Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện

Chương 42:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 42

Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan

Chu Nhạc đi tới một nơi trông rất giống nhà vệ sinh, nhưng cậu vẫn chưa dám chắc chắn. Đang định rụt rè đẩy cửa vào thì có người đã nhanh hơn một bước, giúp cậu mở cánh cửa đó ra.

“Là nhà vệ sinh đấy, không đi nhầm đâu.” Lục Tỉnh Nhiên nói.

Chu Nhạc nhìn vào bên trong, đúng thật.

Nhà vệ sinh phân chia khu khô và khu ướt rõ ràng, khi bật đèn lên, những viên gạch men được lau chùi bóng loáng đến mức chói cả mắt.

Chu Nhạc bước vào trong.

Nhưng ngoài cửa, Lục Tỉnh Nhiên dường như chẳng có ý định rời đi.

Chu Nhạc lén nhìn anh hai lần.

Lục Tỉnh Nhiên mỉm cười: “Cần tôi dạy cậu cách dùng không?”

Chu Nhạc nhìn quanh một hồi, hình như đúng là cậu không biết dùng thật. Chủ yếu là vì cậu cảm giác mỗi viên gạch ở đây đều rất đắt tiền, sợ lỡ tay làm hỏng mất.

Lục Tỉnh Nhiên hiểu ý, bèn giảng giải cho cậu cách dùng bồn cầu thông minh và bồn rửa mặt cảm ứng, còn có cả đồ vệ sinh cá nhân của anh ở bên cạnh, bàn chải cũng đã chuẩn bị cái mới cho cậu.

“Lần này biết chưa?”

“Biết rồi.” Chu Nhạc ngoan ngoãn đáp khẽ: “Cảm ơn lớp trưởng.”

Lục Tỉnh Nhiên xoa đầu cậu: “Tôi đợi cậu ở ngoài, có chuyện gì thì gọi tôi.”

Chu Nhạc “ừm” một tiếng.

Lục Tỉnh Nhiên đi ra ngoài, còn chu đáo khép cửa lại cho cậu.

Ngay lập tức, Chu Nhạc như trút bỏ hết sức lực, tựa vào bồn rửa mặt để lấy lại bình tĩnh. Một buổi sáng hỗn loạn, bao nhiêu thứ cứ nhồi nhét vào đại não khiến cậu chẳng thể xâu chuỗi nổi tư duy.

Tại sao qua đêm cậu lại ở lại nhà Lục Tỉnh Nhiên? Rốt cuộc tối qua đã xảy ra chuyện gì cơ chứ?!! Chu Nhạc vò đầu bứt tai, hận không thể tự vò cho mình hói đầu ngay tại chỗ.

Dần dần, cậu lại nhớ ra một chuyện, tối qua mẹ và Tiểu Bạch… Thôi xong rồi, chắc chắn mẹ lo lắng đến chết mất. Nghĩ đến đây, Chu Nhạc không còn tâm trí đâu mà rối rắm nữa, cậu vội vàng giải quyết rồi rửa mặt thật nhanh để ra ngoài.

Cậu phải gọi điện về nhà ngay, nếu không mẹ sẽ lo lắm, thế nhưng vừa ra đến nơi, cậu đã bị Lục Tỉnh Nhiên chặn lại.

“Tôi đã gọi rồi, tối qua tôi phải xin phép dì đồng ý mới dám giữ cậu lại đấy.”

Chu Nhạc ngạc nhiên: “Sao cậu lại biết số điện thoại nhà tớ?”

Lục Tỉnh Nhiên: “Tôi hỏi cô chủ nhiệm, bảo là cậu ở lại nhà tôi bổ túc kiến thức nên không về được, cô đã gọi điện cho dì rồi.”

Chu Nhạc không ngờ mọi chuyện lại được sắp xếp như vậy.

“Thế cậu muốn tôi nói thế nào?” Lục Tỉnh Nhiên khoanh tay trước ngực, đáy mắt hiện lên ý cười: “Nói rằng cậu uống say bét nhè ở nhà tôi, đến cử động cũng không nổi, còn…”

Nói đến đây, Lục Tỉnh Nhiên đột ngột dừng lại, nhìn chằm chằm vào Chu Nhạc.

?

Chu Nhạc bị cái sự lấp lửng của anh làm cho ngơ ngác, chớp mắt liên hồi.

Lục Tỉnh Nhiên cúi đầu, từ cổ họng phát ra một tiếng cười trầm thấp.

Anh chuyển chủ đề: “Quần áo tối qua của cậu dính mùi rượu rồi, hôm nay chắc chắn không mặc lại được. Lát nữa tôi lấy đồ của tôi cho cậu mặc tạm, đợi đến chiều đi học về, quần áo của cậu được giặt khô hết mùi rồi tôi sẽ đưa lại cho.”

“…Ồ, được.” bây giờ Chu Nhạc hoàn toàn mất khả năng tư duy, giống như một con robot vậy, Lục Tỉnh Nhiên đưa ra một động tác, một mệnh lệnh là cậu làm theo.

Anh lấy quần áo đưa qua, Chu Nhạc liền thay vào.

Thân hình Lục Tỉnh Nhiên cao lớn, tay chân dài, Chu Nhạc mặc đồ của anh thì chỗ nào cũng rộng, ống tay và ống quần đều phải xắn lên một đoạn.

Chưa đợi cậu cúi xuống, Lục Tỉnh Nhiên đã ngồi xổm xuống trước mặt cậu để xắn ống quần giúp.

Cũng giống như lúc thay dép lê khi nãy, Chu Nhạc vẫn không tranh lại anh. Nhìn đỉnh đầu Lục Tỉnh Nhiên và biểu cảm tỉ mỉ, nghiêm túc trên gương mặt anh, trong lòng Chu Nhạc chợt dấy lên một cảm giác khác lạ. Ngay cả những ngón chân đang giấu trong đôi dép bông cũng vô thức cuộn tròn lại.

Cái cử động nhỏ ấy hoàn toàn không thoát khỏi mắt của Alpha, Lục Tỉnh Nhiên có thể cảm nhận rõ sự căng cứng của cơ thể dưới bàn tay mình. Cổ chân Chu Nhạc rất gầy, một bàn tay của anh có thể nắm trọn. Lại còn… trắng trẻo mịn màng, dường như chỉ cần bóp nhẹ một cái là sẽ hằn lên vết đỏ.

“Xong rồi.” Lục Tỉnh Nhiên đứng dậy.

Anh thuận tay thu dọn bộ quần áo cậu vừa thay ra.

Chu Nhạc định bụng sẽ nói: “Hay là để tớ mang về nhà giặt rồi đưa lại cho cậu.” Cứ mặc đồ người ta rồi cởi ra để đó như ở nhà mình thế này thì có hơi bất lịch sự.

Khóe môi Lục Tỉnh Nhiên khẽ nhếch, giọng nói vô thức trầm xuống: “Không cần đâu, tôi xử lý là được rồi.”

Chu Nhạc nghe vậy cũng không nghĩ gì nhiều, chỉ biết khô khốc nói cảm ơn.

Giây tiếp theo, cằm cậu đã bị một bàn tay bóp nhẹ.

Gương mặt của Alpha sát gần lại.

Chu Nhạc trợn tròn mắt.

Lục Tỉnh Nhiên nhìn cậu, nheo nheo mắt, tâm trạng trên mặt lộ rõ vẻ không vui. Anh cụp mắt, ánh mắt rơi trên đôi môi đang bị anh bóp cho chúm lại của Chu Nhạc. Màu sắc và cảm giác mềm mại như kẹo dẻo.

Anh vẫn còn nhớ rõ cái vị ngọt ngào khi cậu chủ động chiều chuộng mình tối qua.

Ngước mắt lên, lại là vẻ mặt có chút hoảng sợ của Chu Nhạc.

Rõ ràng tối qua còn nhiệt tình mời gọi anh, vậy mà giờ lại ra cái vẻ này.

Sự đối xử khác biệt khiến lòng Lục Tỉnh Nhiên dâng lên một tia khó chịu.

Dù biết Chu Nhạc tối qua chỉ vì uống quá nhiều và do tác động của pheromone mới làm vậy với anh, nhưng anh vẫn không thể chịu nổi cái sự khách sáo xa cách này của cậu.

“Tại sao vẫn còn khách khí với tôi như vậy?” Nam sinh nhìn cậu chằm chằm, ánh mắt nghiêm nghị: “Cậu nói ‘cảm ơn’ thế là đủ nhiều rồi, tôi không thích.”

Lục Tỉnh Nhiên nhìn cậu, khẽ nói: “Sau này không cho phép nói nữa.”

Nói xong, anh buông tay khỏi cằm Chu Nhạc, cầm quần áo quay người đi thẳng.

Chu Nhạc đứng ngây ra tại chỗ.

Đầu óc “oành” một tiếng.

Nổ tung rồi.

**

Cho đến tận khi tới trường, cậu vẫn chưa kịp phản ứng lại, trong đầu toàn là gương mặt điển trai phóng đại của Lục Tỉnh Nhiên lúc nãy, ánh mắt đầy tính xâm lược, và một vài cảm giác đụng chạm trùng khớp với nội dung trong giấc mộng…

Một cách kỳ lạ, cậu khẽ nuốt nước miếng.

Nhưng mà… khoan đã!

Lớp trưởng làm những động tác ám muội đó với cậu là có ý gì vậy?

Sao cậu ấy có thể làm một cách tự nhiên đến thế cơ chứ?!!!

Rốt cuộc tối qua bọn họ đã làm gì đó sao?

Ai đó nói cho cậu biết với được không a a a a!!!

Lâm Hiểu Hiểu tối qua bị cha mẹ mắng cho một trận tơi bời, nửa đêm nửa hôm được một đám đàn ông lạ mặt hộ tống về trong tình trạng say khướt, phụ huynh nào mà chịu cho nổi. Cô nàng cũng thấy thắc mắc, sao hôm qua mình lại say đến thế, làm hôm nay ngủ dậy vẫn còn đau đầu.

Liếc nhìn sang bên cạnh thấy Hạ Lâm Xuyên đã gục xuống bàn mơ màng đi gặp Chu Công từ lâu, là biết cậu ta cũng chẳng khác gì mình.

Còn người bạn cùng bàn Chu Nhạc…?

Hình như Chu Nhạc hôm qua cũng uống, trông cậu có vẻ bình thường hơn, nhưng cứ ngơ ngơ ngác ngác như kẻ mất hồn.

“Này, đầu mày có đau không? Tao thấy muốn nôn quá.” Lâm Hiểu Hiểu vừa xoa đầu vừa huých tay Chu Nhạc.

Vì đang trong giờ học nên cô không dám nói to.

Chu Nhạc sực tỉnh: “Hả? Cũng ổn, tao không đau.”

Lâm Hiểu Hiểu thì thầm hỏi: “Thật không đấy? Hôm qua mày cũng uống không ít cơ mà, sao lại không đau?”

Chu Nhạc cảm nhận lại một chút, đúng là cậu không thấy gì đặc biệt, chỉ là hơi mệt, muốn đi ngủ thôi. “Sáng nay tao có uống thuốc giải rượu rồi.”

Chu Nhạc nhớ ra.

Lâm Hiểu Hiểu vẻ mặt ngưỡng mộ: “Dì còn mua thuốc giải rượu cho mày á? Sướng thế, mẹ tao tối qua không đánh chết tao là may rồi.”

“…” Không phải mẹ, là Lục Tỉnh Nhiên mua.

Lâm Hiểu Hiểu: “Thuốc tên gì thế? Tan học tao cũng phải lén đi mua một hộp mới được.”

Chu Nhạc bị hỏi đến đứng hình.

Tên là gì, cậu cũng không biết, chỉ biết sáng nay ăn cháo xong, Lục Tỉnh Nhiên đưa cho cậu hai viên thuốc nhỏ bảo uống thì cậu uống thôi.

“Tao cũng không nhớ nữa, để tan học tao hỏi giúp mày.”

“Ừ, nhanh lên nhé, tao sắp chết đến nơi rồi.”

Tan học, Chu Nhạc định đi tìm Lục Tỉnh Nhiên, nhưng hỏi trực tiếp chuyện thuốc giải rượu thì sợ bị người khác nghe thấy rồi đồn thổi linh tinh, nên cậu lấy điện thoại ra mở WeChat.

Màn hình dừng lại ở khung đối thoại với Lục Tỉnh Nhiên.

Cậu gõ gõ vào màn hình, chẳng biết câu đầu tiên nên nói gì.

Cậu vẫn còn đang bị kẹt trong sự bối rối vì hành động sáng nay của đối phương.

Tuy không rõ tại sao, nhưng bị Lục Tỉnh Nhiên nhìn chằm chằm như thế, cậu chỉ cảm thấy tim mình như muốn nhảy ra ngoài…

Nên bắt đầu thế nào đây?

Đang lúc rối rắm thì như có tâm linh tương thông, Lục Tỉnh Nhiên gửi tin nhắn tới.

Lục Tỉnh Nhiên: [Còn thấy khó chịu không?]

Chu Nhạc thấy vậy liền trả lời ngay: [Không, không khó chịu, tớ rất ổn.]

Lục Tỉnh Nhiên: [Ừm.]

Chu Nhạc đợi một lát, thấy đối phương dường như không có ý định nói gì thêm, cậu bèn chủ động hỏi: [Lớp trưởng, thuốc giải rượu sáng nay tớ uống tên là gì thế? Tớ muốn mua thêm một ít.]

Lục Tỉnh Nhiên trả lời rất nhanh: [Hàng sản xuất ở nước ngoài, trong nước không có đâu.]

Chu Nhạc: [Ồ, vậy à, vậy thôi.]

Lục Tỉnh Nhiên: [Không phải bảo là hết khó chịu rồi à?]

Chu Nhạc: [Không phải tớ, Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên muốn mua.]

Lục Tỉnh Nhiên: [Bảo họ uống nhiều nước vào, ngày mai là khỏi.]

Chu Nhạc: [Ừm.]

Lát sau, Lục Tỉnh Nhiên lại hỏi: [Chắc chắn là không khó chịu chứ?]

Nhìn thấy giọng điệu quan tâm rõ rệt của đối phương, Chu Nhạc vội vàng trả lời: [Chắc chắn mà, tớ không khó chịu, tớ rất tốt.]

[Lớp trưởng, cậu đừng lo nữa.]

Lục Tỉnh Nhiên: […Được.]

Được.

Rồi sau đó không còn sau đó nữa.

Chu Nhạc có chút không biết phải nhắn gì tiếp.

Hay là nói lời cảm ơn?

Chữ vừa gõ ra, trong đầu lại hiện lên lời Lục Tỉnh Nhiên nói sáng nay.

— Không được phép nói cảm ơn với cậu ấy nữa.

Hai má cậu nóng bừng, mọi ý định tan biến hết.

Đúng lúc này, Lục Tỉnh Nhiên nhắn: [Trưa nay đi ăn cơm cùng nhau.]

Một câu khẳng định không cho phép từ chối.

Chu Nhạc nhớ ra trưa nay mình không mang cơm theo, chắc là đối phương rủ đi nhà ăn nên cũng đồng ý.

Nhưng không ngờ, lại là ăn cơm hộp ngay tại lớp học.

Đúng vậy, cơm hộp, toàn là thịt, còn có cả trà sữa, lại còn là trà sữa vị dâu tây nữa!

Lúc này đang là giờ nghỉ trưa, tất cả mọi người trong lớp đều ùa ra nhà ăn như ong vỡ tổ, chỉ còn hai người ngồi trong phòng ăn cơm hộp ngon lành.

“Hôm nay Trần Nam không đến, cậu ngồi chỗ của nó đi.” Lục Tỉnh Nhiên nói rồi mở đũa và hộp cơm cho Chu Nhạc.

Hôm nay không chỉ Trần Nam, mà Thịnh Kỳ An cũng không đi học.

Chu Nhạc ngồi xuống, vẫn chưa thoát khỏi sự kinh ngạc.

Toàn là những món cậu thích, gà chiên cay, thịt chân giò, lươn om, còn có cả hải sản xào rau.

Mùi thơm nức mũi xộc thẳng vào cánh mũi.

Chu Nhạc không tiền đồ mà khẽ nuốt nước miếng.

Sáng nay vì xảy ra một loạt chuyện hỗn loạn nên cậu cũng chẳng ăn được mấy. Dù cháo hải sản mẹ Lục nấu thực sự rất ngon, nhưng lần đầu tới nhà người ta làm khách, cậu cũng chẳng dám múc hết bát này đến bát khác, ăn tạm rồi thôi, giờ thì đúng là đói thật rồi.

“Sao không ăn? Không ngon à?” Lục Tỉnh Nhiên thấy cậu mãi không động đũa.

“À không, ngon lắm, tớ ăn ngay đây.” Chu Nhạc nói rồi cầm đũa lên ăn.

“Chậm thôi, không đủ thì chỗ tôi vẫn còn.” Lục Tỉnh Nhiên ân cần dặn dò.

Nói rồi anh gắp miếng thịt chân giò của mình cho Chu Nhạc.

Chu Nhạc vừa ăn vừa suy nghĩ.

Từ khi quen thân với Lục Tỉnh Nhiên đến nay, dường như cậu đã được ăn rất nhiều món ngon, những thứ mà trước đây cậu chẳng dám mơ tới, dạo gần đây cứ được ăn liên tục, thật sợ có ngày mình quen miệng mất, đến lúc đó lại chẳng nuốt nổi màn thầu dưa muối nữa.

Cũng giống như bây giờ, cậu đã quen với sự hiện diện của Lục Tỉnh Nhiên, ngửi mùi pheromone của cậu ấy, dù chỉ là ngồi ăn cơm bên cạnh cậu ấy thôi cũng thấy vô cùng yên lòng. Sau này nếu không có cậu ấy ở bên, không biết mình sẽ ra sao nữa.

Chu Nhạc lén liếc nhìn Alpha bên cạnh. Đối phương dường như nhận ra, liền quay sang nhìn cậu. Bốn mắt nhìn nhau, không khí bỗng chốc ngưng đọng trong giây lát.

Ánh mắt Chu Nhạc chợt dời xuống, dừng lại trên đôi môi của Lục Tỉnh Nhiên.

Hình như… rất mềm, trông có vẻ rất dễ hôn, cảm giác nếu cắn một cái chắc cũng sẽ rất thích…

“Nhìn gì thế?”

Bất chợt, đôi mắt Alpha cong lên, anh nhìn cậu với nụ cười như có như không nơi khóe môi.

**

Chan: Không đúng, 2 thằng c* con kia làm gì nhau rồi mà nghỉ học????

Hết chương 42

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.