Chương 45
Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan
Sau khi phản ứng lại, Chu Nhạc khẽ lùi về sau một chút.
Lục Tỉnh Nhiên cũng ngồi thẳng người lại.
Anh nhìn biểu cảm của Chu Nhạc, khẽ giọng: “Làm cậu sợ à?”
Chu Nhạc lắc đầu: “Không có.”
Chỉ là cậu cảm thấy hai má hơi nóng.
Cậu lặng lẽ nhích sang bên cạnh một chút, bảo trì một khoảng cách nhỏ với Lục Tỉnh Nhiên.
Cậu cứ ngỡ hành động đó không bị phát hiện, nhưng một Alpha nhạy bén làm sao có thể không cảm nhận được chứ?
Sắc mặt Lục Tỉnh Nhiên hiếm khi lạnh xuống.
Anh thường không lộ ra vẻ mặt này, trừ phi thực sự không khống chế nổi tâm trạng nữa.
“Vậy là… cậu thật sự không nhớ gì cả?” Alpha đột nhiên cất tiếng.
Chu Nhạc ngơ ngác không hiểu: “Không nhớ… cái gì cơ?”
Lục Tỉnh Nhiên quay đầu nhìn cậu, nhìn chằm chằm một lúc lâu, cuối cùng cũng chịu thua: “Không có gì.”
Tra nam.
Anh thầm mắng trong lòng.
Chu Nhạc bất tri bất giác bị liệt vào hàng ngũ tra nam vẫn còn đang ngơ ngác, nhưng nhìn thấy ánh mắt đầy u oán của Lục Tỉnh Nhiên, cậu bắt đầu thấy hoảng.
Vừa rồi cậu nói sai gì sao? Không có mà đúng không?
Đưa Chu Nhạc về nhà xong, Lục Tỉnh Nhiên lại ngồi dưới lầu vừa làm đề vừa đợi Chu Nhạc đi giao hàng về. Mãi đến khi nhìn thấy người đã lên lầu an toàn, anh mới quay về nhà.
Vừa đến cửa nhà đã thấy Thịnh Kỳ An mặc một cây đen đi về phía mình, đồng thời ném cho anh một chiếc túi sách.
“Thay quần áo đi, ra ngoài uống chút gì đó, tao nói với dì Trân rồi.”
Lục Tỉnh Nhiên giơ tay đón lấy chiếc túi, bên trong là bộ đồ anh hay mặc, chắc là mẹ đã lấy giúp.
Thịnh Kỳ An với vẻ mặt sa sút cực độ, rất hiếm khi thấy anh như vậy.
Lục Tỉnh Nhiên đại khái đoán được là vì chuyện gì, trùng hợp thay anh cũng đang phiền lòng, thôi thì cùng đi vậy.
Trút bỏ bộ đồng phục, cả hai cùng khoác lên mình bộ thường phục. Thịnh Kỳ An có phần trịnh trọng hơn với chiếc áo măng tô kiểu vest, phối cùng khí chất trầm ổn vốn có, trông chẳng giống một học sinh lớp 11 vừa mới trưởng thành chút nào. Lục Tỉnh Nhiên ăn mặc thoải mái, nhàn nhã hơn, nhưng vẻ xa cách và lãnh đạm trên gương mặt càng làm nổi bật cảm giác áp bức và giữ khoảng cách.
(*Lại 1 lần nữa tui nghi ngờ nhân sinh khi tác giả lại nói mấy đứa này học lớp 12!!!! Tui vẫn giữ nguyên lập trường lớp 11 của chúng nó!!!!)
Cả hai vừa bước vào quán rượu đã thu hút không ít ánh nhìn. Họ không ngồi ở vị trí cố định mà ngồi ngay tại quầy bar, coi như là quay lưng về phía đám đông, nhưng lúc này vẫn có không ít nam thanh nữ tú cứ liếc trộm về phía hai tảng băng trôi này.
Vào được mười phút, mỗi người gọi một chai rượu nồng độ cao, cứ thế lặng lẽ uống, không ai mở lời trước.
Cho đến khi Thịnh Kỳ An không nhịn được nữa: “Đêm đó mày đưa Chu Nhạc về, đã làm gì rồi?”
Đơn đao trực nhập, đi thẳng vào vấn đề.
Lục Tỉnh Nhiên cũng không ngạc nhiên, đêm đó là đêm nào thì cả hai đều tự hiểu.
Lục Tỉnh Nhiên: “Mày nghĩ bọn tao có thể làm gì?”
Thịnh Kỳ An quay đầu nhìn anh, cười khẩy: “Chu Nhạc mới chỉ bị ngửi chút mùi nhạt thôi mà mày đã suýt trở mặt với tao, mày nghĩ tao sẽ tin là mày với nó chưa làm gì à?”
Lục Tỉnh Nhiên liếc đối phương một cái, ngón tay thon dài nâng ly rượu vương chút sắc bạc lên, anh hững hờ đáp lại: “Hay là mày nói cho tao nghe trước đi, đêm đó, mày ôm Trần Nam về đã làm gì rồi?”
Sắc mặt Thịnh Kỳ An khựng lại, im bặt. Sau đó anh dứt khoát ngửa đầu uống cạn ly rượu.
Vị cay nồng như muốn xé rách cổ họng.
Cạch —
Thịnh Kỳ An dằn mạnh ly xuống mặt quầy bar. “Tao với nó, ngủ.”
Chỉ vài chữ ngắn ngủi cũng khiến Lục Tỉnh Nhiên phải dừng động tác uống rượu. Là bạn thân nhiều năm, đương nhiên là Lục Tỉnh Nhiên nhìn ra tâm tư của Thịnh Kỳ An đối với Trần Nam, nhưng không ngờ họ lại vào lúc này…
“Chưa làm đến bước cuối cùng, bọn tao chỉ… giúp đỡ nhau chút thôi.” Mặt Thịnh Kỳ An hơi đỏ, mặc dù là một Alpha, nhưng khi nhớ lại đêm đó với Trần Nam và kể lại, tim anh vẫn đập thình thịch.
Động tác, biểu cảm, sự hưởng ứng của Trần Nam, và cả những âm thanh vụn vặt không kìm nén được cứ như đang sôi sùng sục trong huyết quản anh, thiêu đốt mọi thứ.
Có lẽ vì uống rượu nên thấy nóng, Thịnh Kỳ An nới lỏng chiếc cúc trên cùng vốn được cài ngay ngắn ra.
“Nó còn nhớ gì không?” Sau cơn kinh ngạc, Lục Tỉnh Nhiên không nhịn được mà hỏi.
Thịnh Kỳ An im lặng gật đầu.
Ngày hôm sau hai người cùng tỉnh dậy, lúc Trần Nam tỉnh lại trong lòng anh, mắt Trần Nam suýt thì rớt ra ngoài. Cậu ấy chửi một câu rồi vội vàng mặc quần áo, tay chân đều run lẩy bẩy. Anh định giúp nhưng đối phương không cho, còn đẩy anh một cái.
Anh chân thành xin lỗi, không biết Trần Nam có nghe thấy không, cậu cứ thế hoảng loạn mặc đồ rồi chạy mất dạng.
Mọi thứ lộn xộn trên giường đều mất đi hơi ấm.
Căn phòng yên tĩnh như thể đêm qua chỉ là một giấc mơ của riêng anh, mùi pheromone của Trần Nam cũng dần dần tan biến. Thịnh Kỳ An ngồi bó gối trong một góc giường, lần đầu tiên cảm nhận được thế nào là trái tim trống rỗng.
Anh cứ ngỡ đời này mình sắp mất Trần Nam rồi.
Nhưng không ngờ, Trần Nam vẫn đi học cùng anh, vẫn để xe nhà anh đưa đón như thường lệ.
Chỉ là không thèm nói chuyện với anh.
Anh vừa định mở lời là Trần Nam lại bảo “câm miệng”.
Chuyện đó vốn dĩ anh đuối lý nên cũng không dám phản bác.
Hai người cứ thế duy trì trạng thái nửa gượng gạo nửa im lặng, ngay cả ăn cơm cùng nhau cũng thấy sượng sùng.
Thịnh Kỳ An lúc thì thấy mình còn hy vọng, chí ít Trần Nam không tuyệt giao; lúc lại thấy Trần Nam chỉ vì không muốn mất mặt nên mới muốn xóa sạch chuyện này, coi như chưa có gì xảy ra để tiếp tục làm bạn thanh mai trúc mã. Nhưng làm sao có thể chứ?
Đã làm đến mức đó rồi, sao có thể chỉ coi đối phương là bạn?
Thịnh Kỳ An không làm được.
Bị giằng xé bởi hai luồng cảm xúc, mấy ngày nay anh sắp phát điên rồi. Người duy nhất anh có thể tìm đến để tâm sự là Lục Tỉnh Nhiên, vốn định bụng đối phương có thể hiến kế hoặc nói giúp vài câu trước mặt Trần Nam, vì cậu ấy vốn rất nghe lời Lục Tỉnh Nhiên. Nhưng thấy Lục Tỉnh Nhiên cũng đang mượn rượu giải sầu thì biết ngay là vô vọng, có khi tình cảnh của đối phương còn rắc rối hơn anh hiện tại.
“Bọn mày… không xảy ra chuyện gì thật à?” Thịnh Kỳ An không tin.
Lục Tỉnh Nhiên nhìn chằm chằm ly rượu trong tay: “Cậu ấy quên rồi.”
Thịnh Kỳ An: ?
Vậy là thật sự có xảy ra chuyện gì đó? Lục Tỉnh Nhiên còn… còn bị người ta ăn xong quẹt mỏ?
Thịnh Kỳ An không nhịn được bật cười: “Thật không ngờ đời này tao lại được thấy vẻ mặt như oán phụ này của mày.”
Lục Tỉnh Nhiên lườm anh một cái.
Thịnh Kỳ An tò mò: “Nó quên thật à? Không phải lừa mày chứ?”
Một lúc sau, chợt nhớ ra người đó là Chu Nhạc, vậy thì chắc là thật rồi. Dù sao đó cũng là người không biết nói dối, nếu bảo không nhớ thì chắc là say đến mức đứt đoạn ký ức thật rồi.
“Thế mày định thế nào?” Thịnh Kỳ An ngả người ra sau ghế, lắc lắc ly rượu: “Lật bài ngửa luôn à?”
Lục Tỉnh Nhiên hồi tưởng lại biểu cảm né tránh mình trên xe hôm nay của Chu Nhạc, nhíu mày.
“Để mặc số phận.” Alpha dằn ly rượu xuống bàn, phát ra một tiếng động thanh thúy.
**
Trưa thứ Bảy, mọi người đều đã có mặt tại quán của người thân Hạ Lâm Xuyên. Chu Nhạc định đạp xe qua nhưng Lục Tỉnh Nhiên bảo sẽ đến đón, đang trên đường rồi. Chu Nhạc không kiên trì nữa, vả lại có lẽ vì bị cảm nên cậu cũng chẳng muốn đạp xe.
Đúng vậy, cậu bị cảm rồi.
Sáng dậy đã thấy nghẹt mũi, đau họng, giọng nói biến đổi, người còn hơi gai lạnh.
Vừa lên xe, Lục Tỉnh Nhiên đã nhận ra điểm bất thường.
“Cậu bị cảm à?”
Chu Nhạc khó nhọc mở mắt: “Ừm, lớp trưởng, cậu ngồi xa tớ ra một chút, tớ sợ lây cho cậu.”
Vốn định đeo khẩu trang nhưng nhà lại hết, nghĩ lát nữa còn ăn uống nên đeo cũng chẳng ích gì, cậu đành thôi.
“Uống thuốc chưa?” Lục Tỉnh Nhiên chẳng những không tránh xa mà còn giơ tay sờ trán Chu Nhạc.
Không nóng lắm, chắc là chưa sốt.
“Uống rồi, tớ uống thuốc cảm rồi.” Chu Nhạc mơ mơ màng màng đáp, vô thức nhắm mắt lại.
Tay Lục Tỉnh Nhiên rất mát, rất dễ chịu, lại mang theo mùi hương khiến người ta an tâm. Có lẽ khi ốm người ta thường trở nên yếu đuối, Chu Nhạc lại muốn Lục Tỉnh Nhiên xoa mình thêm chút nữa.
Lục Tỉnh Nhiên cau mày nhìn cậu một lúc: “Hay là ở nhà nghỉ ngơi đi, để hôm khác hẹn lại.”
Chu Nhạc mệt mỏi thấy rõ, bộ dạng này căn bản không thích hợp để đi ăn, lại còn là đồ nướng nhiều dầu mỡ.
Lục Tỉnh Nhiên thấy lo lắng.
Chu Nhạc nghe vậy vội nói: “Đừng… tớ vẫn cố được.”
Vốn dĩ là do cậu và Hạ Lâm Xuyên tổ chức, cậu mà không đến thì chẳng hóa ra trêu đùa mọi người sao.
Thấy cậu kiên trì như vậy, Lục Tỉnh Nhiên cũng biết mình nói không có tác dụng. Chu Nhạc lên xe là bắt đầu mơ màng, thỉnh thoảng lại nhắm mắt, dường như làm vậy sẽ dễ chịu hơn. Nhưng vì không có điểm tựa, đầu cậu cứ gật gù, xe xóc nảy làm cậu khó ngủ, rất khó chịu.
Lục Tỉnh Nhiên giơ tay, ấn đầu Chu Nhạc tựa lên vai mình, đồng thời dùng nửa bàn tay ôm lấy cậu. Chu Nhạc ngạc nhiên mở đôi mắt nặng trĩu ra, ngước lên là thấy đường xương hàm sắc sảo, sạch sẽ của Lục Tỉnh Nhiên.
“Ngủ đi, thế này sẽ dễ chịu hơn, đến nơi tôi sẽ gọi.”
Tư thế ám muội này gần như khiến cậu và Lục Tỉnh Nhiên không còn khoảng cách, trán cậu còn cảm nhận được hơi ấm từ vùng cổ của đối phương. Nếu không phải đang ốm, sự tiếp xúc thân mật này cậu tuyệt đối không dám. Nhưng hiện tại, cậu có chút tham luyến mùi hương trên người Lục Tỉnh Nhiên, vị trí này thực sự quá thoải mái, cậu không muốn rời đi.
Chỉ cần ngửi mùi hương đó, cảm giác đau đầu dường như cũng bớt đi phần nào.
Trong vô thức, Chu Nhạc rúc rúc, tìm một vị trí thoải mái trong hõm cổ Lục Tỉnh Nhiên rồi nhắm mắt lại.
Nhìn hàng lông mi dài và mềm mại của Omega đang yên tĩnh, ngoan ngoãn nằm trong lòng mình, khóe môi Alpha khẽ nhếch, bàn tay đặt trên vai cậu cũng từ từ siết chặt.
Đồng thời, anh cúi đầu xuống, trân trọng và khẽ khàng tựa vào đầu Chu Nhạc.
Vừa là vỗ về, cũng là xót xa.
Hết chương 45
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]