Chương 53
Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan
Phòng cách ly bây giờ không nhìn thấy gì nữa, nhưng ở phòng giám sát bên cạnh, nhóm Lão Phùng, Hứa Duyệt và bác sĩ lại chẳng dám có động tĩnh gì.
Alpha đã đập nát camera, chứng tỏ cậu ta đã bắt đầu mất khống chế.
Lúc này mà xông qua thì chẳng khác nào nộp mạng!
Nói là vậy, nhưng trách nhiệm làm giáo viên không cho phép họ bỏ mặc Chu Nhạc cho một Alpha đang sắp bạo tẩu.
Đang lúc đứng ngồi không yên thì “rầm” một tiếng, cửa phòng giám sát bị người ta tông cửa xông vào.
Một bóng người cao lớn, mang theo áp lực xâm lược cực mạnh lao tới
— Lục Tỉnh Nhiên.
“Này! Em làm gì đó! Đứng yên đó cho tôi!” Lão Phùng tuy lúc nãy còn lục đục với Hứa Duyệt, nhưng với tư cách giáo viên kỳ cựu vẫn dũng cảm đứng ra, cầm cái cây lau nhà định đe dọa, cảnh cáo Lục Tỉnh Nhiên không được lại gần.
“Thầy ơi, cứu người!”
Gương mặt Alpha đầy vẻ lo lắng, hoàn toàn không thấy chút khí thế đập camera hay loa phóng thanh lúc nãy.
Đến lúc này, mọi người mới phát hiện trong lòng Lục Tỉnh Nhiên còn đang bế một người ngất xỉu.
“Chu Nhạc!” Hứa Duyệt không quản nguy hiểm nữa, lao lên xem xét Chu Nhạc.
Bác sĩ cũng theo sát phía sau.
Lục Tỉnh Nhiên quỳ sụp xuống đất: “Em không biết chuyện gì xảy ra nữa, em chỉ đang ôm cậu ấy, cậu ấy đột nhiên lịm đi không còn sức lực.”
Alpha thực sự đã hoảng loạn rồi.
Giọng anh nghẹn ngào vì lo lắng, đôi mắt đỏ rực tràn đầy vẻ bất lực.
Lão Phùng nhìn anh một cái, những lời mắng mỏ định nói cũng không thốt ra được nữa.
Bác sĩ vạch mí mắt Chu Nhạc lên xem, rồi bắt mạch, bình tĩnh kết luận: “Không sao, chắc là bị pheromone của em làm cho choáng váng thôi.”
“Pheromone của em quá mạnh, mà cậu ấy chắc không phải là một Omega hoàn chỉnh, hoặc là thời kỳ ph*t d*c khá muộn nên chưa chịu nổi pheromone mãnh liệt như vậy của em.”
Lục Tỉnh Nhiên áy náy cúi đầu, giọng khàn đặc: “Lúc nãy… em không nên ôm cậu ấy…”
Nghe anh nói vậy, những người có mặt cũng chẳng nỡ trách cứ thêm điều gì.
Đúng lúc này, người của Trung tâm kiểm soát bệnh tật vừa vặn đến nơi để đưa Lục Tỉnh Nhiên đi.
Nhưng Lục Tỉnh Nhiên cứ ôm chặt Chu Nhạc không chịu buông tay.
Có lẽ là do bản năng cứng nhắc, lý trí bảo anh phải buông nhưng cơ thể không làm theo được.
Bác sĩ đành dỗ dành: “Em yên tâm, giao bạn học này cho tôi, tôi bảo đảm cậu ấy không sao đâu.”
Lục Tỉnh Nhiên ngước mắt lên, đôi lông mày lạnh lùng mang theo nét mịt mờ.
“Tôi biết em muốn đưa cậu ấy đi cùng, nhưng em thử nghĩ mà xem, Trung tâm kiểm soát bệnh tật là nơi toàn những Omega và Alpha đang mất khống chế, em đưa một Omega ph*t d*c chưa toàn diện như cậu ấy vào đó thì có hợp lý không?”
Lục Tỉnh Nhiên bị thuyết phục bởi lý lẽ này, chậm rãi buông tay.
Anh nhìn chăm chằm Chu Nhạc, trân trối nhìn người thương từng chút một bị bế ra khỏi vòng tay của mình.
Ánh mắt không nỡ rời đi dù chỉ một phân.
Ngay cả khi bị nhân viên y tế đưa đi, anh vẫn ngoái đầu lại nhìn Chu Nhạc đang được đặt nằm trên giường bệnh.
**
Lúc Chu Nhạc tỉnh lại, nhìn thấy tấm rèm trắng của phòng y tế, cậu còn tưởng mình vừa mơ một giấc mơ.
Cậu ngồi dậy, nhớ lại một lúc rồi vừa thấy người là hỏi ngay: “Lục Tỉnh Nhiên đâu rồi?”
“Bác sĩ ơi, lớp trưởng lớp em đâu rồi? Cái cậu Alpha bị tới kỳ mẫn cảm ấy.”
Bác sĩ liếc cậu một cái: “Em không hỏi thăm tình hình của mình trước à?”
Vừa dứt câu “em không sao”, cậu lại định hỏi về Lục Tỉnh Nhiên thì chủ nhiệm Hứa Duyệt từ bên ngoài bước vào, nhìn cậu với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
Chu Nhạc đột nhiên nhớ ra điều gì đó, cúi đầu im bặt.
“Nói đi, sao em từ Beta lại biến thành Omega rồi?!” Hứa Duyệt đi tới, đứng khoanh tay trước mặt cậu.
Chu Nhạc bước xuống giường, cúi gầm mặt, kể lại sơ qua tình hình của mình, vốn dĩ vì muốn kiếm thêm tiền phụ giúp gia đình nên mới nói dối. Không còn cách nào khác, với hoàn cảnh gia đình hiện tại, kiếm được tiền để đi học mới là đạo lý cứng nhắc nhất.
Nếu không nhờ những khoản “thu nhập thêm” từ việc giấu kín thân phận suốt mấy năm nay và việc ăn tiêu tiết kiệm, bây giờ cậu căn bản chẳng có cơ hội đứng trước mặt Hứa Duyệt nghe mắng. Hứa Duyệt cũng thực sự hiểu hoàn cảnh của cậu nên mới không nỡ nói những lời quá nặng nề.
Hứa Duyệt nghe kể mà lòng dần mềm xuống, không muốn mắng nữa, ai ngờ cậu đột nhiên bồi thêm một câu.
“Cô ơi, nhà trường muốn xử lý em thế nào cũng được, chỉ là… lớp trưởng đâu rồi? Cậu ấy vẫn ổn chứ ạ?”
“Sao em lại ở đây, chẳng phải em nên ở cùng cậu ấy sao?”
“Có phải đã xảy ra chuyện gì không, cậu ấy không sao chứ ạ?”
Chu Nhạc càng nói càng khẩn trương, không thấy bóng dáng Lục Tỉnh Nhiên đâu khiến cậu lo lắng khôn nguôi.
Hứa Duyệt không biết nói gì cho phải, cao giọng một tông: “Em còn lo cho cậu ta? Em biết mình là Omega mà còn dám đâm đầu vào trước mặt Alpha đang kỳ mẫn cảm, em có biết tôi với Lão Phùng sắp bị em dọa chết rồi không hả!”
Nếu Lục Tỉnh Nhiên thực sự không khống chế được mà làm ra chuyện gì ngay tại phòng cách ly, thì hay lắm, cô với tư cách chủ nhiệm lớp coi như “nổi danh” khắp thành phố luôn.
Chu Nhạc bị mắng đến nghẹn lời, lý nhí đáp: “Em… em chỉ muốn… muốn giúp cậu ấy thôi.”
Bác sĩ nghe thấy cũng bật cười: “Bạn học này, có ai giúp đỡ kiểu đó không?”
“Cũng vĩ đại đấy, tự đem mình dâng tận miệng người ta luôn.”
Chu Nhạc bị trêu đến mức ngượng ngùng, giọng nói càng nhỏ hơn: “Em… em không phải…”
Lúc đó trong đầu cậu chẳng còn gì khác ngoài việc Lục Tỉnh Nhiên đang rất khó chịu, đang rất cần cậu, và cậu phải nói cho anh biết rằng cậu thích anh. Còn việc bản thân có bị tổn hại hay không đã nằm ngoài phạm vi suy nghĩ của cậu rồi. Hơn nữa, bản năng mách bảo cậu rằng Lục Tỉnh Nhiên tuyệt đối sẽ không làm hại cậu.
“Lục Tỉnh Nhiên đã bị Trung tâm kiểm soát bệnh tật đưa đi cách ly rồi, Lão Phùng cũng đi theo.” Hứa Duyệt nói.
Chu Nhạc nghe xong liền hỏi: “Chỗ đó ở đâu vậy ạ? Em có đến được không?”
Bác sĩ: “Em còn muốn đi nữa?!”
Chu Nhạc: “Em muốn xem cậu ấy thế nào.”
Bác sĩ nói thẳng: “Em tốt nhất là đừng đi gặp cậu ta thì hơn.”
“Tôi chỉ hỏi em một câu thôi, em có cho cậu ta được không?”
“Dạ?” Chu Nhạc, một bé O vừa mới thả pheromone ra cách đó không lâu vẫn chưa kịp phản ứng với cách hỏi trực diện như vậy.
Hứa Duyệt đứng bên cạnh cướp lời: “Bác sĩ nói gì thế! Hai đứa nó mới bao nhiêu tuổi? Vừa mới thành niên, nhà trường tuyệt đối không cho phép chuyện đó xảy ra.”
Bác sĩ nghiêm túc phổ cập kiến thức cho Chu Nhạc: “Thế thì đúng rồi, em không cho được thì Alpha trong kỳ mẫn cảm chỉ có nước nhịn. Họ vừa phải chịu đựng nỗi đau sinh lý, vừa phải kìm nén xung động muốn chạm vào Omega, hai bên giằng xé còn hành xác hơn, chẳng khác gì bị lăng trì.”
“Em còn muốn đi không? Cứ yên ổn mà đợi đi. Lúc mới vào pheromone của bạn học kia sắp bùng nổ rồi, cũng vì thế mà em mới bị ngất đấy.”
“Vì tốt cho cả hai, thời gian này hai đứa có thể không gặp thì đừng gặp.”
Chu Nhạc sững sờ.
Cậu không ngờ hành động của mình lại khiến Lục Tỉnh Nhiên khó chịu đến thế… Cậu còn tưởng làm vậy là tốt cho anh.
Hình như cậu luôn làm những việc gây tổn thương cho anh.
Nghĩ lại vẻ mặt mình lúc từ chối anh trước đây, lòng Chu Nhạc đau thắt lại, lúc đó chắc Lục Tỉnh Nhiên còn buồn hơn bây giờ nhiều.
Tại sao cậu cứ luôn làm anh buồn lòng thế?
Một người tốt đến vậy mà.
Cảm xúc bị đè nén vô số lần giờ đây âm thầm tuôn trào nơi đáy lòng.
Trong lúc tâm thần loạn lạc, Chu Nhạc mới nhận ra, hóa ra cậu đã thích anh đến nhường này rồi.
**
Trường Nhất Trung lần đầu xảy ra tình trạng này, lãnh đạo nhà trường trực tiếp tìm Chu Nhạc để nói chuyện, nói cho sang chứ thực chất là mắng mỏ. Tuy Hứa Duyệt muốn lên tiếng giúp Chu Nhạc nhưng trước mặt cấp trên, cô cũng không dám nói gì nhiều.
Chuyện của Chu Nhạc nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, cũng chẳng gây ra ảnh hưởng gì quá nghiêm trọng, nhắm mắt làm ngơ là xong. Nhưng ngặt nỗi vị hiệu trưởng này vừa mới nhậm chức, đang muốn lập uy nên chuyện của Chu Nhạc vừa vặn đập ngay vào mắt hắn.
“Trường hợp của em, tôi phải báo cáo lên cấp trên. Che giấu thân phận Omega là lừa dối nhà trường, nếu cần thiết, chúng tôi chỉ còn cách khai trừ em.”
Khai trừ?!
Không chỉ Chu Nhạc, mà cả Hứa Duyệt và Lão Phùng ngồi đó cũng trừng lớn mắt. Việc này thực sự hơi nghiêm trọng quá rồi. Chu Nhạc ngoài việc hay đi làm thêm kiếm tiền bị Lão Phùng đuổi chạy khắp trường ra thì cũng là một học sinh ngoan, trước đó còn cùng Lục Tỉnh Nhiên đoạt giải thưởng, sao có thể khai trừ được. Hơn nữa trước đó cậu không có pheromone, một Omega không có pheromone thì coi như Beta bình thường cũng chẳng sai.
Đây thực sự là chuyện bé xé ra to. Lão Phùng và Hứa Duyệt liếc nhau, trong lòng đều hiểu rõ. Chẳng qua là thấy Chu Nhạc là con nhà nghèo, không có bối cảnh, không có tài nguyên, dù có khai trừ thật thì cũng chẳng có thế lực nào phản bác lại được, ngược lại hiệu trưởng còn được tiếng là quản lý giáo dục nghiêm ngặt.
Bàn tính này gảy thật là kêu.
“Muốn… muốn khai trừ em?” Vẻ mặt Chu Nhạc như sụp đổ đến nơi.
Đã lớp 11 rồi, sắp thi đại học đến nơi, nếu bị khai trừ thì… chẳng phải là phải tìm trường mới sao?
Vạn nhất không tìm được thì cậu không thể tốt nghiệp cùng khóa này được.
Chu Nhạc không ngờ sự việc lại nghiêm trọng đến thế, trong lòng đã bắt đầu hoảng loạn.
“Thưa hiệu trưởng, hoàn cảnh gia đình em thực sự là…”
“Đừng có đem chuyện gia đình ra nói với tôi! Tôi không ăn bài đó đâu!” Hiệu trưởng nghiêm giọng ngắt lời, “Tôi nói không được là không được! Em thu dọn đồ đạc chuẩn bị về nhà đi, ngày mai không cần đến nữa. Quyết định xử phạt lát nữa tôi sẽ bảo giáo viên chủ nhiệm gửi về tận nhà cho em.”
“…”
Sét đánh giữa trời quang!
Đầu Chu Nhạc ong lên một tiếng.
Cậu cầu cứu nhìn về phía Hứa Duyệt, nhưng Hứa Duyệt cúi đầu tránh đi ánh mắt của cậu.
Khoảnh khắc đó, Chu Nhạc đã biết kết quả.
Phía bên kia, Lão Phùng dường như định mở lời, nhưng bị hiệu trưởng lườm một cái sắc lẹm đành rụt lại.
“Vâng, em biết rồi… cảm ơn hiệu trưởng.”
Chu Nhạc cay đắng chấp nhận kết quả này.
Cậu cúi đầu, không biết phải nói chuyện này với Trình Oánh thế nào đây.
Vô thức, mũi cậu cay xè, hốc mắt cũng bắt đầu nóng lên.
Hiệu trưởng thấy phiền, xua tay định đuổi người, nhưng đúng lúc này cửa “cạch” một tiếng, có người không gõ cửa mà xông thẳng vào.
Hắn ngẩng đầu định mắng, nhìn kỹ lại thì là người quen.
Thịnh Kỳ An.
Trần Nam.
Hiệu trưởng lập tức đứng dậy đón tiếp, một câu cháu trai thân thiết còn chưa kịp thốt ra đã bị một chiếc điện thoại chìa ra trước mặt.
Thịnh Kỳ An mỉm cười nhã nhặn nhưng lạnh nhạt: “Điện thoại của chú em, phiền thầy nghe một chút.”
Hiệu trưởng ngẩn người một lát, sau đó vội vàng dùng hai tay đón lấy điện thoại, vâng dạ liên hồi.
Trước sự ngỡ ngàng của mọi người, vị hiệu trưởng vừa nãy còn cao giọng quát mắng Chu Nhạc bây giờ lại gật đầu khom lưng, phụ họa không ngớt, cứ như hai người hoàn toàn khác nhau vậy.
“Được được, tôi biết rồi, tôi biết rồi, ngài cứ yên tâm, đối với học sinh nghèo chắc chắn chúng tôi phải có sự quan tâm đặc biệt. Ngài cứ yên tâm, đây nhất định sẽ là một điển hình, dạ dạ, tốt tốt tốt, vâng vâng.”
Cuộc gọi kéo dài vài chục giây kết thúc, hiệu trưởng trả lại điện thoại cho Thịnh Kỳ An.
Vẻ mặt giận dữ lúc nãy lập tức biến mất, thay vào đó là một bộ mặt khác, liếc nhìn Chu Nhạc, dù trong lòng không cam tâm nhưng cũng buộc phải hạ mình.
“Chu Nhạc à, lúc nãy thầy chỉ dọa em một chút thôi, chứ không phải thực sự muốn em thôi học đâu.”
“Như thế này… ừm, hoàn cảnh gia đình em nhà trường đều nắm rõ, em cứ yên tâm, chắc chắn sẽ để em thuận lợi tốt nghiệp. Cố gắng chuẩn bị thi đại học là được, những việc khác không cần lo lắng.”
“Này Hứa Duyệt, cô giúp Chu Nhạc làm thủ tục, nhanh chóng cập nhật thân phận Omega của em ấy vào hồ sơ học sinh đi nhé, đừng làm gián đoạn việc học tập của em ấy. Ôi, chúng ta không thể từ bỏ những đứa trẻ nỗ lực vươn lên, đặc biệt là một học sinh chăm chỉ, hiếu học như Chu Nhạc, chúng ta phải xây dựng em ấy thành tấm gương điển hình…”
“…” Hứa Duyệt nghe mà nghiến răng nghiến lợi: “Vâng, thưa lãnh đạo, tôi hiểu rồi.”
Chu Nhạc vừa mới chuẩn bị tâm lý xong xuôi, bị cảnh tượng kịch tính này làm cho ngơ ngác.
Rốt cuộc là muốn cậu đi hay không muốn cậu đi đây?
Chưa kịp nghĩ thông suốt, cậu đã bị Trần Nam kéo tuột ra ngoài.
Đối phương lôi cậu ra góc tường, khoanh tay đánh giá từ trên xuống dưới: “Mày thực sự là Omega à?”
Chu Nhạc né tránh ánh mắt: “Ừm…”
“…” Trần Nam híp mắt lại: “Vậy nên, mày với anh Lục… thực sự hú hí với nhau rồi à?”
Hết chương 53
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]