Chương 52
Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan
Thế nhưng, Chu Nhạc lao về lớp như mũi tên rời cung lại không tìm thấy Lục Tỉnh Nhiên.
Không chỉ Lục Tỉnh Nhiên, ngay cả Trần Nam, Thịnh Kỳ An, Hạ Lâm Xuyên và Lâm Hiểu Hiểu đều không có mặt, lớp học bỗng chốc vắng đi quá nửa người.
“Lớp trưởng đâu rồi?” Cậu túm lấy một người hỏi.
“?”
“Tớ hỏi lớp trưởng đâu?! Lục Tỉnh Nhiên đâu?!”
Tiếng hét này làm mọi người xung quanh đều ngẩn ra. Người bị cậu túm cũng ngây người, đây là lần đầu tiên họ thấy Chu Nhạc nổi nóng, mãi mới phản ứng lại được.
“Bị… bị giáo viên đưa đi rồi.”
“Cái gì? Sao lại gọi là bị đưa đi?!”
“Kỳ mẫn cảm của cậu ấy tới rồi, đã báo cáo với giáo viên, Lão Phùng đưa cậu ấy đi cách ly rồi.” Nói xong, người nọ lại ra hiệu: “Cậu không thấy đám Alpha và Omega lớp mình đều đi hết rồi à? Đều bị cách ly cả rồi, bảo là lát nữa phụ huynh đến đón, giờ chúng ta đang ngồi tự học đây này.”
“…”
Chu Nhạc buông tay áo người đó ra.
Lúc này cậu mới nhận ra trong không khí còn vương lại mùi pheromone Alpha. Một sự lạnh lẽo như núi trống, toát lên vẻ cô độc và thương cảm khó diễn tả thành lời.
Cậu không biết kỳ mẫn cảm của Alpha là như thế nào, môi trường từ nhỏ đến lớn cũng không có ai nói cho cậu biết kỳ mẫn cảm và kỳ ph*t t*nh là ra sao.
Nhưng đều là những sinh vật đặc thù như nhau, kỳ mẫn cảm của Alpha chắc chắn cũng giống như cậu, đều chẳng dễ chịu gì.
Giống như lần trước cậu bị phát nhiệt, dường như chỉ có thể dựa vào pheromone Alpha mới sống nổi, khó chịu đến mức như sắp chết đi vậy.
Pheromone…!
Đúng rồi, cậu là Omega, cậu có pheromone, nếu đưa cho Lục Tỉnh Nhiên thì cậu ấy có thấy khá hơn chút nào không?
Cảm giác tội lỗi cực lớn hoàn toàn nhấn chìm lý trí của Chu Nhạc.
Cậu phát điên rồi, cậu bắt đầu chạy về phía phòng cách ly.
Tại hành lang, Lão Phùng và chủ nhiệm Hứa Duyệt đang cãi nhau nảy lửa.
Một người đòi mở họp hội đồng quản trị, nói cấp bậc của Lục Tỉnh Nhiên quá cao, kỳ mẫn cảm mất khống chế rất dễ gây ra sự cố ác tính, nên cho nghỉ học một tháng.
Hứa Duyệt không đồng ý, sắp lên lớp 12 rồi, Lục Tỉnh Nhiên là học sinh mũi nhọn của trường, càng cần phải chú trọng bồi dưỡng, sao có thể nghỉ học một tháng được? Cô cảm thấy Lão Phùng đang cố tình nhắm vào mình, chuyện bé xé ra to!
Hai người ai cũng giữ ý kiến của mình, không thể thống nhất.
Chu Nhạc đứng bên cạnh muốn xen vào cũng không xen nổi một lời.
Đúng lúc này, từ phòng giám sát bên cạnh phòng cách ly, hai bác sĩ trường chạy ra: “Không xong rồi, người của Trung tâm kiểm soát bệnh tật thành phố rốt cuộc đã đến chưa?! Nếu không ai đến tôi chỉ còn cách tiêm thuốc an thần cho cậu ấy thôi!”
Hứa Duyệt kiên quyết phản đối: “Không được! Thuốc an thần có hại cho não bộ, cậu ấy còn là học sinh, cậu ấy còn phải thi đại học nữa!”
Thuốc an thần chỉ dùng cho những Alpha gây nguy hiểm cho xã hội và không thể khống chế được, đối với tội phạm thì không cần nhân từ nên không quan tâm có hại cho thần kinh não của đối phương hay không. Nhưng Lục Tỉnh Nhiên thì khác, anh không phải tội phạm, anh còn cần dùng đến bộ não của mình.
“Thế vạn nhất xảy ra chuyện thật thì sao?” Bác sĩ cũng cuống lên, “Tôi đã tiêm cho cậu ấy hai mũi ức chế rồi, tiêm nữa là chết người đấy.”
Lão Phùng bực bội chỉ vào Hứa Duyệt: “Hỏi cô ta kìa, cái này không được cái kia không xong, cô nhất định phải để toàn trường gặp chuyện mới cam lòng à? Dù sao cô cũng là chủ nhiệm lớp, cô tự chịu trách nhiệm, không liên quan đến tôi!”
Thấy cuộc chiến lại nhen nhóm, Chu Nhạc trực tiếp hét lên ở bên cạnh: “Em được! Em là Omega, em có pheromone, em có thể an ủi cậu ấy, cứ để em vào là được!”
Cả ba người sững lại, đồng loạt nhìn về phía Chu Nhạc.
Ánh mắt Chu Nhạc kiên định và quyết tuyệt.
Cậu đã nói rồi.
Cậu đã nói ra bí mật rồi.
Sau này có lẽ trong trường sẽ không kiếm được tiền nữa…
Nhưng không sao cả, chỉ cần có thể cho cậu vào gặp Lục Tỉnh Nhiên, thế nào cũng được, trả giá gì cũng được!
Chu Nhạc đã tự công khai thân phận, nhưng không ngờ cả ba người có mặt đều nhìn cậu như nhìn kẻ ngốc.
“Chu Nhạc, về lớp đi!” Hứa Duyệt quở trách: “Em ở đây thêm dầu vào lửa làm gì?”
Omega cái gì chứ, học sinh cô dạy suốt hai năm trời, cô còn không rõ tình trạng thế nào sao?
Lão Phùng cũng cạn lời: “Em học sinh này làm sao thế, có việc của em ở đây à? Mau về lớp ngay, không là tôi trừ điểm rèn luyện đấy!”
Chu Nhạc sốt ruột đến mức muốn giậm chân, đúng lúc này, một nhân viên y tế từ phòng bác sĩ bên cạnh xông ra: “Không xong rồi! Cậu học sinh bên trong bắt đầu đập phá ghế rồi, không khống chế được nữa!”
“Hả?!”
Lão Phùng và Hứa Duyệt đều ngây người, hoảng hốt không biết phải làm sao.
“Mau mau mau! Thông báo cho tất cả học sinh A và O ở tầng ba nhanh chóng sơ tán.”
“Điện thoại của hiệu trưởng có ai nghe máy không? Người của Trung tâm kiểm soát bệnh tật đến đâu rồi?!”
Chu Nhạc nghe vậy cũng chẳng màng tới họ nữa, quay người chạy thẳng về phía phòng cách ly.
Chờ đến khi Hứa Duyệt phản ứng lại thì chỉ thấy bóng lưng Chu Nhạc đã xông vào bên trong.
“Chu Nhạc! Em quay lại cho cô!”
Cánh cửa phòng cách ly mở ra, dáng người gầy thanh mảnh không chút do dự lao vào.
Cửa đóng sầm lại.
Lão Phùng cũng hét lên khản cả giọng nhưng vô ích.
Họ định xông qua kéo Chu Nhạc lại thì bác sĩ đã kịp thời giữ họ lại: “Không được, các người không thể qua đó. Alpha lúc này có ý thức bảo vệ lãnh thổ cực mạnh, các người vào như thế là cố tình thách thức cậu ấy, cậu ấy sẽ càng trở nên bạo lực hơn, cái phòng cách ly này có khi bị cậu ấy đập nát mất.”
Lão Phùng và Hứa Duyệt nhìn cánh cửa đã đóng chặt trước mặt, lòng lạnh ngắt, hỏng rồi.
**
Trong phòng, Lục Tỉnh Nhiên hơi khom người, một tay đặt trên chiếc ghế đã đổ gục dưới sàn, không rõ là vừa đập phá xong hay định dựng nó dậy.
Xung quanh anh đều là những chiếc ghế nằm ngổn ngang.
Phòng cách ly trước đây là một phòng học, bàn ghế đều có sẵn và được xếp chồng ở phía cuối phòng.
Alpha dường như không ngờ sẽ có người vào, bàn tay đang siết chiếc ghế khựng lại.
Khoảnh khắc ngẩng đầu, bốn mắt nhìn nhau.
Trong mắt Lục Tỉnh Nhiên thoáng qua một tia ngỡ ngàng.
Anh đứng thẳng người, nhìn đối phương, rất lâu vẫn chưa hoàn hồn lại được.
Ngay khi anh vừa nhận ra Chu Nhạc trước mặt không phải ảo ảnh mà là sự thật, đối phương đột nhiên chạy về phía anh, lao thẳng vào lòng anh, ôm anh thật chặt. Cánh tay siết quanh eo anh đang run rẩy.
Mũi thoảng qua mùi hoa cúc La Mã thanh khiết ngọt ngào của Omega, sự tiếp xúc cơ thể mang lại cảm giác chân thực.
Anh giơ tay định chạm vào vai người trong lòng nhưng lại không dám.
Bàn tay Lục Tỉnh Nhiên khựng lại giữa không trung.
“Chu Nhạc.” Anh gọi khẽ bằng giọng khản đặc, không rõ là đang gọi người hay muốn đánh thức chút lý trí ít ỏi còn sót lại của mình.
Alpha trong kỳ mẫn cảm mà được Omega mình thích chủ động ngã vào lòng thế này, không ai có thể chịu đựng nổi. Ngay cả một Alpha có khả năng tự kiềm chế cực cao như Lục Tỉnh Nhiên, vào lúc này cũng sắp sửa sụp đổ.
“Cậu đừng sợ…” Gương mặt Chu Nhạc vùi trong lòng Lục Tỉnh Nhiên, giọng nói lí nhí nghẹn lại trước ngực anh. “Tớ đến bên cậu đây, cậu đừng sợ, có tớ ở đây rồi.”
“…”
Cuối cùng Lục Tỉnh Nhiên cũng đầu hàng.
Anh ôm chặt lấy Chu Nhạc, ghì chặt vai cậu vào lòng.
Hơi thở áp sát tai đối phương, thỏa sức hít hà mùi hương thuộc về cậu.
Không chút khách khí, thậm chí đã đến mức phóng túng.
“Em có biết mình đang làm gì không?” Alpha hỏi bằng giọng cực thấp ngay bên tai cậu.
Chu Nhạc bị hơi thở ngay sát sạt làm cho run rẩy, cậu vô thức rúc sâu hơn vào lòng Lục Tỉnh Nhiên hơn.
Alpha không để cậu toại nguyện.
Lục Tỉnh Nhiên kéo cậu ra, giữ lấy sau gáy, ép cậu phải đối diện với mình.
Gò má Chu Nhạc đỏ bừng, ánh mắt cũng mịt mờ không rõ.
Alpha trong kỳ mẫn cảm căn bản không hề thu lại pheromone của mình, dù chỉ là mùi hương tỏa ra qua da thịt cũng đủ khiến người ta mê đắm và sợ hãi.
Chu Nhạc chìm đắm trong làn pheromone ấy, duy trì được lý trí đã là dốc hết toàn lực rồi.
“Em đến đây làm gì?” Lục Tỉnh Nhiên dán mắt vào mắt cậu, hỏi lại lần nữa.
Bởi vì đang kìm nén cảm xúc bản năng, hốc mắt Alpha đỏ rực, hơi thở dồn dập, ánh mắt lướt qua từng tấc trên gương mặt Chu Nhạc. “Chu Nhạc, tôi muốn một câu trả lời.”
Đầu óc Chu Nhạc ong ong, nhìn Lục Tỉnh Nhiên, nghe lời anh nói như thể ở tận chân trời mà lại như ngay trước mắt.
Pheromone Alpha lạnh lẽo như băng không hề khiến cậu thấy lạnh, ngược lại càng thêm nóng bỏng.
Khắp người đều nóng.
Một bàn tay cậu nắm lấy cổ áo đồng phục của Lục Tỉnh Nhiên, đầu ngón tay run rẩy.
“Đến để thích cậu…” Chu Nhạc ghé mặt sát lại gần Lục Tỉnh Nhiên hơn, như sợ anh không nghe thấy, cậu lặp lại lần nữa: “Tớ thích cậu, lớp trưởng.”
Lục Tỉnh Nhiên phải mất vài giây mới phản ứng được mình vừa nghe thấy gì.
“Em nói… là thật?” Cổ họng đắng ngắt, ngay cả giọng nói khi hỏi cũng xen lẫn một tia chua xót.
Chu Nhạc gật đầu, trên mặt là biểu cảm nghiêm túc không thể nghiêm túc hơn: “Thật.”
“Có điều… tớ vẫn chưa biết cách thả pheromone ra ngoài, tớ… tớ ôm cậu thế này, cậu có thấy khá hơn chút nào không?”
“Hoặc là, hoặc là cậu muốn làm gì tớ cũng được.”
Hàng mi của Omega khẽ run.
Cậu không biết chủ động giải phóng đủ lượng pheromone, nhưng nếu có Alpha dẫn dắt thì sẽ được. Đôi khi trong một vài tình huống đặc biệt, Omega dù có lãnh đạm đến đâu cũng sẽ bị khêu gợi đến mức tỏa ra mùi hương.
Lời hứa như vậy mang ý nghĩa gì là điều không cần nói cũng hiểu.
Đối với một Alpha đang trong kỳ mẫn cảm, nó chẳng khác nào tiếng sấm nổ ngang tai.
So với việc nói “mời bạn đến chiếm đoạt tôi” cũng chẳng khác là bao.
Lục Tỉnh Nhiên hít một hơi thật sâu.
Niềm vui sướng tột độ nhấn chìm anh.
Những gì ngày đêm mong cầu vậy mà hôm nay lại đạt được rồi.
Một mặt hoài nghi và ngỡ ngàng, mặt khác không thể khống chế được mà áp sát vào Chu Nhạc.
Lý trí bảo anh không được, vất vả lắm mới nhận được chút hồi đáp từ đối phương, không thể làm cậu ấy sợ hãi. Nhưng thực tế là anh đang ôm chặt người trong lòng, vùi đầu vào cổ cậu, hít thật sâu mùi hương trên người cậu, siết chặt eo cậu, lưng cậu, như muốn khảm người vào lòng mà nuốt chửng.
Chu Nhạc run rẩy đến mức tay không còn ôm nổi eo anh nữa.
Phía ngoài phòng cách ly, Hứa Duyệt và Lão Phùng đang theo dõi giám sát thấy cảnh này thì làm sao chịu nổi nữa?!
Lúc này họ cuối cùng cũng tin chuyện Chu Nhạc là Omega, chẳng màng đến bác sĩ trường nói gì nữa, kiên quyết đòi vào ngăn cản Lục Tỉnh Nhiên và Chu Nhạc. Nếu để một A một O làm ra chuyện gì đó trong trường thì cả hai người họ cũng không xong đời, thậm chí còn có khả năng bị xử phạt hình sự.
Nhưng họ vẫn không thể xông vào được, bảo vệ đã ra ngăn họ lại.
Bác sĩ thông qua loa phát thanh của phòng cách ly phát thông báo vào bên trong:
“Bạn học Lục Tỉnh Nhiên, yêu cầu buông bạn học Chu Nhạc ra ngay lập tức, yêu cầu buông ra ngay!”
“Bạn học Chu Nhạc, vì sự an toàn của em, yêu cầu mau chóng đi ra ngoài! Yêu cầu mau chóng đi ra ngoài!”
Tiếng loa chỉ có trong phòng cách ly mới nghe thấy.
Chu Nhạc nghe thấy thì giật bắn mình, run bắn lên trong lòng Lục Tỉnh Nhiên.
Lục Tỉnh Nhiên nhận ra sự bất an của cậu, càng ôm cậu chặt hơn.
Anh ngước mắt nhìn vị trí đặt loa, ánh mắt Alpha lạnh lùng y như pheromone của anh vậy.
“Lát nữa bịt tai lại nhé, được không?” Lục Tỉnh Nhiên cúi đầu, dịu dàng nói với người trong lòng.
Chu Nhạc không biết tại sao nhưng cũng làm theo.
Lục Tỉnh Nhiên một tay khẽ giữ lấy sau gáy cậu, ấn vào lòng mình. Tay kia vớ lấy chiếc giẻ lau bảng bên cạnh, ném qua một cách nhanh chóng và mãnh liệt.
Tiếng loa ồn ào khiến người ta bực bội im bặt ngay lập tức, tất cả màn hình trong phòng giám sát đều biến thành những mảng nhiễu trắng xóa.
Phía bên ngoài, mặt Lão Phùng và Hứa Duyệt cắt không còn giọt máu.
**
Chan: Tác giả kiểu, muốn viết gì đó hay ho hơn nhưng quên mất chúng nó mới học lớp 11 :v
Hết chương 52
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]