Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện

Chương 49:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 49

Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan

Chu Nhạc không biết mình đã về nhà bằng cách nào, chắc là đi xe của Lục Tỉnh Nhiên về.

Suốt dọc đường đối phương dường như muốn bắt chuyện với cậu, nhưng Chu Nhạc không biết phải nói gì, cứ rụt vai cúi đầu ngồi sát một bên xe im lặng.

Lục Tỉnh Nhiên định nhích lại gần, Chu Nhạc liền né tránh.

Thế là Lục Tỉnh Nhiên cũng không nói gì nữa.

Sau khi xuống xe, Chu Nhạc lí nhí nói lời cảm ơn rồi quay người chạy biến lên lầu.

Về đến phòng ngủ, cậu mới dám há miệng th* d*c.

Lần này không phải mơ, cũng chẳng phải ảo tưởng, là thật.

Cậu và Lục Tỉnh Nhiên đã hôn nhau.

Cảnh tượng ở rạp chiếu phim như đóng băng trong não Chu Nhạc, ánh mắt rủ xuống của Lục Tỉnh Nhiên, hơi ấm trên môi, lực đạo nơi bàn tay, tất cả khiến lòng cậu rối bời thành một mảnh hỗn độn.

Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ?!

Lồng ngực như sắp nổ tung, tay chân đều bủn rủn.

Vừa nãy ở trước mặt Lục Tỉnh Nhiên, chỉ cần buông lỏng một hơi thở thôi là cậu có thể khuỵu xuống bất cứ lúc nào.

Xong đời rồi.

Cậu xong đời thật rồi.

Chu Nhạc cứ thế tựa lưng vào cánh cửa, ngồi thụp xuống sàn nhà.

**

Liên tiếp mấy ngày sau, Chu Nhạc không còn đi cùng Lục Tỉnh Nhiên nữa.

Đồng thời Lục Tỉnh Nhiên cũng không đến đón cậu, cứ như thể có thần giao cách cảm, cả hai đều lật sang trang mới cho ngày hôm đó, quay trở lại thời điểm hai người còn chưa thân thiết.

Chỉ là mỗi lần Lục Tỉnh Nhiên đi xuống phía dưới thu bài tập, tim Chu Nhạc lại chùng xuống.

Cảm giác vừa chua vừa chát, không cách nào nói rõ thành lời.

Không phải ghét bỏ.

Đúng vậy, cậu không hề ghét việc Lục Tỉnh Nhiên đối xử với mình như thế hôm đó.

Nhưng cậu không thể đối mặt nổi.

Vì vậy, chỉ có thể trốn tránh.

Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên phát hiện ra điểm bất thường: “Mày với lớp trưởng sao thế? Cảm giác cứ sai sai kiểu gì ấy.”

Lần nào Chu Nhạc cũng lảng tránh nói không có chuyện gì.

Phía Lục Tỉnh Nhiên cũng vậy, Thịnh Kỳ An và Trần Nam chẳng thèm quan tâm chuyện riêng của mình nữa mà ngày ngày canh chừng Lục Tỉnh Nhiên, như thể sợ anh xảy ra chuyện gì.

Bởi vì tình trạng hiện tại thực sự rất đáng sợ.

Trước đây Lục Tỉnh Nhiên trong mắt mọi người cao lắm chỉ là xa cách, lãnh đạm, nhưng tuyệt đối không phải kiểu tuyệt tình, còn bây giờ thì đúng là như vậy. Bất kể là đứng dậy trả lời câu hỏi, giảng bài cho người khác hay lúc họp lớp, Lục Tỉnh Nhiên đều giữ gương mặt lạnh băng, ngay cả khi cả lớp đều cười rộ lên thì đáy mắt anh cũng không có lấy nửa điểm ý cười.

Có lần Thịnh Kỳ An chợt nhớ ra điều gì đó, hỏi: “Có phải mày sắp đến kỳ mẫn cảm rồi không?”

Alpha chỉ khi đến kỳ mẫn cảm mới trở nên bất thường, tính toán thời gian thì Lục Tỉnh Nhiên cũng sắp đến lúc rồi.

Nhưng Lục Tỉnh Nhiên không trả lời, chỉ tiếp tục làm bài tập, điền đáp án vào trong ngoặc đơn.

Anh không hề nháp, chỉ nhìn một chút rồi viết thẳng vào.

Từ góc độ người đứng xem, anh bình tĩnh đến phát điên, lực hạ bút như chứa đựng sự tĩnh lặng trước cơn bão lớn.

Thịnh Kỳ An cảm thấy không ổn, chắc chắn đã xảy ra chuyện.

Một Alpha cận kề kỳ mẫn cảm sẽ không còn lý trí, nếu cứ kìm nén thế này thì không phải chuyện đùa đâu.

Còn nhớ hồi cấp hai, trong trường có một thầy giáo Alpha đang trong kỳ mẫn cảm không biết bị kích động gì mà đột nhiên phát điên ở hành lang, túm lấy một học sinh Omega định đánh dấu.

Dọa người đến mức hiệu trưởng bủn rủn chân tay, bảo vệ xông vào hết cũng không khống chế nổi, nhưng may là cũng không để hắn ta bắt được học sinh.

Sau đó cảnh sát đến, tiêm cho hắn ta một mũi ức chế cực mạnh mới khống chế được người.

Cuối cùng nghe ngóng tin hành lang trên diễn đàn trường, vợ của thầy giáo đó là một Omega đã ngoại tình với Alpha khác trong kỳ ph*t t*nh, còn đòi ly hôn. Đúng lúc hắn ta vào kỳ mẫn cảm, không có Omega an ủi lại gặp cú sốc phản bội nên dây thần kinh đứt phụt, không khống chế được mà phát điên. Suýt chút nữa thì bị phụ huynh học sinh tống vào tù, giờ thì đã nghỉ việc rồi.

**

Kỳ mẫn cảm của Alpha tuyệt đối không thể xem thường.

Thịnh Kỳ An là đồng loại nên thấu hiểu sâu sắc.

Còn nhớ lúc trước khi chưa bày tỏ lòng mình với Trần Nam, mỗi lần đến kỳ mẫn cảm là anh lại muốn lôi Trần Nam đến chỗ không người mà cưỡng ép, dù có phạm tội đi tù cũng thấy đáng.

Bây giờ nghĩ lại đúng là thấy sợ thật, anh không sợ hủy hoại chính mình mà sợ thật sự làm tổn thương Trần Nam, điều đó còn đau đớn hơn cả g**t ch*t anh.

“Chuyện là thế nào? Nói tao nghe xem.” Thịnh Kỳ An rót cho Lục Tỉnh Nhiên một ly rượu.

Lục Tỉnh Nhiên chẳng thèm nhìn, uống cạn một hơi.

Thịnh Kỳ An nhìn anh, khựng lại một chút.

Chưa đợi anh kịp rót tiếp, Lục Tỉnh Nhiên đã giật lấy rượu từ tay anh, tự rót hết ly này đến ly khác cho đến khi cạn sạch cả chai.

“Tao làm mất cậu ấy rồi.” Giọng Lục Tỉnh Nhiên vừa mở lời đã khản đặc.

“Cậu ấy sợ tao…”

“Nên bỏ chạy rồi.”

“Tao cứ tưởng cậu ấy thích, cậu ấy cũng từng hôn tao như thế, nhưng hóa ra cậu ấy vẫn ghét bỏ.”

“Cậu ấy ngay cả việc lại gần tao cũng không muốn nữa.”

“…”

Có lẽ rượu quá mạnh, một lát sau Lục Tỉnh Nhiên đã thấy dạ dày cồn cào, hormone adrenaline tăng vọt, nhưng cả người lại càng thêm u ám và lạnh lùng. Anh sắp không khống chế nổi pheromone của mình nữa rồi.

Thịnh Kỳ An vội vàng đưa anh lên xe, chuẩn bị đưa về nhà.

**

“Dạo này cháu làm sao thế hả?” Bác Chu nhìn hai đơn hàng bị trả về, vô cùng ngạc nhiên: “Chu Nhạc, cháu có biết tuần này cháu làm hỏng bao nhiêu đơn rồi không?”

“Khách bảo là đang gấp mà cháu lại giao nhầm?! Trước đây tốc độ của cháu đâu có thế, cháu giao cho nhà họ bao nhiêu lần rồi? Sao giờ vẫn nhớ nhầm địa chỉ được? Đầu óc cháu để đâu thế hả!”

Chu Nhạc cúi đầu xin lỗi: “Cháu xin lỗi, cháu xin lỗi bác Chu…” Không có gì để biện minh, đúng là cậu đã nhớ nhầm, lúc đi giao cũng tâm bất tại yên. Đến nơi gọi điện cho khách mới phát hiện mình giao cho vị khách của lần trước, hai nhà hoàn toàn ở hai hướng khác nhau, giờ có chạy qua cũng không kịp nữa.

Chuyện như vậy tuần này đã xảy ra ít nhất ba lần, thảo nào bác Chu nổi giận. Toàn là khách quen, vì tin tưởng nên mới đặt món, có người tăng ca đói rã ruột mới đặt mà lại để người ta chờ lâu như vậy, ai mà chẳng cáu.

Hơn nữa không chỉ là buổi tối giao hàng, ngay cả ban ngày ở trường Chu Nhạc cũng mắc lỗi một lần.

Vốn dĩ bạn ở lớp bên cạnh muốn nhờ cậu lấy món trứng xào cà chua, nhưng cậu lại lấy nhầm thành khoai tây sợi xào chua, người ta bị dị ứng khoai tây thế là coi như nhịn ăn luôn.

Chu Nhạc tiền chưa kiếm được đã phải đền tiền cơm cho người ta.

Trước đây chưa từng xảy ra tình huống như vậy, nhưng Chu Nhạc cũng biết tại sao.

Lúc đó, cậu nhìn thấy Lục Tỉnh Nhiên ở nhà ăn, chỉ một giây lơ đãng đó thôi, khi dì bán hàng hỏi lấy món gì cậu đã đáp bừa là khoai tây sợi, lúc nhận ra thì đã muộn.

Sau khi ngoan ngoãn chịu mắng xong, Chu Nhạc đạp xe về nhà.

Đã hơn mười giờ đêm, xung quanh rất yên tĩnh.

Hai hôm nay cậu đều về rất muộn, vắt kiệt sức mình đến mức rã rời, nhưng cậu vẫn mất ngủ, vẫn không ngủ được, vẫn cứ nhớ về nụ hôn ở rạp chiếu phim đó.

Ngay cả lúc này nghĩ lại, trong lòng vẫn nóng rực không thôi.

Hóa ra, lớp trưởng… thực sự thích cậu sao?

Cảm giác của cậu không sai.

Thế nhưng…

Điện thoại đột nhiên rung lên. Chu Nhạc dừng xe, lấy điện thoại ra — là Lục Tỉnh Nhiên gọi đến.

Tim cậu thắt lại, đập loạn nhịp không kiểm soát được.

Lớp trưởng, lúc này, giờ này lại tìm cậu sao?

Nhìn màn hình cuộc gọi một lúc, Chu Nhạc cắn môi rồi nhấn nút nghe.

Thời điểm này bên ngoài vẫn rất lạnh, nhưng lòng cậu lại nóng bừng lên.

“Alo, Chu Nhạc hả? Tôi là Thịnh Kỳ An đây.”

“… Ồ,” giọng Chu Nhạc trầm xuống, “Là cậu à.”

“Có chuyện gì không?”

Thoang thoảng bên đầu dây Thịnh Kỳ An có tiếng nói vọng lại: “Mày gọi cho cậu ấy rồi à?”

Là giọng của Lục Tỉnh Nhiên.

Chu Nhạc lập tức siết chặt điện thoại.

“Không gọi cho cậu ấy thì biết làm sao? Pheromone của mày sắp nổ tung rồi, muốn đi cấp cứu à?” Thịnh Kỳ An nói.

Tim Chu Nhạc lại thắt lên: “Pheromone gì? Cấp cứu gì? Lớp trưởng, lớp trưởng bị làm sao vậy?”

Thịnh Kỳ An không trả lời cậu, sau một hồi ồn ào mới nghe thấy giọng anh: “Cậu nói chuyện với cậu ấy đi, tôi xuống xe đây, hai người nói chuyện cho kỹ vào.”

Sau một hồi tạp âm, tiếng trong điện thoại dần yên tĩnh lại.

Một lúc lâu không có động tĩnh gì.

Chu Nhạc đưa điện thoại ra xa nhìn thử, cuộc gọi vẫn chưa ngắt.

“Alo? Lớp trưởng? Nghe thấy không?” Chu Nhạc dừng xe bên lề đường, cuống quýt giậm chân tại chỗ: “Cậu nói gì đi chứ, Lục Tỉnh Nhiên?! Cậu bị sao vậy?!”

Ở đầu dây bên kia, nghe thấy giọng nói đầy lo lắng sốt sắng, lông mày vốn đang nhíu chặt của Lục Tỉnh Nhiên dần giãn ra, cảm xúc trong mắt cũng trở nên ôn hòa.

“Không sao, uống hơi nhiều, pheromone bất thường là chuyện bình thường.” Lục Tỉnh Nhiên bình tĩnh giải thích.

Chu Nhạc khẽ chớp mắt.

Dù qua điện thoại, cậu vẫn nghe ra giọng nói điện tử của Lục Tỉnh Nhiên đã khản đi một tông, như thể nói một câu cũng rất tốn sức.

Anh thực sự đang không khỏe.

Trong đầu hiện ra gương mặt tiều tụy khó chịu của Lục Tỉnh Nhiên, Chu Nhạc cũng thấy đau lòng theo.

“Sao cậu lại uống rượu?” Chu Nhạc hỏi xong liền im lặng.

Đầu dây bên kia cũng im lặng cùng cậu.

Hồi lâu sau, cậu nghe thấy giọng nói khô khốc đến khản đặc của Lục Tỉnh Nhiên: “Vì đã làm sai chuyện.”

“…” Chu Nhạc không đáp lời.

Lục Tỉnh Nhiên hình dung ra dáng vẻ của Chu Nhạc: “Tôi cứ tưởng rằng cậu ấy thích tôi, kết quả là tôi tưởng bở rồi.”

Có lẽ vì say thật nên Lục Tỉnh Nhiên nói chuyện rất chậm, phối hợp với giọng nói trầm thấp nghe có vẻ vô cùng quyến luyến.

“Tôi rất muốn nói lời xin lỗi cậu ấy, nhưng lại không thể mở lời được, vì thích cậu ấy là thật, chưa được cậu ấy cho phép đã thích cậu ấy cũng là thật.”

Chu Nhạc siết chặt điện thoại, đầu ngón tay trắng bệch.

“Chu Nhạc.”

“Xin lỗi, đã làm cậu sợ.”

**

Chan: Không nhầm đâu nhé, Tiểu Lục nói “hắn” chứ không phải “ngươi” :v

Hết chương 49

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.