Chương 56
Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan
Kể từ sau cái lần hẹn hò mà Chu Nhạc tự mình dâng tận miệng đó, Lục Tỉnh Nhiên ngày càng không ra dáng con người nữa.
Bên ngoài thì vẫn là một học thần Alpha cao lãnh, đạm mạc, sóng gió không chạm đến mặt; nhưng thực chất mỗi tối, trong chiếc xe đưa đón Omega của mình, anh đều ôm chặt lấy người ta trong lòng, nhào nặn đủ kiểu, giày vò đi giày vò lại.
Giống như đang chiếm hữu món đồ của riêng mình, khiến đối phương từ trong ra ngoài đều bị ám mùi pheromone của anh.
Dù chỉ dừng lại ở hôn hít, ôm ấp hay bế bổng lên, nhưng lần nào Chu Nhạc cũng bị biến thành một vũng nước mềm nhũn, dựa vào lòng Lục Tỉnh Nhiên mà th* d*c.
“Yêu… yêu đương đều phải làm những chuyện này sao?” Có một lần, cậu thở không ra hơi hỏi.
“Cũng không hẳn.” Lục Tỉnh Nhiên bóp nhẹ cằm cậu, mỉm cười tuyệt đẹp: “Còn có những chuyện quá đáng hơn nhiều.”
Cảm xúc lộ ra trong ánh mắt anh như muốn nuốt chửng lấy người khác, khiến Chu Nhạc rùng mình theo bản năng.
Lần nào về đến nhà cậu cũng phải mất một lúc lâu mới bình phục lại để đi giao hàng tiếp. May mà mẹ Chu là Beta, không nhạy cảm với pheromone, nếu không với tần suất cậu và Lục Tỉnh Nhiên gian díu mỗi ngày thế này, e là sẽ bị mắng một trận tơi bời.
Mấy ngày nay buổi tối Chu Nhạc đều giao hàng đến rất muộn, gần 10 giờ mới về đến nhà.
Lần nào vừa về tới nơi, cậu cũng nhận được tin nhắn WeChat của Lục Tỉnh Nhiên đúng giờ chằn chặn.
Lục Tỉnh Nhiên: [ Về đến nhà rồi chứ? ]
Chu Nhạc: [ Ừm, vừa mới tới. ]
Chu Nhạc: [ Sao anh chuẩn thế? Em vừa về đến nhà là tin nhắn của anh tới liền. ]
Lục Tỉnh Nhiên không trả lời mà lảng sang chuyện khác. Sau đó hai người trò chuyện thêm một lát, Chu Nhạc bắt đầu gọi video cùng Lục Tỉnh Nhiên để làm bài tập.
Gần đến kỳ thi cuối kỳ, Chu Nhạc cũng nỗ lực hơn bình thường rất nhiều.
Nhưng cậu thiếu ngủ quá mức, có những lúc đang làm bài mà gục xuống sách ngủ thiếp đi luôn.
Lục Tỉnh Nhiên nhìn gương mặt ngủ say đầy mệt mỏi của cậu qua màn hình, khẽ nhíu mày.
Chu Nhạc gần đây rất nỗ lực, nhìn việc cậu đi giao hàng ngày càng muộn là có thể cảm nhận được. Mỗi khi Lục Tỉnh Nhiên định khéo léo hỏi xem có chuyện gì xảy ra không, Chu Nhạc đều tìm cách lấp l**m cho qua.
Cậu không muốn anh biết, thì anh sẽ giả vờ như không biết.
Tiệm của bác Chu dạo này làm ăn phát đạt đến mức bùng nổ, đặc biệt là buổi tối, đơn hàng siêu nhiều và toàn là đơn lớn, tiền hoa hồng của Chu Nhạc nhờ đó cũng tăng lên.
Không chỉ vậy, điều kỳ lạ là món cơm cuộn rong biển của mẹ Chu cũng rất được ưa chuộng. Có những người thậm chí còn lặn lội đến khu chợ nhỏ chỉ để mua cơm cuộn mẹ Chu làm, cung không đủ cầu. Các cô chú bán hàng ở đó mỗi lần thấy Chu Nhạc đều cười trêu cậu sắp thành ông chủ nhỏ đến nơi rồi.
Chu Nhạc vui lắm.
Như vậy cậu có thể mua cho Lục Tỉnh Nhiên một món quà đắt tiền hơn một chút.
Đúng vậy.
Sắp đến sinh nhật Lục Tỉnh Nhiên rồi, ngay trước tuần thi cuối kỳ, là do cậu tình cờ nghe được Thịnh Kỳ An và Trần Nam nói chuyện.
Đây là sinh nhật đầu tiên sau khi Lục Tỉnh Nhiên trưởng thành, cũng giống như lễ trưởng thành lần trước, chắc chắn sẽ được tổ chức rất linh đình, thậm chí là có tiệc rượu.
Chỉ còn hơn hai mươi ngày nữa thôi, Chu Nhạc phải gom góp thêm ít tiền.
Bạn trai cậu đón sinh nhật, cậu nhất định phải có chút biểu hiện chứ.
Với tâm thế đó, Chu Nhạc cứ thế gom từng đồng, từng đồng một.
Vì thiếu ngủ nên trạng thái tinh thần của cậu ngày càng mơ hồ.
Cậu luôn có cảm giác buổi tối đi giao hàng về có người bám đuôi mình, nhưng mỗi khi dừng lại thì chẳng thấy ai cả.
Buổi tối ngủ muộn, ban ngày không có sức lực, có một lần chạy đi mua đồ ăn cho giáo viên, cậu vừa quay người đã đâm sầm vào gốc cây, trán đỏ ửng, thậm chí còn trầy da.
Dù tóc mái đã che bớt một phần nhưng vẫn bị Lục Tỉnh Nhiên phát hiện.
Tối hôm đó, Lục Tỉnh Nhiên đưa cậu tan học về, ở trong xe anh chẳng nói với cậu lời nào. Cả không gian trong xe áp suất thấp đến mức đáng sợ, Chu Nhạc cảm thấy việc hít thở cũng khó khăn.
Đến cửa nhà, bác tài xế theo thói quen xuống xe đi mua thuốc lá.
Trong xe lại chỉ còn hai người bọn họ.
Sự im lặng kéo dài thật lâu.
Chu Nhạc dùng chút sức nhỏ nhoi nắm lấy tay áo anh lay nhẹ.
Lục Tỉnh Nhiên chỉ ngồi đó, xé miếng băng cá nhân cỡ lớn và bông tẩm cồn vừa mới mua khi tan học.
Alpha cúi đầu, vóc dáng cao lớn chuyên chú vào việc của mình, dường như chẳng mảy may cảm nhận được sự tồn tại của Chu Nhạc.
Chu Nhạc chẳng biết phải làm sao, có chút lúng túng. Cậu vốn dĩ không biết cách dỗ dành người khác, huống hồ người này lại là bạn trai mình.
Đang mải suy nghĩ thì cằm cậu bị ai đó nâng lên.
Lục Tỉnh Nhiên tiến lại gần, vén tóc mái của cậu lên, động tác dịu dàng bôi thuốc cho cậu.
Tăm bông còn chẳng dám ấn mạnh, sợ làm cậu đau.
Vết đỏ trên trán to bằng mu bàn tay, đã có chút sưng tấy.
Chu Nhạc nhìn đôi lông mày của Lục Tỉnh Nhiên ngày càng nhíu chặt ở khoảng cách gần trong gang tấc, cậu không kìm lòng được mà áp tay lên má anh, ngước mặt lên hôn một cái chụt vào khóe môi anh.
Cậu nịnh nọt: “Em không sao mà, chỉ trầy da tí thôi, anh đừng lo lắng nhé, nhanh khỏi lắm, khả năng tự chữa lành của em siêu mạnh luôn.”
“Em hứa với anh, lần sau tuyệt đối! Tuyệt đối sẽ siêu cấp chú ý an toàn, không để mình bị thương nữa, được không?”
Lục Tỉnh Nhiên khép hờ mắt, nhìn xuống cậu. Cảm xúc trong mắt anh khiến người ta không tài nào đoán nổi. Chu Nhạc chỉ còn cách dốc hết vốn liếng làm nũng ra, mưu đồ đưa Lục Tỉnh Nhiên trở lại trạng thái bình thường.
Nhưng định lực của Alpha cao cấp không phải ai cũng phá vỡ được. Chu Nhạc quấn lấy mè nheo một hồi lâu mà Lục Tỉnh Nhiên vẫn không có động tĩnh gì, cứ lạnh mặt bôi thuốc cho cậu, xong xuôi lại lẳng lặng cất từng lọ thuốc vào hộp.
Thực sự hết cách rồi, không dỗ nổi, Chu Nhạc chuẩn bị xuống xe.
Cũng chính lúc này, nam sinh bên cạnh tóm lấy eo cậu, bế thốc cậu vào lòng.
Lục Tỉnh Nhiên cúi đầu vùi mặt vào hõm cổ Chu Nhạc, yên tâm hít hà mùi hương của đối phương.
Anh có thể nghe thấy tiếng tim đập của người trong lòng, và cả mùi hương hoa cúc La Mã trên người cậu.
“Dựa dẫm vào anh thêm chút nữa được không?” Giọng Lục Tỉnh Nhiên vừa trầm vừa nghẹn.
Hơi thở nóng hổi phả lên cổ Chu Nhạc, cậu cố định thần: “Cái, cái gì cơ?”
Lại giả ngu.
Ánh mắt Lục Tỉnh Nhiên đông cứng lại.
“A!” Chu Nhạc đau đớn co người lại, “Đừng cắn…”
Nhưng vẫn để lại một vết đỏ chót.
Hiện tại không chỉ trán Chu Nhạc đỏ, mà cả vùng xương quai xanh nối với cổ cũng đỏ rực.
Lần này Chu Nhạc không dỗ Lục Tỉnh Nhiên nữa, chính cậu cũng cảm thấy ủy khuất vô cùng.
Nhưng ngặt nỗi Alpha đang ôm cậu chẳng có ý định thương hoa tiếc ngọc chút nào, thậm chí còn ghé sát tai cậu đe dọa bằng tông giọng trầm đục: “Lần sau còn thế này, anh sẽ ăn sạch em luôn.”
**
Quy mô sinh nhật của Lục Tỉnh Nhiên quả nhiên rất lớn, là một bữa tiệc gia đình tổ chức tại nhà, tất cả các bạn trong lớp đều đến chúc mừng anh.
Đây là lần thứ hai Chu Nhạc đến nhà Lục Tỉnh Nhiên, lần trước đến cậu hoàn toàn không có ấn tượng gì, lần này ấn tượng duy nhất là: Quá to.
To đến mức cả đám bọn họ có chút không phân biệt nổi đông nam tây bắc.
Đó là một biệt thự độc lập có sân vườn, nhưng Chu Nhạc thực sự không nhớ gì, khác hẳn với cảm giác mơ hồ lần trước.
“Trời ơi, đây là nhà lớp trưởng sao! Cái này khác gì trong tiểu thuyết đâu! Đúng là trần nhà của các thiếu gia, tớ chỉ thấy biệt thự có sân vườn và view đẹp thế này trên douyin thôi.”
“Đúng là người so với người chỉ có nước tức chết, nếu đây là nhà tớ thì tớ học hành gì nữa, chỉ cần quản lý cái nhà này thôi là đủ cho cả nhà ăn cả đời rồi.”
“Ơ sao họ mặc đồ trang trọng thế kia, hình như còn có bạn nữ mặc váy dạ hội, có phải lớp mình không? Chúng ta không đi nhầm chỗ đấy chứ?”
“Nhầm sao được, kia chẳng phải Lưu Nghiên Nghiên sao? Bên cạnh còn có cô bạn thân, cũng là thiên kim tiểu thư đấy.”
“Lưu Nghiên Nghiên à, lớp trưởng cũng mời cô ấy sao? Uầy, phải công nhận Lưu Nghiên Nghiên xinh thật đấy, giống nữ chính tiểu thuyết quá, nói gì thì nói cô ấy với lớp trưởng đúng là rất đẹp đôi.”
Chu Nhạc nhìn theo tiếng nói.
Lưu Nghiên Nghiên diện một chiếc váy voan màu hồng nhạt, kẹp tóc tinh tế, kiểu tóc công chúa hoàn hảo, dáng vẻ xách tà váy mỉm cười trông như một nàng công chúa nhỏ không thuộc về trần gian. Tương phản lại, đám bọn họ mặc áo hoodie đầy hơi thở học sinh dường như hoàn toàn tách biệt khỏi bầu không khí của buổi tiệc.
Cả đám tụ tập lại một chỗ thực sự hơi gây chú ý, cũng may có nhân viên phục vụ đi tới dẫn đường cho họ.
Chu Nhạc vừa định đi cùng thì Lâm Hiểu Hiểu kéo cậu lại, thì thầm đầy phấn khích: “Này Chu Nhạc! Thế này coi như mày gả vào hào môn rồi đấy!”
Hạ Lâm Xuyên khoác vai Chu Nhạc: “Bro, sinh nhật tao không cần nhiều đâu, chỉ cần một chiếc phi cơ riêng là được, đừng tặng nhiều quá tao không nỡ nhận.”
Chu Nhạc: “… Mày nghĩ tao nỡ tặng chắc?”
Hạ Lâm Xuyên: “Ái chà~ Mày không nỡ tặng nhưng chồng mày nỡ mà.”
Chu Nhạc: “…”
Còn chưa kịp đấm cho cậu ta một cú, Chu Nhạc đã nghe thấy từ xa có người gọi tên mình.
“Chu Nhạc, lâu rồi không gặp.” Lưu Nghiên Nghiên đi tới, tay cầm ly champagne, “Lớp các cậu đi đông đủ thật đấy, thật đồng lòng.”
Lời nói thì ngập ý cười nhưng bầu không khí cứ thấy có gì đó không đúng.
Cô bạn thân đứng cạnh nghe thấy gọi Chu Nhạc thì mắt trợn tròn: “Cậu là Chu Nhạc?”
Nói xong, cô ta đánh giá một lượt từ trên xuống dưới, giọng điệu đầy khinh miệt: “Thế này mà cũng không nhận ra là một Omega…”
Lời này nghe thật chướng tai, Lâm Hiểu Hiểu vừa định lên tiếng thì Chu Nhạc đã ngăn lại. Lưu Nghiên Nghiên không còn thiện chí như trước nữa, cậu nhìn ra được và cũng có thể thấu hiểu, đây là tiệc sinh nhật của Lục Tỉnh Nhiên, cậu không muốn làm lớn chuyện.
Cũng chính lúc này, Lục Tỉnh Nhiên từ bên ngoài bước vào.
Ánh mắt anh dán chặt vào Chu Nhạc suốt quãng đường, đi thẳng tới, đôi mắt đầy vẻ dịu dàng: “Em đến rồi.”
Dường như từ đầu đến cuối anh chẳng nhìn thấy ai khác.
Chu Nhạc cũng vậy, Lục Tỉnh Nhiên vừa xuất hiện là trong đầu cậu chẳng còn ai nữa. Khác với bộ đồng phục thường ngày, lần này Lục Tỉnh Nhiên cũng diện trang phục chỉnh tề, bộ vest đen toàn thân, tóc tai được v**t v* kỹ lưỡng, cả người toát lên vẻ tinh tế lại pha chút cao quý, xa cách.
Mọi người nhìn thấy đều sáng rực cả mắt.
“Uầy lớp trưởng, cậu đẹp trai quá đi mất!”
“Trời ơi! Tớ chụp ảnh được không? Tớ muốn đăng lên mạng, chắc chắn sẽ nổi tiếng luôn!”
Trước bàn dân thiên hạ, Lục Tỉnh Nhiên nắm lấy tay Chu Nhạc, cảm nhận hơi lạnh nơi đầu ngón tay: “Lạnh không?”
Chu Nhạc lắc đầu: “Không.”
Sự thân mật của hai người dường như tạo ra một bức tường vô hình, tách biệt họ vào một không gian riêng mà không ai có thể chen chân vào.
Mọi người xung quanh thi nhau nháy mắt đầy ngưỡng mộ.
Ánh mắt Lưu Nghiên Nghiên lập tức tối sầm lại.
Cô bạn thân đứng cạnh nhìn không nổi nữa, bước ra: “Lục Tỉnh Nhiên, sinh nhật vui vẻ!”
“Vì sinh nhật của cậu, Nghiên Nghiên đã bắt đầu lên kế hoạch từ một tháng trước, cực kỳ có tâm luôn, cậu đoán xem là gì nào?”
Nói xong liền liếc nhìn Lưu Nghiên Nghiên một cái.
Lưu Nghiên Nghiên không ngờ bạn mình lại nói huỵch tẹt ra như thế, nhất thời thẹn đỏ mặt cúi đầu.
Vẻ mặt Lục Tỉnh Nhiên chẳng có chút hứng thú nào, chỉ mở miệng nói câu cảm ơn, rồi bảo nhân viên dẫn họ vào tiền sảnh dùng bữa.
Nhưng anh chẳng có ý định đi cùng, mà quay đầu nhìn Chu Nhạc: “Đói chưa? Muốn ăn gì, lát nữa anh dẫn em đi.”
Cô bạn thân của Lưu Nghiên Nghiên càng thêm nóng mắt, thậm chí còn đi thẳng đến trước mặt Lục Tỉnh Nhiên: “Cậu thực sự không quan tâm đến Nghiên Nghiên một chút nào à? Cậu có biết cô ấy đã làm gì vì cậu không?”
Nói xong, cô ta vỗ hai tay vào nhau.
Vài giây sau, bầu trời rực rỡ những màn pháo hoa màu xanh lam rực rỡ, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người có mặt.
“Nghiên Nghiên đã đích thân lo liệu, chuẩn bị pháo hoa xanh cho cậu, còn đặc biệt đi bái phỏng danh gia chỉ để cho cậu một bất ngờ vào ngày hôm nay đấy!”
Pháo hoa rất lộng lẫy, huyền ảo và đẹp đến mức khó tin.
Lưu Nghiên Nghiên mong chờ nhìn về phía Lục Tỉnh Nhiên. Cô đã chuẩn bị rất lâu, giống như lúc trước anh đi chùa cầu sợi dây đỏ cho Chu Nhạc, cô cũng muốn tặng anh một tấm chân tình độc nhất vô nhị.
Nhưng tấm chân tình này dường như vô dụng. Biểu cảm của Lục Tỉnh Nhiên vẫn hờ hững, chẳng có chút kinh ngạc hay cảm động nào. Chỉ khi thấy Chu Nhạc lộ vẻ ngạc nhiên và vui sướng khi nhìn pháo hoa, biểu cảm trên gương mặt anh mới giãn ra một chút.
Cô thấy Lục Tỉnh Nhiên đứng cạnh Chu Nhạc, khẽ hỏi: “Đẹp không?”
Đáy mắt Chu Nhạc phản chiếu ánh pháo hoa, say đắm đáp: “Đẹp…”
Lục Tỉnh Nhiên đăm chiêu nheo mắt, không biết đang nghĩ gì.
Lưu Nghiên Nghiên trong toàn bộ cảnh tượng này cứ như một người ngoài cuộc, cứ như thể màn pháo hoa này là dành riêng cho hai người bọn họ, còn cô trở thành một nhân vật phụ.
Cô bạn thân không chịu nổi nữa, trực tiếp chất vấn Lục Tỉnh Nhiên: “Cậu có ý gì đây? Nghiên Nghiên thích cậu lâu như vậy, làm cho cậu bao nhiêu chuyện, cậu không cảm động một chút nào ư?!” Nói xong, cô ta tức giận chỉ tay về phía Chu Nhạc: “Chỉ vì cậu ta?! Rốt cuộc cậu có mắt nhìn không thế! Cậu ta mà cũng đòi so với Nghiên Nghiên à?!”
Chát —
Một bàn tay lớn nhanh chóng gạt phăng tay cô bạn thân của Lưu Nghiên Nghiên ra.
Lục Tỉnh Nhiên đứng chắn trước mặt Chu Nhạc, sắc mặt nghiêm nghị.
Khí tức Alpha không kiềm chế được mà ép xuống, pheromone lạnh lẽo làm đóng băng không khí xung quanh.
Lục Tỉnh Nhiên đang nổi giận.
Đây là cảm xúc mà tất cả mọi người có mặt đều có thể cảm nhận được.
Cô bạn thân bắt đầu thấy sợ, không nhịn được mà lùi lại một bước.
“Tôi cứ bảo nãy giờ nghe tiếng quạ kêu ở đâu mà cứ kêu hoài không dứt, hóa ra là có thật à.”
Trần Nam và Thịnh Kỳ An không biết đã đi tới từ lúc nào, cũng mặc đồ rất trang trọng như Lục Tỉnh Nhiên.
“Nhìn không thuận mắt thì cút, không ai ép cô ở đây ăn cơm đâu.” Trần Nam chẳng màng đối phương có là con gái hay không, trực tiếp mắng thẳng mặt.
Thịnh Kỳ An đứng bên cạnh như đang làm chỗ dựa cho hắn.
Bầu không khí đến nước này thì gượng gạo đến mức khiến người ta muốn độn thổ. Cô bạn của Lưu Nghiên Nghiên cũng là tiểu thư đài các, chưa từng bị ai nói như thế bao giờ, nhất thời uất ức khóc lóc chạy đi.
“Xin, xin lỗi, cô ấy không cố ý đâu.” Lưu Nghiên Nghiên xin lỗi với vẻ mặt khó xử.
Vốn dĩ đến để tặng bất ngờ cho Lục Tỉnh Nhiên, không ngờ cuối cùng lại hỏng bét hết cả. Tình huống này chẳng biết trách ai được, nhưng cô không muốn Lục Tỉnh Nhiên ghét mình.
“Chúng ta đi ăn đồ ăn.” Lục Tỉnh Nhiên chẳng buồn để ý đến cô ta, quay người nắm lấy tay Chu Nhạc.
**
Chan: Tính ra chương trước Lưu Nghiên Nghiên là người thúc đẩy cho Nhạc Nhạc tỏ tình luôn á???? Vl cô bé :)
Hết chương 56
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]