Chương 54
Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan
Hú hí…
Chu Nhạc trợn tròn mắt: “Cái, cái gì? Cậu đừng nói bậy!”
Nói xong, chính cậu lại đỏ mặt trước.
Trần Nam ghé sát lại gần.
Chu Nhạc lùi sát đến mức lưng dán chặt vào tường.
Thấy chóp mũi Trần Nam sắp chạm vào hõm cổ của Chu Nhạc, Thịnh Kỳ An đứng bên cạnh nhíu mày kéo hắn ra xa.
Trần Nam “xì” một tiếng, cũng không nói gì thêm, chỉ nhìn Chu Nhạc với vẻ kỳ lạ hơn: “Sao tao chẳng ngửi thấy mùi gì trên người mày hết nhỉ? Mày là Omega thật à? Cảm giác chẳng khác gì Beta cả.”
Chu Nhạc mím môi không nói lời nào.
Trần Nam tiếp tục nói: “Hèn gì tao thấy mày với anh Lục cứ có gì đó kỳ kỳ, hóa ra hai chúng mày đã cấu kết với nhau từ lâu rồi.”
Chu Nhạc không nhịn được nữa: “Đó không phải gọi là cấu kết.”
Trần Nam cười: “Thế gọi là gì, gian díu à?”
Như thể bị hai chữ này làm cho bỏng rát, Chu Nhạc lập tức ấp úng: “Cảm, cảm ơn hai người đã giúp tớ, tớ… tớ có việc phải đi trước đây, sau này… sau này có dịp tớ sẽ mời hai người ăn cơm.”
Nói xong, Chu Nhạc còn cúi chào một cái rồi quay người chạy biến đi.
Trần Nam khoái chí: “Này, nói chứ, cái điệu bộ da mặt mỏng này của mày trông cũng giống Omega đấy chứ…”
Hắn quay người định tán dóc với Thịnh Kỳ An, ai ngờ thấy đối phương đang sa sầm mặt nhìn mình.
“Gì thế? Cái biểu cảm này là sao?”
Thịnh Kỳ An không nói lời nào, chỉ nhìn hắn đăm đăm.
Trần Nam lúc đầu còn không thấy gì, nhưng bị nhìn mãi cũng thấy chột dạ: “Gì chứ? Ghen cả với Chu Nhạc à? Đó là người của anh Lục mà, chẳng lẽ anh không biết ư.”
Hồi lâu sau, Thịnh Kỳ An mới thốt ra một câu: “Mùi của Omega thơm lắm à?”
Trần Nam cạn lời: “Lại nữa rồi, anh làm bằng bình giấm chua đấy à?”
Thịnh Kỳ An lạnh lùng nhìn hắn một lúc, rồi quay người định bỏ đi.
Nhưng đi không nổi.
Gấu áo bị ai đó không tình nguyện cho lắm túm lại.
“Mùi của anh mới thơm…” Vì vẫn chưa quen nói những lời sến súa trực tiếp như vậy, vành tai Trần Nam ửng hồng. “Mùi của anh là thơm nhất…”
Alpha khựng lại.
Khóe môi khẽ nhếch lên một tia ý cười.
Vẻ bại hoại trí thức được anh diễn tả đến cực hạn.
Trần Nam không nhìn thấy điều đó, chỉ thấy Thịnh Kỳ An mãi không chịu quay đầu lại, tưởng là vẫn chưa hết giận, trong lòng bắt đầu hoảng loạn thật sự.
Tuy hắn cũng không biết hiện tại mình và Thịnh Kỳ An là quan hệ gì, nhưng hắn không thể chịu được việc đối phương lạnh nhạt với mình, coi mình như người dưng qua đường.
“Em thực sự không có — ưm!”
Trong lối đi cầu thang, tại góc khuất mà camera không nhìn thấy, Thịnh Kỳ An ép Trần Nam vào đúng góc tường mà Chu Nhạc vừa đứng khi nãy, bắt hắn phải nếm trải thật kỹ mùi pheromone mà hắn thích.
**
Chu Nhạc tránh được Thịnh Kỳ An và Trần Nam, sau đó lại gặp Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên.
Với tư cách là những người bạn thân nhất, họ vậy mà không biết giới tính thực sự của Chu Nhạc!
Bảo không giận là không thể, nhưng khi thấy Chu Nhạc lặng lẽ cúi đầu, họ có kinh ngạc, nhưng xót xa nhiều hơn.
Gia cảnh của Chu Nhạc, cộng thêm thân phận Omega nữa, đúng là không thể tệ hơn được.
“Chu Nhạc.” Lâm Hiểu Hiểu đột nhiên trở nên nghiêm túc, ánh nắng ngoài cửa sổ hắt lên gương mặt thanh xuân non nớt của cô, nhưng lại mang vẻ trịnh trọng lạ thường.
“Chúc mừng mày trở thành Omega.”
“Mày phải biết rằng, trở thành Omega là một điều cực kỳ ngầu.”
“Tao và Hạ Lâm Xuyên sẽ luôn đứng về phía mày.”
Hạ Lâm Xuyên cũng rất trượng phu đấm tay vào ngực: “Có việc gì cứ nói với tao, tao bảo kê mày.”
Chu Nhạc nhìn hai người bạn thân thiết như người nhà trước mặt, lòng trào dâng niềm xúc động cay cay. Cậu định tiến lên ôm Lâm Hiểu Hiểu, nhưng chợt nhận ra nam nữ ôm nhau thế này không tiện, lại định ôm Hạ Lâm Xuyên, nhưng rồi thấy cũng không ổn. Ba người cứ thế đứng nhìn nhau rồi cùng bật cười.
Tối về nhà, Chu Nhạc đã phải chuẩn bị tâm lý rất nhiều, cậu thậm chí không dám tưởng tượng ánh mắt của Trình Oánh khi nhìn mình.
Chắc chắn không phải là trách móc, mà là xót xa, xót xa hơn bất cứ ai trên đời này.
Hít một hơi thật sâu, Chu Nhạc lên lầu, mở cửa.
Mẹ đang ngồi trên xe lăn đợi cậu, lặng lẽ đợi cậu.
Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, mọi sự kiên cường của Chu Nhạc lập tức sụp đổ.
“Mẹ.” Cậu gọi một tiếng, nước mắt không kìm được mà tuôn rơi.
Trình Oánh cũng đỏ hoe mắt, nghẹn ngào đáp lại một tiếng.
Bà nhìn con trai mình thật kỹ.
Tại sao bây giờ mới nhận ra nhỉ, rõ ràng con trai bà nhỏ bé và gầy gò như thế, sao chưa bao giờ bà nghĩ nó là một Omega cơ chứ.
Những năm qua, dầm mưa dãi nắng bên ngoài, nó đã phải chịu bao nhiêu khổ cực…
Đối với một gia đình Beta, giới tính AO cũng chỉ nghe loáng thoáng từ nơi khác, chẳng khác gì truyền thuyết. Bà vốn luôn nuôi dạy Chu Nhạc như một đấng nam nhi, chưa từng nghĩ nó là một Omega yếu đuối, ngay cả việc ra ngoài lúc nửa đêm cũng là một sự nguy hiểm. Chắc hẳn trong lòng nó cũng rất sợ hãi, vậy mà nó vẫn âm thầm chịu đựng suốt bấy lâu nay.
Bây giờ nghĩ lại vẫn thấy rợn người.
“Sau này buổi tối đừng ra ngoài nữa.” Trình Oánh nói: “Mẹ sẽ nói chuyện với bác Chu, sau này buổi tối con cứ ở nhà, chăm chỉ học tập, đợi lên đại học.”
“Tiền nong này nọ, mẹ sẽ nghĩ cách.” Sau này bà có thể thức khuya thêm chút nữa, hoặc dậy sớm hơn một chút để làm thêm cơm cuộn.
Chu Nhạc lại không nghĩ vậy.
Mỗi buổi tối đối với cậu cũng là một khoản thu nhập không nhỏ, sau này còn phải học đại học, không thể không kiếm tiền được.
Cậu hết lời trấn an mẹ, bảo đảm tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện gì, năn nỉ ỉ ôi mãi mẹ mới đồng ý cho cậu tiếp tục đi giao đồ ăn buổi tối.
Phía bác Chu cậu cũng không muốn giấu giếm nữa, thành thật khai báo việc mình là Omega.
Cậu biết điều duy nhất bác ấy ngại là sợ xảy ra chuyện phải chịu trách nhiệm, nên Chu Nhạc chủ động đề nghị ký giấy miễn trừ trách nhiệm, nếu xảy ra bất cứ sự cố nào cũng không liên quan đến bác Chu hay cửa hàng.
Không còn cách nào khác, cậu thực sự rất cần công việc này.
Bác Chu cũng thấy rõ tâm ý của cậu nên không nói gì thêm, ký giấy xong vẫn để cậu tiếp tục làm.
Nhưng bác vẫn âm thầm quan tâm cậu, không giao quá nhiều đơn và không để cậu làm quá muộn.
**
Phía Lục Tỉnh Nhiên, Chu Nhạc cũng không dám liên lạc, ngay cả nhắn tin WeChat hỏi thăm cũng không dám, sợ lại làm sai điều gì.
Cậu chỉ có thể nghe ngóng tình hình của anh qua miệng của Thịnh Kỳ An và Trần Nam.
Họ bảo sang tuần sau qua kỳ an toàn là anh có thể đi học bình thường được rồi.
Chu Nhạc cứ thế mong ngóng đến ngày đó.
Ở giữa, cậu còn tự tay làm cơm nắm rong biển mang cho Thịnh Kỳ An, nhờ đối phương mang cho Lục Tỉnh Nhiên một phần. Cậu không có cách nào khác để an ủi anh, chỉ có thể làm thế này thôi.
Để tỏ lòng cảm ơn, cậu mang cho mỗi người một phần, từ Thịnh Kỳ An đến Trần Nam.
Nhưng Thịnh Kỳ An nhất định không nhận phần cậu nhờ mang cho Lục Tỉnh Nhiên.
“Tại sao?” Chu Nhạc hỏi.
Thịnh Kỳ An: “Một Alpha đang trong kỳ mẫn cảm, mà thấy một Alpha khác mang đồ ăn do người mình thích làm đến, trên đó còn vương pheromone của người mà mình thích nữa, cậu nghĩ kết quả sẽ thế nào?”
“…” Chu Nhạc chớp chớp mắt.
Thịnh Kỳ An dãn cơ mặt, trong vẻ bình tĩnh lại pha chút điên cuồng: “Cậu muốn Lục Tỉnh Nhiên ném tôi từ tầng thượng biệt thự của nó xuống à?”
“…” Cuối cùng Chu Nhạc đành từ bỏ kế hoạch an ủi này.
Chu Nhạc cứ chờ mãi ở trường, chờ đến mức cậu tưởng như đã nửa năm rồi không được gặp Lục Tỉnh Nhiên.
Lần đầu tiên cậu cảm nhận được mùi vị của việc một ngày dài tựa năm dài.
Nhưng cũng may, một điều an ủi là sau khi các bạn trong trường biết cậu là Omega, họ không quá ngạc nhiên hay xa lánh như cậu tưởng, thậm chí số người tìm cậu nhờ chạy vặt còn tăng lên, số lượng người vào nhóm làm thêm tăng vọt.
Lúc đầu Chu Nhạc còn tưởng đời mình coi như xong khi bị lộ giới tính Omega, nhưng không ngờ việc này lại mở ra cho cậu một con đường mới.
Rất nhiều người vì cậu là Omega nên lại trở nên thân thiết với cậu hơn, thậm chí một số bạn Omega nam nữ hay ngượng ngùng khi gặp chuyện bất tiện còn đặc biệt tìm đến nhờ cậu giúp đỡ.
Bởi vì cậu là Omega, lại là con trai, không quá mạnh mẽ, pheromone cũng nhạt đến mức gần như không ngửi thấy, chẳng có ai thích hợp hơn cậu.
Chu Nhạc không những không bị tổn thất gì mà còn kiếm được bộn tiền, nhân duyên ở trường cũng không vì việc cậu giấu kín thân phận Omega mà tệ đi, ngược lại càng khiến người ta thấy xót xa cho cậu hơn. Mỗi lần thấy bạn cùng lớp nhiệt tình chào hỏi, Chu Nhạc đều thấy lòng mình mềm xèo.
Nhưng trong đó cũng không thiếu kẻ cố ý trêu chọc cậu.
Sáng thứ Sáu, Chu Nhạc trực nhật xong, đang giặt giẻ lau ở cửa sau lớp.
Sắp đến giờ tự học buổi sáng, lớp học ồn ào náo nhiệt, phía cuối lớp đang tụ tập một đám học sinh lười biếng không muốn vào tiết.
Thấy Chu Nhạc đang lụi cụi làm việc, họ nảy ra ý định trêu chọc vì tò mò.
“Chu Nhạc, mày là Omega thật à? Hèn gì trước đây tao cứ thấy mày càng ngày càng xinh ra, chắc chắn là mày tỏa pheromone quyến rũ tao chứ gì!”
“Này đừng nói nhá, Chu Nhạc, hê hê hê, cái mặt nhỏ này của mày cũng mịn màng đấy.”
Tất nhiên không phải là trêu ghẹo thật sự, chỉ là trò đùa nghịch của đám con trai với nhau, hồi trước khi Chu Nhạc còn là Beta họ cũng đùa như thế nên không nghĩ gì nhiều, họ cũng chưa hoàn toàn coi Chu Nhạc là một Omega thực thụ, dù sao thì pheromone cũng quá nhạt nhòa.
“Này Chu Nhạc mày đừng có né chứ, để tao sờ thử cái nào!”
Những bàn tay “tà ác” cứ thế sờ soạn khắp người Chu Nhạc, dồn cậu vào góc tường vẫn không chịu thôi.
Càng chơi càng hăng, năm ba người vây quanh Chu Nhạc mà thọc lét.
Chu Nhạc bị dồn vào một chỗ ngồi của ai đó ngay sát cửa sau ở dãy cuối, cậu cứ thế né tránh nhưng không thoát được, bắt đầu lí nhí xin tha.
Mấy nam sinh kia càng phấn khích hơn, hăng máu trêu chọc chẳng khác nào đám thiếu niên ác bá đang bắt nạt nhà lành.
Đúng lúc này, cửa sau lớp bị ai đó đẩy ra, một luồng gió lạnh thốc vào, lạnh thấu xương.
Nhóm người đang vây quanh Chu Nhạc khựng lại, quên hết mọi việc, thậm chí người còn run lên một cái.
“Thằng nào rảnh háng mở cửa sau —” ra thế?! Làm mọi người lạnh chết được!
Câu nói bị nghẹn đắng ngay trong cổ họng.
Đám “ác bá” đang hăng máu vừa quay đầu lại thì thấy Lục Tỉnh Nhiên một bên vai đeo cặp sách, đứng ở cửa sau, ánh mắt không chút cảm xúc nhìn qua.
Vù một cái, cái lạnh chạy thẳng lên tận đỉnh đầu.
Hết chương 54
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]