Chương 43
Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan
“Oanh” một tiếng, một luồng khí nóng ập đến mặt, Chu Nhạc đỏ bừng từ đầu đến tận gót chân.
Cậu vội vàng quay đầu đi, giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Thế nhưng giây tiếp theo, cậu trợn tròn mắt.
Một vài mảnh ký ức trong khoảnh khắc đó như phá bỏ phong ấn mà ập về.
Tối qua, hình như Lục Tỉnh Nhiên cũng đã cười với cậu như vậy, rồi sau đó… ngay khoảnh khắc tiếp theo, Lục Tỉnh nhiên đè cậu lên giường mà hôn, hôn ngấu nghiến, hôn đến mức cậu gần như không thở nổi.
Pheromone nồng đậm của Alpha cuộn trào nóng bỏng trong khoang miệng cậu, kéo theo cả cơ thể cũng nóng rực lên…
“…”
“Sao thế?” Thấy động tác ăn của Chu Nhạc đột nhiên dừng lại, Lục Tỉnh Nhiên lên tiếng hỏi: “Không hợp khẩu vị à?”
“Hả?” Chu Nhạc hít thở dồn dập để lấy lại bình tĩnh: “Không, không có, ngon lắm, ngon cực kỳ!”
Dường như để minh chứng cho lời nói đó, Chu Nhạc bắt đầu ăn lấy ăn để.
Ảo giác!
Chắc chắn là ảo giác!
Nếu không thì là… là mộng xuân!
Sao cậu có thể bị lớp trưởng đè lên giường hôn cho được chứ?!
Không thể nào, không thể nào, nhất định là do ngày nghĩ đêm mơ nên mới… Khoan đã, không đúng, tại sao mộng xuân lại mơ thấy lớp trưởng cơ chứ a a a a!
Chẳng lẽ ngay từ đầu cậu đã nảy sinh những ý nghĩ phi phận này với Lục Tỉnh Nhiên rồi sao?
Không thể nào!
Tuyệt đối không thể nào!
Chắc chắn là do pheromone bị rối loạn nên cậu mới to gan lớn mật, mơ đến tận đầu lớp trưởng như vậy!
Cậu có tội hu hu hu!
Chu Nhạc thấp thỏm không yên ăn xong bữa cơm.
Đến lúc tan học, Lục Tỉnh Nhiên đề nghị dùng xe nhà đưa cậu về, nhưng Chu Nhạc không dám đồng ý nữa. Mấy ngày nay tốt nhất nên tránh mặt một chút thì hơn, nếu không ngày nào cũng nằm mơ kỳ quái như vậy thì sống sao nổi?!
“Chắc là không được đâu lớp trưởng, xe đạp của tớ còn ở trường, tớ phải lấy về, nếu không ngày mai không đi học được. Với cả… tối nay tớ còn có việc.”
Cũng không hoàn toàn là cái cớ, cậu còn phải đi giao đồ ăn. Trưa nay bác Chu đã báo trước với cậu là tối nay lượng đơn có thể sẽ nhiều, tối qua đã nhiều rồi, bác ấy còn thấy hối hận vì tối qua cho cậu nghỉ.
Lục Tỉnh Nhiên nghe vậy không nói gì, chỉ khẽ rủ mắt.
Một lúc sau anh cũng không kiên trì nữa, chỉ dặn dò: “Buổi tối cẩn thận một chút, cố gắng về nhà sớm.”
“Ừm.” Chu Nhạc gật đầu: “Tớ biết rồi.”
Nói xong, cậu định quay người đi về phía nhà xe: “Lớp trưởng, mai gặp lại.”
Khi chữ cuối cùng vừa dứt, có người nắm lấy cổ tay cậu.
Động tác quay người của Chu Nhạc khựng lại.
Lục Tỉnh Nhiên giữ lấy cậu, không cho cậu đi.
Lòng bàn tay ấm áp mà đầy lực lượng cứ thế bao trọn lấy cậu. Trong đôi mắt đen của Alpha đang kìm nén một thứ cảm xúc gì đó. Có lẽ là ảo giác của Chu Nhạc, cậu dường như thấy anh đang… rất không nỡ xa cậu.
Không muốn để cậu đi.
Thậm chí pheromone Alpha lẩn khuất xung quanh cũng mang theo mùi vị quyến luyến.
Chẳng biết tại sao, lòng Chu Nhạc cũng dâng lên một nỗi chua xót.
Từ tối qua đến giờ luôn ở bên cạnh Lục Tỉnh Nhiên, giờ rời đi thế này đột nhiên thấy có chút không quen.
Chu Nhạc cũng không biết tại sao mình lại có ý nghĩ như vậy.
Chắc là do pheromone thôi, cậu đã ngủ lại nhà anh một đêm, xung quanh toàn là mùi hương của anh. Rời đi đột ngột thế này làm cậu thấy rất buồn. Giống như con cá nhỏ trong bể rời khỏi máy sục oxy vốn dĩ là nguồn sống của nó, dù ở trong nước vẫn sống được nhưng… không thoải mái.
“Lớp trưởng, sao thế?” Giọng cậu hơi khàn. Thú thực, từ tâm lý đến sinh lý, cậu cũng có chút không muốn tách rời.
“…”
Lục Tỉnh Nhiên đối mắt với cậu hồi lâu, rồi cụp mắt xuống, buông cổ tay cậu ra: “Cậu đạp xe cẩn thận.”
“…Ừm.”
Nhìn theo bóng lưng Chu Nhạc rời đi, Lục Tỉnh Nhiên nắm chặt bàn tay.
Trên đó vẫn còn vương lại hơi ấm cơ thể đặc trưng của Chu Nhạc.
Đôi mắt Alpha trầm xuống.
**
Buổi tối, Chu Nhạc đi giao hàng đến tận 10 giờ mới về, mệt rã rời cả thể xác lẫn tinh thần, vừa về là đổ ập xuống giường.
Tiểu Bạch nhảy lên, sủa “gâu gâu” hai tiếng rồi nằm phục bên cạnh cậu.
Một lát sau điện thoại vang lên thông báo.
Hạ Lâm Xuyên: [Ngủ chưa? Người anh em!]
Chu Nhạc: [Chưa, sao thế?]
Hạ Lâm Xuyên: [Biết ngay là mày chưa ngủ mà ha ha. Tao đang ở quán net xuyên đêm đây, đột nhiên nhớ ra, lần trước Trần Nam mời bọn mình ăn một bữa, chúng mình có nên biểu hiện chút không?]
Hạ Lâm Xuyên: [Nếu không phải lớp trưởng cho bọn mình cơ hội thì bọn mình cũng chẳng tham gia được kỳ thi hóa học, càng không được giải, lại còn kiếm được tiền nữa.]
Hạ Lâm Xuyên: [Bọn mình không mời được bữa to thì mời bữa nhỏ vậy, quan trọng là tấm lòng.]
Chu Nhạc nghe thấy cũng đúng.
Nếu không có lớp trưởng giúp đỡ, cậu đào đâu ra 5000 tệ kia. Cậu cũng đã muốn mời họ ăn một bữa từ lâu rồi, không phải là mang cơm cuộn cho họ nữa mà là một bữa ăn chính thức hẳn hoi.
Chu Nhạc: [Vậy mày quyết định địa điểm đi, đến lúc đó hai đứa mình AA nhé?]
Hạ Lâm Xuyên: [Được, tao tính rồi, cứ ra quán thịt xiên nướng của chú tao đi, bảo chú ấy để dành cho một phòng bao.]
Chu Nhạc: [Chốt!]
Chu Nhạc rất hiếm khi mời người khác ăn cơm, nếu có mời thì cũng là ở nhà ăn, ba món một canh, trước giờ cậu vẫn mời Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên như vậy. Thế nên cậu cũng không rõ thịt xiên nướng cụ thể là gì, nhưng cậu đã thấy đồ nướng rồi, toàn là thịt, nhìn rất thơm, chắc là lớp trưởng cũng sẽ thích thôi.
Hạ Lâm Xuyên: [Ok, vậy quyết định thế nhé. Mày báo trước với bác Chu một tiếng đi, tao hỏi thêm Lâm Hiểu Hiểu rồi chúng mình bàn bạc thời gian.]
Chu Nhạc: [Được.]
Vừa nghĩ đến việc mời Lục Tỉnh Nhiên ăn cơm, lòng Chu Nhạc bỗng thấy mong chờ.
Đến lúc đó, cậu lại có thể ở bên cạnh lớp trưởng rồi.
Chu Nhạc mỉm cười mãn nguyện.
Đang định đi tắm thì WeChat lại nhảy ra một tin nhắn.
Lục Tỉnh Nhiên: [Về nhà chưa?]
Lớp trưởng?
Chu Nhạc vội ngồi dậy, nghiêm túc trả lời: [Rồi, tớ về rồi, vừa mới tới.]
Lục Tỉnh Nhiên: [Ừm, tôi thấy rồi.]
Chu Nhạc khựng lại: ?
Thấy rồi?
Cậu ấy thấy ở đâu cơ?
Chu Nhạc vô thức chạy ra cửa sổ, kéo rèm ra nhìn xuống dưới.
Tối thui chẳng thấy gì cả, cậu nhìn kỹ một hồi cũng chẳng phát hiện ra điều gì.
Một lát sau, cậu thấy thật hoang đường, giờ này làm sao có thể có người ở dưới đó được?
Quả nhiên, giây tiếp theo, Lục Tỉnh Nhiên đã thu hồi tin nhắn đó.
Lục Tỉnh Nhiên: [Gõ nhầm, tôi cảm giác chắc là cậu về rồi.]
Ra là vậy.
Chu Nhạc: [Ừm, về rồi, về được một lúc rồi.]
Đầu dây bên kia im lặng một lúc rồi hỏi: [Mệt không?]
Chu Nhạc ngả người nằm trên giường, nhìn hai chữ đó mà lòng thấy ấm áp.
Chu Nhạc: [Cũng ổn, giờ nằm trên giường là khỏe rồi.]
Lục Tỉnh Nhiên: [Buổi tối ăn gì rồi?]
Chu Nhạc nghĩ ngợi.
Buổi tối… cậu căn bản là chưa ăn gì cả.
Trình Oánh có nấu cháo trắng cho cậu, nhưng bên bác Chu hối quá nên cậu không kịp ăn.
Giờ cháo vẫn đang hâm trong nồi, nhưng giờ này nếu cậu lục đục, chắc chắn mẹ sẽ bị thức giấc, mà trưa cậu ăn nhiều rồi, giờ chỉ hơi đói một tí, vẫn nhịn được.
Chu Nhạc: [Tớ ăn cháo trắng với cơm cuộn rồi.]
Bản năng không muốn để Lục Tỉnh Nhiên lo lắng nên Chu Nhạc đã nói dối.
Lục Tỉnh Nhiên ngồi trong xe, nhìn mấy dòng chữ này, mím môi.
Anh ngẩng đầu, nhìn qua ô cửa sổ mờ tối về phía tầng cao nhất của tòa nhà trước mặt. Có một ô cửa sổ đang tỏa ra ánh đèn vàng vọt, xuyên qua lớp rèm mỏng hắt ra ngoài.
Chỉ ăn những thứ không có dinh dưỡng thế thôi sao, buổi tối…
Lục Tỉnh Nhiên im lặng hồi lâu không có tin nhắn, lúc Chu Nhạc tưởng anh sẽ không nhắn nữa thì… [Sáng mai ăn gì, tôi mang tới cho cậu.]
Hả? Chu Nhạc đờ người ra.
Chu Nhạc: [Không cần đâu lớp trưởng, sáng ra chỗ tớ mua được bánh bao mà.]
Đôi khi cậu cũng dậy sớm nấu cơm, nhưng hôm nay cậu thực sự mệt rồi, mai muốn ngủ nướng thêm một chút nên định xuống nhà mua đại cái gì đó ăn thôi, cũng không đắt lắm.
Lục Tỉnh Nhiên: [Vậy sáng mai tôi mang tiểu long bao cho cậu.]
Lục Tỉnh Nhiên: [Coi như là ăn cùng tôi đi, tối nay mẹ tôi làm nhiều, sáng mai hâm lại tôi mang thẳng qua cho cậu luôn.]
Lời đã nói đến mức này, Chu Nhạc nếu còn từ chối nữa thì thật là không biết điều.
Cậu đành phải nhận lời.
Nhưng điều mà cậu không ngờ tới là, Lục Tỉnh Nhiên nói ăn cùng cậu là ăn ngay dưới lầu nhà cậu.
Những chiếc bánh tiểu long bao trong suốt, vỏ mỏng nhân đầy, còn bốc hơi nóng hổi, mềm mại vô cùng.
Lục Tỉnh Nhiên còn mang cả sữa cho cậu, cũng vừa mới hâm nóng xong.
“Lớp trưởng, cậu làm thế này là…” Chu Nhạc gần như không tin vào mắt mình.
Lục Tỉnh Nhiên đưa cho cậu một cái bánh: “Ăn thử đi.”
Chu Nhạc đón lấy, cắn một miếng.
Ngập tràn hương vị thịt thơm ngon.
“Ngon không?”
Chu Nhạc vội vàng cắn miếng thứ hai: “Ngon lắm, ngon lắm.”
“Vậy mai tôi lại mang cho cậu.”
“?”
“Ừm, cùng ăn với nhau, để tôi được ở bên cậu thêm một lúc.”
“…”
Động tác nhai của Chu Nhạc khựng lại.
Dù không ngẩng đầu, cậu cũng cảm nhận được ánh mắt của đối phương đang dừng trên mặt mình.
Có phải cậu đa nghi quá không… cứ cảm thấy có gì đó…
Cậu thử lén liếc nhìn Lục Tỉnh Nhiên, ngay lập tức, bốn mắt giao nhau.
Trong mắt Lục Tỉnh Nhiên đều là sự nghiêm túc, tình cảm sắp tràn ra ngoài đến nơi rồi.
**
Chan: Không không, từ từ, đôi chim ri kia đâu????? Đại chiện 7 ngày 7 đêm à??????
Hết chương 43
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]