Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện

Chương 55:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 55

Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan

Ánh mắt của đối phương như muốn nạo xương, từng tấc từng tấc lướt qua bàn tay của mấy nam sinh đang đặt trên người Chu Nhạc.

Rùng mình…

Tất cả lập tức rụt tay lại, năm ngón tay khép chặt, áp sát đường chỉ quần, suýt chút nữa là đứng nghiêm chào kiểu quân đội.

Chu Nhạc nhìn thấy Lục Tỉnh Nhiên, đôi mắt bỗng chốc sáng bừng lên.

“Lớp… lớp trưởng, xin chào!”

“Lớp trưởng khôi phục… khôi phục nhanh quá, thật lợi hại, không hổ là Alpha cấp cao nhất, kỳ mẫn cảm mà cũng hồi phục nhanh vậy…”

Nói đến đây, tất cả mới nhận thức được rằng, người đang đứng trước mặt họ lúc này là một Alpha cao cấp vừa kết thúc kỳ mẫn cảm.

Không hẹn mà gặp, ai nấy đều tự giác lùi lại một bước.

Chỉ là ánh mắt bình tĩnh đối mặt thôi cũng đủ khiến họ cảm nhận được áp lực pheromone còn sót lại trên người anh. Họ là Beta mà cảm nhận còn mãnh liệt thế này, không biết nếu là một Alpha khác thì sẽ ra sao.

Nhưng ngay giữa sự tồn tại khiến người ta sợ hãi ấy, Chu Nhạc đột nhiên lao đến trước mặt Lục Tỉnh Nhiên, gương mặt rạng rỡ nụ cười, dường như còn có chút kích động.

Cậu muốn nói gì đó nhưng lại kìm lại, chỉ ngước mắt nhìn Lục Tỉnh Nhiên một lượt từ đầu đến chân, khẽ nói: “Cậu về rồi.”

Ngay cả hai chữ “lớp trưởng” cũng không gọi, thực sự là có chút gan dạ.

Đám bạn đứng cạnh thay Chu Nhạc toát mồ hôi hột, ai ngờ giây tiếp theo, Lục Tỉnh Nhiên bật cười.

Ánh mắt anh ngưng đọng trên gương mặt Chu Nhạc, khóe môi khẽ nhếch. Đó là kiểu nụ cười mà chỉ cần nhìn thấy đối phương là không tài nào kìm chế được.

Đám bạn nhìn nhau, lòng cảm thấy thê lương. Đúng là vẫn cứ phải là Omega, mới được Alpha cưng chiều như vậy, tội nghiệp cho đám Beta như tụi mình, hu hu hu.

Nhìn thấy Lục Tỉnh Nhiên thực sự bình an trở về, Chu Nhạc trong lòng vui mừng khôn xiết, chút sương mù cuối cùng trong lòng cũng tan biến hoàn toàn.

Giờ học diễn ra bình thường khi Lục Tỉnh Nhiên đã trở lại.

Chu Nhạc muốn tìm anh để hỏi thăm xem mấy ngày qua thế nào, tâm trạng ổn không? Có ăn cơm đúng bữa không, còn thấy khó chịu không? Liệu pheromone của cậu hôm đó có ảnh hưởng gì hay làm tổn thương anh không?

Nhưng cậu chẳng tìm được người ở đâu cả.

Vừa tan tiết đầu tiên, Lục Tỉnh Nhiên đã bị Hội học sinh gọi đi họp. Nghe nói sắp tới trường có buổi giao lưu chia sẻ với một trường quốc tế nào đó, ngoài khối 12 thì khối 10 và 11 đều phải chọn người tiếp đón.

Suốt cả buổi sáng Chu Nhạc không thấy Lục Tỉnh Nhiên đâu nữa, chỉ duy nhất lúc anh ra khỏi cửa có ngoái lại nhìn cậu một cái.

Chu Nhạc đợi đến trưa, Lục Tỉnh Nhiên vẫn chưa về.

Thịnh Kỳ An cũng không biết khi nào anh mới xong, có lẽ là đi ăn cùng Hội học sinh rồi, nên bảo Chu Nhạc đừng đợi nữa.

Chu Nhạc miệng thì vâng dạ nhưng cũng không đi, cứ ở lì trong lớp.

Một phần là muốn đợi Lục Tỉnh Nhiên, phần khác là cậu thực sự chẳng có chỗ nào để đi.

Hạ Lâm Xuyên đã ra quán net, còn Lâm Hiểu Hiểu thì buổi trưa đi hiệu sách chọn tạp chí rồi.

Hành lang vắng lặng, cả lối đi gần như chẳng còn bóng người.

Nói đúng hơn là cả tầng lầu này đều không có ai.

Chu Nhạc đi lên tầng thượng, trên đó là phòng họp lớn, nơi Hội học sinh thường xuyên hội họp. Cậu tiến lại gần một chút, loáng thoáng nghe thấy tiếng nói chuyện bên trong.

Cậu không dám vào, đứng ngoài nghe một hồi rồi thất vọng quay đi.

Chắc là còn lâu mới xong việc.

Ý nghĩ vừa lóe lên, từ bên cạnh đột nhiên có một lực đạo tóm lấy cậu, kéo tuột cả người cậu vào trong nhà vệ sinh.

Gáy cậu được một bàn tay đệm lấy, người kia ấn vào eo ép cậu vào tường. Chu Nhạc theo bản năng định vùng vẫy, nhưng ngay sau đó một luồng pheromone quen thuộc xộc vào mũi, cậu lập tức đứng im, trừng lớn mắt nhìn người trước mặt.

Gương mặt đẹp đến cực hạn của Lục Tỉnh Nhiên sát sàn sạt, ánh đèn mờ ảo trong nhà vệ sinh phản chiếu trên khóe môi đang nhếch lên của anh.

Trông anh giống như một thiếu niên vừa trêu chọc được người trong lòng, Lục Tỉnh Nhiên rất hiếm khi để lộ vẻ mặt trẻ con như vậy.

Chu Nhạc vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ: “Sao cậu lại ở đây? Chẳng phải nên ở bên trong sao?”

“Ngửi thấy mùi của em là tôi ra ngay.” Giọng Alpha trầm thấp, lời nói đầy ám muội khiến tim người ta đập loạn nhịp.

Lúc này Chu Nhạc mới chú ý đến tư thế của hai người hiện tại, gần như cả người cậu đã nằm gọn trong lòng anh. Lại còn đang nhìn nhau đối diện thế này. Chu Nhạc thấy ngượng ngùng, gò má nóng bừng, định lách ra nhưng vừa cử động một chút, Lục Tỉnh Nhiên đã ôm chặt hơn, mặt cũng cúi xuống, khiến cậu chỉ cần ngẩng đầu là chạm phải mũi anh.

Chu Nhạc lùi lại phía sau một chút, cậu vẫn chưa quen với sự thân mật này.

Lục Tỉnh Nhiên nhận ra điều đó, trong mắt xẹt qua một tia lạc lõng, động tác siết chặt theo bản năng cũng nới lỏng ra sau một thoáng.

“Không thích à?” Anh nhìn xoáy vào mắt cậu.

“… Hả? Cái gì cơ?”

“Những lời em nói hôm đó, đều là giả sao?”

Lục Tỉnh Nhiên nói xong, dường như bị chính suy đoán của mình làm tổn thương, đôi mắt đen sâu thẳm phủ lên một lớp buồn bã.

Mấy ngày qua anh cũng luôn suy nghĩ, lời tỏ tình của Chu Nhạc ở trường vào kỳ mẫn cảm hôm đó, liệu có phải là ảo tưởng, là ảo giác, là sự hỗn loạn nhất thời của anh hay không?! Anh không dám tin, cũng không dám hỏi, thậm chí trong mấy ngày kỳ mẫn cảm ấy anh không dám liên lạc với Chu Nhạc, chỉ sợ từ miệng cậu thốt ra rằng tất cả chỉ là giả, chỉ là để an ủi anh.

Nếu vậy anh sẽ phát điên mất, sẽ phát điên ngay trong kỳ mẫn cảm.

Thực tế mà nói, bất kỳ Alpha nào trên thế giới này cũng đều là những kẻ điên còn sót lại chút lý trí, cấp bậc càng cao thì càng nguy hiểm, họ và tội phạm đôi khi chỉ cách nhau một ý niệm.

Trước đây Lục Tỉnh Nhiên từng nghe nói thế, nhưng anh không có cảm giác thực tế cho đến khi thích Chu Nhạc và nhận được lời tỏ tình của đối phương, anh mới nhận thức rõ điều này.

“Cái… cái gì giả cơ?” Chu Nhạc ban đầu còn ngơ ngác, nhưng nhìn biểu cảm của Lục Tỉnh Nhiên thì cậu hiểu ngay: “Không có! Không phải! Tớ là nghiêm túc đấy!”

“Tớ không nói dối, tớ thích…” Chu Nhạc vội vàng giải thích, nhưng việc bày tỏ trực tiếp vẫn không quá phù hợp với tính cách của cậu, càng nói giọng càng nhỏ đi: “… thích cậu.”

“Là… là thật mà… Tớ không nói dối đâu.”

Pheromone của Alpha bay bổng lên, mang theo mùi vị vui sướng.

Dường như anh rất hưởng thụ câu nói này.

Chu Nhạc nói xong thì thấy không tự nhiên, nhất là khi vẫn đang bị Lục Tỉnh Nhiên ôm.

“Hay là cậu buông tớ ra trước đã…”

Lời còn chưa dứt, Alpha đã áp sát hoàn toàn.

Anh ôm chặt lấy cậu, áp má mình lên trán cậu, rồi lại áp vào gò má cậu, cọ cọ nhẹ nhàng. Giống như đang dùng gò má và nhiệt độ cơ thể để cảm nhận cậu, một sự cảm nhận đầy trân trọng.

Khác với sự chiếm hữu đầy d*c v*ng, động tác thân mật này mang lại một cảm giác rất đặc biệt.

Trái tim Chu Nhạc như tan chảy thành một vũng nước, cậu lặng lẽ đưa tay ra, âm thầm ôm lại Lục Tỉnh Nhiên.

“Cậu đừng sợ…”

“Tớ đến để thích cậu đây… thật đấy.”

**

Hồ sơ học tịch của Chu Nhạc đã được sửa đổi xong, chỉ là còn cần đến bộ giáo dục để lưu hồ sơ và nộp thêm một số tài liệu.

Tối hôm sau, giờ tự học, Chu Nhạc bị chủ nhiệm Hứa Duyệt gọi vào văn phòng để điền thông tin.

Ngồi bên cạnh Hứa Duyệt là thầy Chu, chủ nhiệm lớp bên cạnh, đang theo dõi camera hành lang để giám sát tình hình học sinh trực nhật quét dọn cửa lớp mình.

Thấy Chu Nhạc ở bên cạnh, thầy Chu không nhịn được mà giáo huấn: “Cái bạn học sinh này cũng thật là, việc gì cũng muốn giấu, chuyện này mà giấu nổi sao? Vạn nhất đến kỳ đặc thù, em có khống chế được không? Cuối cùng chẳng phải vẫn gây phiền phức cho nhà trường à, em đúng là chẳng hiểu chuyện gì cả.”

Tuy không phải giáo viên bộ môn của mình nhưng Chu Nhạc vẫn ngoan ngoãn nghe mắng, không nói tiếng nào.

“Thầy ơi, đây là bản kế hoạch chủ nhiệm lớp 9 nhờ em đưa cho thầy.”

Giọng của Lục Tỉnh Nhiên.

Chu Nhạc ngước mắt lên, quả nhiên là anh.

“Ái chà chà, tốt tốt tốt, cứ để đây là được, để đây là được.” Nhìn thấy Lục Tỉnh Nhiên, thầy Chu lập tức tươi cười hớn hở, thay đổi sắc mặt như lật bánh tráng.

Các giáo viên khác thấy Lục Tỉnh Nhiên cũng gọi anh lại, dường như có việc cần nhờ.

Chu Nhạc đứng cạnh bàn làm việc của Hứa Duyệt, điền tờ khai mà tâm hồn treo ngược cành cây, ánh mắt cứ muốn liếc về phía Lục Tỉnh Nhiên.

Lục Tỉnh Nhiên thì khỏi phải nói, một mặt thì phụ họa với giáo viên, mặt khác thì nhìn Chu Nhạc, khi ánh mắt chạm nhau, anh không nhịn được mà bật cười khẽ.

“Ơ? Em cười cái gì thế? Em cũng thấy phương án tiếp đón trường quốc tế của thầy tốt đúng không?” Giáo viên bên cạnh lộ vẻ đắc ý.

Lục Tỉnh Nhiên cụp mắt: “Vâng.”

Tuy rằng anh chẳng biết đối phương viết cái gì.

“Ha ha, thầy biết ngay mà. Được rồi, chiều nay thầy sẽ báo cáo với hiệu trưởng. Thời gian qua vất vả cho em rồi, Tỉnh Nhiên.”

“Thầy vất vả rồi.” Lục Tỉnh Nhiên hơi cúi người, dáng vẻ khiêm tốn của anh vì chiều cao và hình thể nên trông vẫn rất có áp lực. Anh chỉ cần đứng ở đó, dù mặc đồng phục thì vẫn cực kỳ nổi bật.

Một nam sinh như vậy, bây giờ là bạn trai của mình…

Cứu mạng…

Tim Chu Nhạc đập loạn xạ.

“Nhìn đi đâu đấy!” Hứa Duyệt hận rèn sắt không thành thép gõ mạnh mấy cái xuống bàn: “Điền bảng biểu đi, lát nữa có muốn vào học không hả.”

Chu Nhạc lúc này mới hoàn hồn, chớp chớp mắt, cúi đầu điền tiếp.

Cậu vừa điền xong thì Lục Tỉnh Nhiên cũng chào tạm biệt các giáo viên.

Trước khi đi, Hứa Duyệt không quên dặn dò Chu Nhạc: “Em nhớ kỹ, bây giờ em là Omega rồi, tốt nhất nên giữ khoảng cách với đám Alpha trong lớp.”

“Vâng ạ.” Chu Nhạc ngoan ngoãn đáp.

Lời vừa dứt, Lục Tỉnh Nhiên đã bước tới, đứng bên cạnh Chu Nhạc.

“Cô Hứa, nếu không còn việc gì nữa, em xin phép đưa cậu ấy về lớp, sắp vào tiết rồi.”

Hứa Duyệt: “…”

Hứa Duyệt: “Đi đi.”

Lục Tỉnh Nhiên và Chu Nhạc cùng nhau bước ra khỏi văn phòng.

Hứa Duyệt nhìn bóng lưng hai đứa sánh vai đi cùng nhau, càng nhìn càng thấy… nhức mắt.

Thầy Chu bên cạnh trông thấy thế thì cười nói: “Này Hứa Duyệt, chẳng lẽ cô lại nghi ngờ Chu Nhạc và Lục Tỉnh Nhiên có gì đó với nhau à?”

“Hứa Duyệt à, cô lo lắng thái quá rồi.” Thầy Chu một tay cầm chén trà, nói đùa: “Lục Tỉnh Nhiên là Alpha thân phận gì chứ, Lục Tỉnh Nhiên làm sao có thể nhìn trúng được thằng nhóc nghèo Chu Nhạc này.”

Nói xong, thầy Chu mở nắp chén, húp một ngụm trà thật mạnh, đồng thời liếc nhìn camera giám sát ở cửa sau lớp mình.

Trong màn hình giám sát, Lục Tỉnh Nhiên tự nhiên nắm lấy tay Chu Nhạc, đút tọt vào túi quần của mình.

“…” Thầy Chu phun cả bã trà ra ngoài.

“Thầy tốt nhất nên coi như không thấy gì đi, tin tôi.” Hứa Duyệt bình thản ném lại một câu, đứng dậy cầm giáo án quay lưng bước đi.

Thầy Chu đứng trước màn hình giám sát một mình đứng hình trong gió.

Từ khi xác định quan hệ với Lục Tỉnh Nhiên, Chu Nhạc cảm thấy không khí dạo này như tốt đẹp hơn hẳn, cứ thoang thoảng mùi vị ngọt ngào.

Đôi khi trong giờ học, nhìn cái gáy của Lục Tỉnh Nhiên thôi cậu cũng không kìm được mà nhếch khóe môi.

Lâm Hiểu Hiểu nhìn thấy thì chỉ biết lắc đầu: “Thật không ngờ, cuối cùng người có được lớp trưởng lại là mày.”

“Hả?” Chu Nhạc nghe không rõ cô nói gì.

Lâm Hiểu Hiểu ghé sát lại, vẻ mặt gian xảo: “Kỹ thuật hôn của lớp trưởng thế nào?”

!

Chu Nhạc đỏ bừng mặt ngay lập tức: “Mày, mày nói bậy bạ gì thế?”

Lâm Hiểu Hiểu: “Cái gì chứ… Chẳng lẽ hai người vẫn chưa đi hẹn hò lần nào à?”

Hẹn hò…?

Chu Nhạc im lặng.

Hình như từ khi xác định quan hệ, cậu và Lục Tỉnh Nhiên chưa có một buổi hẹn hò chính thức nào.

Ấn tượng duy nhất về hẹn hò vẫn là từ lần trước.

Thường ngày thì chỉ là gặp nhau lúc đi học và tan học, buổi trưa cùng ăn cơm, tối đợi cậu đi giao đồ ăn về thì gọi video trò chuyện một lát, nói chúc ngủ ngon rồi đi ngủ.

Thường thì cậu sẽ nằm nghe Lục Tỉnh Nhiên làm bài tập, nghe tiếng ngòi bút sột soạt của anh một hồi là cậu ngủ quên mất.

Đến khi tỉnh dậy thì điện thoại đã hết pin.

Việc đầu tiên buổi sáng là cắm sạc điện thoại, mở lên sẽ thấy tin nhắn chào buổi sáng của Lục Tỉnh Nhiên.

5 giờ rưỡi sáng, chưa bao giờ sai lệch.

Chu Nhạc để ý thấy video call buổi đêm thường đến rạng sáng mới tắt, tức là xác suất cao đối phương học đến giờ đó mới nghỉ.

Phải công nhận rằng Lục Tỉnh Nhiên tuy học giỏi nhưng nỗ lực của anh hoàn toàn xứng đáng với thành tích đó.

Hẹn hò thì phải đi dạo phố, xem phim, ăn uống.

Chu Nhạc tính toán số tiền dư trong tay, vẫn còn một ít.

Mua quần áo cho Lục Tỉnh Nhiên thì chắc chắn không đủ, nhưng dạo phố, ăn uống và xem phim thì vẫn ổn. Nghĩ lại mình cũng chưa từng chủ động làm gì, nhân dịp này làm luôn một thể.

Lục Tỉnh Nhiên nghe tin này thì vui mừng bật cười: “Em định bao tôi à?”

Nếu không phải đang cầm giẻ lau nhà và xung quanh có học sinh qua lại, anh đã ôm chầm lấy Chu Nhạc, quây cậu vào lòng mà hỏi rồi.

“Ừm!” Chu Nhạc gật đầu, “Tớ có tiền! Thứ Bảy cậu có rảnh không?”

Lục Tỉnh Nhiên phớt lờ ánh mắt của Thịnh Kỳ An đang nhìn qua: “Có, lúc nào tôi cũng rảnh.”

“Thế thì tốt quá.” Chu Nhạc còn sợ Lục Tỉnh Nhiên phải đi học thêm gì đó cơ, “Vậy sáng thứ Bảy cùng đi nhé.”

“Được, cùng đi.”

Sau khi Chu Nhạc đi khỏi, Lục Tỉnh Nhiên quay sang bên cạnh.

Thịnh Kỳ An nhận được tín hiệu: “Tao sẽ nói với chú là mày có việc bận không đến dự tiệc sinh nhật được, yên tâm đi.”

“Cảm ơn.”

Sáng thứ Bảy, Lục Tỉnh Nhiên đến đón cậu.

Hai người cùng nhau đi ăn, đi dạo, cuối cùng đi xem phim.

Chỉ tiếc là khung giờ đó không có phim gì hay, Chu Nhạc chọn đại một bộ phim nhìn bìa có vẻ kỹ xảo khá ổn.

Lúc cậu chọn, Lục Tỉnh Nhiên nhìn cậu một cái: “Em… chắc chắn là cái này?”

Chu Nhạc thản nhiên nói: “Đúng vậy, sao thế, cậu không thích à? Thế cậu thích…”

“Không có, em thích là được.” Lục Tỉnh Nhiên nói rồi cười khẽ, “Chỉ là không ngờ em lại thích kiểu này.”

Kiểu này?

Lạ lắm sao? Không lạ mà.

Chu Nhạc luôn cho rằng đi xem phim là phải xem mấy bộ kỹ xảo hoành tráng, cảnh quay lớn thì mới không lỗ vốn, vì cảm giác âm thanh ánh sáng ở rạp phim mang lại sự chân thực khác hẳn xem tivi, như vậy mới đáng đồng tiền bát gạo!

Nhưng không ngờ, đây là một bộ phim kinh dị!

Hơn nữa kỹ xảo làm cực kỳ chân thực, cực kỳ tốt, đúng là đáng đồng tiền bát gạo thật!

Chỉ là quá đáng giá rồi, Chu Nhạc sợ đến mất nửa cái mạng.

Tim đập thình thịch liên hồi.

Góc quay của đạo diễn cực kỳ quái đản, cứ hở ra là quay cận cảnh gương mặt trên màn hình, lớp trang điểm của diễn viên đáng sợ kinh khủng, cộng thêm âm nhạc âm phủ được phóng đại trong rạp, Chu Nhạc hồn siêu phách lạc.

Cuối cùng chịu không nổi nữa, cậu túm chặt lấy cánh tay Lục Tỉnh Nhiên để che mắt.

Lục Tỉnh Nhiên cảm thấy bàn tay cậu đang run rẩy.

“Sợ thế à, hay là thôi đừng xem nữa, chúng ta ra ngoài đi.”

Chu Nhạc không nỡ, đã bỏ tiền ra rồi mà.

Lục Tỉnh Nhiên khuyên nhủ: “Đoạn sau cũng chẳng còn tình tiết gì mấy đâu, coi như là xem xong rồi đi.”

Chu Nhạc vẫn do dự.

Lục Tỉnh Nhiên liền nói: “Tôi cũng thấy hơi sợ, không muốn xem tiếp nữa, diễn chân thực quá.”

Nói xong còn khẽ nhíu mày, trông còn đáng thương hơn cả Chu Nhạc đang bị dọa sợ.

“Vậy… vậy đi thôi.” Chu Nhạc nghe anh nói sợ thì không lưỡng lự nữa.

Bước ra khỏi phòng chiếu, Chu Nhạc thở phào nhẹ nhõm.

Nhìn Lục Tỉnh Nhiên đang đi bên cạnh, cậu không nhịn được mà lí nhí lẩm bẩm: “Thất bại quá.”

“Cái gì?”

“Buổi hẹn hò… hôm nay” thất bại quá đi, biết thế chọn phim tình cảm còn hơn bộ này.

“Thất bại ư…” Lục Tỉnh Nhiên cụp mi mắt, thốt ra một câu đầy ẩn ý: “Tôi lại không nghĩ thế.”

Chu Nhạc còn chưa kịp phản ứng thì tay đã bị ai đó nắm chặt dắt đi.

Đến khi cậu kịp định thần thì đã bị Lục Tỉnh Nhiên ép vào vách tường trong buồng vệ sinh của rạp chiếu phim.

Ánh đèn mờ ảo khiến không khí trong nháy mắt trở nên đầy ám muội.

Bên ngoài buồng vệ sinh vẫn có người đang bàn luận về bộ phim lúc nãy.

Tim Chu Nhạc đập nhanh như muốn nhảy ra ngoài, cậu ngẩng đầu nhìn Lục Tỉnh Nhiên, vừa lúng túng vừa khẩn trương.

Đây là muốn… làm cái… gì?!

Chữ cuối cùng vừa xẹt qua não, Lục Tỉnh Nhiên đã áp xuống.

Tay anh giữ lấy đầu cậu, đẩy môi mình về phía môi cậu.

Trong đầu Chu Nhạc như nổ tung hàng vạn tia lửa điện.

Cậu nếm được mùi vị pheromone của Alpha, từng chút từng chút một bị khơi gợi, lại bị cuốn lấy, như thể muốn nuốt chửng cả người cậu vào trong.

Đôi chân bắt đầu nhũn ra, sống lưng tê rần.

Đến khi kết thúc, đôi mắt Chu Nhạc phủ một tầng hơi nước mông lung.

“Tôi không cảm thấy thất bại đâu.” Ngón tay Alpha lau đi vệt nước nơi khóe mắt Chu Nhạc, mang theo sự thỏa mãn tột cùng, “Rất hoàn mỹ.”

“Cảm ơn buổi hẹn hò của em.”

Hết chương 55

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.