày nhíu chặt lại.

Anh ôm chặt lấy Chu Nhạc, Omega thu mình trước ngực anh, ôm cổ anh, cọ xát vào xương quai xanh.

Mà bàn tay anh đang giữ lấy vòng eo mảnh khảnh, theo động tác cọ xát của cậu, vòng eo cũng chuyển động liên tục, chẳng khác nào đang mồi lửa.

Alpha rướn cổ lên, pheromone tỏa ra do thân nhiệt Omega tăng cao vừa thanh thuần vừa quyến rũ.

Lục Tỉnh Nhiên dù cố nín thở đến mức nào cũng không thể lọc bỏ được mùi hương khiến người ta phát điên này.

Mẹ.

Tất cả những yếu tố này cộng hưởng lại, anh sắp phát điên rồi.

Và anh thực sự đã phát điên.

Chu Nhạc cảm nhận được sự khác thường trước tiên, cậu ngừng cọ xát, đẩy khoảng cách với Lục Tỉnh Nhiên ra, cúi đầu ngơ ngác nhìn chỗ tiếp xúc giữa mình và đối phương.

Tại sao lại…

Chu Nhạc ngơ ngác ngẩng đầu lên, đập vào mắt là đôi mắt sâu thẳm như vực thẳm của Alpha.

Sự xâm lược vô tận và khát khao tr*n tr**, hormone đang rục rịch dưới lớp tóc mái đen.

Giống như một con dã thú sắp nuốt chửng con mồi.

Hơi đáng sợ.

Chu Nhạc bị nhìn đến mức tỉnh rượu đôi chút.

“Lớp trưởng…” Cậu thảng thốt gọi nhẹ một câu.

Lục Tỉnh Nhiên như bừng tỉnh, dời mắt đi chỗ khác.

Theo bản năng, Chu Nhạc cũng không dám động đậy.

Giống như con thú nhỏ ngửi thấy mùi nguy hiểm nên ngừng mọi động tác.

Sau một giây trấn tĩnh, Lục Tỉnh Nhiên bóp eo cậu, nhấc cậu đặt lại chỗ ngồi.

Chu Nhạc: ???

Lục Tỉnh Nhiên đứng dậy nói với Thịnh Kỳ An: “Về thôi.”

Nói rồi, anh cởi áo khoác trùm lên người Chu Nhạc rồi cõng cậu trên lưng.

Chu Nhạc nhũn ra như một bãi bùn, gục đầu vào vai Lục Tỉnh Nhiên, ngay sát gáy anh, nơi này tỏa ra mùi hương quen thuộc dễ chịu.

Cậu mãn nguyện ôm chặt lấy cổ anh.

“Về nhà.” Cậu phả hơi nóng vào tai anh, ngây ngô nói: “Về nhà với cậu… cậu đừng có chạy nhé, thích quá…”

Lục Tỉnh Nhiên liếc nhìn Chu Nhạc trên lưng, quay sang Thịnh Kỳ An: “Tao đưa Chu Nhạc về, lát nữa tao gọi người đưa Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên về.”

Thịnh Kỳ An hiểu ý: “Trần Nam để tao.”

Phân công xong, Lục Tỉnh Nhiên cõng Chu Nhạc bước ra khỏi phòng.

Trần Nam nửa say nửa tỉnh thấy bóng người loang loáng, vẫn không chịu buông tha: “Lục Tỉnh Nhiên, mày làm cái gì thế! Tao còn phải uống với Chu Nhạc nữa.”

Chỉ có những lúc say khướt thế này hắn mới dám gọi thẳng tên Lục Tỉnh Nhiên.

Chu Nhạc mơ màng dường như cũng nghe thấy gì đó, trên lưng Lục Tỉnh Nhiên vùng vẫy định ngồi dậy: “Tao cũng… tao cũng muốn uống… ưm!”

Lục Tỉnh Nhiên thấy cậu không yên phận, lại sợ cậu ngã, đành một tay giữ eo đưa cậu ra phía trước, đỡ lấy mông rồi bế xốc cậu lên trước ngực. Anh chỉnh lại áo khoác cho cậu.

Chu Nhạc bị ấn xuống vẫn chưa chịu thôi, Lục Tỉnh Nhiên đành thả ra chút pheromone, lúc này Chu Nhạc mới gục vào vai anh ngoan ngoãn nằm im.

“Chu Nhạc, mày sợ rồi đúng không?” Trần Nam định với tay lấy, Thịnh Kỳ An ấn mạnh lên vai hắn, ép xuống ghế: “Ngồi yên đi.”

“Mày là ai? Cút!” Trần Nam cứ uống say là chẳng nhận ra ai nữa: “Đừng chạm vào ông!”

Thịnh Kỳ An tất nhiên không chấp nhặt với kẻ say.

Lát sau, người đón Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên đến, Thịnh Kỳ An dặn dò vài câu rồi hai người được vệ sĩ đưa về nhà.

Trong đám này, chỉ có Trần Nam tửu lượng khá hơn chút nên chưa gục.

Trong phòng chỉ còn lại Thịnh Kỳ An và Trần Nam.

Kỳ lạ là sau câu gào thét ban nãy, Trần Nam ngồi yên trên ghế, im lặng như một pho tượng.

Ngay cả Thịnh Kỳ An cũng thấy không quen với sự im lặng này, bèn liếc nhìn đối phương một cái.

Trần Nam vắt chéo chân, tựa lưng vào ghế, một tư thế rất thoải mái. Hắn rũ mắt, một tay chống lên đầu gối. Trông có vẻ tùy ý hào sảng nhưng thực tế biểu cảm trên mặt hoàn toàn không phải vậy. Lạnh lùng và xa cách, nỗi buồn dường như lây lan vào không khí, xung quanh phủ một tầng u uất.

Hắn say chưa? Hình như chưa.

Vậy nên phải say thêm chút nữa, say thêm chút nữa có lẽ sẽ không phiền muộn như bây giờ.

Trần Nam định rót thêm một ly, nhưng vừa cầm lấy chai rượu đã bị Thịnh Kỳ An giật mất.

Thịnh Kỳ An để chai rượu ra thật xa.

Bàn tay cầm cái ly không của Trần Nam từ từ hạ xuống, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt: “Sao, vẫn muốn quản tao à?”

“Sau này ra nước ngoài rồi, mày định quản tao từ xa luôn à?”

Thịnh Kỳ An không đáp, không khí xung quanh vô cùng im ắng.

Rõ ràng có hai người nhưng chẳng có tiếng động nào, họ cứ ngồi đó im lặng đến mức đáng sợ.

Cuối cùng, “xoảng” một tiếng, Trần Nam cầm cái ly ném mạnh vào tường.

Tiếng ly vỡ va chạm với bức tường chói tai đến rợn người.

“Thịnh Kỳ An, mẹ nó, có phải mày đã tính kỹ chuyện ra nước ngoài từ lâu rồi không, mẹ nó, có phải mày chưa từng nghĩ sẽ cùng bọn tao học đại học, đã sớm muốn đi rồi đúng không?!” Trần Nam rốt cuộc không nhịn được nữa, hắn gào lên chất vấn, trút bỏ mọi dồn nén, giọng nói không kìm được mà mang theo tiếng nức nở.

Đôi mắt đỏ hoe như sắp khóc đến nơi.

Và Thịnh Kỳ An chỉ trả lời bằng sự im lặng.

Chính sự im lặng này khiến Trần Nam điên tiết.

Thịnh Kỳ An là gì trong đời hắn?

Mấy ngày nay Trần Nam đã nghĩ kỹ rồi.

Thực ra chẳng là gì cả… là gì chứ, không có Thịnh Kỳ An thì mình vẫn sống được, có hay không cũng vậy, còn đỡ có người quản mình, cả ngày chẳng nói được mấy câu, thỉnh thoảng còn bạo lực lạnh.

Hắn không thông minh cũng chẳng muốn nghĩ nhiều, những điều này Thịnh Kỳ An chẳng phải đều biết rồi sao, nhưng đôi khi cứ úp úp mở mở khiến hắn phải đoán, hắn ghét cay ghét đắng chuyện đó.

Nhưng mà… hắn không nỡ xa Thịnh Kỳ An.

Ý nghĩ này vừa lướt qua đầu đã thấy sởn gai ốc, trước đây Trần Nam chắc chắn sẽ khinh bỉ, hai Alpha thì có gì mà không nỡ? Cái loại tình cảm nhão nhẹt này thật buồn nôn.

Thế nhưng, hắn thực sự không nỡ.

Hắn và Thịnh Kỳ An quen nhau từ mẫu giáo, còn sớm hơn cả quen Lục Tỉnh Nhiên, họ cứ như nước với lửa mà ở bên nhau, nhưng Trần Nam biết Thịnh Kỳ An luôn là người nhượng bộ. Chỉ cần có Thịnh Kỳ An ở bên cạnh, hắn sẽ cảm thấy vô cùng an tâm, chẳng biết tại sao, như là bản năng vậy.

Thế mà bây giờ, đối phương lại nói sắp rời xa hắn, là rời xa vĩnh viễn, có lẽ, cái nhìn ngày mai sẽ là lần cuối cùng, sau này chẳng bao giờ gặp lại nữa.

Nghĩ đến đây, Trần Nam thấy tim mình như bị ai đó giật mất một mảnh, đau lắm, đau đến mức hắn cảm thấy tủi thân vô cùng.

Tại sao lại bắt hắn phải đau thế này?

“Nước ngoài tốt thế cơ à, nhất định phải đi à?”

“Thịnh Kỳ An, mày có nhớ chúng ta từng nói gì không, sau này phải lập gia đình, cùng cưới Omega, lúc đó nhà chúng ta sẽ ở cạnh nhau, mày một tòa, tao một tòa, sau này con cái chúng ta cũng sẽ học cùng trường mẫu giáo, chẳng phải mày đã đồng ý rồi sao?!”

“…” Thịnh Kỳ An trầm giọng: “Đúng.”

“Vậy tại sao bây giờ lại không tính nữa?!” Trần Nam túm lấy cổ áo Thịnh Kỳ An, nhấc bổng đối phương dậy khỏi ghế, gào lên hỏi: “Tại sao! Những lời mày nói trước đây đều là nói nhảm hết à?! Hả!!!”

Thịnh Kỳ An bị hắn làm cho xộc xệch áo quần, cứ để mặc hắn túm mình như vậy, gương mặt tuấn tú tri thức lại tràn ngập vẻ lạnh lùng. Anh dường như không định trả lời câu hỏi của Trần Nam. Hoặc là, chính bản thân anh cũng không biết trả lời thế nào.

Trả lời thế nào đây…

Tâm tư của anh đối với Trần Nam, anh thích cậu ấy, với tư cách là một Alpha lại đi thích một Alpha khác, cái loại thích muốn chiếm hữu hoàn toàn, muốn xé nát người ta ra ấy.

Anh muốn thấy cậu ấy tan chảy trong lòng mình, chẳng làm được gì cả, muốn làm tất cả những việc mà Alpha làm với Omega lên người cậu ấy, muốn dùng pheromone của mình đánh dấu cậu ấy từ đầu đến chân, muốn cậu ấy cả đời này phải thuộc về mình.

Những ý nghĩ điên rồ, bất thường này đã nhen nhóm từ thời cấp hai.

Kiên trì đến tận cấp ba, anh cũng coi là rất giỏi nhịn rồi.

Thịnh Kỳ An ngẩng đầu nhìn Trần Nam.

Đuôi mắt Trần Nam đỏ hoe vì rượu, ánh mắt tủi thân đến đau lòng, như từng nhát dao cứa vào tim anh.

“Phải.” Cứ để những vết thương đẫm máu này đóng vảy, mưng mủ đi. “Toàn là nói nhảm thôi.”

Tôi không muốn mất em đâu, đồ ngốc.

Tôi không rời xa em, tôi có thể làm gì đây…

**

Chan: Tui còn tưởng chúng nó định cho con của chúng nó cưới nhau, ai nhè học chung mẫu giáo thôi hả :v Cùi bắp :v

Hết chương 40

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.