Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện

Chương 57:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 57

Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan

Cứ như vậy, với tư cách là nhân vật chính trung tâm nhất của bữa tiệc, Lục Tỉnh Nhiên nắm tay Chu Nhạc rời đi, Trần Nam và Thịnh Kỳ An phụ trách tiếp đón những người khác trong lớp.

Lục Tỉnh Nhiên dẫn Chu Nhạc đi ăn rất nhiều món ngon, ăn đến mức Chu Nhạc no căng bụng.

“Thế nào, ngon không?”

“Ngon lắm.”

“Thử cái này xem.”

Lục Tỉnh Nhiên lấy một miếng bánh red velvet nhỏ, đút tận miệng Chu Nhạc.

“Kia có phải là Lục thiếu gia không? Người bên cạnh cậu ấy là con nhà ai thế? Không nhận ra nhỉ.”

“Tôi cũng chưa thấy bao giờ, nhìn cũng chẳng giống người của nhà họ Trần hay họ Thịnh…”

“Sao thế này, cảm giác hai đứa thân mật quá, chẳng lẽ là…”

“Không đời nào, ông nhìn thằng bé kia mặc đồ gì đi, làm sao có thể chứ, ông nghĩ xa quá rồi đấy.”

“Chắc là bạn học thôi, nghe nói hình như có mời bạn cùng lớp.”

“Bạn cùng lớp à… À đúng rồi, nghe nói có người đang theo đuổi Lục thiếu gia đấy, theo đến tận đây luôn, lúc nãy có thấy pháo hoa không? Bảo là do con bé đó đốt đấy, ha ha.”

“Tôi biết, Lưu tiểu thư chứ gì, trông cũng xinh xắn đấy, nhưng cũng phải xem nhà họ Lục là thân phận gì, cô ta thích là gả vào được chắc, buồn cười chết mất, mấy đứa nhóc này đúng là còn trẻ con quá.”

“…”

“Sao thế, không ngon à?” Lục Tỉnh Nhiên thấy Chu Nhạc ăn đồ với vẻ mặt không cảm xúc.

Chu Nhạc khựng lại một chút: “Hả? Không có gì, ngon lắm.”

Những lời vừa rồi chắc Lục Tỉnh Nhiên không chú ý tới, nhưng Chu Nhạc thì nghe thấy hết. Ngay cả gia thế như Lưu Nghiên Nghiên còn bị đem ra mổ xẻ, bình phẩm, thì một người như cậu liệu có cơ hội không?

Giống như mấy giây pháo hoa Lưu Nghiên Nghiên vừa bắn, số tiền đó đủ cho cậu học đại học bốn năm rồi, đó là số tiền cậu tích cóp đến tận bây giờ vẫn chưa đủ.

Nhưng Lưu Nghiên Nghiên tiêu hết sạch trong chưa đầy một phút.

“Em không vui.” Biểu cảm trên mặt Chu Nhạc quá rõ ràng, Lục Tỉnh Nhiên lập tức cảm nhận được: “Là vì Lưu Nghiên Nghiên sao? Anh không có mời cô ta, cô ta tự đến đấy, anh cũng không biết cô ta sẽ tặng pháo hoa. Anh không thích cô ta, anh đã nói từ trước rồi.”

“… Không phải chuyện đó, em không… không có ghen.” Chu Nhạc nói xong liền cúi đầu.

Lục Tỉnh Nhiên nhìn đôi mắt rũ xuống của cậu, trầm giọng lặp lại một lần: “Không ghen?”

Chu Nhạc không nói gì, lầm lì hẳn đi.

Lục Tỉnh Nhiên bật cười: “Ừm, cũng đúng, lúc trước cô ta theo đuổi anh, em còn giúp đỡ nhiệt tình lắm mà.”

“…”

“Cũng đúng là không nên ghen, trước đây em còn rất ủng hộ.”

Chu Nhạc bị nói đến mức không chịu nổi nữa: “Đó, đó là chuyện hồi trước!”

Lục Tỉnh Nhiên: “Thế còn bây giờ?”

“Bây giờ đương nhiên là không được!” Chu Nhạc như một chú thỏ bị chọc tức đến đỏ cả mặt.

“Tại sao bây giờ lại không được?”

“Bây giờ anh là của em!”

Rất hiếm khi, thậm chí gần như là chưa bao giờ Chu Nhạc biểu lộ h*m m**n chiếm hữu ngay thẳng như vậy, khiến Lục Tỉnh Nhiên cũng ngẩn người ra một lúc.

Chu Nhạc càng sửng sốt hơn, sau đó vành tai bắt đầu nóng bừng lên.

Cậu đang nói cái gì vậy, xung quanh còn bao nhiêu người cơ mà.

“Ừm, là của em. Vậy nên em còn không vui vì chuyện gì nữa?” Lục Tỉnh Nhiên nghiêm túc, giọng nói trầm thấp khiến người ta tràn đầy cảm giác an toàn: “Anh mãi mãi là của em.”

Mãi mãi là của em—

Được Lục Tỉnh Nhiên sắp xếp ở trong phòng riêng của anh, Chu Nhạc một mình nghĩ lại câu nói này vẫn cảm thấy đỏ mặt tim đập.

Đây chính là sức hút của Alpha sao?

Ai mà chịu nổi chứ?

Dần dần trấn tĩnh lại, Chu Nhạc mới nhận ra mình hiện đang ở trong phòng ngủ riêng của Lục Tỉnh Nhiên, mặc dù cái phòng ngủ này to bằng cả nhà cậu cộng lại.

Với tư cách là chủ nhân bữa tiệc sinh nhật, Lục Tỉnh Nhiên còn phải đi tiếp khách.

Chu Nhạc ngoan ngoãn đợi trong phòng, một lúc sau tiếng gõ cửa vang lên.

Chu Nhạc loay hoay mãi không mở được cửa, cuối cùng là đối phương mở từ bên ngoài vào.

“Sao mày lại ở đây?” Trần Nam thấy Chu Nhạc thì sững lại, nhưng nhanh chóng phản ứng kịp: “Anh Lục trông mày kỹ thế cơ à? Giấu trong phòng không cho ai xem luôn?”

Thật sự, nghĩ kỹ lại thì chuyện này hoàn toàn có thể là phong cách của Lục Tỉnh Nhiên.

“Không phải, là tớ không muốn đến chỗ đông người, tớ buồn ngủ rồi.” Lúc ăn xong, Lục Tỉnh Nhiên định dẫn cậu đi chào hỏi mẹ Lục. Chu Nhạc liếc mắt nhìn qua, thấy Từ Trăn diện váy dạ hội màu nhạt, tay cầm ly vang đỏ, được bao quanh bởi đám đông nói cười rôm rả, khung cảnh thật hoành tráng, gương mặt dịu dàng của bà đối diện với những việc này vô cùng thuần thục.

Chu Nhạc lập tức từ chối ngay, cậu là một học sinh lớp 11 chưa bước chân ra xã hội, đời nào thấy cảnh này, bẩm sinh đã có chút sợ hãi nên đã tìm đại một cái cớ với Lục Tỉnh Nhiên để về phòng ngồi cho yên tĩnh.

“Cũng đúng,” Trần Nam đồng ý: “Thật sự chẳng có gì hay ho, phiền chết đi được!”

Hắn chính là không muốn nhìn những bộ mặt âm dương quái khí, nịnh hót ngoài kia nên mới định tìm phòng Lục Tỉnh Nhiên để chơi game, không ngờ Chu Nhạc lại ở đây. Thế thì hắn không tiện ở lại rồi, dù sao một A một O ở chung phòng, sau này truyền ra ngoài lại phiền phức. Hơn nữa còn có hũ giấm Thịnh Kỳ An kia, không biết học ở đâu cái thói hễ gió thổi qua người một cái là cũng ghen nồng ghen lộn, nếu biết hắn và Chu Nhạc chung phòng chơi game thì còn ra thể thống gì nữa. Nghĩ đến thôi Trần Nam đã thấy người nổi hết cả gai ốc, không thoải mái chút nào.

“Được rồi, thế mày cứ ở đây đi, tao đi đây—” Nói xong, trong đầu Trần Nam đột nhiên nảy ra một ý nghĩ.

“Mày định ngủ ở phòng anh Lục thật à?” Trần Nam quay người lại, liếc nhìn Chu Nhạc từ trên xuống dưới.

Chu Nhạc bị hắn nhìn đến mức nổi cả da gà.

Trần Nam cười đầy ẩn ý, nhìn chằm chằm Chu Nhạc: “Quà sinh nhật mày chuẩn bị cho anh Lục chắc không phải là…”

Trần Nam không nói tiếp, nhưng Chu Nhạc cảm thấy da mặt nóng ran.

“Cậu… cậu đừng nói bậy!”

Trần Nam tiếp tục cười: “Tao nói bậy cái gì? Quà tao tặng anh Lục là một chiếc xe, Thịnh Kỳ An mua cho nó một cây đàn piano gỗ mun bản độc nhất, mày có thể tặng gì chứ, nhìn đi nhìn lại trên dưới cả người mày, chắc chỉ có bản thân mày là giá trị nhất thôi.”

“…”

“Cậu ra ngoài đi, tớ muốn ngủ.” Trần Nam còn định lải nhải thêm đã bị Chu Nhạc đẩy thẳng ra ngoài.

Cậu đóng cửa lại, lén lút lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhỏ đã chuẩn bị sẵn. Chiếc hộp màu xám xịt, trông thật cô đơn và buồn bã, có lẽ nó biết mình không đủ sang trọng để bày lên bàn tiệc nên nằm im lìm trong lòng bàn tay, trông thật đáng thương.

Đây là món đồ Chu Nhạc đã tích cóp rất lâu mới đủ tiền mua, nhưng so với quà của Trần Nam và Thịnh Kỳ An, nó còn chẳng đáng số lẻ.

Chu Nhạc thở dài, cất chiếc hộp nhỏ đi.

Mãi đến hơn 8 giờ tối, Chu Nhạc mơ màng ôm gối suýt ngủ quên trên sofa thì Lục Tỉnh Nhiên mới từ ngoài trở về. Alpha trẻ tuổi bước chân hơi lảo đảo, trên mặt còn vương chút ửng hồng, gương mặt vốn thanh lãnh thường ngày vậy mà lại có thêm một tia nhiệt độ buông lơi đầy quyến rũ.

“Anh uống rượu à?” Chu Nhạc đi tới, vội vàng đỡ lấy Lục Tỉnh Nhiên.

Giây phút chạm vào nhau mới nhận ra cơ thể anh nóng rực.

“Tiểu Nhạc…” Lục Tỉnh Nhiên ôm lấy người vừa sáp tới, siết chặt eo cậu, ép cả người cậu vào lòng mình.

Anh rất hiếm khi gọi thân mật như vậy, nhưng hiện giờ thần kinh bị cồn làm tê liệt, trái lại anh có chút nhõng nhẽo hơn.

“Anh… cẩn thận…” Chu Nhạc chỉ thấy vùng da tiếp xúc với Lục Tỉnh Nhiên nổi lên một lớp da gà li ti, cậu theo bản năng ôm lại Lục Tỉnh Nhiên để nâng đỡ cơ thể anh. “Không thoải mái sao? Có muốn nôn không? Sao… sao lại uống rượu rồi?”

Lục Tỉnh Nhiên đứng vững hơn một chút, thực ra anh không uống bao nhiêu, chỉ là bị người lớn trong nhà mời rượu, dù sao cũng phải uống một chút, lượng rượu này còn lâu mới làm anh gục được.

Nhưng anh rất thích cảm giác buông thả ý thức này, tuy biết chỉ cần anh yêu cầu Chu Nhạc sẽ không bao giờ từ chối, nhưng anh vẫn muốn giở trò thế này.

Lục Tỉnh Nhiên dùng một tay móc lấy cà vạt, từ từ nới lỏng ra, cổ áo cũng theo đó bung một chiếc cúc, vùng da bị hơi rượu hun nóng hiện ra mờ ảo, khí tức Alpha không chút khách khí từ đó thoát ra ngoài.

Ánh mắt hơi say mê và chuyên chú nhìn chằm chằm vào Chu Nhạc.

Nhìn đến mức Chu Nhạc thấy nóng cả người.

Cậu khẽ nhìn đi nơi khác.

Nhưng không thể làm gì được, Lục Tỉnh Nhiên lại đổ ập cả người về phía cậu.

“Tiểu Nhạc, đầu đau quá.” Alpha to lớn như một chú chó nhỏ len lén cọ vào hõm vai cậu.

“Anh có muốn nằm một lát không, hay là em xoa cho anh… Ưm!”

Chưa đợi Chu Nhạc nói xong, Lục Tỉnh Nhiên đã tìm thấy một cách xoa dịu khác. Chu Nhạc bị bóp nhẹ sau gáy để nhận lấy nụ hôn, từng chút một nuốt chửng mọi hơi thở. Mãi đến khi chân cậu nhũn ra, Lục Tỉnh Nhiên mới hơi buông cậu ra, ánh mắt Chu Nhạc đã có chút mơ màng.

“Tối nay, còn phải về không?” Lục Tỉnh Nhiên nhìn chằm chằm vào môi cậu, yết hầu lên xuống một vòng, ánh mắt say rượu mang đầy ý vị mê hoặc.

Chu Nhạc ngửi thấy mùi pheromone nhàn nhạt tỏa ra từ Alpha, tim đập thình thình, tưởng chừng như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.

“Em, em không được đâu, mẹ em còn ở nhà, em phải về.”

Đôi mắt Alpha thoáng qua vẻ thất vọng, nhưng cũng kìm chế lại: “Vậy lát nữa anh đưa em về.”

Dù trong lòng có lưu luyến đến đâu.

Chu Nhạc áy náy cắn môi, cúi đầu xuống.

Cậu lại vân vê chiếc hộp xám nhỏ trong túi, hạ quyết tâm lấy nó ra.

“Em, em có chọn cho anh một món quà.” Cậu lắp bắp nói: “Chúc anh sinh nhật vui vẻ.”

Lục Tỉnh Nhiên định thần lại, khi nhìn thấy hộp quà nhỏ, đôi mắt anh lóe lên một tia kinh ngạc xen lẫn vui mừng. “Mua cho anh?”

“Ừm.” Chu Nhạc đưa qua: “Không phải thứ gì quý giá đâu, hy vọng anh sẽ thích.”

Lục Tỉnh Nhiên nghe xong liền đón lấy.

Anh dùng một tay mở hộp, đôi mắt thâm trầm đột nhiên khựng lại. Đó là một sự ngỡ ngàng chưa từng có. Trong chiếc hộp xám xịt chẳng có gì bắt mắt kia, đặt một chiếc nhẫn vàng lấp lánh, là kiểu vàng nguyên chất, vì kiểu dáng tinh tế thanh mảnh nên không hề thấy quê mùa, ngược lại trông rất quý phái.

Chu Nhạc lén quan sát phản ứng của Lục Tỉnh Nhiên, thấy biểu cảm cứng đờ trên mặt anh, lòng cậu chùng xuống.

Anh không thích sao?

Hay là tặng nhẫn đột ngột quá?

Nói đi cũng phải nói lại, quà sinh nhật mà tặng nhẫn thì đúng là có hơi… quá trực bạch. Bọn họ vẫn còn là học sinh cấp ba, nhắc đến nhẫn nhủng gì đó thì vẫn còn quá sớm.

“Em… không có thứ gì tốt tặng anh, đây là thứ tốt nhất em có thể tặng rồi.” Chu Nhạc lo lắng giải thích.

Lục Tỉnh Nhiên nhìn cậu, hoàn toàn không nói nên lời.

Hiện giờ, tất cả mọi chuyện đều đã có thể giải thích được rồi.

Tại sao mỗi ngày cậu đều mệt mỏi như vậy, đôi khi đọc sách thôi cũng ngủ quên, tại sao thời gian ngủ dạo này ngày càng muộn, buổi tối đi giao hàng ngày càng nhiều…

Hóa ra là để mua quà cho anh, mà món quà này lại là một chiếc nhẫn.

Lục Tỉnh Nhiên hít sâu một hơi.

“Em không có ý gì khác đâu, chỉ là cảm thấy nó khá đẹp nên muốn mua tặng cho anh mà thôi, nếu như anh không thích, em đi đổi cái khác.”

Lời còn chưa dứt, Chu Nhạc đã bị ôm chặt lấy.

Một cái ôm thật mạnh, như thể muốn khảm đối phương vào trong cơ thể mình.

Cơ thể Chu Nhạc cứng đờ, sau đó mới từ từ thả lỏng, mặc cho Lục Tỉnh Nhiên ôm lấy. Rất lâu sau anh mới buông cậu ra. Không biết có phải ảo giác của Chu Nhạc không, dường như mắt Lục Tỉnh Nhiên hơi đỏ lên.

Là cảm động sao?

Cảm xúc lớn như vậy sao?

Chỉ một chiếc nhẫn thôi mà đã làm anh như vậy?

Tuy nhiên, nói gì thì nói, có vẻ món quà này đã được đón nhận, thế là cậu vui rồi.

“Lục Tỉnh Nhiên, sinh nhật vui vẻ.” Chu Nhạc nói xong còn mỉm cười mãn nguyện.

Độ cong khóe môi của Omega đã khắc sâu vào lòng Lục Tỉnh Nhiên, có lẽ cậu cũng không biết thần sắc trên mặt mệt mỏi thế nào, nhưng ánh mắt lại rạng rỡ thần thái, vì đã tặng quà cho anh, vì món quà này anh rất thích, nên cậu cũng rất vui.

Lục Tỉnh Nhiên cố nén cảm xúc, lại kéo người vào lòng.

Nghiêng mặt hôn lên tai cậu.

“Cảm ơn.”

“Đây là món quà tuyệt vời nhất mà anh từng nhận được.”

Nhất là em.

**

Chan: Gì nhỉ, lời nói của Trần Nam có thể sẽ hơi phản cảm, thật ra nó không có ghét Nhạc Nhạc đâu, nhưng cái tính cách của nó là vậy rồi á mọi người, đừng ghét Trần Nam nhé.

Hết chương 57

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.