Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện

Chương 60:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 60

Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan

Alpha không thể chịu nổi loại cám dỗ này, đặc biệt là anh.

Nếu không phải vì chút lý trí cuối cùng còn sót lại, Lục Tỉnh Nhiên gần như đã muốn bế thốc người đặt lên giường ngay lập tức.

Hơn nữa, trong đầu anh bắt đầu xuất hiện vài hình ảnh không mấy trong sáng, anh không chắc liệu chúng có làm Chu Nhạc sợ hãi hay không.

Chu Nhạc thực sự có chút hoảng.

Vừa nãy có lẽ cậu còn chút dũng khí, nhưng giây phút Lục Tỉnh Nhiên dùng lực bóp nhẹ cằm mình, cảm giác hối hận bắt đầu dâng lên.

Sự áp chế đầy cưỡng đoạt ấy khiến người ta không tự chủ được mà run rẩy, hàng lông mi của Chu Nhạc cũng khẽ động đậy vì lo sợ.

Lục Tỉnh Nhiên nhận ra điều đó, anh nới lỏng tay ra.

Một hồi lâu sau, anh cau mày nói: “Đi ngủ đi.”

Thấy sắc mặt anh vẫn chưa hề giãn ra, Chu Nhạc vội níu lấy tay anh.

“Hay là… em, em dùng miệng, cũng, cũng được.”

Ánh mắt Lục Tỉnh Nhiên nheo lại.

Lý trí mách bảo anh rằng anh không nỡ để cậu làm vậy, nhưng toàn bộ cơ thể lại vì câu nói đó mà nóng bừng lên.

Phản ứng của anh dường như chậm đi một nhịp.

Anh định nói gì đó, nhưng Chu Nhạc như đã hạ quyết tâm, trực tiếp quỳ xuống, ngước mắt nhìn anh một cái rồi hé mở đôi môi mềm mại.

Mẹ kiếp!

Lục Tỉnh Nhiên hít sâu một ngụm khí lạnh.

**

Ngày hôm sau, Trần Nam ngạc nhiên khi không thấy Chu Nhạc đi học.

Đây đúng là chuyện lạ, bởi bình thường nếu Chu Nhạc ngủ lại nhà họ Lục, hai người sẽ cùng nhau đến trường.

Nhưng hôm nay, bóng dáng Chu Nhạc hoàn toàn biến mất.

Lúc đầu hắn chỉ nghĩ chắc tối qua cậu về nhà mình, nhưng không ngờ đến trường cũng không thấy người đâu, mà Lục Tỉnh Nhiên vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên như không có chuyện gì, Trần Nam liền đánh hơi thấy có vấn đề.

“Chu Nhạc đâu rồi? Tối qua không ở nhà mày à?”

Lục Tỉnh Nhiên nghe vậy thì liếc hắn một cái.

Chỉ một cái liếc mắt thôi mà Trần Nam cảm thấy lạnh toát cả sống lưng.

“Anh Lục, sao, sao thế?”

Lục Tỉnh Nhiên hỏi: “Hôm qua mày nói cái gì với cậu ấy?”

“Tao…tao nói gì với Chu Nhạc?” Trần Nam ngơ ngác, sau đó mới nhớ ra, “Thì tao chỉ bảo mày để lại pheromone trên người nó chắc là do nhịn đến phát điên rồi, không nhịn được thì hai người cứ làm luôn đi… ?!”

“Hai người làm rồi à?” Trần Nam hậu tri hậu giác hét lên, “Không phải chứ anh Lục, mày mạnh tay thế cơ á, mày trực tiếp…! Hả?! Mày làm Chu Nhạc đến mức không bò dậy nổi khỏi giường luôn á!!!”

Lục Tỉnh Nhiên lạnh giọng: “Mày có tin là Thịnh Kỳ An cũng có thể làm mày không lết xuống giường được không?”

Trần Nam: “…”

Hắn ngượng ngùng đáp: “Anh Lục, tự nhiên mày nói mấy chuyện đó làm gì.”

Lục Tỉnh Nhiên: “Sau này đừng có nói mấy thứ vô dụng trước mặt cậu ấy, cậu ấy vốn dĩ đã hay suy nghĩ nhiều rồi.”

Trước đây, Lục Tỉnh Nhiên luôn cảm thấy người thiếu an toàn trong mối quan hệ này là mình, vì anh là người thích Chu Nhạc trước, luôn sợ đối phương không thích mình. Dù biết bản thân có nhiều ưu điểm, nhưng khi thích một người là vậy, mọi niềm kiêu hãnh đều có thể tan biến, chỉ còn lại sự lo âu và sợ hãi mất mát.

Hiện giờ Chu Nhạc cũng vậy, vì sợ anh khó chịu mà thà chịu uỷ khuất để anh được thoải mái.

Thực ra tối qua họ vẫn chưa thực sự làm đến bước cuối.

Họ vẫn là học sinh cấp ba, dù đã đủ tuổi nhưng kinh nghiệm quá ít ỏi, họ còn chưa lên đại học, chưa bước chân vào xã hội.

Lỡ đâu sau này Chu Nhạc gặp được Alpha khác tốt hơn, lỡ đâu một ngày em ấy muốn rời đi…

Lục Tỉnh Nhiên nhíu mày.

Chỉ cần nghĩ đến đó thôi, anh đã cảm thấy mình sắp mất kiểm soát.

“Thế mày không định cảm ơn tao à?” Trần Nam lầm bầm nhỏ giọng, “Nếu không có tao, mày còn chẳng biết đến bao giờ mới được ăn món ngon nóng hổi thế này đâu.”

“Em muốn ăn gì?” Thịnh Kỳ An cầm sách bước tới gần.

Lục Tỉnh Nhiên bồi thêm một câu: “Nó muốn ăn cái gì đó nóng hổi.”

Thịnh Kỳ An khựng lại một chút, rồi chậm rãi quay sang nhìn Trần Nam.

Mặt Trần Nam đỏ bừng vì xấu hổ: “Không, không phải cái kiểu anh đang nghĩ đâu! Em không ăn, em không muốn ăn!”

“Thịnh Kỳ An, anh có biểu cảm gì đấy? Không được nghĩ linh tinh!”

**

Buổi trưa, Lục Tỉnh Nhiên không đi ăn cùng đám Trần Nam và Thịnh Kỳ An mà về thẳng nhà để đón Chu Nhạc đi học buổi chiều.

Trên bàn ăn, Từ Trăn vốn dĩ luôn dịu dàng nay lại lần đầu tiên sa sầm nét mặt: “Tiểu Nhạc, con nói cho dì biết, tối qua có phải con bị bắt nạt không?”

Nói xong, bà phẫn nộ lườm Lục Tỉnh Nhiên một cái sắc lẹm.

Chu Nhạc vừa mới uống một ngụm sữa, suýt chút nữa thì phun sạch ra ngoài.

Lần đầu tiên Lục Tỉnh Nhiên bị mẹ “giáo huấn”, nhưng anh hoàn toàn không có cảm giác đang bị mắng, thậm chí còn cúi đầu, khóe môi khẽ hiện lên ý cười.

Từ Trăn cổ vũ: “Tiểu Nhạc, con đừng sợ, có uỷ khuất gì cứ nói với dì, dì sẽ đòi lại công bằng cho con.”

Nói xong, bà ngưng lại một chút rồi bổ sung: “Dì sẽ bảo chú con, chú con sẽ đòi lại công bằng cho dì.”

Đây vốn là cách chung sống của gia đình ba người họ, Từ Trăn không dạy bảo được con trai thì sẽ tìm đến chồng mình là Lục Cẩm Thần. Nhưng thường thì Lục Tỉnh Nhiên rất ngoan, xác suất để Từ Trăn phải lớn tiếng với anh là cực thấp, hôm nay coi như là “trận lôi đình” rồi.

Chu Nhạc lập tức xua tay: “Không có, không có đâu ạ! Dì ơi, bọn con vẫn rất tốt mà.”

Thấy Chu Nhạc không chịu nói, Từ Trăn đành thôi.

Nhưng lúc tiễn hai đứa nhỏ đi học, bà vẫn không nhịn được mà kéo Lục Tỉnh Nhiên lại: “Con không được đối xử với Omega của mình như thế.”

Lục Tỉnh Nhiên hỏi: “Con làm sao cơ?”

Từ Trăn gay gắt lên án: “Những dấu vết trên người thằng bé, con không thấy à? Chỗ xanh chỗ tím, tối qua con đã làm cái gì hả?”

Bà vốn dĩ không chú ý, nhưng sáng nay Lục Tỉnh Nhiên bảo Chu Nhạc không khỏe, chiều mới đi học nên bà cứ để tâm mãi. Đến gần trưa, bà định vào phòng xem Chu Nhạc thế nào, nếu nghiêm trọng quá thì phải đưa đi bệnh viện.

Vừa bước vào đúng lúc Chu Nhạc đã tỉnh và đang thay quần áo.

Thấy bà đi vào, cậu hốt hoảng mặc vội vào ngay.

Nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ để Từ Trăn vô tình nhìn thấy tất cả.

“Nếu con còn tiếp tục không biết chừng mực như vậy, dù con là con trai của mẹ, mẹ cũng sẽ tống con ra tòa.” Từ Trăn nghiêm túc nói.

Lục Tỉnh Nhiên nghe bà miêu tả thì trong lòng cũng có chút nghi hoặc.

Tối qua anh thực sự có chút mất khống chế, thật sự là… do bị trêu chọc quá mức. Nhưng sau khi xong việc, anh đã kiểm tra cơ thể Chu Nhạc rất kỹ, đâu có nặng nề đến thế, chỉ hơi hồng lên thôi mà, sao giờ lại thành xanh tím được?

“Con biết rồi, chiều nay con sẽ kiểm tra lại.”

Mãi đến gần lúc tan học, Lục Tỉnh Nhiên mới tìm được thời gian riêng tư.

Trong tiết thể dục, lớp học không một bóng người, anh trực tiếp lôi Chu Nhạc vào nhà vệ sinh bên hành lang. Ngón tay thon dài của Alpha thuận theo cạp quần đồng phục của cậu mà luồn vào trong.

“Trốn cái gì?” Lục Tỉnh Nhiên hỏi.

“Em không có trốn.”

“Bị thương chỗ nào không?”

“Không có, ưm… anh đừng sờ nữa.” Chu Nhạc lí nhí, giọng run rẩy như sắp khóc đến nơi.

Ngón tay của Alpha giống như mồi lửa thiêu rụi cánh đồng, tùy ý khuấy đảo trên người cậu, mỗi nơi đi qua đều khiến Chu Nhạc run rẩy không thôi.

Cậu phải cắn chặt răng mới không phát ra những âm thanh kỳ lạ trong phòng vệ sinh.

Tâm tư của Lục Tỉnh Nhiên sớm đã bị nhìn thấu, làn da dưới tay vừa mịn màng vừa săn chắc, anh chỉ muốn chạm vào nhiều hơn một chút, cái gọi là “kiểm tra” từ lâu đã biến tướng hoàn toàn.

Bóp, nhào nặn, m*n tr*n…

Alpha cảm thấy ngứa ngáy tận chân răng.

Nếu không phải đang ở trường học, có lẽ anh đã không nhịn nổi nữa rồi.

“Lần sau đừng có trêu chọc anh như thế nữa.” Lục Tỉnh Nhiên nâng mặt Chu Nhạc lên, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc, “Anh sợ mình không kiềm chế được, thực sự làm em hỏng mất.”

!

Kinh khủng như vậy sao?!

Chu Nhạc nhớ lại bản thân mình tối qua, đúng là suýt thì mất mạng. Cậu cũng chẳng biết mình đã chạm vào điểm nổ nào của Lục Tỉnh Nhiên mà bị lật đi lật lại giày vò. Sáng ra tỉnh dậy, cả người không chỗ nào là không đau nhức, đến sức để rời giường cũng không có, chỉ muốn ngủ vùi đi thôi.

“Anh hù dọa em.” Chu Nhạc nũng nịu.

Lục Tỉnh Nhiên nghiêm túc khẳng định: “Không hề.”

Chu Nhạc đảo mắt, đẩy Lục Tỉnh Nhiên ra, lùi người về phía sau: “Thế tối nay em không về nhà với anh nữa, em về nhà mình.”

Lời còn chưa dứt, cánh tay Lục Tỉnh Nhiên đang đặt ở eo Chu Nhạc đã siết chặt, kéo mạnh cậu trở lại.

Chân mày anh chất chứa đầy cảm xúc, có vẻ như rất không hài lòng với phương án mà Chu Nhạc vừa đưa ra.

Chu Nhạc tố cáo: “Anh bắt nạt người ta!”

“Nói là không cho anh động vào, lại cũng không cho anh đi, lời nào cũng để em nói hết rồi, kiểu gì cũng là lỗi của anh.”

Trái tim Lục Tỉnh Nhiên mềm nhũn, anh cúi đầu mổ nhẹ lên môi Chu Nhạc, dỗ dành: “Là lỗi của anh.”

“Yên tâm, tuyệt đối không làm em hỏng đâu.” Cùng lắm là làm cho khóc thôi, khóc đến mức ướt đẫm cả ga giường, khóc đến mức chỉ có thể dựa dẫm vào pheromone của anh mới có thể tồn tại nổi.

Lúc này Lục Tỉnh Nhiên mới nhận ra, và cũng buộc phải thừa nhận rằng: Alpha thực chất là những kẻ điên, những tên b**n th** không thể kiểm soát được cảm xúc của chính mình, đặc biệt là khi đối diện với Omega của đời mình, thiên phú không làm người có thể được phát huy đến mức cực hạn.

Anh cúi đầu nhìn Omega ngoan ngoãn đang nhắm mắt đón nhận nụ hôn của mình, trong lòng có hàng trăm phương pháp để khiến cậu phải bật khóc. Những phương pháp ấy chỉ cần thoáng qua trong đầu thôi cũng đủ khiến huyết dịch của anh sôi trào hưng phấn.

Hết chương 60

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.