Chương 44
Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan
Đầu tiên là Chu Nhạc hoảng hốt dời mắt đi.
Bầu không khí trên xe bắt đầu trở nên yên tĩnh và kỳ lạ.
Chu Nhạc không biết nói gì, chỉ biết chớp mắt liên tục.
Lục Tỉnh Nhiên nhận ra sự không tự nhiên của cậu, chủ động nhắc đến việc trưa nay sẽ cùng Trần Nam và Thịnh Kỳ An ăn cơm trong lớp, đã chuẩn bị sẵn phần cho cậu rồi.
“…À, ừm.” Đáp ứng xong, Chu Nhạc mới nhớ ra: “À lớp trưởng, cái đó, tớ và Hạ Lâm Xuyên cũng muốn mời các cậu đi ăn đồ nướng, có được không?”
Trước ngày hôm nay, chưa từng có ai nghĩ đến việc mời Lục Tỉnh Nhiên đi ăn cơm mà lại là đi ăn đồ nướng vỉa hè. Với người bình thường thì thế này là được rồi, lại còn mời cả hai đứa Trần Nam kia nữa, cũng là một khoản chi tiêu không nhỏ. Nhưng với hội Lục Tỉnh Nhiên, những người thường xuyên tụ tập ở khách sạn năm sao trở lên, thì thực sự không có gì sang trọng, thậm chí còn chẳng bằng một góc bữa cơm lần trước Trần Nam mời.
Nhưng đó cũng là sự hiếm hoi mà Chu Nhạc có thể chi trả được.
“Được chứ.” Lục Tỉnh Nhiên đồng ý rất nhanh, dường như anh chẳng thèm nghe xem Chu Nhạc mời ăn cái gì, chỉ cần nghe thấy Chu Nhạc rủ đi ăn là anh đồng ý ngay.
“Ừm, vậy để chiều tớ hỏi Hạ Lâm Xuyên, chốt được thời gian tớ sẽ báo cho cậu nhé, lớp trưởng.”
Lục Tỉnh Nhiên nhìn đôi mắt cong lên vì cười của cậu, đáp: “Ừm.”
Giờ lịch sử, Lâm Hiểu Hiểu nghe giảng mà sắp ngủ gật đến nơi. Gần đến trưa, cô nàng nằm mơ toàn thấy món gà cay nóng hổi vừa ra lò ở nhà ăn. Hình như có nước miếng chảy ra ở khóe môi, cô vội lau đi.
“Này,” Lâm Hiểu Hiểu huých tay Chu Nhạc, thì thầm: “Tí nữa có ra nhà ăn không? Giành giúp tao một phần gà cay với, tao chạy không nhanh bằng mày.”
Chu Nhạc đang mải thả hồn theo mây gió, nghĩ xem tối nay mấy giờ đi giao hàng giúp bác Chu thì tốt: “Hả? Trưa nay tao không ra ngoài, tao ăn cùng lớp trưởng, cậu ấy mang cơm cho tao rồi.”
Lâm Hiểu Hiểu đột nhiên tỉnh cả ngủ, nhìn Chu Nhạc với vẻ kỳ lạ.
Chu Nhạc thấy không tự nhiên: “Sao thế?”
Lâm Hiểu Hiểu tặc lưỡi: “Dạo này mày với lớp trưởng sao mà dính nhau thế, ăn cơm cũng ăn cùng nhau?”
Trước đây Chu Nhạc hoặc là chạy ra nhà ăn mua đồ, hoặc là ở trong phòng gặm bánh bao, lúc nào dư dả chút thì đi nhà ăn với cô và Hạ Lâm Xuyên, vậy mà bây giờ… “Cảm giác từ sau khi bọn mày tham gia kỳ thi xong, mày với hội lớp trưởng cứ như dính vào nhau ấy, giờ cũng vậy, hở ra là mày lại nhắc đến lớp trưởng…”
Lâm Hiểu Hiểu nói với vẻ thắc mắc, Chu Nhạc cũng chợt nhận ra.
Chẳng biết từ bao giờ, Lục Tỉnh Nhiên làm gì cũng kéo cậu theo, ăn cơm, học tập, đọc sách, đưa cậu về nhà…
Cảm giác Lục Tỉnh Nhiên đối tốt với cậu rất khác so với cách Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên đối xử với cậu, rất khó nói…
Chẳng lẽ là… anh phát hiện cậu là Omega nên đặc biệt quan tâm?
Chắc là không đâu, Omega trong lớp đâu phải chỉ có mình cậu, sao lớp trưởng lại chỉ quan tâm mỗi mình cậu chứ?
Chu Nhạc vừa phủ định ý nghĩ đó trong lòng thì chuông tan học vang lên.
“Được rồi, tan học, chiều về tiếp tục học thuộc nhé, mai tôi kiểm tra.” Lời giáo viên vừa dứt, chưa kịp bước ra khỏi lớp thì học sinh đã chạy biến mất dạng.
Lớp học trở nên vắng vẻ, có người vào đưa cơm cho Lục Tỉnh Nhiên, đó là người nhà họ Lục dặn dò nên được phép vào thẳng trường.
Họ dùng luôn bàn của Thịnh Kỳ An và bạn cùng bàn để ăn cơm.
Chu Nhạc đi lên phía trước cùng họ dọn dẹp sách vở trên bàn.
Lục Tỉnh Nhiên hất cằm về phía Trần Nam: “Mày ngồi bên chỗ Thịnh Kỳ An đi.”
Cầm hộp cơm trên tay, Trần Nam khựng lại, liếc nhìn Thịnh Kỳ An một cái với vẻ không tình nguyện: “Tao… tao ngồi đây ăn cũng được mà, để Chu Nhạc ngồi đó không phải là xong à?”
Chu Nhạc nghe vậy liền nói: “Được mà, tớ ngồi đâu cũng được.”
Nói rồi định đi sang chỗ Thịnh Kỳ An.
Lục Tỉnh Nhiên khẽ nhướng mắt, thế là Trần Nam đành lầm lũi đi sang chỗ Thịnh Kỳ An.
Chu Nhạc liền ngồi vào chỗ của Trần Nam.
Các món ăn vô cùng phong phú, vị y hệt món hôm trước ăn ở nhà Lục Tỉnh Nhiên, tuy là món gia đình nhưng đẳng cấp nấu nướng thì cực kỳ chuyên nghiệp.
Chu Nhạc đột nhiên thấy hơi ngại, bữa cơm cậu và Hạ Lâm Xuyên định mời chắc chẳng bằng nổi mấy món gia đình này.
“Sao không ăn nữa? No rồi à?” Lục Tỉnh Nhiên thấy Chu Nhạc dừng đũa, vẻ mặt như đang suy tư.
Chu Nhạc lắc đầu, tiếp tục ăn.
Lục Tỉnh Nhiên lấy khăn giấy trải ra bên cạnh cho cậu.
“Cảm ơn.” Chu Nhạc vừa nhai vừa lí nhí nói.
Lục Tỉnh Nhiên nhìn cậu ăn: “Cẩn thận nóng.”
Chu Nhạc gật gật đầu.
Ăn gần xong, Chu Nhạc mới nhớ ra báo cho họ chuyện tối cuối tuần mời đi ăn đồ nướng ở phòng bao 666 quán Đại Khâu.
Lục Tỉnh Nhiên đã biết từ trước nên không nói gì, Trần Nam cũng không có ý kiến gì, vừa ăn vừa “ừm” một tiếng, Thịnh Kỳ An cũng đồng ý.
Ban đầu Chu Nhạc còn tưởng thiếu gia như Trần Nam sẽ nói gì đó, kiểu như bữa này sao kém xa bữa trước hắn mời, nhưng không ngờ lần này Trần Nam lại im lặng bất thường.
Cũng chính lúc này, Chu Nhạc mới chú ý thấy bầu không khí giữa hai người đối diện không ổn.
Trần Nam và Thịnh Kỳ An trên bàn ăn không nói với nhau câu nào, đến một cái nhìn nhau cũng không có, dù ngồi sát cạnh nhau nhưng cảm giác như giữa họ có một con sông ngăn cách.
Đang thấy lạ thì một cảnh tượng còn kỳ lạ hơn hiện ra.
Đũa của Trần Nam vừa vươn tới một miếng mực xào cay thì cùng lúc đó đũa của Thịnh Kỳ An cũng gắp tới, không kịp đề phòng, đũa của hai người chạm vào nhau.
Khoảnh khắc chạm nhau đó, ngay cả một người có tính cách hơi chậm chạp như Chu Nhạc cũng nhận ra sự gượng gạo và im lặng giữa hai người.
Nhưng cũng chỉ mất một giây, ngay sau đó cả hai nhanh chóng thu đũa về như chưa có chuyện gì xảy ra, tiếp tục cúi đầu ăn cơm trắng trong bát.
Trần Nam hắng giọng một cái đầy gượng gạo, Thịnh Kỳ An chỉ cúi đầu, suốt cả quá trình không hề đáp lời.
Lục Tỉnh Nhiên chỉ gắp cho cậu một miếng thịt bọc bột chiên chua ngọt, dặn dò: “Ăn cơm đi.”
Chu Nhạc cũng không dám hỏi thêm gì nữa, chỉ là bữa cơm này ăn thấy hơi kỳ quái, cảm giác Trần Nam và Thịnh Kỳ An vừa quen vừa lạ, suốt cả buổi không nói lời nào, ánh mắt cũng chẳng hề giao nhau.
Buổi tối tan học, Chu Nhạc đang thu dọn cặp sách, Hạ Lâm Xuyên ở bên cạnh hỏi: “Này, tí nữa mày đạp xe về à?”
“Cho tao đi nhờ một đoạn nhé, tao muốn ra quán net, đúng lúc mày về nhà đi qua đó.”
Chu Nhạc vô thức định trả lời là được, nhưng rồi lại nhớ ra: “Tao không đi xe, sáng nay lớp trưởng đưa tao tới.”
Lâm Hiểu Hiểu nghe thấy thế liền “Hả?” một tiếng: “Giờ sáng ra lớp trưởng còn đưa đón mày nữa cơ à?”
Chu Nhạc: “Ờm… chắc là tiện đường… thôi.”
Tiện đường sao?
Nói được nửa câu Chu Nhạc cũng thấy chột dạ.
Hình như không tiện đường lắm, còn đặc biệt mang bữa sáng nhà làm cho cậu nữa, nhìn kiểu gì cũng thấy là cố ý.
“Vậy tối nay mày về nhà kiểu gì? Mày không đi xe mà?” Hạ Lâm Xuyên hỏi.
Chu Nhạc nghĩ ngợi: “Chắc là đi xe buýt vậy.”
Tuy hơi phiền phức một chút nhưng cũng ổn.
Ngay khi lời cậu vừa dứt, một bóng người cao lớn đột nhiên xuất hiện bên cạnh.
Lục Tỉnh Nhiên tự nhiên cầm lấy chiếc cặp sách đã thu dọn xong của cậu: “Đi thôi, đưa cậu về.”
Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên còn chưa thu dọn xong đồ đạc liền đờ người ra.
Cái này… tự nhiên quá mức rồi đấy.
“Xe đưa xe đón cơ à.” Lâm Hiểu Hiểu không nhịn được mà cảm thán: “Lớp trưởng, cậu đối xử với Chu Nhạc tốt quá đi mất.”
Lục Tỉnh Nhiên mỉm cười không phản bác.
Lâm Hiểu Hiểu chỉ cảm thấy mình sắp bị nụ cười của Lục Tỉnh Nhiên làm cho choáng váng rồi.
Chu Nhạc cũng không ngờ Lục Tỉnh Nhiên lại đưa mình về, vốn dĩ cậu định tự về một mình.
Nhưng hiện giờ, ngồi trên xe…
“Sao thế? Sao cứ nhìn tôi mãi thế?” Lục Tỉnh Nhiên lên tiếng hỏi.
Chu Nhạc lập tức dời mắt đi: “Hả? Đâu có đâu, tớ đang nhìn đằng kia hình như có cái cột điện, rồi thấy nó… đẹp đẹp.”
“Cột điện?” Khóe môi Lục Tỉnh Nhiên nhếch lên: “Đẹp?”
“Ừm.”
“Cột điện đẹp hay tôi đẹp?”
Chu Nhạc không ngờ anh lại hỏi vậy, ngẩn người ra. Nhìn biểu cảm của Lục Tỉnh Nhiên, anh hoàn toàn nghiêm túc.
“Hửm?”
Chu Nhạc thấy hơi ngượng, cậu cụp mắt xuống, gãi gãi đầu, nói nhỏ: “Cậu, cậu… đẹp.”
Nụ cười trên môi Lục Tỉnh Nhiên càng rộng hơn: “Thật?”
Ánh mắt Chu Nhạc đảo quanh, khẽ gật đầu.
Bất chợt, Lục Tỉnh Nhiên áp sát mặt lại gần mặt Chu Nhạc, mũi anh và mũi cậu chỉ cách nhau đúng một khoảng bằng ngón tay út.
“Vậy hay là cậu nhìn kỹ thêm chút nữa đi?”
Cảm giác áp bức trực diện từ Alpha khiến hơi thở của Chu Nhạc đình trệ, đầu não hoàn toàn trống rỗng.
Hết chương 44
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]