Chương 59
Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, đã đến học kỳ hai của lớp 11. Tất cả mọi người dường như đều đang tích lũy lực lượng cho năm lớp 12. Trong kỳ thi giữa kỳ, Chu Nhạc đã vươn lên nhóm thượng du của lớp, xếp hạng hơn ba trăm toàn khối.
Cậu nhìn bảng điểm, thấy cái tên Lục Tỉnh Nhiên ở vị trí thứ nhất cách mình đúng một trang giấy, khẽ thở dài.
Hơn ba trăm hạng, mỗi một hạng đều không dễ dàng để vượt qua.
Tuy nhiên, sự tiến bộ này cũng coi là khá rồi.
Bản thân cậu cũng biết mình chắc chắn không thể theo kịp Lục Tỉnh Nhiên, vị trí đó căn bản không cần nghĩ tới, có thể nỗ lực tiếp cận được anh đã là rất tốt rồi.
“Chu Nhạc.” Hạ Lâm Xuyên nhìn bảng điểm dán trên tường, “Tao không chơi với mày nữa đâu.”
“?”
Hạ Lâm Xuyên chỉ vào bảng điểm, giận đùng đùng: “Mày dám âm thầm tiến bộ! Mày dám lén lút sau lưng tao thi cao như vậy!”
Bọn họ không còn là đôi bạn cùng tiến đội sổ nữa rồi, hu hu hu, sau này lúc bị mẹ mắng cũng không thể kéo Chu Nhạc theo làm đệm lưng được nữa, hu hu hu.
Lâm Hiểu Hiểu khoanh tay trước ngực: “Thế mày không xem ai là người ngày ngày bổ túc cho Chu Nhạc à? Thực lực của nam thần mà mày cũng dám nghi ngờ sao?”
Hạ Lâm Xuyên túm lấy vai Chu Nhạc: “Nói cho tao biết, làm sao để được lớp trưởng bổ túc gia trì? Tao nguyện ý lên núi đao xuống biển lửa!”
Lâm Hiểu Hiểu: “Trừ khi mày là Omega, và mày tên là Chu Nhạc.”
“…” Hạ Lâm Xuyên: “Có cần đâm chọc vào tim nhau thế không?”
Lâm Hiểu Hiểu lườm cậu ta một cái, nhìn vào tấm bảng điểm, thong dong nói: “Nhưng mà Chu Nhạc này, mày thế này là tốt lắm rồi, cảm giác ngày bước chân vào hào môn không còn xa đâu.”
Nửa học kỳ sau của lớp 11 trôi qua rất nhanh, Chu Nhạc ngoài việc làm thêm vài công việc vặt thì chỉ có học tập, học tập và học tập. Lần nào cậu cũng học ở nhà Lục Tỉnh Nhiên đến rất muộn, đôi khi trực tiếp ngủ lại nhà anh luôn.
Mẹ Lục rất tâm lý, thậm chí còn dành riêng ra một phòng cho cậu ở.
Nhưng lần nào cũng vậy, cứ đến nửa đêm là căn phòng đó lại biến thành chỗ của hai người.
Có đôi khi Trần Nam ngửi thấy mùi pheromone trên người cậu cũng không chịu nổi: “Không phải chứ, hai đứa mày làm rồi à?”
Lục Tỉnh Nhiên và Thịnh Kỳ An đều không có mặt, Trần Nam hỏi rất thẳng thừng.
Mạch não Chu Nhạc chậm nửa nhịp: “Làm gì cơ?”
Trần Nam ghé sát lại, hạ thấp giọng: “Mày nói xem làm gì? Thì là chuyện đó giữa Alpha và Omega ấy? Đánh dấu, đâm vào trong.”
Phản ứng lại một hồi, mắt Chu Nhạc đột nhiên trợn tròn: “Cậu, cậu, cậu nói cái gì thế?!! Bọn tớ… bọn tớ chắc chắn là chưa có.”
Cùng lắm chỉ là ôm ôm hôn hôn, hoặc là giúp nhau v**t v* một chút thôi, chưa bao giờ… chưa bao giờ lộ liễu đến mức đó.
Trần Nam xì một tiếng: “Thế này mà vẫn chưa có tiến triển gì, anh Lục giỏi thật đấy, nhịn tốt ghê.”
Cùng nằm chung chăn với Omega mình thích, ngủ chung một giường hết đêm này sang đêm khác mà không làm gì, đối với bất kỳ Alpha nào cũng là một thử thách cực hạn.
Trần Nam thầm nghĩ: Anh Lục nhà mình quả nhiên có khả năng tự chế bá đạo.
Chu Nhạc ho khan một tiếng, hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ cậu và Thịnh Kỳ An… làm, làm rồi?”
Lần này đến lượt Trần Nam bị nghẹn họng.
“Chưa có, haizz.” Hắn khô khan đáp.
Chu Nhạc: “Sao tớ cảm thấy cậu có vẻ hơi tiếc nuối nhỉ?”
Trần Nam: “Nói bậy!”
“Bọn tao mà có làm thì cũng là tao ở trên hắn, rõ chưa?!”
Chu Nhạc dành cho hắn một ánh mắt nghi ngờ, Trần Nam chột dạ: “Thì… cứ coi như một ngày một lần cho hắn cơ hội đi.”
Chu Nhạc cảm thấy có gì đó sai sai: “Hai người thật sự chưa làm?”
“Mày vẫn nên lo cho bản thân mình đi, pheromone mà anh Lục để lại trên người mày sắp thành biển rồi kìa.” Trần Nam ho khan, lảng sang chuyện khác.
Chu Nhạc nhấc cánh tay lên ngửi ngửi ống tay áo: “Mùi gì cơ, có thấy gì đâu?”
Bình thường cậu cũng không ngửi rõ được mùi của Lục Tỉnh Nhiên, chỉ là mỗi khi lại gần anh đều cảm thấy rất dễ chịu.
Trần Nam: “Đó là vì nó không dùng áp lực lên mày, đây là loại pheromone đặc biệt dùng để cảnh cáo các Alpha khác.”
“Đánh dấu xong rồi, mày là người của nó, ai cũng không được chạm vào.”
“Ví dụ như bây giờ, nếu có Alpha nào đứng quá gần mày, dù chỉ là khoác vai thôi thì cũng sẽ thấy bứt rứt khó chịu cả người.”
Lời này làm Chu Nhạc nhớ lại, sáng nay Hạ Lâm Xuyên vừa định khoác vai cậu thì đột nhiên xuýt xoa một tiếng, cậu hỏi bị làm sao thì cậu ta không nói, giây tiếp theo đã đứng cách xa cậu cả mét.
Máu ghen của Alpha… lớn thật đấy.
“Thế cứ như vậy mãi sao?” Chu Nhạc hỏi.
“Đương nhiên là không.” Trần Nam cười xấu xa, “Bao giờ mày thực sự trao cho nó thì nó sẽ không thế nữa.”
“Nói đơn giản thì đây là phản ứng sinh lý khi pheromone không có chỗ xả, đành phải đổ hết lên người mày thôi.”
Chu Nhạc nhất thời không tìm được lời nào để phản bác, lại bị nói đến mức ngượng ngùng, chỉ đành giả ngơ: “Không… không hiểu cậu đang nói gì cả.”
Buổi tối khi đến nhà Lục Tỉnh Nhiên làm bài tập, Chu Nhạc cứ tâm hồn treo ngược cành cây, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía Lục Tỉnh Nhiên.
Lục Tỉnh Nhiên phát hiện ra nhưng giả vờ như không thấy, cúi đầu nghiêm chỉnh làm bài.
Chu Nhạc cứ nghĩ về chuyện Trần Nam nói lúc ban ngày, càng nghĩ càng phân tâm.
Nếu đúng là vì nguyên nhân đó, vậy Lục Tỉnh Nhiên có cảm thấy khó chịu không, chẳng lẽ… sẽ nhịn đến hỏng mất sao?
Nhưng mấy hôm trước bọn họ mới… mới nghịch nhau trên giường mà, nhu cầu của Alpha lớn đến vậy à?
Sau lần thứ N Chu Nhạc liếc trộm mình, Lục Tỉnh Nhiên cuối cùng cũng không nhịn được nữa.
Anh đóng sách lại, dịu giọng: “Sao thế, có chuyện gì?”
“Hả? À,” Chu Nhạc cúi đầu, có chút ngượng ngùng ho một tiếng, “Cái đó… anh có thấy khó chịu không?”
“Không khó chịu.”
“Ồ…”
“Thế anh có chỗ nào không thoải mái không?”
“Không có.”
“Ồ.”
“Em thấy khó chịu à?” Lục Tỉnh Nhiên hỏi.
“Em không có khó chịu nha, em khỏe lắm, cực kỳ lành mạnh, em cũng không có thả pheromone lung tung.”
“…?” Lục Tỉnh Nhiên cười, “Rốt cuộc em muốn nói gì?”
Chu Nhạc sờ sờ mũi, “Khụ, học bài tiếp đi.”
Học thêm một lúc, làm xong hết bài tập thì đã hơn 10 giờ tối.
“Tối nay ở lại chứ?” Lục Tỉnh Nhiên hỏi.
Chu Nhạc nhìn thời gian, giờ này Trình Oánh chắc hẳn đã ngủ rồi, về nhà chắc sẽ làm bà thức giấc. Nhờ chương trình hỗ trợ người khuyết tật khởi nghiệp của chính phủ, giờ đây cả khu phố đã hợp lại mở một cửa hàng trực tuyến, chuyên bán cơm cuộn của mẹ Chu và một số đồ thủ công mỹ nghệ, bận rộn đến mức không xuể, chẳng cần cậu đi giao hàng nữa cũng đủ cho hai mẹ con trang trải.
Cũng nhờ vậy mà Trình Oánh có thêm rất nhiều người bạn phụ nữ tâm lý, thỉnh thoảng họ lại đến nhà Chu ngủ lại. Những người phụ nữ trung niên ở bên nhau luôn có chuyện nói không hết, còn thân thiết hơn cả với con trai ruột. Họ có thể chăm sóc lẫn nhau, thuận tiện hơn cậu ở nhà nhiều, đó cũng là lý do tại sao Chu Nhạc có thể yên tâm thường xuyên ở lại nhà Lục Tỉnh Nhiên.
“Cũng được.”
“Anh đi dọn phòng cho em.” Lục Tỉnh Nhiên đứng dậy.
Chỉ cần Chu Nhạc ở lại, phòng của cậu đều do một tay anh thu xếp, anh thậm chí còn biết rõ cậu cần cái gì hơn cả chính bản thân cậu.
Sau khi chào hỏi mẹ Lục, Chu Nhạc bắt đầu đi tắm rửa.
Cậu nhìn mình trong gương nhà vệ sinh.
So với trước đây thì trắng trẻo hơn nhiều, thậm chí còn có da có thịt hơn, không còn dáng vẻ gầy gò ốm yếu như xưa nữa.
Lục Tỉnh Nhiên thật sự đã nuôi cậu rất tốt.
Chu Nhạc nghĩ nghĩ, rồi lén mở hé cửa phòng.
Quả nhiên, anh lại chạy vào phòng cậu ngồi làm bài tập trên sofa rồi.
Đúng là làm học sinh giỏi không dễ dàng gì, nhất là hạng nhất toàn khối.
Chu Nhạc đóng cửa lại.
Tắm rửa xong, cậu chống hai tay lên bồn rửa mặt, đột nhiên muốn thử pheromone của mình.
Cậu từ từ giải phóng một chút ra ngoài.
Từ sáng cậu đã muốn thử rồi.
Trần Nam cảm nhận được trên người cậu là mùi của Lục Tỉnh Nhiên, vậy còn pheromone của chính cậu thì sao?
Sao cậu không ngửi thấy?
Nếu dùng pheromone của mình để an ủi Lục Tỉnh Nhiên thì liệu có tốt hơn không?
Chu Nhạc nhắm mắt lại, tĩnh lặng cảm nhận, cuối cùng cậu cũng ngửi thấy mùi hương của chính mình—
“Em đang làm gì đấy?”
Âm thanh đột ngột vang lên làm cậu giật nảy mình, quay đầu lại thấy Lục Tỉnh Nhiên đẩy cửa bước vào.
“… Em, em đang thử pheromone của mình.” Chu Nhạc vội vàng giải thích.
“Thử?”
“Đúng vậy, em cảm thấy pheromone của em hình như ổn hơn rồi, tức là em có thể kiểm soát nó tốt hơn.” Trước đây vì cậu là Omega khiếm khuyết nên pheromone mới chớm có nhưng không kiểm soát được. Bây giờ cảm thấy tốt hơn nhiều rồi, có thể thu lại hay phát ra hoàn toàn theo ý thức, nếu không có gì bất ngờ xảy ra.
Lục Tỉnh Nhiên nhíu mày.
Alpha vốn đang yên tĩnh làm bài tập bỗng ngửi thấy một mùi hương thanh khiết từ trong phòng tắm từ từ lan tỏa ra. Đêm khuya thanh vắng, những cảm xúc rạo rực vốn đã k*ch th*ch thần kinh, lại còn có một Omega giải phóng pheromone trong bầu không khí thế này, đúng là… muốn mạng mà!
Chu Nhạc thấy Lục Tỉnh Nhiên cứ nhìn chằm chằm mình, tâm linh tương thông nhận ra điều gì đó.
“Lục Tỉnh Nhiên, có phải anh… khó chịu không?” Cậu khẽ hỏi.
Lục Tỉnh Nhiên nuốt nước miếng: “Khó chịu gì cơ?”
“Trần Nam nói anh điên cuồng thả pheromone lên người em là vì thấy không an tâm, và còn… chuyện khác nữa, có phải thế không?”
Lục Tỉnh Nhiên sững lại hồi lâu: “… Có thể nói là vậy.”
Chu Nhạc chớp chớp mắt: “Hay là… chúng mình làm đi?”
Lòng Lục Tỉnh Nhiên chùng xuống, sau đó nhịp tim bỗng đập liên hồi, thình thình thình, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Một câu nói nhẹ bẫng của Chu Nhạc suýt chút nữa khiến anh mất kiểm soát.
Anh cố nén cảm xúc nóng rực trong lòng: “Em nói gì?”
Chu Nhạc: “Dù sao anh cũng không bỏ rơi em, em cũng không bỏ rơi anh, đã quyết định ở bên nhau thì sẽ không rời xa. Vậy anh cứ nhịn làm gì? Sớm muộn gì chúng ta cũng phải làm chuyện đó mà.”
Lục Tỉnh Nhiên nhìn cậu, hơi thở trở nên nặng nề.
Anh tiến lại gần cậu.
“Em chắc chắn chứ?”
Áp lực từ Alpha đột ngột ập đến, Chu Nhạc chỉ cao đến ngực anh, trước mặt là bóng hình cao lớn lực lưỡng của Alpha.
Thân hình Lục Tỉnh Nhiên rất đẹp, hoàn toàn không giống dáng vẻ của một học sinh cấp ba.
Đứng trước mặt cậu thế này, dường như anh đã chặn đứng mọi đường lui, khiến cậu không tài nào trốn thoát.
Chu Nhạc vốn dĩ đang tràn đầy dũng khí nhưng lúc này lại chẳng nói nên lời, Omega đối diện với Alpha có một nỗi sợ bẩm sinh, đặc biệt là khi chuẩn bị làm chuyện đó.
“Em… em thấy cũng ổn, em có tìm hiểu qua rồi, hình như… hình như cũng chỉ đau một lúc thôi, sau đó sẽ ổn.”
Chu Nhạc ngước đầu lên, ánh mắt ngây thơ nhưng cũng đầy vẻ khiến người ta thương xót.
Lục Tỉnh Nhiên nhìn chằm chằm vào mặt cậu, nhìn mãi không thôi.
Một hồi lâu, yết hầu của anh khẽ chuyển động.
Anh bóp nhẹ chiếc cằm thon nhỏ của Omega, giọng nói trầm thấp như tiếng gõ vào đá cẩm thạch dày nặng.
“Chu Nhạc, đừng có quyến rũ anh.”
Hết chương 59
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]