Chương 50
Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan
Ngày hôm sau Lục Tỉnh Nhiên không đi học, cả buổi sáng đều không thấy đâu. Ngay cả chủ nhiệm Hứa Duyệt cũng không biết, phải đến khi Thịnh Kỳ An ra mặt giải thích rằng anh thấy không khỏe nên xin nghỉ một ngày.
Cả lớp đều kinh ngạc.
“Gần ba năm rồi, đây là lần đầu tiên tao thấy lớp trưởng xin nghỉ đấy.”
“Chứ còn gì nữa? Nhưng mà chắc cũng phải nghỉ thôi, hắn là Alpha mà, năm nào chẳng có kỳ mẫn cảm? Kỳ mẫn cảm hắn không xin nghỉ à?”
“Không nghỉ đâu, nghe nói lớp trưởng có khả năng tự kiểm soát cực mạnh, buổi sáng tiêm xong mũi ức chế là cả ngày không sao hết.”
“Trời, thế thì hơi b**n th** quá nhỉ.”
Chưa bao giờ nghe nói Alpha nào có thể kiểm soát pheromone của mình trong kỳ mẫn cảm, điều này căn bản là không khoa học, vi phạm quy luật sinh học.
“Cũng có thể là do hãng thuốc ức chế của người ta xịn, ép xuống được.”
“À, cái này thì có khả năng đấy, dù sao nhà người ta có tiền, thuốc ức chế nào mà chẳng mua được, chắc chắn là loại tốt nhất rồi.”
“Nhưng đây đâu phải kỳ mẫn cảm, lớp trưởng bị làm sao thế? Tớ nhớ sức khỏe cậu ấy tốt lắm mà.”
“Ai mà biết được…”
Chu Nhạc nghe bọn họ bàn tán xôn xao mà lòng rối như tơ vò, cậu cũng muốn biết tình hình của Lục Tỉnh Nhiên, nhưng lại không dám đi hỏi Thịnh Kỳ An.
Càng không dám hỏi Lục Tỉnh Nhiên.
Những lời hỏi thăm trong khung chat WeChat cứ viết rồi lại xóa, xóa rồi lại viết.
Lý trí bảo cậu không được nghĩ, không được nhìn, không được phản hồi lại Lục Tỉnh Nhiên.
Họ không thuộc về cùng một thế giới, có lẽ là do pheromone, hoặc chỉ là hứng thú nhất thời, hay là muốn đổi gió, dù chắn hẳn Lục Tỉnh Nhiên không phải hạng người như vậy… nhưng họ quá không xứng đôi.
Lục Tỉnh Nhiên trong lòng cậu quá xa vời, xa đến mức cậu chưa từng nghĩ có ngày mình sẽ được nhắc đến cùng tên với anh. Trước đây vì pheromone không ổn định nên có chút ảo tưởng về anh, cậu đã thấy tự trách vô cùng, giờ đối phương lại nói thích cậu, cậu thật sự không biết phải làm sao.
Tối qua sau khi Lục Tỉnh Nhiên nói những lời đó, Chu Nhạc hoàn toàn ngây người, chưa kịp phản ứng thì anh đã cúp máy.
Nhưng như vậy cũng đúng, vì cậu cũng chẳng biết phải phản ứng thế nào.
Chu Nhạc ngẩng đầu nhìn chỗ ngồi trống bên cạnh Trần Nam, khẽ nhíu mày.
Sau giờ học, có người đến nhờ cậu đưa đồ sang khối 11, Chu Nhạc cũng chẳng muốn động đậy nên từ chối.
Hạ Lâm Xuyên ở bên cạnh thấy cậu đến tiền cũng chẳng buồn kiếm, còn tưởng mặt trời mọc đằng Tây.
Lâm Hiểu Hiểu cũng vậy, nhìn Chu Nhạc với ánh mắt kỳ lạ. Tuy cô không tán thành Chu Nhạc ở bên Lục Tỉnh Nhiên, nhưng thấy bạn thân buồn khổ như vậy, cô cũng thấy rất khó chịu.
“Thôi nào, thực ra mày cũng không cần phải thế này đâu, có khi là chúng ta nghĩ nhiều quá thôi, đúng không?” Lâm Hiểu Hiểu cố gắng an ủi. “Mày xem như Lưu Nghiên Nghiên ấy, lớp trưởng còn chẳng thích, nên càng không có khả năng…”
“Không phải nghĩ nhiều đâu.” Chu Nhạc ngắt lời cô, cụp mắt xuống: “Cậu ấy nói với tao rồi.”
Lâm Hiểu Hiểu sững sờ: “Nói gì cơ?”
Chu Nhạc im lặng hồi lâu: “Cậu ấy tỏ tình với tao rồi.”
Lâm Hiểu Hiểu: !!!
Hạ Lâm Xuyên: !!!
Mất một lúc lâu sau, hai người mới lấy lại được biểu cảm bình thường.
“Ai nói cơ? Lớp trưởng? Cậu ấy đích thân nói với mày s?” Sữa trên miệng Hạ Lâm Xuyên suýt thì rớt, Lâm Hiểu Hiểu vội ra hiệu cho cậu ta nói khẽ thôi.
Chu Nhạc gật đầu.
Lâm Hiểu Hiểu: “Mày đồng ý rồi à?”
Chu Nhạc lắc đầu.
Hạ Lâm Xuyên: “Mày từ chối rồi à?”
Chu Nhạc cũng lắc đầu.
Lâm Hiểu Hiểu sốt ruột đến chết mất, nhưng vẫn phải hạ thấp giọng: “Thế hai người hiện giờ… hiện giờ rốt cuộc là tình trạng thế nào?”
Chu Nhạc nhìn cô với ánh mắt mịt mờ xen lẫn cầu cứu: “Tao không biết nữa. Tao nên làm gì bây giờ?”
Lâm Hiểu Hiểu: “Làm sao tao biết được mày nên làm gì chứ?!”
Trời đất ơi, nam thần trong lòng cô thích người lại chính là người ngồi ngay cạnh mình, đây là thế giới thần tiên gì thế này?
Nam thần vốn xa tận chân trời không thể với tới của cô lại thích chính bạn thân cô? Nhất thời cô không biết nên suy sụp trước hay nên vui mừng trước nữa. Chuyện này khác gì cô bạn thân âm thầm hạ gục thần tượng của mình sau lưng đâu?!
Cuộc đời đúng là một sân khấu kịch lớn mà.
Buổi chiều, gần đến giờ tự học tối, Lục Tỉnh Nhiên cuối cùng cũng đến, anh đeo khẩu trang, trông vẫn còn hơi mệt mỏi.
Anh đến rồi, trái tim lơ lửng của Chu Nhạc mới thực sự hạ cánh, làm bài tập cũng thuận lợi hơn hẳn.
Vốn là hai tiết tự học tối, định dùng để làm bài tập, nhưng không hiểu sao lại biến thành buổi tranh luận môn Sinh học.
Cả lớp chia thành tám nhóm, mỗi nhóm sáu người, bốc thăm quyết định số nhóm, thảo luận về vấn đề đột biến gen di truyền trội lặn.
Bốn nhóm bên chính phương, bốn nhóm bên phản phương, trong lúc đó sẽ có lãnh đạo nhà trường đi thị sát. Chắc là có cuộc kiểm tra đột xuất hoặc cần quay tư liệu nên bắt lớp 3 làm gấp.
Đại khái chỉ là diễn kịch thôi, cứ diễn cho tốt là được.
Chẳng mấy chốc, mọi người bắt đầu bốc thăm.
Trùng hợp thay, Chu Nhạc và Lục Tỉnh Nhiên bốc trúng cùng một nhóm, còn có cả Thịnh Kỳ An, Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên.
Trần Nam không phục: “Mọi người có gian lận không đấy? Sao năm người bọn mày lại cùng một nhóm?”
“Tao đi cướp số của người kia về đây.”
Nói rồi định đứng dậy thì bị Thịnh Kỳ An ngăn lại: “Mày ở nhóm mấy?”
Trần Nam: “Bốn.”
Thịnh Kỳ An quay người tìm đại một người ở nhóm 4, đổi mẩu giấy với người ta, thế là anh trở thành người của nhóm 4.
Người được đổi thấy được cùng nhóm với Lục Tỉnh Nhiên thì mừng rỡ đến mức không biết trời trăng gì nữa.
Trần Nam thấy Thịnh Kỳ An đắc thắng vẫy vẫy mẩu giấy với mình thì vẻ mặt không vui, hừ lạnh: “Khoe khoang cái gì? Mỗi mày nhân duyên tốt chắc?”
Miệng thì nói vậy nhưng chân lại bước nhanh về phía bàn thảo luận nhóm 4, ngồi sát bên cạnh Thịnh Kỳ An.
Khi Lục Tỉnh Nhiên cầm bảng kẹp tài liệu đi tới, bàn của Chu Nhạc gần như nghẹt thở.
Thực sự là quá đẹp trai và đầy áp bức, khiến người ta vô thức muốn bước theo nhịp chân của anh.
“Chào, chào lớp trưởng.” Lý Lệ, người mới chuyển từ nhóm 4 sang, phá vỡ bầu không khí gượng gạo trước tiên.
Cậu bạn Nhâm Hiểu ngồi bên cạnh cô không nhịn được cười: “Cậu nói như thể lần đầu tiên gặp lớp trưởng không bằng.”
“Thì đúng là chưa bao giờ tiếp xúc ở cự ly gần thế này mà, cười cái gì mà cười?”
Trong một nhóm, ngoại trừ hai người họ ra, tất cả những người còn lại đều giữ im lặng.
Chu Nhạc quan sát Lục Tỉnh Nhiên, dường như muốn đọc được thông tin gì đó từ gương mặt anh, nhưng chẳng có gì cả, Lục Tỉnh Nhiên thậm chí còn không ngẩng đầu nhìn cậu, chỉ có thể thấy lờ mờ những tia máu đỏ trong mắt anh.
Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên nhìn nhau, cũng chẳng biết nói gì.
Cả nhóm ngoại trừ hai người mới đang cực kỳ hưng phấn ra thì bốn người còn lại chỉ có im lặng và im lặng.
Các nhóm khác đã bắt đầu thảo luận sôi nổi, chỉ riêng nhóm này là gượng gạo cực điểm, cứ như chưa từng gặp mặt bao giờ.
Lý Lệ nhìn Lục Tỉnh Nhiên, thầm nghĩ lạ thật, sao lúc này lớp trưởng lại không lên tiếng? Chẳng lẽ cậu ấy không nên đứng ra tổ chức sao? Cuối cùng thấy tình hình không ổn, muốn để lại ấn tượng ham học hỏi trước mặt Lục Tỉnh Nhiên, cô chủ động nói: “Tớ cũng chưa tham gia phản biện bao giờ, chỉ mới xem qua thôi, hay là chúng mình cứ trình bày quan điểm cá nhân về kiến thức này trước đi.”
Không ai phản đối, nhưng cũng không ai hưởng ứng.
Lý Lệ liền chọn người dễ bắt nạt nhất trong số mọi người: “Chu Nhạc, hay là cậu nói trước đi, về điểm kiến thức này này.”
Cô đương nhiên không thể nói đầu tiên, tốt nhất là để người đầu tiên nói xong mà chẳng có gì, sau đó cô sẽ bổ sung quan điểm một cách hào phóng, gãy gọn, thế là hình tượng của cô chẳng phải sẽ được dựng lên sao!
Đúng như cô nghĩ, Chu Nhạc ấp úng mãi không nói nên lời, môn Sinh học của cậu rất bình thường, chỉ toàn học thuộc lòng, phần tính toán di truyền này cậu còn chưa tính thông, nói gì đến đưa ra quan điểm tranh luận, tính cách của cậu cũng không phải kiểu hay tranh biện.
Nhìn Chu Nhạc lắp bắp không nói thành câu, Lý Lệ thấy cơ hội của mình đã đến, vừa định mở miệng thì Lục Tỉnh Nhiên đã tiếp lời cho Chu Nhạc. Anh khẳng định những gì cậu vừa nói trước, sau đó trình bày thay cho cậu, nói xong liền Q* Lý Lệ tiếp tục lời của anh.
(*hình như là nhắc đến thì phải, kiểu như @ khi chat nhóm ý)
Lý Lệ đương nhiên chẳng nói được gì, quan điểm của Lục Tỉnh Nhiên đâu phải ai cũng dễ dàng hiểu được?
“À… tớ thấy… tớ nghĩ là… ừm tớ…” Cả bàn ngồi chờ cô ấp úng, giờ thì cô đã nếm trải được sự gượng gạo của Chu Nhạc lúc nãy rồi.
“Tớ nghĩ chúng ta có thể bắt đầu từ điểm này—”
“Được rồi, chúng ta viết những luận điểm có thể tranh luận ra giấy, sau đó cùng thảo luận.” Lý Lệ vừa tìm thấy chút cảm hứng thì lập tức bị Lục Tỉnh Nhiên đánh bật về nguyên hình, đành phải nuốt lời định nói vào trong.
Lục Tỉnh Nhiên vừa dứt lời, mọi người bắt đầu lật sách Sinh học tìm kiếm.
Đúng lúc này, một vật gì đó rơi ra từ trong sách của Lục Tỉnh Nhiên.
Đó là một tấm ảnh thẻ, trong ảnh là một nam sinh cười rạng rỡ và thuần khiết, rất có sức hút, khiến người ta thấy vô cùng dễ chịu.
Tấm ảnh rơi ngay chính giữa bàn, tất cả mọi người đều nhìn thấy.
Bầu không khí đột nhiên rơi vào im lặng.
Nhâm Hiểu nghiêng đầu, nhìn kỹ tấm ảnh từ trên xuống dưới: “Ơ, Chu Nhạc, đây chẳng phải là cậu sao?”
“Cậu chụp lúc nào đấy? Trông đẹp thế.”
“…”
Đương nhiên Chu Nhạc biết đó là mình, ngay từ khoảnh khắc tấm ảnh rơi ra cậu đã biết rồi.
Lục Tỉnh Nhiên không nói gì, nhặt lại tấm ảnh, kẹp lại vào trong sách rồi đóng lại. “Bây giờ bắt đầu viết đi, 15 phút sau chúng ta thảo luận.”
Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên nhìn nhau, rồi cả hai đều không hẹn mà cùng nhìn về phía Chu Nhạc.
Phía ngoài tầng hai nhà thi đấu, buổi trưa, Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên đưa Chu Nhạc đến đây.
Lâm Hiểu Hiểu mua cho Chu Nhạc một bình trà sữa Ba Ba, còn mua cho Hạ Lâm Xuyên một bình đồ uống ngon lành.
Lâm Hiểu Hiểu nói với Chu Nhạc: “Tao rút lại những lời đã nói trước đây, mày có thể hẹn hò với lớp trưởng được không.”
“…”
Lâm Hiểu Hiểu: “Tao sai rồi, hôm nay nhìn thấy dáng vẻ của cậu ấy tao phát điên mất, đây là lần đầu tiên tao thấy cậu ấy như vậy, tao đau lòng chết mất thôi hu hu hu hu.”
“Cậu ấy vậy mà giấu một tấm ảnh thẻ của mày đấy hu hu, đó là tấm ảnh bọn mày chụp hồi thi đấu lần trước đúng không?”
Chu Nhạc cụp mắt, im lặng gật đầu.
Đó là tấm ảnh họ chụp cùng nhau lần trước.
Nhưng đáng lẽ chỉ có bản điện tử, bản cứng là nộp trực tiếp cho trường.
Vì vậy, hoặc là Lục Tỉnh Nhiên đã xin bản điện tử của cậu rồi tự in ra, hoặc là anh đã xin trường.
Dù là cách nào thì chắc chắn anh đã âm thầm trân trọng cất giữ nó từ lâu rồi.
Chu Nhạc ôm trà sữa, sắc mặt càng thêm nặng nề, một ngụm cũng uống không trôi.
Lâm Hiểu Hiểu: “Cậu ấy vậy mà giấu lâu đến thế hu hu hu hu!”
Với tư cách là một fan cuồng của Lục Tỉnh Nhiên, cô sắp tan nát trái tim rồi.
Hạ Lâm Xuyên cũng lắc đầu liên tục: “Tao thật sự không ngờ lớp trưởng lại là người… khụ, thâm tình như thế.”
Những người không biết nội tình thực ra thấy bình thường, chắc chỉ nghĩ Lục Tỉnh Nhiên là lớp trưởng nên giữ ảnh của Chu Nhạc để làm việc gì đó thôi. Dù sao thỉnh thoảng trường cũng tổ chức nộp tài liệu này kia, đều do cán bộ lớp phụ trách. Vì vậy trong mắt người khác, việc một tấm ảnh của Chu Nhạc rơi ra từ sách của Lục Tỉnh Nhiên cùng lắm chỉ khiến họ thấy hơi lạ chứ không nhận ra ý đồ gì khác.
Nhưng Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên biết rõ, nói không cảm thán là dối lòng.
Ba người vừa cảm thán vừa đi về phía cầu thang, đối diện là ba bóng người, không lệch đi đâu được, chính là nhóm ba người Lục Tỉnh Nhiên.
Hai nhóm gặp nhau, vô cùng gượng gạo.
Im lặng nhìn nhau không nói nên lời.
Ngoại trừ Trần Nam.
“Chu Nhạc? Giờ này mà mày vẫn chưa đi nhà ăn à?” Trần Nam lấy làm lạ, thường thì buổi trưa rất hiếm khi thấy Chu Nhạc thong thả ở trường như thế này, nhất là vào giờ cơm. Có lúc tiếng chuông tan học còn chưa dứt Chu Nhạc đã xuống đến dưới lầu rồi.
Chưa đợi Chu Nhạc trả lời, Thịnh Kỳ An đã kéo hắn đi trước.
“Ơ mày làm gì thế Thịnh Kỳ An, bỏ tao ra.” Giọng Trần Nam xa dần.
Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên biết ý liền đi xuống lầu.
Chớp mắt chỉ còn lại Lục Tỉnh Nhiên và Chu Nhạc đối diện nhau.
Không ai nói lời nào.
Lục Tỉnh Nhiên không rời đi, nhưng cũng không có ý định bước lại gần cậu.
“Lớp trưởng, cậu vẫn ổn… chứ?” Chu Nhạc bước lại gần một bước, đồng thời Lục Tỉnh Nhiên lùi lại một chút.
Bàn tay đang cầm trà sữa của Chu Nhạc khựng lại.
Lục Tỉnh Nhiên nhìn cậu, trên mặt là một biểu cảm vô cùng xa cách.
Chu Nhạc hụt hẫng, cậu nhìn Lục Tỉnh Nhiên.
“Tớ… tớ chỉ muốn xem cậu có sao không thôi…”
Lục Tỉnh Nhiên cụp mắt, trong tầm mắt vẫn có thể thấy Chu Nhạc đang đeo sợi dây đỏ anh tặng.
“Không sao.” Giọng Lục Tỉnh Nhiên hơi thấp, “Vừa nãy tôi có hút thuốc, cậu đừng ngửi.”
Alpha khi cận kề kỳ mẫn cảm thì pheromone sẽ không ổn định, đầy tính công kích, anh sợ Chu Nhạc sẽ bị dọa sợ.
Thế nhưng, người nọ vẫn cứ sáp lại gần.
Một cách vô tâm vô phế, đưa trà sữa chưa uống và ống hút đến trước mặt anh.
“Cái này ngon lắm, hay là cậu uống thử một chút đi?”
“Đồ ngọt có thể khiến tâm trạng tốt lên một chút đấy.”
**
Chan: Ẻm tiếc tiền nên chưa hề chủ động mua trà sữa uống, lần đầu được tặng trà sữa ẻm mang về cho mẹ, lần thứ 2 thì cho anh Lụccccccccccccc. Không nói yêu nhưng hành động nào cũng là tình iuuuuuuuuuuuuuuu eo ơi
Hết chương 50
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]