Chương 48
Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan
Lục Tỉnh Nhiên lại mỉm cười: “Thích là tốt rồi.”
Chu Nhạc cảm nhận được, pheromone Alpha thoang thoảng xung quanh đều mang hương vị của niềm vui.
Cậu nhìn Lục Tỉnh Nhiên, càng nhìn lông mày càng nhíu chặt.
Ngón tay thon dài của Lục Tỉnh Nhiên khẽ chạm vào giữa lông mày của cậu: “Sao lại mang vẻ mặt này?”
Chu Nhạc rủ mắt: “Không có gì…”
Lục Tỉnh Nhiên: “Lát nữa còn sang chỗ bác Chu không?”
Chu Nhạc: “Hôm nay không đi, tối nay tớ phải làm bù bài tập.”
Thầy Toán đã ra lệnh tử hình, ngày mai sẽ kiểm tra, ai không làm xong sẽ phải đứng cuối lớp nghe giảng cả tuần.
“Ồ.” Lục Tỉnh Nhiên nhướng mày: “Không nhận ra đấy, cậu cũng nghe lời Lão Đàm nhỉ.”
“…”
Lời này làm Chu Nhạc thẹn thùng cúi đầu, luận về thành tích môn Toán, Chu Nhạc toàn đứng nhất từ dưới đếm lên, đương nhiên thỉnh thoảng cũng giành được hạng nhất nhì, lần nào cũng được giáo viên Toán ‘quan tâm đặc biệt’.
Nhưng lần này thì không được, đứng cuối lớp cả tuần chắc Chu Nhạc chết mất.
Vậy nên hôm nay cậu nhất định phải làm xong bài tập.
Lục Tỉnh Nhiên gật đầu: “Được, câu nào không biết tôi chỉ cho.”
?
Cái này thì giúp kiểu gì?
Chẳng lẽ là chép đáp án?
Chu Nhạc đã sớm tính toán trong lòng, không ngờ Lục Tỉnh Nhiên lại nói là giảng bài cho cậu, còn mở video call để giảng, bắt đầu từ chương 1 giảng lại các kiến thức trọng tâm.
Nghe đến cuối cùng Chu Nhạc đã buồn ngủ rũ rượi, nhưng cũng không dám thể hiện quá rõ ràng.
Cậu cố gắng chống mí mắt, không để mình gật gù quá lộ liễu.
Lục Tỉnh Nhiên nhận ra nhưng không muốn vạch trần, cứ thế nhìn dáng vẻ mơ màng của cậu. Vẻ mặt không chút phòng bị này trước mặt anh khiến d*c v*ng chiếm hữu của Alpha được thỏa mãn cực độ.
Qua khung hình video, Lục Tỉnh Nhiên nhìn cậu từ từ khép mắt, rồi khi mở ra lại mang vẻ mặt mềm mại, ngây ngô. Giống hệt biểu cảm lúc cậu bị hôn đến mức mềm nhũn trong lần đầu tiên họ hôn nhau.
Giọng giảng của Lục Tỉnh Nhiên ngày càng chậm lại, anh tha hồ ngắm nhìn Chu Nhạc, ánh mắt lướt qua từng tấc trên gương mặt cậu.
Có lẽ vì sắp đến kỳ mẫn cảm nên anh càng không khống chế được tình cảm của mình.
Nếu lúc này Chu Nhạc mở mắt ra, cậu sẽ thấy nơi đáy mắt anh là nỗi nhớ nhung nồng đậm như sắp hóa thành thực thể.
“Chu Nhạc.”
“… Ừm?” Chu Nhạc mơ màng đáp một tiếng, mắt cố gắng mở ra một khe nhỏ.
“Cuối tuần đi dạo phố với tôi nhé.”
“… Ừm.”
**
Cuối tuần.
Ngồi trên xe của Lục Tỉnh Nhiên, Chu Nhạc thực sự muốn say.
Tình huống gì đây?!!
Tại sao cậu lại đồng ý đi dạo phố với Lục Tỉnh Nhiên vào cuối tuần chứ?! Tại sao?!!!!
Trong đầu Chu Nhạc giờ toàn dấu chấm than, nhưng cậu vẫn nhớ mang máng chuyện hôm đó. Nói sao nhỉ, chỉ có thể trách là lúc đó buồn ngủ quá đi mất hu hu hu hu, chẳng nghe thấy gì cả, cậu cứ tưởng Lục Tỉnh Nhiên đang giảng bài nên cứ ừm ừm ừm theo bản năng, kết quả là ra nông nỗi này.
Quan trọng là—
“Lớp… trưởng, hôm nay không thấy Trần Nam với Thịnh Kỳ An nhỉ? Họ vẫn chưa đến à?”
“Không, hôm nay chỉ có hai chúng ta thôi.”
Bước chân Chu Nhạc khựng lại, hỏi lại lần nữa: “Chỉ… hai chúng ta?”
“Ừm.” Lục Tỉnh Nhiên mang vẻ mặt đương nhiên: “Sao thế, không được à?”
Chu Nhạc chỉ muốn đánh chết cái đứa buồn ngủ tối hôm đó: “Đương nhiên là không phải, được, được chứ.”
Nhìn biểu cảm trên mặt cậu, Lục Tỉnh Nhiên không nhịn được mà cười thầm.
Đúng vậy, anh cố ý đấy.
Nếu không làm vậy, có lẽ cả đời này Chu Nhạc cũng không chịu ra ngoài riêng với anh.
Nhưng anh không nhịn được nữa.
Anh muốn gần gũi cậu, muốn hẹn hò với cậu, muốn có những ký ức chỉ thuộc về hai người họ.
Kỳ mẫn cảm của Alpha rất yếu đuối, tuy mạnh mẽ bá đạo, không có lý trí nhưng cũng rất thiếu cảm giác an toàn.
Anh muốn có Chu Nhạc bên cạnh, để có thể nhìn thấy, chạm vào, cảm nhận được mùi pheromone tựa có tựa không trên người cậu, như vậy anh mới thấy yên lòng.
“Chúng ta đi mua quần áo đi, cậu xem giúp tôi bộ nào đẹp.” Lục Tỉnh Nhiên nói.
Chu Nhạc: “? Ừm.”
Chu Nhạc: “Nhưng mà… thẩm mỹ của tớ có hạn lắm lớp trưởng, hay là gọi mấy người Trần Nam…”
“Đi thôi, phía trước có cửa hàng đấy.” Lục Tỉnh Nhiên cắt ngang lời cậu.
Chu Nhạc cứ tưởng vai trò của mình hôm nay là một đàn em đi xách đồ cho thiếu gia, không ngờ Lục Tỉnh Nhiên có mang theo trợ lý, cậu chỉ phụ trách ngồi xem anh thay hết bộ này đến bộ khác. Thậm chí nhân viên cửa hàng còn cực kỳ tâm lý, dìu cậu ngồi xuống sofa, còn rót trà bưng nước, khiến Chu Nhạc vô cùng ngượng ngùng.
Đây dường như là gian hàng sầm uất nhất trung tâm thương mại, vừa vào Chu Nhạc đã bị cách trang trí tinh tế làm cho lóa mắt.
Khách cũng khá đông, nhưng nhân viên bán hàng dường như đặc biệt để mắt đến cậu, à không, là đặc biệt để mắt đến Lục Tỉnh Nhiên, nên phục vụ cậu cũng cực kỳ chu đáo, không biết còn tưởng cậu là tổng giám đốc của họ không chừng.
Trong cửa hàng cũng có không ít người liếc nhìn cậu, chắc là đang thắc mắc tại sao một người ăn mặc phổ thông như cậu lại được nhân viên phục vụ đến mức đó.
Một lát sau Lục Tỉnh Nhiên thay xong một bộ bước ra, đó là một bộ vest màu mực.
Thân hình cao lớn khiến anh trông càng thêm tinh xảo và đầy áp bức, hoàn toàn không giống một học sinh cấp ba.
Sức hút của một người đàn ông trưởng thành được phô diễn trọn vẹn, phối hợp với gương mặt vốn dĩ thanh lãnh, cả người đẹp trai đến bùng nổ!
Ánh đèn trong cửa hàng chiếu vào người anh, trông anh như một người mẫu bước ra từ tạp chí. Vừa xuất hiện, anh đã thu hút ánh nhìn của tất cả những người đang mua sắm.
Chu Nhạc lại càng không nói, chỉ nhìn một cái là không dám nhìn thêm lần thứ hai.
“Thế nào, đẹp không?” Lục Tỉnh Nhiên nhìn cậu, giơ tay chỉnh lại tay áo.
Một động tác đơn giản nhưng lại khiến người ta rung động lạ thường.
“Đẹp.”
Khen xong, Chu Nhạc uống một ngụm nước trong ly giấy để che giấu. Cậu giả vờ tỏ ra tự nhiên, nhưng thực chất mắt đã không dám liếc về phía đó nữa, cứ đảo liên tục.
Lục Tỉnh Nhiên khẽ cười.
Nhân viên bán hàng thấy Lục Tỉnh Nhiên ra ngoài thì chạy lại khen lấy khen để, mắt như sắp rớt ra ngoài.
Nhưng mắt Lục Tỉnh Nhiên chỉ nhìn chằm chằm Chu Nhạc, lời nhân viên nói anh căn bản chẳng để vào tai.
Sau đó, nhân viên lại mang ra mấy bộ khác giới thiệu cho Lục Tỉnh Nhiên, thậm chí còn định trực tiếp chạm tay vào người anh để chỉnh sửa.
Trợ lý bên cạnh bước lên chặn lại, nhân viên cũng hiểu ý nên không tiến lên nữa, chỉ đứng bên cạnh nhiệt tình giới thiệu.
Lục Tỉnh Nhiên vừa cởi cúc cổ áo, ánh mắt khẽ lướt qua mấy bộ đồ nhân viên đang cầm, quay đầu hỏi Chu Nhạc: “Đẹp không?”
Chu Nhạc liếc nhìn vài cái: “Cũng được, khá đẹp.”
Nhìn qua là biết chất vải xịn, nếu là bình thường, cậu còn chẳng dám liếc mắt nhìn lấy một lần.
Nghe cậu nói vậy, Lục Tỉnh Nhiên liền mang đi thay hết.
Người đẹp thì mặc gì cũng đẹp, từ áo gió, đồ thể thao cho đến một chiếc áo hoodie đơn giản, Lục Tỉnh Nhiên mặc lên đều như người mẫu thời trang nam, thanh lãnh quý khí, khiến người ta không dám tiếp cận.
Chu Nhạc cứ ngồi trên sofa xem anh thay hết bộ này đến bộ khác, giống như đang đi cùng cô dâu vậy, thỉnh thoảng lại nhận xét vài câu, tuy đại khái chỉ có mấy từ “đẹp”, “cũng được”, “khá ổn”.
Không phải cậu qua loa, mà thực sự là cậu nghèo từ ngữ, không biết hình dung thế nào.
Nhưng đảm bảo tất cả đều là thật lòng thật dạ.
Cậu nhìn Lục Tỉnh Nhiên và nghĩ, trên đời này chắc chẳng có bộ đồ nào anh mặc mà không đẹp cả.
Thử một vòng, cuối cùng Lục Tỉnh Nhiên chỉ tay về phía Chu Nhạc và nói với nhân viên: “Những bộ cậu ấy khen đẹp, tôi lấy hết.”
Chu Nhạc: “?”
Lục Tỉnh Nhiên đi về phía cậu, nhìn biểu cảm kinh ngạc của cậu: “Sao thế?”
Chu Nhạc: “Mua hết?”
Thế thì nhiều quá.
Cậu gần như bộ nào cũng khen, chẳng lẽ lấy tất?
Chắc phải gần mười bộ ấy chứ?
Lục Tỉnh Nhiên: “Sao vậy? Chẳng phải cậu nói tôi mặc đẹp sao?”
Chu Nhạc: “Cậu… cậu mặc đúng là đẹp thật…”
Lục Tỉnh Nhiên: “Thế thì tại sao lại không thể mua?”
Chu Nhạc: “À thì…”
Lục Tỉnh Nhiên ghé sát lại, nhìn thẳng vào mắt Chu Nhạc: “Cậu lừa tôi, tôi mặc không đẹp.”
“Không phải! Không có, sao có thể chứ? Cậu có đắp cái bao tải lên tớ cũng thấy đẹp!” Chu Nhạc lỡ lời nói tuột ra.
Đồng thời, hai người nhìn nhau, đứng hình.
Bầu không khí có chút gượng gạo—
Chu Nhạc đỏ mặt trước, dời tầm mắt đi chỗ khác, gãi gãi đầu.
Lục Tỉnh Nhiên cụp mắt cười một tiếng: “Hóa ra trong mắt cậu, tôi được đánh giá cao như vậy cơ à.”
Chu Nhạc như kiến bò trên chảo nóng, chân tay đều toát mồ hôi.
“Tớ không có ý đó, ý tớ là—” Cậu quay đầu lại, vừa vặn Lục Tỉnh Nhiên cũng ghé sát qua, khoảng cách giữa hai người như thể sắp hôn nhau đến nơi.
Chu Nhạc tức thì nín thở.
“Cảm ơn nhé.” Lục Tỉnh Nhiên nói với cậu ở khoảng cách gần như muốn hôn ấy.
Bùm một cái, mặt Chu Nhạc đỏ bừng như sắp nổ tung.
Cậu né sang bên cạnh, rồi lùi lại một bước thật xa: “Tớ… tớ ra ngoài trước đây, lớp trưởng, trong phòng này hơi ngột ngạt, tớ… tớ ra ngoài một lát.”
Đúng là chạy trối chết.
Lục Tỉnh Nhiên nhìn bóng lưng cậu, khóe môi lại nhếch lên.
Nhưng dần dần, cảm xúc trong mắt anh nguội lạnh đi, đen kịt và sâu thẳm.
Bất kỳ một Alpha nào cũng không thích Omega chạy trốn khỏi lãnh địa của mình, đặc biệt là trong kỳ mẫn cảm đầy nhạy cảm và đa nghi này.
Anh không khống chế được hormone của mình, giây phút Chu Nhạc quay lưng đi, anh đã phải dùng biết bao sức lực mới không giữ cậu lại, túm lấy eo cậu mà ấn vào lòng.
Giây phút ghé sát vừa rồi, anh dường như đã nếm trải được mùi pheromone tỏa ra từ làn da cậu.
Mùi hoa cúc La Mã.
Nếu nó chỉ thuộc về riêng anh thì tốt biết mấy.
**
Buổi trưa, Lục Tỉnh Nhiên đưa Chu Nhạc đi ăn cơm, nói là để cảm ơn cậu đã đi cùng anh cả buổi.
Chuyện này thực ra chẳng là gì, Lục Tỉnh Nhiên đã giúp cậu rất nhiều, bồi anh một ngày thì có thấm thía gì đâu, thời gian là thứ rẻ mạt nhất mà Chu Nhạc có thể bỏ ra được.
Vì thế khi Lục Tỉnh Nhiên mời cậu đi xem phim, Chu Nhạc cũng không từ chối.
Thú thực, lúc anh rủ đi xem phim Chu Nhạc có hơi do dự.
Dù sao chỉ có hai người đi xem phim thì cũng khá ám muội, nhưng lúc đó dường như chẳng có lý do gì để từ chối cả.
Phim thuộc thể loại khoa học viễn tưởng chiến đấu, đang rất hot gần đây.
Đây là lần đầu tiên Chu Nhạc vào rạp chiếu phim, bên trong tối om, suýt chút nữa cậu đã bị vấp ngã, vào thời khắc quan trọng Lục Tỉnh Nhiên đã đưa tay đỡ cậu một cái.
Vị trí ghế ngồi của hai người rất đẹp, ngay chính giữa, khoảng cách trước sau đều vừa phải.
Lục Tỉnh Nhiên còn mua bỏng ngô và coca cho cậu, cứ như đang dỗ trẻ con vậy.
Không còn cách nào khác, vừa bước vào sảnh bán vé, mùi bỏng ngô thơm ngọt bên trong đã thu hút Chu Nhạc, mắt cậu cứ nhìn chằm chằm vào đó.
Anh còn đi qua hỏi giá, tưởng không bao nhiêu, ai ngờ một xô nhỏ đã mất 30 tệ, mua được tận 2 cân thịt rồi còn gì.
Đang lúc do dự thì Lục Tỉnh Nhiên đứng sau trả tiền, mua hẳn hai xô, lại còn sợ cậu khát nên mua thêm coca.
Coca đá, lạnh như lòng Chu Nhạc vậy.
Vé xem phim là Lục Tỉnh Nhiên mua, bỏng ngô cũng vậy, coca cũng thế, lần trước thuốc anh mua cho cậu cậu cũng chưa trả tiền, Lục Tỉnh Nhiên cũng không nhắc, chắc cũng phải vài trăm tệ.
Vì bị ốm nên hai tuần này cậu không kiếm được bao nhiêu tiền.
Cậu không cố ý nghĩ về chuyện này vào lúc này, chỉ là thỉnh thoảng vô tình nhận ra mà thôi.
Càng ở bên Lục Tỉnh Nhiên lâu, khoảng cách giữa hai người lại càng hiện rõ mồn một.
Lục Tỉnh Nhiên chú ý đến tâm trạng của cậu: “Sao thế, cậu không thích phim này à?”
“Không, phim hay lắm.” Chu Nhạc nhìn màn hình trước mặt, chớp mắt.
Lục Tỉnh Nhiên nhìn gương mặt cậu được ánh sáng từ màn hình chiếu vào, biết cậu không muốn nói nên cũng không hỏi thêm: “Thử bỏng ngô xem.”
“Ừm.”
Đúng là rất ngon, Chu Nhạc ăn hết nửa xô chỉ trong chốc lát.
Cùng lúc đó, bộ phim bước vào giai đoạn cao trào, các đại BOSS liên tục xuất hiện, khung cảnh ngày càng hoành tráng, các trận chiến cũng ngày càng khốc liệt.
Hệ thống âm thanh cực đại của rạp chiếu phim cùng tiếng pháo nổ vang rền như muốn làm nổ tung màng nhĩ của mọi người, cảm xúc của khán giả cũng theo nhạc nền mà trở nên căng thẳng và sợ hãi hơn.
Chu Nhạc đột nhiên có cảm giác như đang xem phim ma, cậu không ngừng lùi người ra sau ghế.
Lúc này, Lục Tỉnh Nhiên đưa tay về phía cậu.
Chu Nhạc: ?
Lục Tỉnh Nhiên khẽ giọng: “Sợ thì có thể nắm tay tôi.”
Chu Nhạc: “Cũng chưa đến mức đó đâu.”
Nghe vậy, Lục Tỉnh Nhiên ghé sát tai cậu hỏi nhỏ: “Là tôi sợ, có thể nắm tay tôi một lát không?”
?
Một Alpha mà nói là sợ?
Lại còn hỏi cậu một cách cẩn thận như vậy?
Chu Nhạc nhìn Lục Tỉnh Nhiên đầy ngờ vực, như đang dùng ánh mắt để hỏi: Cậu nghiêm túc đấy chứ?
Lục Tỉnh Nhiên nháy mắt với cậu: Đúng vậy.
Chu Nhạc: … Nhưng mà biểu cảm của cậu không giống sợ tí nào, cảm giác giống như… hưng phấn thì đúng hơn.
Nhưng Chu Nhạc vẫn nắm lấy tay Lục Tỉnh Nhiên, cậu sợ anh sợ thật. “Cậu đừng sợ, chỉ là âm nhạc hơi hù người chút thôi, thực ra chẳng có gì đâu.”
Chu Nhạc học theo Lục Tỉnh Nhiên, ghé sát tai anh nhỏ giọng an ủi.
“Ừ, tôi không sợ.” Lục Tỉnh Nhiên thuận theo lời cậu, nhưng bàn tay dưới kia lại nắm rất chặt.
Chu Nhạc tưởng anh sợ thật nên cũng nắm chặt lại, rồi căng thẳng nhìn lên màn hình.
Lục Tỉnh Nhiên cụp mắt, bàn tay Chu Nhạc đang nắm lấy tay anh vẫn đang đeo sợi dây đỏ anh tặng hôm đó.
Vài phút sau, bầu không khí rùng rợn dần kết thúc.
Nam nữ chính xuất hiện, tình cảm thăng hoa trong khoang tàu vũ trụ và bắt đầu hôn nhau.
Cảnh phim đột nhiên trở nên ám muội, Chu Nhạc lúc này vẫn đang nắm tay Lục Tỉnh Nhiên, thực sự có chút không hợp lý.
Cậu muốn rút tay về nhưng vào thời điểm này thì lại quá lộ liễu.
Thế là cậu thử nới lỏng lực đạo, giây tiếp theo đã bị người ta nắm chặt lại.
Thậm chí từ chế độ nắm tay thân thiện chuyển sang mười ngón đan vào nhau.
Mắt Chu Nhạc trợn tròn.
Ngược lại, Lục Tỉnh Nhiên với đường nét nghiêng im lìm, nhìn thẳng về phía trước.
Cứ như thể nam nữ chính bên trong không phải đang hôn nhau mà là đang giết nhau, và anh là người qua đường đang lạnh lùng đứng bên cạnh phân tích vậy.
Trong phim, nam chính đã ép nữ chính vào ghế khoang tàu, vừa hôn vừa đưa bàn tay còn lại vào dưới váy cô ấy.
Chu Nhạc liếc mắt đi chỗ khác đầy bối rối, tim đập thình thịch, lòng bàn tay bị Lục Tỉnh Nhiên nắm lấy đã toát mồ hôi.
Không chịu nổi nữa.
Lần này Chu Nhạc dùng sức, quyết tâm thoát khỏi tay Lục Tỉnh Nhiên.
Đối phương dường như nhận ra động tác của cậu, liền lật tay ấn xuống, chẳng những không buông ra mà còn ấn tay cậu lên tay vịn của ghế. Cậu chẳng thể nhúc nhích được chút nào.
Chu Nhạc cuống quýt định lên tiếng thì Lục Tỉnh Nhiên quay đầu lại nhìn cậu, trên gương mặt đẹp trai hiện rõ vẻ không vui. Dường như đang trách cậu sao lại không yên phận như thế.
Chuyện này thì yên phận kiểu gì?
Sao anh có thể bình tĩnh như vậy chứ?
Khiến Chu Nhạc trông cứ như tấm chiếu mới vậy, tuy cậu đúng là chiếu mới thật.
Trên màn hình đã phát ra những âm thanh không mấy hòa hợp, nam nữ chính bắt đầu rồi?
???
Không phải chứ, phim này có tiêu chuẩn lớn thế sao? Không bị cấm à? Chẳng phải phim chiến đấu tinh tế sao? Chiến đấu kiểu này à?
Chu Nhạc ngồi không yên, hận không thể tìm cái lỗ nào chui xuống ngay tại chỗ.
Nhưng cậu lại bị Lục Tỉnh Nhiên ấn chặt không cử động được, cuống cuồng như con cá sống sắp bị cho vào nồi.
Dần dần, con cá này cũng cam chịu, nằm bẹp trên ghế nhắm mắt chờ bị mổ xẻ.
Đúng lúc này, người bên cạnh khẽ cười một tiếng.
Chu Nhạc hé mắt ra nhìn, Lục Tỉnh Nhiên nghiêng đầu đối mắt với cậu.
Ánh sáng ám muội từ màn hình chiếu lên mặt anh, khiến người ta trực tiếp thủng tim.
Có lẽ do ánh sáng mà ánh mắt Lục Tỉnh Nhiên cũng pha lẫn chút tình ý không lời.
Trên màn hình lại vang lên một tiếng động, nam chính âu yếm v**t v* thắt lưng nữ chính, ghé tai cô ấy nói những lời tình tứ.
Cùng lúc đó, Chu Nhạc cảm thấy có thứ gì đó chạm khẽ vào mu bàn tay mình.
Nhẹ nhàng, mang theo hơi ấm.
Ngón cái của Alpha đang v**t v* mu bàn tay cậu, từng chút từng chút một đầy vẻ trêu chọc.
Màn hình phim tối sầm lại, chỉ có hai người ở gần nhất mới nhìn thấy nhau.
Lục Tỉnh Nhiên ghé sát lại gần.
Chu Nhạc không biết anh định làm gì, cứ ngây người ra.
Đến khi phản ứng lại được thì trên môi đã thấy một sự mềm mại.
Anh ấn tay cậu, trong bóng tối, l**m môi cậu.
Hết chương 48
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]