Chương 51
Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan
Lục Tỉnh Nhiên không nói gì, ngẩng đầu nhìn cậu.
Chu Nhạc bị anh nhìn đến mức căng thẳng, bàn tay cầm trà sữa cũng đổ đầy mồ hôi.
“Trà sữa không thể khiến tôi vui được.” Lục Tỉnh Nhiên khựng lại một lát.
“Người mới có thể.”
“…” Chu Nhạc như bị câu nói này làm cho bỏng rát, rụt tay cầm trà sữa lại.
“Xin lỗi,” Lục Tỉnh Nhiên nhận ra mình nói sai, trầm giọng xin lỗi.
“Không có!” Chu Nhạc vội vàng giải thích, nhưng cũng không biết nói gì cho phải, “Là tớ, là tớ xin lỗi mới đúng.”
“Xin lỗi… Lớp trưởng, tớ…”
Những lời này lọt vào tai Lục Tỉnh Nhiên chẳng khác nào dao đâm vào tim, Trong thời kỳ cơ thể đặc thù, anh không thể khống chế nổi cảm xúc của mình.
“Ngại quá,” anh cắt ngang lời Chu Nhạc, “Tôi còn có việc, đi trước đây.”
“… Ơ, được.”
Nhìn bóng lưng Lục Tỉnh Nhiên rời đi, Chu Nhạc đứng chôn chân tại chỗ nhìn theo rất lâu. Tuy rằng các Alpha đều cao lớn, nhưng không hiểu sao nhìn từ phía sau, bóng lưng anh lại cô độc và lặng lẽ đến thế.
**
Lúc về nhà, trong đầu Chu Nhạc toàn là hình bóng Lục Tỉnh Nhiên.
Thần thái của anh, dáng vẻ của anh, bóng lưng của anh.
Buổi tối khi đến chỗ bác sĩ Tiểu Trương mua thuốc cho mẹ, cậu còn bị đối phương nhận ra điểm khác lạ.
“Sao thế, cái bộ dạng này là sao?” Tiểu Trương nói: “Ai không biết nhìn vào còn tưởng nhóc đến chỗ tôi mua thuốc độc đấy.”
Chu Nhạc lý nhí nói: “Không có gì.”
Tiểu Trương liếc cậu một cái.
Đúng lúc này, một cô gái bước vào, là một Omega.
Ngay khi cô ấy vào, Chu Nhạc đã ngửi thấy mùi pheromone.
Cô gái đó vẻ mặt lo lắng, hai tay ôm lấy cơ thể mình: “Bác sĩ, có thuốc ức chế và thuốc ngăn mùi cho Omega không? Hình như tôi… hình như sắp đến kỳ ph*t t*nh rồi.”
Chu Nhạc nghe thấy, vô thức lùi lại một bước.
Bác sĩ Tiểu Trương cũng không dám chậm trễ, nhanh chóng lấy từ tủ thuốc ra: “Cái này 1000, cái kia 250, quét mã đi.”
Cô gái đang gấp nên cũng không quản nhiều, quét mã xong cầm thuốc quay người chạy biến.
Chu Nhạc ngạc nhiên: “Sao anh bán cho chị ấy đắt thế?”
Nhất là thuốc ức chế, loại 80 tệ mà anh bán tận 1000? Đây không phải là ăn cướp thì là gì?
Tiểu Trương: “Gì cơ? Giá vốn dĩ là thế mà.”
“? Chẳng phải giá đã được bình ổn xuống rồi sao? Trước đây anh bán cho em thuốc ức chế có 80, thuốc ngăn mùi 40 mà.”
Tiểu Trương cười khẩy: “Đó là với nhóc thôi, đúng là giá đã được bình ổn thật.”
Chu Nhạc không hiểu: “Ý anh là sao?”
Tiểu Trương thấy không giấu được nữa, đành phải đưa lịch sử trò chuyện giữa mình và Lục Tỉnh Nhiên cho cậu xem. Mỗi lần chuyển khoản, mỗi lần dặn dò tỉ mỉ, cả những lần hỏi thăm tin tức cậu bị ốm từ phía xa… tất cả ùa đến trước mắt Chu Nhạc.
[Hôm nay sắc mặt cậu ấy có khá hơn chút nào không?]
[Phiền anh lấy loại thuốc tốt nhất cho cậu ấy, tôi sẽ thanh toán, cảm ơn.]
[Hôm nay cậu ấy vẫn ổn chứ?]
[Cảm ơn, làm ơn trông nom cậu ấy giúp tôi thêm một chút, phiền anh rồi.]
[…]
Tay cầm điện thoại của Chu Nhạc run bần bật.
Cậu không thể tưởng tượng nổi tâm trạng của Lục Tỉnh Nhiên khi làm những việc này, chỉ nhìn những dòng chữ lạnh lẽo thôi cũng đủ cảm nhận được một trái tim nóng hổi, cháy bỏng ở phía bên kia.
“Đây là… từ bao giờ?” Cậu hỏi, giọng gần như run rẩy.
Tiểu Trương trả lời: “Khoảng hơn một tháng trước đã bắt đầu rồi.”
“Nói thật lòng, thằng nhóc Alpha kia thực sự rất quan tâm đến nhóc đấy. Mỗi tối nhóc về nhà, nó đều ở trong xe dưới tầng khu nhà nhóc nhìn theo, lần nào tôi về muộn cũng thấy chiếc xe đó.”
Cổ họng Chu Nhạc thắt lại: “Mỗi… mỗi ngày?”
Tiểu Trương: “Dù sao thì lúc tôi đóng cửa, nó vẫn ở đó.”
“…”
Mắt Chu Nhạc bỗng chốc cay xè.
Cậu không biết mình về nhà bằng cách nào, chỉ thấy việc bước lên lầu thôi cũng đã vắt kiệt sức lực của mình.
Buổi tối nằm mơ cũng thấy Lục Tỉnh Nhiên, anh nhìn cậu rồi càng đi càng xa.
Cậu ở phía sau liều mạng đuổi theo, liều mạng hét lên nhưng không tài nào gọi anh lại được.
Chu Nhạc bị dọa tỉnh vào sáng sớm.
Sau khi nhận ra đó chỉ là một giấc mơ, cậu mới hoàn hồn lại.
Nhưng cậu vẫn thấy sợ hãi, lúc đi học cứ mải miết tìm Lục Tỉnh Nhiên, mãi đến gần 7 giờ Lục Tỉnh Nhiên mới xuất hiện.
Nhìn thấy bóng dáng anh, tim Chu Nhạc mới coi như bình ổn lại, nhưng vẫn cứ loạn cào cào.
Suốt cả tiết học, ánh mắt cậu không kìm được mà cứ hướng về phía Lục Tỉnh Nhiên ngồi phía trước.
Hết tiết, Chu Nhạc bị gọi vào văn phòng để phụ phát đề thi, ban cán sự lớp cũng đi, Lục Tỉnh Nhiên cũng ở đó. Mỗi người cầm một xấp, Chu Nhạc đứng bên cạnh đợi Lục Tỉnh Nhiên đưa cho mình. Cậu cứ thế lén lút nhìn anh.
Lục Tỉnh Nhiên đi tới, đưa xấp cuối cùng ít nhất cho cậu.
Chu Nhạc đưa tay đón lấy.
Mu bàn tay của Alpha khẽ lướt qua lòng bàn tay cậu.
Chu Nhạc vội vàng lảng tránh ánh mắt để che giấu sự hoảng loạn nhỏ nhoi trong lòng.
Lúc quay về, đúng lúc bắt gặp Lưu Nghiên Nghiên đang nói chuyện thầm thì với cô bạn thân ở hành lang.
Cô ấy chào Chu Nhạc một tiếng, Chu Nhạc thấy vậy cũng vẫy tay đáp lại.
Lưu Nghiên Nghiên nhìn bàn tay giơ lên của Chu Nhạc, nụ cười trên mặt đột nhiên tắt ngấm.
**
Tiết thứ ba, ngay trước giờ tan học, Chu Nhạc nhận được mẩu giấy của Lưu Nghiên Nghiên.
Cô ấy không nói cần gì, chỉ bảo cậu ra ngoài gặp một lát.
Lúc Chu Nhạc ra khỏi lớp không thấy Lục Tỉnh Nhiên đâu, trong lòng thoáng chút hụt hẫng.
Trước cửa lớp Lưu Nghiên Nghiên là một hành lang đọc sách nhỏ, bình thường giờ ra chơi có rất nhiều học sinh tụ tập ở đây, nhưng không hiểu sao hôm nay lại trông rất vắng vẻ. Chỉ có mình Lưu Nghiên Nghiên đang ngồi, còn bày sẵn hai ly trà chanh trái cây.
“Cậu đến rồi à?” Lưu Nghiên Nghiên cười hỏi. Có vẻ như cô ấy đã muốn nói chuyện với cậu từ lâu rồi. “Mau nếm thử đi, tôi mua cho cậu đấy, dạo này đang hot lắm, ngon cực.”
Chu Nhạc ngồi xuống, nhìn ly trà trái cây trước mặt, đột nhiên nhớ lại hồi đó cậu và Lưu Nghiên Nghiên quen nhau cũng là nhờ một ly trà sữa mà cô ấy muốn gửi cho Lục Tỉnh Nhiên. Chu Nhạc không uống, ánh mắt nhìn Lưu Nghiên Nghiên đầy vẻ mịt mờ và dò hỏi.
Lưu Nghiên Nghiên bật cười một tiếng: “Cậu thật sự rất đáng yêu.”
Đối với lời khen này, Chu Nhạc hoàn toàn ngơ ngác không hiểu gì.
“Lục Tỉnh Nhiên thích cậu cũng là chuyện bình thường.”
Chu Nhạc đờ người ra.
Lưu Nghiên Nghiên đánh giá gương mặt cậu: “Tuy tôi không nghĩ mình kém cạnh gì cậu, nhưng chuyện tình cảm đúng là không nói trước được, cũng chẳng giải thích nổi.”
Chu Nhạc mờ mịt: “Sao… sao chị lại biết?”
Lục Tỉnh Nhiên không thể nào nói với cô ấy được, Lâm Hiểu Hiểu và Thịnh Kỳ An càng không, vậy tại sao Lưu Nghiên Nghiên lại…
“Sợi dây chỉ đỏ kia, chẳng phải là do Lục Tỉnh Nhiên tặng sao?”
Chu Nhạc đưa tay lên.
Lưu Nghiên Nghiên đang nói đến sợi dây đỏ mà Lục Tỉnh Nhiên tặng cậu.
Đây chẳng phải chỉ là… một sợi dây đỏ bình thường thôi sao…?
“Mấy hôm trước có một buổi tiệc, tôi đã gặp Lục Tỉnh Nhiên ở đó. Trên bàn tiệc, có một dì nhắc đến chuyện đi chùa cầu nguyện, nói là con nhà dì ấy bị bệnh chữa mãi không khỏi, sau đó đi đến đó về thì mấy ngày sau đã khỏi hẳn.”
Chu Nhạc ngẫm nghĩ rồi tiếp lời: “Ngôi chùa đó, linh lắm.”
Lưu Nghiên Nghiên nhìn cậu: “Tất nhiên là linh rồi. Bởi vì dì ấy đã quỳ lạy suốt đoạn bậc thang dài 10 mét, mỗi bước một lần vái, mỗi bậc một lần quỳ, lạy đến tận điện chính mới cầu được một sợi dây đỏ đã được trụ trì trong chùa khai quang.”
Thân hình Chu Nhạc cứng đờ.
Cảm giác như có thứ gì đó nổ tung trong đầu.
Lưu Nghiên Nghiên: “Ngôi chùa đó ở khu vực ngoại ô, rất nổi tiếng, rất nhiều người giàu tìm đến cầu tài lộc, cầu con cái, cầu nhân duyên, cầu bình an. Nhưng vị trụ trì ở đó rất kỳ quặc, bất kể có quyên góp bao nhiêu tiền công đức, nếu không dùng tâm cầu xin như thế thì ông ấy cũng không khai quang cho. Mà cho dù có làm vậy nhưng tâm không thành thì ông ấy cũng mặc kệ.”
“Khi buổi tiệc đó kết thúc, tôi đã định đi, tôi muốn cầu nhân duyên với Lục Tỉnh Nhiên.”
“Nhưng đến nơi tôi lại chùn bước, những bậc thang đó quá khó để quỳ, toàn là đá mấp mô không bằng phẳng, chỉ mới quỳ một cái thôi đầu gối tôi đã đỏ ửng lên rồi.”
“Thế nhưng tôi không ngờ…” Lưu Nghiên Nghiên tự giễu cười một tiếng, “Lục Tỉnh Nhiên vậy mà lại cầu được nó cho cậu.”
…
Tim Chu Nhạc đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Cậu đứng bật dậy, nhìn Lưu Nghiên Nghiên, lồng ngực phập phồng liên hồi.
Sau đó như phát điên, cậu quay người lao về lớp.
Lục Tỉnh Nhiên! Cậu phải gặp anh ngay lập tức!
Hết chương 51
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]