Chương 47
Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan
Ăn cơm xong, Chu Nhạc được Lục Tỉnh Nhiên đưa về nhà. Trước khi đi, anh vẫn không quên nhắc cậu phải sang chỗ bác sĩ Tiểu Trương kiểm tra, thậm chí còn muốn đi cùng cậu.
Bình thường thì không sao, nhưng Chu Nhạc chợt nhớ ra bác sĩ Tiểu Trương là người duy nhất xác định cậu là Omega. Bây giờ cậu lại dẫn theo một Alpha đến đó, vạn nhất đối phương nói hớ câu gì thì coi như xong đời?
Dù có lẽ Lục Tỉnh Nhiên sớm đã đoán ra thân phận của cậu, nhưng giữa việc đoán lờ mờ và bị vạch trần trực tiếp vẫn là hai cảm giác hoàn toàn khác nhau.
“À… mai tớ mới đi, hoặc lát nữa tớ tự xuống cũng được, không cần bây giờ đâu.”
“Lớp trưởng, cậu về trước đi, tớ không sao mà.”
Lục Tỉnh Nhiên nhìn thấu tâm tư của cậu nên cũng không cố chấp, chỉ dặn dò: “Vậy lát nữa cậu nhất định phải đi đấy, rồi nhớ uống thuốc đúng giờ.”
Chu Nhạc gật đầu lia lịa.
Lục Tỉnh Nhiên im lặng nhìn cậu.
Cậu bạn này thấp hơn anh, dù đã ăn cơm nhưng sắc mặt vẫn không tốt, hai gò má ửng lên sắc hồng suy nhược. Đôi mắt đáng yêu kia cứ nhìn anh chằm chằm không rời, tuy không tinh anh như trước nhưng chỉ cần bị cậu chú ý như vậy cũng đủ khiến lòng người ấm áp.
Lục Tỉnh Nhiên bước tới một bước, trước khi Chu Nhạc kịp kinh ngạc đã nâng lấy mặt cậu, áp trán mình vào trán đối phương để cảm nhận nhiệt độ.
Đúng là hơi sốt nhẹ, nóng hơn anh một chút.
“Trong nhà có thuốc hạ sốt và nhiệt kế không?” Lục Tỉnh Nhiên lùi lại một chút rồi hỏi.
Đầu óc Chu Nhạc như đóng băng, hồi lâu sau mới hoàn hồn: “Có, có chứ.”
“Ừm…” Lục Tỉnh Nhiên cụp mắt nhìn vào mắt cậu.
Chu Nhạc bị nâng mặt lên, lúng túng không biết làm sao. Ánh mắt quan sát của Alpha trực diện và chuyên chú, như thể muốn nhìn rõ từng tấc da thịt trên mặt cậu. Chu Nhạc bị nhìn đến mức mặt càng nóng hơn, trái tim cũng đập loạn nhịp.
“Nhớ uống thuốc hẳn hoi, đừng để tôi phải lo lắng.” Lời nói của anh vừa nhẹ vừa nhu, lọt thỏm vào tai Chu Nhạc.
Vài giây sau, Lục Tỉnh Nhiên mới buông cậu ra.
“Lên đi, tôi nhìn cậu lên lầu.”
Chu Nhạc chẳng biết mình lên nhà bằng cách nào, bước chân phù du bước vào phòng ngủ.
Mẹ Chu thấy dáng vẻ hồn siêu phách lạc của cậu thì hỏi một câu, cậu cũng đáp lại qua loa.
Cậu ngồi ngây người trên ghế bàn học rất lâu, mãi đến khi điện thoại của Lâm Hiểu Hiểu gọi tới.
Lâm Hiểu Hiểu: “Khai mau! Rốt cuộc là thế nào?!”
Chu Nhạc rủ mắt, giả ngốc: “Cái gì… thế nào cơ…”
Lâm Hiểu Hiểu nheo mắt: “Mày còn định giả vờ với tao cơ à? Đương nhiên là mày với lớp trưởng! Rốt cuộc là thế nào? Cái bầu không khí giữa hai người ấy!”
Chu Nhạc im bặt, cúi đầu cắn môi.
Thế nào à… chuyện này phải định nghĩa thế nào, nói sao đây?
“Thì là, bạn tốt thôi, lớp trưởng… coi tao là đàn em của cậu ấy, lớp trưởng vốn dĩ là người tốt mà.” Chu Nhạc càng nói giọng càng nhỏ.
Lâm Hiểu Hiểu: “Mày tưởng tao mù à? Trần Nam với Thịnh Kỳ An không tiếp xúc với lớp trưởng lâu hơn mày chắc? Sao chẳng thấy cậu ấy lau miệng cho hai đứa nó bao giờ, lại còn ngày ngày đưa đón, mua thuốc cho mày nữa. Cái đó… hoàn toàn là coi mày như Omega của cậu ấy mà cưng chiều đấy biết không?”
“Chu Nhạc, mày không đến mức trì độn tới nỗi không nhận ra Lục Tỉnh Nhiên có gì đó không ổn với mày đấy chứ? Đó chẳng phải là thích mày thì là gì?!!!”
Thích mày—
Như thể có thứ gì đó nặng nề nện mạnh vào người cậu.
Tim Chu Nhạc hẫng một nhịp, sau đó đập điên cuồng.
“Không phải đâu, không… không có.” Cậu cúi đầu, lông mi run rẩy.
Từ đầu đến cuối không dám ngẩng lên nhìn Lâm Hiểu Hiểu qua màn hình.
Lâm Hiểu Hiểu vẫn còn lải nhải không ngừng, nhưng Chu Nhạc không còn nghe lọt tai nữa.
Lục Tỉnh Nhiên… lớp trưởng… thích cậu?
Làm sao có thể chứ?
Cậu phổ thông như vậy, trông cũng chẳng đẹp trai, lại còn là… một Omega tàn tật, lớp trưởng sao có thể thích cậu? Nếu có thích thì cũng phải thích những người như hoa khôi Lưu Nghiên Nghiên, sao có thể là cậu được.
Nhớ lại những lần Lục Tỉnh Nhiên đối tốt với mình, cả những lời anh nâng mặt cậu nói hôm nay, Chu Nhạc cũng không biết tâm trạng mình hiện giờ là gì.
Thật phức tạp.
Vừa chua xót, lại vừa rối bời.
Được người khác thích đáng lẽ phải là chuyện vui, nhưng suy nghĩ đầu tiên của Chu Nhạc lại là phủ định và trốn tránh.
“Mày đọc tiểu thuyết nhiều quá rồi, lớp trưởng sao có thể thích tao được? Tao là Beta, cậu ấy là Alpha, sao có thể chứ?” Chu Nhạc nói lăng loạn xạ.
Lâm Hiểu Hiểu vỗ tay cái bộp: “Chính vì thế tao mới thấy lạ đấy! Mày là Beta, chứ có phải Omega đâu mà lớp trưởng lại thích?”
“Nếu bảo mày là một Omega thơm tho thì còn hợp lý, dù sao sự thu hút pheromone giữa A và O là không thể tránh khỏi, có khi lớp trưởng lại thích gu như mày. Nhưng mày là Beta mà, đến cả pheromone còn không có.”
Pheromone… là vì pheromone sao?
Cũng có khả năng, lớp trưởng không phải chưa từng ngửi thấy pheromone của cậu, lần trước ở trong lớp anh còn dùng áo đồng phục giúp cậu che chắn. Một Alpha cấp cao, trong tình huống đó, không thể nào không ngửi thấy pheromone của cậu được.
Vậy nên… có hảo cảm với cậu chỉ là vì pheromone thôi sao…
Nếu có người nào đó mang mùi pheromone tương tự, lớp trưởng cũng sẽ đối xử tốt với họ như vậy đúng không?
“Cái đó, tao đi ngủ đây, tao cúp máy trước nhé.” Chưa đợi Lâm Hiểu Hiểu nói xong, Chu Nhạc đã ngắt điện thoại.
Tiểu Bạch dường như nhận ra cảm xúc không ổn của cậu, chạy từ phòng khách vào. Chu Nhạc bế nó lên, nhét vào trong chăn. Cơ thể nhỏ bé ấm áp, mềm mại, hôm nay nó ngoan hơn hẳn mọi khi. Ôm lấy nó, Chu Nhạc thiếp đi ngay trên giường.
Sáng thứ Hai đi học, cơn cảm lạnh của Chu Nhạc đã đỡ hơn nhiều, ít nhất giọng nói đã bình thường trở lại, thuốc đặc trị của Lục Tỉnh Nhiên thực sự rất hiệu quả.
Trong lớp, Lâm Hiểu Hiểu lại thấy Chu Nhạc và Lục Tỉnh Nhiên cùng nhau đi vào, cô tặc lưỡi một tiếng, ánh mắt cứ chằm chằm nhìn Chu Nhạc, khiến cậu cảm thấy chột dạ mỗi khi chạm mắt.
Qua hai tiết học, Lâm Hiểu Hiểu vẫn chưa bắt được Chu Nhạc. Đợi đến giờ ra chơi lớn, vừa hay Chu Nhạc và Hạ Lâm Xuyên ở lại trực nhật, Lâm Hiểu Hiểu giả vờ đi vệ sinh rồi lẻn vào lớp, lập tức ấn Chu Nhạc xuống ghế.
“Chuyện cuối tuần mày vẫn chưa nói hết đâu.” Lúc này trong phòng chỉ có ba người bọn họ nên cô cũng chẳng cần kiêng dè.
Chu Nhạc không tự nhiên: “Thế… thế mày còn muốn nghe gì nữa?”
“Cái gì mà tao muốn nghe gì nữa?” Lâm Hiểu Hiểu nhìn dáng vẻ trốn tránh của cậu, kinh hãi hỏi: “Mày không phải… không phải đã hẹn hò với lớp trưởng rồi đấy chứ?”
“Hả?” Hạ Lâm Xuyên đang lau sàn dở tay, nghe vậy lập tức dừng lại.
Chu Nhạc vội vàng giải thích: “Không có, làm gì có chuyện đó, mày đừng có mà nói bậy.”
Lâm Hiểu Hiểu ngồi xuống, nghiêm túc nhìn Chu Nhạc: “Thế rốt cuộc mày nghĩ thế nào?”
“Nói thật lòng, nếu mày thật sự muốn ở bên lớp trưởng, chuyện cũng đã nói rõ và mày đã quyết định kỹ, tao và Hạ Lâm Xuyên đều ủng hộ mày.”
“Nhưng mà Chu Nhạc, tao vẫn phải nhắc nhở mày, lớp trưởng không phải là kiểu người mà chúng ta có thể với tới đâu. Đầu tiên là gia thế khác biệt, thứ hai là mày đừng nhìn tao cứ suốt ngày đòi gả cho cậu ấy, tao tự biết mình là ai mà. Nếu không phải vì đi học cùng nhau, hạng người như lớp trưởng có lẽ cả đời này chúng ta cũng chẳng bao giờ gặp được, chúng ta chỉ là những nhân vật qua đường trong cuộc đời cậu ấy mà thôi.”
“Khoảng cách giữa chúng ta quá lớn. Cậu ấy có gia thế tốt, học giỏi, đẹp trai, nhìn lại chúng ta xem, bình thường không thể bình thường hơn. Tao sợ mày sẽ bị tổn thương, nếu như cậu ấy chỉ là hứng thú nhất thời thì mày biết phải làm sao? Đã gặp qua một người như vậy rồi, sau này mày còn có thể yêu đương với ai khác được nữa không?”
“Tình cảm một khi đã lún sâu vào thì rất khó thoát ra, đặc biệt là tính cách như mày, mày sẽ tự hành hạ bản thân đến chết mất.”
…
Giọng nói của Lâm Hiểu Hiểu cứ ong ong bên tai.
Những điều này, sao Chu Nhạc lại không biết cơ chứ? Mấy ngày nay cậu cũng thấy nghẹn lòng, trong lòng như vướng mắc điều gì đó, không nói ra được mà cũng chẳng buông xuống được.
Cậu cũng rất rối bời, không biết phải đối mặt với Lục Tỉnh Nhiên thế nào.
Cũng không thể nói thẳng ra được, vì dù sao người ta cũng chưa làm gì quá giới hạn, chỉ là đối xử tốt với cậu thôi.
Đúng vậy, đối tốt đến mức Chu Nhạc cảm thấy cả đời này có lẽ sẽ không còn ai đối tốt với cậu đến nhường ấy nữa.
Bảo không rung động là nói dối.
Một mặt thì luyến tiếc, một mặt lại không thể thản nhiên tận hưởng sự tốt đẹp này.
Chu Nhạc cứ nghĩ mãi về chuyện này, làm gì cũng tâm bất tại yên.
Lục Tỉnh Nhiên vẫn đưa đón cậu đi học với danh nghĩa tiện đường, buổi trưa cũng ăn cơm cùng nhau.
Anh cũng nhận ra Chu Nhạc có gì đó không ổn, cứ ủ rũ, thỉnh thoảng lại thẫn thờ.
Nhưng vì Chu Nhạc không nói nên anh cũng không có cớ để hỏi, chỉ có thể làm vài việc khiến cậu vui vẻ.
Buổi tối tan học về, Lục Tỉnh Nhiên đứng dưới lầu nói với Chu Nhạc: “Đưa tay đây.”
Chu Nhạc không hiểu ý anh là gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn đưa một bàn tay ra.
Lục Tỉnh Nhiên lấy từ trong túi ra một sợi dây màu đỏ, tết rất tinh xảo, có xen lẫn sợi chỉ vàng, con trai đeo cũng không thấy quá kỳ quặc.
Anh cúi đầu đeo vào tay cho cậu.
“Đây là dây cầu an ở trong miếu.”
“Nghe nói rất linh nghiệm, sau này buổi tối đi giao hàng cậu nhớ đeo vào.”
“…”
Chu Nhạc nhìn sợi dây, rất lâu không nói gì.
Cậu ngẩng đầu lên, Lục Tỉnh Nhiên mỉm cười với cậu: “Có thích không?”
Cổ họng bỗng chốc nghẹn đắng.
Chu Nhạc nhìn gương mặt Lục Tỉnh Nhiên hồi lâu rồi khô khốc đáp: “Thích.”
Hết chương 47
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]