Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện

Chương 41:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 41

Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan

Lục Tỉnh Nhiên biết hôm nay mình không thể để Chu Nhạc về nhà được.

Cái dáng vẻ say khướt này, mí mắt còn chẳng mở nổi, không có anh thì đến đứng vững cũng là cả một vấn đề, làm sao anh yên tâm đưa cậu về được đây, e là việc leo lên lầu cũng chẳng xong.

Nhìn Chu Nhạc đang rúc trong lòng mình, Lục Tỉnh Nhiên một tay ôm lấy cậu, tay kia vân vê vành tai mềm mại: “Tối nay ngủ lại chỗ tôi nhé, được không?”

Vẫn là tư thế bế trẻ con, Chu Nhạc ngồi trên đùi Lục Tỉnh Nhiên, ôm chặt lấy anh, đầu vùi vào hõm cổ.

Cũng may xe đủ rộng nên tư thế này không quá chật chội.

Nghe thấy lời Lục Tỉnh Nhiên nói, cậu khựng lại một chút, rồi mới chống tay nhổm dậy, ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào anh.

Bởi vì hơi men, Chu Nhạc vô thức hé mở môi, th* d*c nhè nhẹ.

Cái kiểu nhìn chăm chú từ trên xuống dưới, cộng thêm ánh mắt vốn đã mê ly vì say, khiến trái tim Lục Tỉnh Nhiên mềm nhũn nhưng cũng ngứa ngáy khôn nguôi, bàn tay siết eo Chu Nhạc bất giác gia tăng lực.

Nhìn một hồi, Chu Nhạc giơ tay lên, chạm nhẹ vào mặt Lục Tỉnh Nhiên.

Alpha đứng hình, cứ thế để mặc cho cậu chạm vào mình.

Càng chạm, Chu Nhạc càng lộ vẻ mãn nguyện, bất chợt, cậu nở nụ cười, đuôi mắt ửng hồng: “Ừm~”

Nói xong, cậu lại vùi đầu rúc vào lòng anh, hai tay lại một lần nữa ôm chặt lấy Lục Tỉnh Nhiên, cả hai dán sát vào nhau đến mức có thể nghe rõ tiếng tim đập của đối phương.

Lục Tỉnh Nhiên bị hành động ngoan ngoãn này dỗ dành đến mức tim mềm nhũn. Giá như lúc Chu Nhạc tỉnh táo cũng ỷ lại vào anh như thế này thì tốt biết mấy.

Về đến nhà họ Lục, trong nhà chỉ có dì Lan. Mẹ Lục, Từ Trăn có buổi tiệc tối nên đã báo trước sẽ không về, bởi vậy biệt thự của nhà họ Lục lúc này chỉ có hai người.

Dì Lan thấy Lục Tỉnh Nhiên bế một người về thì giật mình định nói gì đó, nhưng thấy anh ra hiệu im lặng, dì đành im bặt.

Lục Tỉnh Nhiên bế Chu Nhạc vào phòng, nhẹ nhàng đặt cậu xuống giường.

Lúc anh định rời đi, Chu Nhạc lại nắm chặt lấy vạt áo: “Đừng… đừng chạy mà.”

Omega nhíu mày, bộ dạng đáng thương vô cùng, ánh mắt dù không còn tiêu cự nhưng vẫn bám lấy Lục Tỉnh Nhiên không buông.

“Tôi không chạy, tôi đi lấy đồ lau người cho cậu rồi cậu ngủ nhé, được không?” Lục Tỉnh Nhiên khẽ giọng, giơ tay xoa đầu Chu Nhạc.

Tình trạng hiện giờ chắc chắn Chu Nhạc không thể tự tắm rửa, anh lau qua cho cậu thì cậu sẽ dễ chịu hơn.

Được xoa đầu, Chu Nhạc thấy rất thoải mái. Đầu óc cậu quay cuồng chẳng phân biệt được gì, nhưng pheromone của Alpha mang lại cảm giác an toàn cực lớn, khiến bản năng thôi thúc cậu nghe lời anh.

Cậu gật gật đầu.

Lục Tỉnh Nhiên thấm ướt khăn bằng nước ấm, lau mặt, cánh tay và chân cho cậu.

Chu Nhạc bị lau đến mức người nóng ran lên, cứ anh chạm đến đâu là cậu lại run rẩy đến đó.

“Đừng động.” Cổ chân mảnh khảnh bị bàn tay lớn nắm lấy, không cách nào nhúc nhích.

Chu Nhạc uất ức cực kỳ, cậu dang rộng hai tay, giọng mềm nhũn nũng nịu: “Khó chịu… ôm…”

Lục Tỉnh Nhiên buông cổ chân cậu ra, khựng lại hồi lâu mới đưa một tay vòng qua eo, nhấc nhẹ cơ thể cậu lên.

Vòng eo thon gọn bị nhấc bổng tạo thành một đường cong đầy khiêu khích.

Hai má Chu Nhạc đỏ bừng như sắp rỉ máu, cậu th* d*c, chẳng rõ đang làm nũng vì điều gì.

Cậu mơ màng mở mắt, thấy bóng người trước mặt liền thầm thì gọi: “Lớp trưởng…”

“Ừm.” Giọng Lục Tỉnh Nhiên trầm đục đáp lại.

Cũng may lúc này Chu Nhạc không thể nhìn rõ biểu cảm của anh, nếu không chắc chắn sẽ bị dọa sợ. Đôi mắt Alpha đen đặc sâu thẳm, một tay chống trên giường, một tay ôm chặt Chu Nhạc vào lòng, khoảng cách giữa hai khuôn mặt gần đến mức quá đáng.

Thật sự là quá thoải mái… xung quanh đều là mùi hương của Alpha.

Đầu óc bị rượu chiếm cứ đã ngừng tư duy, Chu Nhạc chỉ muốn lại gần người này hơn nữa, khoảng cách hiện tại là chưa đủ, phải gần thêm chút nữa… Cậu hé môi, nhắm mắt lại, áp sát khuôn mặt mình vào như muốn tìm tòi điều gì đó.

Nhẹ nhàng, như chạm vào một giấc mộng không thực.

Đồng tử Lục Tỉnh Nhiên co rút lại.

Bàn tay đang đặt ở eo Chu Nhạc đột nhiên siết mạnh, như muốn bóp nát vòng eo mảnh mai ấy.

Chu Nhạc bị đau liền hừ nhẹ một tiếng.

Lục Tỉnh Nhiên bấy giờ mới nới lỏng tay.

“Đau…” Chu Nhạc nhăn nhó cả mặt lại.

Nhìn bộ dạng vô tội mà đầy quyến rũ của cậu, Lục Tỉnh Nhiên thở hắt ra một hơi đầy nặng nề.

“Đau à?” Anh hỏi lại một câu vô nghĩa.

Chính anh cũng chẳng còn bình thường nữa rồi, máu trong người như đang sôi sùng sục. Anh cụp mắt nhìn Omega đang ở ngay gang tấc, người chẳng biết gì nhưng lại trêu chọc khiến anh sắp phát điên.

Chỉ là đau thôi ư? Nhưng anh thì sắp phát điên thật rồi.

Mùi pheromone hoa cúc La Mã thanh đạm dường như đang xé nát chút lý trí cuối cùng của anh.

Chu Nhạc bị ấn xuống giường, gắt gao, không để lại một kẽ hở nào.

Trong cơn mơ màng, Alpha áp sát thân mình xuống, hai tay chống bên cạnh đầu cậu.

Toàn bộ sức nặng của đối phương đè lên người khiến Chu Nhạc dù muốn cử động chân cũng thấy khó khăn.

Lục Tỉnh Nhiên đưa tay bóp lấy cằm cậu, đầu ngón tay nhấn vào hai bên má mềm mại. Đôi mắt nén nhịn quá mức của anh thậm chí đã vằn lên những tia máu đỏ.

Chu Nhạc nhíu mày, biểu cảm trở nên đáng thương.

“Thế này đã thấy đau rồi? Tôi còn có thể khiến cậu đau hơn nữa đấy, tin không?”

Giọng nói của Lục Tỉnh Nhiên trầm thấp như một lời nguyền rủa, đầy sức hút đối với một kẻ đang say như Chu Nhạc. Hơn nữa, ngay gần môi cậu còn có mùi hương rất thơm. Mùi hương trên ngón tay của Alpha…

Chu Nhạc không nhịn được, liền l**m một cái.

Thân hình cường tráng của Alpha khựng lại ngay tức khắc.

Đôi mắt đen hiện lên vẻ không thể tin nổi, nhưng nhịp tim thì đập nhanh như trống trận.

Bất chợt, anh bật cười.

Đệch.

Thật chết tiệt.

**

Sáng hôm sau khi tỉnh dậy, Chu Nhạc chớp chớp mắt, chưa nhận ra điều gì bất thường.

Cậu theo thói quen đưa tay muốn sờ Tiểu Bạch ở bên cạnh, nhưng chỉ chạm vào khoảng không.

Cậu ngơ ngác “hả” một tiếng rồi ngồi dậy.

“Tiểu Bạch.”

Vẫn không có động tĩnh gì.

Bình thường giờ này Tiểu Bạch đã nhảy xổ vào quấy nhiễu cậu rồi.

Lúc này Chu Nhạc mới hoàn toàn tỉnh táo, cậu nhìn xung quanh, sàn gạch men sáng loáng, rèm cửa sẫm màu, còn có cả sofa và tủ quần áo… Căn phòng này to hơn phòng cậu gấp mấy lần, nhà cậu to ra từ bao giờ vậy?

Khoan đã… đây không phải nhà cậu!

Dần dần, những ký ức về việc uống say tối qua ùa về, đầu cậu cũng bắt đầu đau nhức nặng nề.

Tối qua cậu đã uống rượu với Trần Nam, rồi uống mãi uống mãi, rồi say quá, rồi sau đó…???

…Rồi hôn lớp trưởng?!

Khoan đã!!!!

Chu Nhạc trợn tròn mắt, cậu đã hôn lớp trưởng ư?!

Lại còn là kiểu hôn nghiến ngấu, dây dưa không dứt nữa chứ.

Tại sao lại có loại ký ức này cơ chứ?

Đùa gì vậy?

Cậu nằm mơ xuân, hay là thực sự…

Cạch một tiếng, cửa phòng ngủ mở ra.

Lục Tỉnh Nhiên vừa lau tóc vừa bước vào. thấy cậu, khóe môi anh khẽ cong lên: “Tỉnh?”

“Đói không?”

Chu Nhạc ngẩn người nhìn Lục Tỉnh Nhiên, nhìn chằm chằm một hồi để xác nhận đây đúng là người thật.

Vậy nên… Chu Nhạc lại nhìn quanh một lượt, đây là nhà lớp trưởng?

“Sao thế?” Thấy Chu Nhạc đứng hình không nhúc nhích, Lục Tỉnh Nhiên ngồi xuống cạnh giường: “Thấy khó chịu à?”

“Buồn nôn hay đau đầu? Tôi có mua thuốc giải rượu đây, lát nữa ăn cơm xong uống một viên.”

“…”

Vậy ra… chuyện uống rượu tối qua là thật!

Chuyện say khướt được Lục Tỉnh Nhiên mang về cũng là thật!

Điều đó có nghĩa là! Cái cảnh tượng hôn nhau đến chết đi sống lại tối qua cũng là… á á á á!!!

Chưa đợi bàn tay quan tâm của Lục Tỉnh Nhiên chạm tới đầu mình, Chu Nhạc đã nhanh chân nhảy xuống giường: “Xin, xin lỗi, tớ… tớ tớ vội đi vệ sinh.”

Nói xong cậu chạy trối chết như bay, mặc dù thực ra cậu chẳng biết nhà vệ sinh nhà họ Lục nằm ở đâu.

Bàn tay đang giơ lên của Lục Tỉnh Nhiên khựng lại giữa không trung.

Một lát sau, Alpha cúi đầu cười khẽ.

Chu Nhạc chạy thẳng xuống lầu, vịn vào tay vịn cầu thang thở hổn hển.

Đến khi định thần lại, cậu bỗng sững sờ.

Chỗ này… rộng quá đi mất.

Đây là nhà sao? Là khách sạn thì đúng hơn, cảm giác cái phòng khách thôi đã bằng nửa sân bóng đá rồi.

Lại còn tinh tế hoa lệ đến mức cậu thấy mình như không thuộc về nơi này vậy.

Cậu xuống đây để tìm cớ đi vệ sinh, nhưng giờ đến hướng nào cậu cũng chẳng rõ.

“Bé con, cháu tỉnh rồi à?” Từ xa một người phụ nữ ăn mặc nhã nhặn bước tới, khí chất dịu dàng, nhìn qua chẳng đoán nổi tuổi tác.

“Cháu… cháu chào ngài.” Chu Nhạc cung kính chào hỏi.

Vừa cúi đầu, cậu mới phát hiện mình đang đi đôi dép lê để lộ cả ngón chân, hơn nữa trên người còn đang mặc đồ ngủ.

Đợi chút, cậu thay đồ từ bao giờ mà không hay biết… Không đúng, trọng điểm không phải cái đó, trọng điểm là tại sao cậu lại mặc đồ ngủ? Đây đâu phải đồ của cậu, quần áo cũ của cậu đâu? Ai, ai đã thay cho cậu?

Chẳng lẽ lại là lớp trưởng… Thế thì ngoài nụ hôn ra, bọn họ còn xảy ra chuyện gì… quá đáng hơn không?

Chu Nhạc càng nghĩ càng kinh hãi, đến cuối cùng chẳng dám nghĩ tiếp nữa.

“Bé con? Cháu ổn chứ?” Từ Trăn nhìn Chu Nhạc đang tự vò đầu bứt tai đến rối bù, không nhịn được mỉm cười, đôi mắt tràn đầy vẻ hiền hậu: “Dì là mẹ của Lục Tỉnh Nhiên, tối qua ngủ ngon chứ?”

Mẹ của lớp trưởng? Trẻ quá vậy trời.

“Dạ, cháu chào dì ạ.” Chu Nhạc vội buông tay đang vò tóc xuống, ngoan ngoãn chào.

Từ Trăn quan sát Chu Nhạc một lượt từ trên xuống dưới. Đúng là một đứa trẻ ngoan ngoãn, mềm mại y như trong ảnh, trắng trẻo sạch sẽ, chỉ hơi gầy một chút, béo thêm tí nữa thì tốt.

“Dì cũng chào cháu,” Từ Trăn cười hỏi: “Tỉnh Nhiên đâu? Nó không xuống ăn cơm cùng cháu à?”

Vừa dứt lời, Lục Tỉnh Nhiên đã từ trên lầu đi xuống, tay còn xách theo một đôi dép bông ấm áp và một chiếc áo khoác. Anh chào buổi sáng mẹ mình trước, sau đó quay sang Chu Nhạc: “Đi xong chưa?”

Chu Nhạc xấu hổ muốn độn thổ, cậu có tìm thấy chỗ ở đâu đâu: “…Chưa.”

Lục Tỉnh Nhiên không nói gì, đầu tiên là khoác áo lên vai cho Chu Nhạc, sau đó cúi người xuống, tháo đôi dép lê cậu đang đi ra, xỏ đôi chân nhỏ của cậu vào đôi dép bông mềm mại.

Chu Nhạc không ngờ đối phương lại cúi người thay dép cho mình ngay trước mặt người lớn, cậu hoảng hốt đến run cả giọng: “Lớp trưởng, để tớ tự làm, tớ tự làm được mà…”

Từ Trăn cũng không nén nổi vẻ ngạc nhiên, nhướng mày, đây cũng là lần đầu bà thấy con trai mình như vậy.

Chưa kịp để Chu Nhạc vùng vẫy xong, Lục Tỉnh Nhiên đã thay xong cho cậu. Mặt Chu Nhạc đỏ bừng, trên cổ chân dường như vẫn còn vương lại hơi ấm từ bàn tay của Lục Tỉnh Nhiên.

Chẳng hiểu sao, trong đầu cậu bỗng hiện lên hình ảnh Lục Tỉnh Nhiên ôm chặt lấy mình tối qua, lực và hơi ấm đó y hệt như lúc này… Chu Nhạc nhắm chặt mắt, thật sự muốn tự thụi cho mình một cú.

“Tôi đưa cậu đi vệ sinh.” Lục Tỉnh Nhiên nói rồi chỉ hướng cho cậu.

“Ơ, ừm, được.” Chu Nhạc định chạy biến đi, nhưng không quên quay lại cúi chào mẹ Lục.

Từ Trăn cười nói: “Rửa mặt xong thì qua ăn sáng nhé, mẹ có nấu cháo dinh dưỡng cho hai đứa đấy, mẹ dặn dì Lan chuẩn bị từ sớm rồi, mau qua ăn kẻo nguội.”

Lục Tỉnh Nhiên: “Vâng, cảm ơn mẹ.”

Từ Trăn nháy mắt với anh, còn ghé sát tai nói nhỏ: “Phải đối xử tốt với người ta đấy, không được bắt nạt người ta đâu nhé.”

“Con biết rồi.” Ánh mắt Lục Tỉnh Nhiên tràn ngập ý cười.

Hết chương 41

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.