Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện

Chương 58:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 58

Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan

Một tiếng trước.

Lưu Nghiên Nghiên và cô bạn thân đã tách ra đi hai ngả. Thực ra cũng chẳng phải bạn thân chân chính gì, chỉ là cha mẹ hai bên có dự án hợp tác nên đi lại gần hơn chút thôi.

Nói là đòi lại công bằng cho cô, thực chất là vì chính bản thân họ. Một Alpha như Lục Tỉnh Nhiên thì cô gái nào chẳng rung động. Nhưng Lục Tỉnh Nhiên lại đi thích một Omega bình thường không thể bình thường hơn, điều này khiến ai mà không đố kỵ cho được!

Chu Nhạc chính là sự tồn tại khiến mọi người ghen ghét, cho đến tận bây giờ Lưu Nghiên Nghiên vẫn không thể tha thứ cho bản thân vì tại sao lúc đó lại bảo Chu Nhạc đi đưa trà sữa giúp mình, nếu không có khởi đầu đó thì có lẽ bây giờ đã không thành ra thế này.

Lưu Nghiên Nghiên đang buồn bực ngồi trong một góc nhỏ của sảnh tiệc, bỗng nhiên trước mặt đổ xuống một bóng đen.

Lục Tỉnh Nhiên…

Trái tim Lưu Nghiên Nghiên hẫng một nhịp, hốt nhiên đứng thẳng người, không biết phải nói gì.

Đang lúc lúng túng thì Alpha cao lớn trong bộ chính trang đột ngột lên tiếng: “Chu Nhạc đã ở bên tôi rồi.”

Lưu Nghiên Nghiên sững sờ ngay tức khắc.

“Cậu ấy là người của tôi,” Lục Tỉnh Nhiên ngước mắt lên, đôi mắt tuấn tú lóe lên tia sắc bén, “Tốt nhất cô nên ghi nhớ điểm này.”

“…”

“A.” Lưu Nghiên Nghiên bật cười, cô nhìn Lục Tỉnh Nhiên, hỏi với vẻ nửa dữ tợn: “Rốt cuộc cậu thích cậu ta ở điểm gì? Cậu ta bình thường như thế, trước đây còn là một Beta, tại sao cậu lại thích cậu ta?!”

Lục Tỉnh Nhiên vô cảm: “Chuyện đó không liên quan đến cô. Tôi chỉ đến để nói với cô rằng, đừng động vào cậu ấy, cũng đừng có đặt ý đồ gì với cậu ấy, cho dù là cố ý hay không, tốt nhất cô nên tránh xa cậu ấy ra một chút.”

Lưu Nghiên Nghiên không thể tin nổi: “Cậu định vì cậu ta mà lật mặt triệt để với tôi?!”

Lục Tỉnh Nhiên im lặng một lát, sau đó cười lạnh một tiếng: “Hình như cô có chút hiểu lầm rồi. Tôi với cô chưa bao giờ thân thiết, chỉ giới hạn ở mức quen biết, không đến mức gọi là lật mặt.”

Nói xong Lục Tỉnh Nhiên tiến lại gần, gằn từng chữ: “Nhưng tôi mà đã lật mặt thì thường khá nghiêm trọng. Cô và gia đình cô sẽ phải trầy da tróc vẩy đấy.”

Pheromone Alpha trôi lơ lửng, từng sợi từng sợi tỏa ra tín hiệu nguy hiểm.

Lưu Nghiên Nghiên cứng đờ người không dám cử động, đây là lần đầu tiên cô nhận được sự đe dọa từ một Alpha.

Chưa từng có Alpha nào dùng pheromone áp bức lên người cô như thế.

Cô chỉ có thể run rẩy đáp lại: “Tôi, tôi biết rồi…”

**

Chu Nhạc gần đây gặp may rất nhiều, không hiểu sao bác Chu đột nhiên tăng lương cho cậu, bảo là giao một đơn kiếm được 10 tệ, tăng lên khá nhiều so với trước. Hơn nữa lượng đơn hàng mỗi tối giảm đi một nửa nhưng tiền kiếm được lại nhiều hơn trước bao nhiêu.

Lần nào Chu Nhạc thắc mắc bác Chu cũng ậm ừ cho qua chuyện. Kiếm được nhiều tiền đương nhiên là tốt, nhưng sự vô lý này khiến Chu Nhạc kiếm tiền mà lòng chẳng yên tâm chút nào.

Hơn nữa món cơm cuộn của mẹ Chu ở ngoài chợ cũng bán chạy đến lạ kỳ, lại còn tăng giá theo lời khuyên của người khác mà vẫn bán rất chạy. Thu nhập tháng này của nhà họ tăng gấp đôi so với trước mà lại không mệt bằng tháng trước.

Chu Nhạc thầm nghĩ nếu sau này cứ mãi thế này thì tốt quá.

Kết quả đúng như mong đợi, lại có thêm một chuyện vui nữa.

Khu dân cư nơi gia đình cậu sinh sống nhằm hưởng ứng chương trình “Mang hơi ấm đến vạn nhà” của chính phủ, đã chủ động tìm đến nhà họ, nói rằng sẽ miễn phí thuê một nữ hộ lý cho mẹ Chu để chăm sóc ăn uống sinh hoạt, đồng thời hỗ trợ người khuyết tật khởi nghiệp, hy vọng có thể thúc đẩy sự phát triển sự nghiệp của nhiều người khuyết tật hơn nữa.

Chu Nhạc lần này không cần phải lo lắng về việc sinh hoạt bất tiện của mẹ như trước nữa, thậm chí đổi sang hộ lý nữ trẻ tuổi thì mẹ Chu sẽ càng thuận tiện hơn. Cho dù sau này cậu có đi học đại học cũng không thành vấn đề. Nếu không theo kế hoạch của Chu Nhạc, cậu sẽ phải học đại học ở ngay trong thành phố này, để ra khỏi cửa là đến trường cho tiện chăm sóc mẹ, hoặc là đưa mẹ đi học đại học cùng.

Giờ đây có sự chăm sóc của cơ quan chính phủ, Chu Nhạc có thể yên tâm hơn nhiều rồi.

Trong đó người vui mừng nhất phải kể đến Trình Oánh, bà sợ nhất là mình làm khổ Chu Nhạc, lần này tốt rồi, gánh nặng trong lòng cuối cùng cũng được trút bỏ, thậm chí bà còn cảm động đến phát khóc. Thân là người mẹ, điều đáng sợ nhất chính là có một ngày bản thân lại trở thành gánh nặng cho con cái.

Chu Nhạc vốn dĩ cũng không nghĩ ngợi nhiều, chỉ là sau đó Hạ Lâm Xuyên vô tình thốt ra một câu: “Uầy dạo này mày hay gặp may quá đấy, không phải thật sự tìm được chỗ nào linh thiêng để khấn bái rồi chứ? Tao cũng muốn đi, có thể mách tao mày đi khấn bái ở đâu không? Tao muốn kỳ thi cuối kỳ này đứng nhất toàn trường, mày bảo có thực hiện được không?”

Lâm Hiểu Hiểu hừ lạnh một tiếng coi như đáp lại.

Chu Nhạc lúc này mới nhận ra có gì đó không ổn, cậu dường như… quá may mắn rồi, bắt đầu từ sau khi cậu tổ chức sinh nhật cho Lục Tỉnh Nhiên xong…

Buổi trưa lúc tan học cùng đi ăn cơm, Chu Nhạc chủ động nhắc đến chuyện này, phản ứng của Lục Tỉnh Nhiên rất bình thản, dường như chẳng hề ngạc nhiên.

Cậu liền đoán ra được phần nào.

Buổi tối anh đưa cậu về nhà, trong xe, Chu Nhạc chủ động nhắc lại chuyện này.

Lục Tỉnh Nhiên không phủ nhận.

Chu Nhạc biết ngay mà, nhất định là anh.

Bản thân cậu làm sao có thể là người may mắn đến thế được?

Ngoại trừ việc gặp được anh.

“Anh… anh làm thế này để làm gì chứ.” Chu Nhạc nhỏ giọng nói.

Cậu biết sự chênh lệch giữa mình và Lục Tỉnh Nhiên, cũng hiểu rõ sự cách biệt giữa hai người. Nhưng cậu đã quyết định ở bên anh thì chưa bao giờ mong cầu điều gì cả.

“Em không thích à?” Lục Tỉnh Nhiên ngước mắt.

Chu Nhạc phản bác: “Không phải, anh cứ thế này em phải lấy gì trả lại cho anh đây? Em nợ anh chẳng biết bao nhiêu kiếp cho đủ nữa.”

Lục Tỉnh Nhiên bật cười.

Chu Nhạc: “Anh cười cái gì?”

Lục Tỉnh Nhiên hạ thấp giọng: “Nếu em không phiền thì anh đề nghị lấy thân báo đáp.”

“…” Chu Nhạc đỏ mặt, “Em, em đang nói chuyện nghiêm túc.”

Lục Tỉnh Nhiên: “Anh nói cũng là chuyện nghiêm túc mà.”

Thấy Chu Nhạc có chút xù lông, giọng điệu Lục Tỉnh Nhiên bắt đầu trở nên đứng đắn, anh khẽ hỏi: “Em sẽ bỏ rơi anh à?”

?

Chu Nhạc ngước mắt lên.

Thần sắc Lục Tỉnh Nhiên rất nghiêm túc, đồng thời còn có một nỗi buồn không dứt.

Dường như anh thực sự sợ rằng sẽ có một ngày như vậy.

“Làm sao có thể chứ!” Chu Nhạc vội vàng nói: “Làm sao em có thể rời xa anh được? Làm sao có thể không cần anh chứ?!”

Sắc mặt Lục Tỉnh Nhiên mới bắt đầu khởi sắc hơn một chút, thậm chí còn có vẻ hân hoan: “Đã vậy thì tại sao em lại sợ anh đối xử tốt với em, tại sao lại phải phân định rạch ròi với anh như thế?”

“Không phải phân định rạch ròi, em ở bên anh cũng không phải vì những thứ này.”

“Anh biết, nhưng anh muốn Omega của anh sống tốt hơn một chút, không được sao?”

Chu Nhạc im lặng.

“Hơn nữa, tình hình hiện tại của em là cần sự giúp đỡ đúng không?” Lục Tỉnh Nhiên thong dong nói: “Sắp lên lớp 12 rồi, em không thể cứ thế này mãi được, kiếm tiền quan trọng hơn việc học, nếu cứ tiếp tục như vậy em còn vào đại học được không?”

Chu Nhạc cúi đầu thấp hơn nữa.

Chuyện này không phải cậu chưa từng nghĩ tới.

Theo thành tích hiện tại của cậu, đỗ được vào một trường đại học bình thường đã là khá lắm rồi.

Ngoài giờ lên lớp cậu chẳng có mấy thời gian để học hành tử tế.

Lục Tỉnh Nhiên tung mồi nhử, tiến lại gần hỏi: “Sau này em không muốn học đại học cùng thành phố với anh à?”

Thích một người chính là đặt đối phương vào tương lai của mình, anh đã đặt Chu Nhạc vào đó rồi, đồng thời cũng hy vọng đối phương có thể đặt anh vào.

Nghe thấy lời Lục Tỉnh Nhiên nói, trong mắt Chu Nhạc lóe lên một tia sáng.

Ở cùng một thành phố với Lục Tỉnh Nhiên sao?

Thế thì… tuyệt quá còn gì.

Cũng đúng, chắc chắn không thể vào cùng một trường với anh được, nhưng nếu có thể ở gần nhau một chút cũng tốt, hoặc giả nếu may mắn thì trường học ở cạnh nhau, thế thì có khác gì học chung một trường đâu.

Chu Nhạc phấn khích hẳn lên: “Muốn, tất nhiên là em muốn rồi!”

Lục Tỉnh Nhiên thấy mỹ nam kế có hiệu quả, tiếp tục nói: “Vậy thì em phải nỗ lực học tập thôi. Đầu tiên là phải tiếp nhận thiện ý của anh với tư cách là bạn trai, đừng lo đến tiền bạc nữa, hãy học hành cho tốt đã, chuyện tiền nong sau này tính sau.”

Chu Nhạc có chút lưỡng lự: “Thế thì… cũng không thể như vậy được, cứ như vặt lông cừu của anh vậy.”

Lục Tỉnh Nhiên: “Không sao, lông của anh nhiều, không sợ em vặt đâu.”

Chu Nhạc: “…”

Chu Nhạc: “Nhưng mà, món nợ này quá lớn rồi.”

Lục Tỉnh Nhiên kiên nhẫn nói: “Khi người khác đối xử tốt với em, giúp đỡ em, em đừng cảm thấy mắc nợ, bởi vì em chưa bao giờ là kẻ vong ơn bội nghĩa. Chỉ cần bản thân em hiểu rõ, vĩnh viễn không quên lòng tốt của người khác dành cho mình, vậy thì tại sao em lại không thể thanh thản đón nhận tấm lòng đó chứ?”

“Vả lại… đối với em mà nói, anh là người khác bình thường sao?”

Chu Nhạc nhìn Lục Tỉnh Nhiên bằng đôi mắt sáng lấp lánh, kiên định nói: “Không phải.”

Chưa bao giờ là người khác cả, ba chữ “Lục Tỉnh Nhiên” này chỉ cần nhẩm thầm trong lòng thôi đã dấy lên những gợn sóng khác biệt rồi.

Việc làm của Chu Nhạc ít đi nhưng tiền kiếm được lại nhiều hơn, thậm chí có một ngày họ còn nhận được khoản trợ cấp từ cơ quan chính phủ – tròn 200.00 tệ.

Chuyện này chẳng khác gì miếng bánh từ trên trời rơi xuống.

Chu Nhạc đi tìm Lục Tỉnh Nhiên ngay lập tức.

“Chỉ là phối hợp với công tác của các bộ phận liên quan thôi, anh quyên góp thêm 200.000, không chiếm suất của người khác đâu.” Lục Tỉnh Nhiên giải thích.

Chu Nhạc không chịu nổi: “Thế anh làm vậy thì em thành cái gì đây?”

Chẳng lẽ là kiểu bé O được bao nuôi trong truyền thuyết? Sau này chỉ có thể bị nhốt trong lòng người ta để người ta muốn làm gì thì làm?

Chu Nhạc nghĩ thôi là khuôn mặt nhỏ đã đỏ bừng lên.

Không biết là do phẫn nộ hay là do mong chờ nữa.

“Em chỉ cần học hành chăm chỉ là được rồi, đối với anh sự báo đáp tốt nhất chính là thành tích của em.” Lục Tỉnh Nhiên ngừng lại một chút, rồi nói tiếp: “Tuy nhiên, tiền đề là em phải thấy vui vẻ.”

“Đừng áp lực quá, bất kể là em học hay không học, đỗ đại học hay không đỗ đều được, em vẫn là bạn trai của anh, là Omega của anh, là người yêu của anh. Mọi thứ tùy thuộc vào lựa chọn của em, chỉ cần đừng quên phía sau em luôn có anh.”

Lời của Alpha nói ra thật chân thành, Chu Nhạc thấy lòng mình trào dâng xúc động.

Nhưng nếu không có chút biểu hiện gì thì không thể nào được.

“Anh nhắm mắt lại đi.” Chu Nhạc đột ngột nói.

Lục Tỉnh Nhiên không hiểu sao cậu đột nhiên lảng sang chuyện khác nhưng vẫn làm theo lời cậu nói.

Vài giây sau, trên môi cảm nhận được một sự ẩm ướt và mềm mại.

Anh hé mắt nhìn.

Omega như một chú chó nhỏ, dán vào môi anh, nhấm nháp qua lại.

Nhưng vì không biết phải làm thế nào nên l**m đến mức dính đầy nước miếng.

Khóe môi Lục Tỉnh Nhiên khẽ cong lên, anh bật cười một tiếng.

Chu Nhạc lập tức dừng lại, mặt đỏ bừng như sắp nổ tung nhưng vẫn cố chống chế: “Anh, anh mở miệng ra.”

Làm như mình bá đạo lắm không bằng.

Lục Tỉnh Nhiên rất nghe lời.

Chu Nhạc ngước đầu tiến lại gần.

Còn chưa kịp chạm tới đã bị Alpha ấn gáy, hôn thật sâu.

Hết chương 58

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.