Chương 46
Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan
Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên đến sớm nhất, chờ trong phòng bao khoảng vài phút thì Thịnh Kỳ An và Trần Nam cũng tới.
“Lớp trưởng đâu? Không đi cùng hai người à?” Lâm Hiểu Hiểu hỏi.
Thịnh Kỳ An ngồi xuống không nói gì, Trần Nam ngồi xuống cũng im lặng.
Dần dần, cả Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên cũng chẳng biết nói gì nữa.
Suốt một phút sau, Lâm Hiểu Hiểu thực sự không chịu nổi, kéo Hạ Lâm Xuyên xuống dưới gầm bàn hỏi nhỏ: “Tình hình gì thế này? (Sợ bị phát hiện nên tự cho là mình nói rất khẽ), hai người kia làm sao đấy? Ngồi cách nhau một vị trí là cái quái gì thế?”
Hạ Lâm Xuyên: “Tao cũng muốn biết! Sao họ không nói chuyện? Gượng gạo quá.”
Đặc biệt là Trần Nam, mặt thối như cái gì ấy, cảm giác đụng vào là nổ tung ngay.
“Tao nghe thấy đấy!” Trần Nam lên tiếng.
Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên lập tức ngồi thẳng lưng, đối mặt với ánh mắt như dao găm của Trần Nam, cười hì hì hai tiếng.
“Hay là chúng ta cứ gọi món trước đi?” Hạ Lâm Xuyên đề nghị: “Đợi lớp trưởng đến xem các cậu ấy muốn ăn gì thì gọi thêm.” Hai người đối diện không ý kiến gì, Hạ Lâm Xuyên vội gọi phục vụ.
Ưu tiên phái nữ, Lâm Hiểu Hiểu gọi xong đưa thực đơn cho Trần Nam.
Trần Nam cầm bút, hắn cũng chưa ăn đồ nướng nhiều lần nên chỉ gạch bừa vài món. Sau đó lạnh mặt đưa thực đơn cho Thịnh Kỳ An.
Thịnh Kỳ An gạch rất nhanh rồi đưa lại cho Hạ Lâm Xuyên.
“Xong rồi,”
Hạ Lâm Xuyên cúi đầu nhìn, rồi lại liếc Thịnh Kỳ An, nhíu mày. Lâm Hiểu Hiểu gọi gì Hạ Lâm Xuyên đều biết, loại trừ cái đó ra thì Thịnh Kỳ An gần như không gọi thêm món mới. Cuối cùng cậu ta không nhịn được: “Cái đó, Thịnh Kỳ An, cậu ăn giống hệt Trần Nam là được à? Tôi thấy… cậu toàn đánh ‘+1’ ngay sau món của cậu ta thôi.”
“Hai người… khẩu vị giống hệt nhau à?”
“…” Thịnh Kỳ An không nói lời nào.
Hạ Lâm Xuyên cứ ngỡ đại thiếu gia chê quán nhà mình nghèo không dám gọi món, bèn vội vàng nói: “Ây da cứ mạnh dạn mà gọi đi, quán nhà tôi mà, không tốn bao nhiêu tiền đâu.”
Nói rồi cậu ta cầm bút: “Hải sản các cậu có ăn không? Mực nướng? Tôm lớn? Râu mực nữa? Ăn không? Ăn thì gọi 6 phần, mỗi người một phần, thôi hay gọi 12 phần trước đi? Sợ không đủ ấy.”
“Hắn không ăn đâu.” Trần Nam đột nhiên nói: “Hắn bị dị ứng hải sản.”
Hạ Lâm Xuyên ngẩn ra: “Hả? Ai cơ?”
“…” Thịnh Kỳ An: “Tôi.”
“Tao bị dị ứng hải sản, đặc biệt là không ăn được mực.”
“Ồ, được rồi, vậy bỏ phần của cậu ra, lấy 10 phần trước vậy.”
Thịnh Kỳ An nhìn về phía Trần Nam.
Trần Nam không nhìn anh, nghiến chặt răng, chỉ muốn tự tát cho mình một cái.
Vài phút sau, Lục Tỉnh Nhiên và Chu Nhạc bước vào.
Chu Nhạc ngồi cạnh Lâm Hiểu Hiểu, cô nàng kéo tay cậu đầy ghen tị, thì thầm vào tai: “Lớp trưởng đích thân đi đón mày cơ à? Hai người rốt cuộc đang làm cái trò gì đấy?!”
Chu Nhạc đang mơ màng, phản ứng chậm mất nửa nhịp: “Hả? Gì cơ?”
Lúc này Lâm Hiểu Hiểu mới nhận ra: “Mày bị cảm à?”
Chu Nhạc gật đầu, mũi phát ra tiếng nghẹt đặc.
Hạ Lâm Xuyên cũng chú ý tới: “Chu Nhạc, mày sao thế? Sao lại ra nông nỗi này? Tối qua vẫn khỏe mà?”
Chu Nhạc: “Tao không biết, chắc lúc đi giao hàng bị nhiễm lạnh.”
Hạ Lâm Xuyên nheo mắt: “Không hẳn đâu, mày ốm nhanh quá, hay là… hay là đi đêm gặp phải cái gì không sạch sẽ? Tao nói cho mày nghe nhé, trước tao có một lần bị thế, truyền dịch mấy ngày không khỏi, không ho, cứ sốt li bì, hành tao ra bã, cuối cùng phải tìm thầy xem mới khỏi đấy.”
“Mày cứ về muộn thế mãi không ổn đâu, nói với bác Chu cho về sớm chút đi. Cơ thể mày đã yếu, lại là Beta nữa, sớm muộn cũng có chuyện, tao nói thật đấy…”
Chu Nhạc rủ mắt, chớp chớp.
Về sớm cậu cũng muốn chứ, nhưng không có tiền.
“Được rồi, để tao xem sao.” Chu Nhạc trả lời một cách yếu ớt.
Đúng lúc này, Lục Tỉnh Nhiên đột nhiên đứng dậy: “Tôi ra ngoài một lát.”
Câu này là nói với Chu Nhạc bên cạnh.
Hạ Lâm Xuyên lập tức đưa thực đơn: “Ơ lớp trưởng cậu gọi món trước đi đã.”
“Tôi sao cũng được, mọi người cứ gọi đi.” Nói rồi anh đi ra ngoài.
Đến cửa tiệm, như nhớ ra điều gì, anh quay lại quầy lễ tân: “Có món gì thanh đạm, thích hợp cho người ốm ăn không?”
…
Khi Lục Tỉnh Nhiên quay lại, Chu Nhạc đã sắp ngủ gục rồi. Đầu cậu hơi choáng, trong cơn mơ màng ngửi thấy mùi hương trên người Lục Tỉnh Nhiên. Khi ngẩng đầu lên, cậu thấy đối phương mang về một túi nilon đựng đồ, đặt trước mặt mình.
Chưa kịp hiểu là gì, Lục Tỉnh Nhiên đã giải thích: “Thuốc cảm, loại này trị đau họng, trước khi ngủ uống một viên; loại này trị nghẹt mũi và đau đầu, ngày uống hai lần.”
“Gió lạnh gió nóng hay virus gì đều có đủ cả. Lát nữa về cậu ghé phòng khám nhỏ gần nhà kiểm tra xem là loại nào rồi uống cho đúng. Hai ngày nữa không khỏi thì đi truyền dịch, nói với tôi một tiếng, tôi đi cùng cậu.”
Chu Nhạc không ngờ Lục Tỉnh Nhiên ra ngoài là vì đi mua thuốc cho cậu.
Trong phút chốc, cậu đứng hình.
Không chỉ cậu, mà tất cả mọi người có mặt đều sững sờ.
Thịnh Kỳ An thì còn tỉnh táo, Trần Nam cũng chỉ nhìn Lục Tỉnh Nhiên rồi nhìn Chu Nhạc đầy kỳ quái, cái đầu chậm chạp của hắn chẳng nhìn ra được gì, chỉ đơn thuần thấy hai người này lạ lùng.
Cuối cùng, sững sờ nhất phải kể đến Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên, nhất là Lâm Hiểu Hiểu. Con gái vốn nhạy cảm, trực giác cực mạnh, cô nhìn Lục Tỉnh Nhiên và Chu Nhạc, một đoạn DNA nào đó bỗng nhiên được thức tỉnh.
Không phải chứ? Mua thuốc nhanh thế? Không phải… thế này là quá mức quan tâm rồi sao?
Lâm Hiểu Hiểu dùng ánh mắt ra hiệu cho Hạ Lâm Xuyên, Hạ Lâm Xuyên cũng tâm linh tương thông nháy mắt lại với cô.
Bất thường, quá mức bất thường.
“Nhưng mà… nhà tớ vẫn còn thuốc mà.” Chu Nhạc phản ứng chậm mất nửa nhịp.
Lục Tỉnh Nhiên: “Đây đều là thuốc đặc trị, tác dụng nhanh hơn mấy loại ở nhà cậu.”
Đúng là như vậy thật.
Chu Nhạc cúi đầu nhìn túi thuốc đầy ắp, chỉ nhìn bao bì thôi cũng biết giá không hề rẻ.
Thế này… sau này biết trả nợ ân tình kiểu gì đây.
“Uống mấy loại này cho nhanh khỏi, không phải cậu còn phải đi giao hàng nữa à?” Lục Tỉnh Nhiên bổ sung thêm một câu.
Điểm này thì Chu Nhạc không thể phản bác được, đành nhận lấy.
Nhưng cậu vẫn lặng lẽ nói với Lục Tỉnh Nhiên: “Mấy thứ này hết bao nhiêu tiền, lát nữa cậu bảo tớ một tiếng để tớ chuyển khoản nhé.”
Có lẽ vì đang mệt nên mắt Chu Nhạc hơi ươn ướt và mơ màng, hơi thở phả ra cũng mang theo hơi nóng.
Lục Tỉnh Nhiên không tranh cãi với cậu chuyện này, chỉ nói được.
Một lát sau, các xiên nướng được bưng lên.
Xiên nào cũng to và đầy đặn, mùi gia vị thơm nức, vừa lên bàn đã thu hút mọi ánh nhìn.
Chu Nhạc dù đang ốm nhưng thấy thịt là mắt cũng sáng lên hẳn.
Vừa định đưa bàn tay yếu ớt định cầm lấy một xiên thì Lục Tỉnh Nhiên đã giữ tay cậu lại.
Chu Nhạc: ?
Đúng lúc này, dì phục vụ cầm một nắm xiên nướng khác đi vào: “Vừa nãy ai gọi món ít gia vị thế?”
Lục Tỉnh Nhiên giơ tay: “Ở đây.”
Nói rồi anh đứng dậy nhận lấy số xiên nướng từ tay dì phục vụ, đặt hết trước mặt Chu Nhạc.
“Chỗ này là của cậu, mấy cái kia cay, cậu không ăn được đâu.”
Chu Nhạc nuốt nước miếng, cổ họng đúng là không thoải mái thật. Những xiên nướng không cay dường như cũng không mặn bằng, vẫn giữ được vị thơm của thịt. Chu Nhạc ăn vào thấy cơn cảm mạo như khỏi được một nửa, chỉ là khóe môi dính chút dầu mỡ mà cậu cũng chẳng để ý, vì trong mắt lúc này chỉ có đồ ăn. Phải ăn nhiều, ăn nhiều mới bổ sung đạm, có thế mới nhanh khỏi được, ở nhà cậu chẳng bổ sung được mấy chất đạm cả.
Lục Tỉnh Nhiên ngồi bên cạnh nhìn cậu ăn, bản thân anh mới ăn được một xiên, còn Chu Nhạc đã giải quyết gọn 5 xiên rồi.
Cậu đúng là đói thật.
Đang ăn thì Chu Nhạc thấy khát, định gọi đồ uống thì bên cạnh đã đưa tới một ly nước.
Chu Nhạc nhìn Lục Tỉnh Nhiên, anh hất cằm ra hiệu cho cậu nhận lấy.
Chu Nhạc cầm lấy, áp vào lòng bàn tay, nước vẫn còn hơi ấm, rất dễ chịu. Uống vào thấy cả người sảng khoái hẳn.
Khóe môi cậu dính chút dầu và hạt vừng mà chính cậu cũng không hay biết. Ăn uống dính chút đồ là chuyện thường, nhưng Lâm Hiểu Hiểu ngồi ngay cạnh nhìn mà thấy bứt rứt, cô có chút bệnh sạch sẽ nhẹ.
“Này Chu Nhạc, mày, chỗ này…”
Chu Nhạc không hiểu ý cô.
Lâm Hiểu Hiểu tặc lưỡi, đang định lấy khăn giấy cho cậu thì đột nhiên thấy Lục Tỉnh Nhiên xoay mặt Chu Nhạc lại, cầm khăn giấy nhẹ nhàng lau khóe môi cho cậu. Đôi mắt anh rủ xuống, động tác cực kỳ dịu dàng.
Lâm Hiểu Hiểu nhìn cảnh tượng này, mắt chữ O mồm chữ A.
Chu Nhạc cũng không ngờ Lục Tỉnh Nhiên lại đột ngột áp sát, cậu định né ra sau nhưng cằm đã bị anh giữ lấy nên không né được. Alpha nghiêm túc lau khóe môi cho cậu, từng chút một, ngón tay cách lớp khăn giấy mỏng chạm vào khóe môi Chu Nhạc. Gương mặt anh áp sát, Chu Nhạc vô thức nín thở, không dám cử động, đồng thời lại sợ hơi thở mang virus của mình lây cho anh, đến nỗi quên cả việc nhận lấy khăn giấy tự lau.
“Xong rồi.” Lục Tỉnh Nhiên buông cậu ra, lùi người về sau.
Lúc này Chu Nhạc mới có thể hít thở bình thường.
Vừa quay đầu lại là thấy ánh mắt kinh ngạc pha lẫn tìm kiếm lời giải thích của Lâm Hiểu Hiểu.
Chu Nhạc mím môi, không nói gì, cúi đầu nhanh chóng xử lý thêm vài xiên thịt.
Có chút chột dạ, nhưng chính cậu cũng chẳng biết mình đang chột dạ cái gì.
Lục Tỉnh Nhiên thấy cậu cầm xiên sắt đưa vào miệng mà thấy thót tim, mặc kệ mọi thứ, anh cứ thế dùng đũa tuốt từng miếng thịt từ xiên sắt ra rồi gắp vào bát cho Chu Nhạc.
Chỉ thiếu nước tự tay đút tận miệng nữa thôi.
Lâm Hiểu Hiểu nhìn hai người họ, đặc biệt là Lục Tỉnh Nhiên, cảm giác cằm mình sắp rơi xuống đất luôn rồi.
Kiên nhẫn thế này?
Ôn nhu thế này?
Quan tâm thế này?
Thân mật thế này?!
Đây còn là Lục Tỉnh Nhiên nữa không?
Điều quan trọng nhất là, tại sao cậu ấy lại đối xử với Chu Nhạc như vậy chứ?!!!
Hết chương 46
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]