Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện

Chương 61:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 61

Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan

Kỳ nghỉ hè lớp 11, nhờ sự nỗ lực không ngừng, thành tích của Chu Nhạc cuối cùng cũng chạm được tới ngưỡng cửa của các trường top đầu. Cậu vô cùng tự tin đối với năm lớp 12 sắp tới.

Cả mùa hè, cậu đều bận rộn tra khuyết bổ lậu dưới sự đốc thúc học tập của Lục Tỉnh Nhiên. Tất nhiên, đội ngũ này còn bao gồm cả Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên.

Bị Chu Nhạc truyền cảm hứng, hai người họ cũng theo Lục Tỉnh Nhiên học tập. Nhóm sáu người trở thành một lớp học nhỏ, không khí học tập trong kỳ nghỉ hè sôi động đến mức nhiệt huyết dâng trào.

Để thuận tiện, Thịnh Kỳ An trực tiếp nhờ người đặt một phòng tự học riêng tại thư viện thành phố cho sáu người, lại còn bao thầu cả dịch vụ xe đưa đón tận nơi, cuộc sống không thể thoải mái hơn.

Tất nhiên, dịch vụ đưa đón đó chỉ dành cho Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên, những người còn lại đều có xe nhà đưa đón.

Thật lòng mà nói, Chu Nhạc thân với hai người kia đến mức không thể thân hơn, nhưng chưa bao giờ thấy họ yêu thích học tập đến vậy.

Lâm Hiểu Hiểu giải thích rằng: “Mày có nghe câu một người đắc đạo, gà chó lên mây chưa? Rõ ràng tao chính là con chó đó đấy.”

Hạ Lâm Xuyên: “Vậy tao là… con gà?”

Tổng kết lại là, vốn dĩ ba người bọn họ là tổ đội ăn không ngồi rồi, nhưng không ngờ Chu Nhạc lại trèo được lên đại thần Lục Tỉnh Nhiên, thế là họ phải nhanh chóng bám gót, cùng nhau tiến về tòa nhà đại học danh giá!

Gần quan được ban lộc! Phù sa không lưu ruộng ngoài! Có một đại thần đứng nhất toàn trường ở đây, nguồn tài nguyên học tập chất lượng thế này, ai mà không động lòng cho được! Hai người họ dĩ nhiên phải bám lấy Chu Nhạc rồi.

“À…” Chu Nhạc bừng tỉnh đại ngộ, sau đó chuyển tầm mắt sang Trần Nam.

Trần Nam đến nhóm học tập những ngày này, chỉ có hai ngày đầu là viết được ít bài tập, thời gian còn lại không chơi game thì là ngủ, có lần còn ngáy khò khò, ai không biết còn tưởng nhà nào đang đun nước sôi.

“Đừng nhìn tao.” Mắt Trần Nam còn chẳng rời khỏi màn hình game, “Tao chỉ muốn qua đây cảm nhận bầu không khí học tập thôi, dù tao không học.”

“…” Chẳng biết là hắn muốn cảm nhận cái gì nữa.

Mấy người họ nỗ lực hừng hực khí thế, đến khi kỳ nghỉ hè còn 10 ngày cuối cùng, thành tích cũng đã có kết quả. Lục Tỉnh Nhiên ra cho họ một bộ đề, tổng điểm của Chu Nhạc tiến bộ gần 50 điểm so với trước. Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên cũng vậy, theo Lục Tỉnh Nhiên dự đoán thì có thể tiến lên khoảng 70, 80 hạng. Trần Nam thì càng khỏi nói, cấp bậc trong game thăng tiến vù vù, tin nhắn hậu đài xin kết bạn nổ tung mỗi ngày, không phải gái xinh hắn còn chẳng thèm ngó.

Trần Nam thăng cấp xong thấy sướng quá, chủ động đề nghị đưa mọi người đến một trang viên để thư giãn thật tốt. Trang viên này thuộc sở hữu tư nhân của gia đình Trần Nam, có kinh doanh bên ngoài nhưng chỉ dành cho tầng lớp thượng lưu, là một nơi cực kỳ kín đáo và cao cấp. Kiến trúc kiểu Âu châu, trông giống như một tòa lâu đài bí mật nằm giữa rừng sâu.

Tiện nghi giải trí bên trong cũng không thiếu thứ gì, bể bơi ngoài trời, đài phun nước Champagne, rạp chiếu phim sang trọng, KTV, còn có cả biểu diễn yến tiệc thay đổi mỗi ngày, thậm chí còn có thể câu cá.

Năm ngày bốn đêm, toàn bộ chi phí do Trần thiếu gia bao trọn.

Học hành quá lâu nên ai cũng muốn xả hơi. Chu Nhạc rất phấn khích, nhưng khi Lục Tỉnh Nhiên nhìn thấy biểu cảm vui mừng của cậu, trong mắt anh thoáng qua một tia phức tạp.

Còn lại 10 ngày là tựu trường rồi sao, nhanh đến vậy ư…

Lục Tỉnh Nhiên ngẩng đầu, ánh mắt của Thịnh Kỳ An cũng vừa rời khỏi một Trần Nam đang hưng phấn không kém. Hai người đối mắt nhìn nhau, đồng thời cụp mắt xuống, dường như họ nằm ngoài sự hào hứng của chuyến đi chơi sắp tới. Trên mặt họ không thấy chút thư thái nào, ngược lại còn có chút trầm trọng.

Nhưng quyết định ngày hôm đó quá đỗi vui vẻ, không một ai chú ý đến điều đó.

**

Trong trang viên.

“Oa, đó là một anh trai người nước ngoài hả? Đẹp trai quá!” Lâm Hiểu Hiểu vừa vào đã bị thu hút sự chú ý.

Hạ Lâm Xuyên nhìn ra xa: “Chắc vậy rồi, tóc tai khác hẳn bọn mình.”

Lâm Hiểu Hiểu còn chưa kịp trầm trồ xong, bên cạnh đã có một anh chàng đẹp trai khác đi ngang qua chào hỏi, cô nàng suýt thì ngất xỉu.

Trần Nam giải thích: “Chuyện này bình thường mà, vì đây là trang viên nghỉ dưỡng nên rất nhiều người nước ngoài thích đến đây chơi.”

Khu vực sảnh lễ tân nơi làm thủ tục nhận phòng cũng vô cùng lộng lẫy, Chu Nhạc nhìn mà hoa cả mắt.

“Sáu phòng.” Trần Nam ném một chiếc thẻ qua, vừa nói xong liền khựng lại, “Hai người bọn mày cần mấy phòng?”

Chu Nhạc bị hỏi thì ngẩn ngơ.

Mấy phòng là sao?

Chẳng phải mỗi người một phòng à?

Trần Nam nhìn hai người với ánh mắt đầy ẩn ý: “Hai người giờ quan hệ thế này mà còn cần hai phòng á? Chẳng phải đã sớm vào cửa nhà nhau rồi ư? Đúng không anh Lục?”

Chu Nhạc bị nói trúng tim đen, mặt đỏ bừng.

Cậu vốn ngốc nghếch, chẳng biết nói gì, quan trọng nhất là Trần Nam nói đúng sự thật.

“Vậy thì năm phòng.” Lục Tỉnh Nhiên đáp.

Trần Nam: “Đấy, thấy chưa, thế mới đúng chứ, tiết kiệm tài nguyên mà. Nào, cho tôi năm phòng, tôi đã bảo với cô tôi rồi, lấy năm phòng cùng một tầng.”

“Vâng, xin quý khách đợi một chút.” Nhân viên lễ tân thao tác máy tính vài cái, cung kính đưa thẻ cho Trần Nam, “Chào ngài, năm phòng của ngài đã đặt xong.”

Trần Nam nhận lấy năm thẻ phòng bắt đầu phát, đến lượt Lục Tỉnh Nhiên thì bị anh lấy đi hai chiếc.

?

Lục Tỉnh Nhiên: “Mày với Thịnh Kỳ An một phòng, khỏi cần cảm ơn.”

?!!

“Ai bảo tao muốn ở cùng phòng với nó?!” Trần Nam kinh hãi.

Lục Tỉnh Nhiên: “Vừa nãy mày bảo mở năm phòng mà.”

Trần Nam: “Anh Lục, sao mày lại như thế? Tao là vì tốt cho mày thôi!”

Lục Tỉnh Nhiên: “Tao cũng vì tốt cho mày đó, không cần cảm ơn.”

Nói xong, anh xoay người ôm lấy Chu Nhạc đi lên lầu. Trần Nam nhìn chiếc thẻ phòng duy nhất còn lại, tức đến nổ phổi, ném thẳng vào đầu Thịnh Kỳ An: “Vừa nãy sao anh không nói gì?!”

Thịnh Kỳ An nhìn hắn: “Nói gì cơ?”

“Một phòng cũng tốt mà, nếu không thì em cũng lượn qua chỗ anh thôi, anh đỡ phải mở cửa cho em.”

Mặt Trần Nam đỏ bừng như sắp nổ tung: “Anh có ý gì hả?! Nói cứ như thể em thèm ngủ cùng anh lắm ấy?! Em lượn qua chỗ anh bao giờ, anh đừng có nói bậy!”

Thịnh Kỳ An không thèm chấp, cầm lấy hành lý của hai người chuẩn bị lên lầu.

Trần Nam thấy anh không nói lời nào, cơn giận bốc lên ngùn ngụt, kéo vali chạy thẳng ra ngoài: “Ai thèm ở với anh chứ, bây giờ em đi tìm cô của em, em vào văn phòng cô ấy ngủ cũng không thèm ở với anh!”

Thịnh Kỳ An nhìn theo bóng lưng đối phương, bất đắc dĩ thở dài.

Chu Nhạc đã nghĩ căn phòng sẽ lớn, nhưng không ngờ nó lại rộng đến thế. Cửa sổ sát đất có tầm nhìn tuyệt đẹp, nhìn một cái là thu trọn toàn bộ trang viên vào mắt.

Sau khi cất hành lý, mấy người họ đến khu vực buffet để ăn cơm. Nhà hàng của trang viên yên tĩnh và có trật tự, người không ít nhưng chẳng hề ồn ào.

Chu Nhạc được Lục Tỉnh Nhiên vỗ béo cho đến mức no căng bụng. Trong lúc đó, Lục Tỉnh Nhiên nghe điện thoại rồi đi ra ngoài, ngay sau đó Thịnh Kỳ An cũng nghe điện thoại đi ra, mãi đến khi ăn xong cả hai vẫn chưa quay lại.

Lâm Hiểu Hiểu ăn xong là đi ngay, bảo là đi chụp ảnh phong cảnh để đăng bạn bè sống ảo. Hạ Lâm Xuyên thấy phòng chơi game màn hình lớn là buông đũa chạy mất.

Trong phút chốc, chỉ còn lại Trần Nam và Chu Nhạc.

Trần Nam đợi một lúc thì mất kiên nhẫn, gọi điện cho Thịnh Kỳ An không bắt máy, bực mình cúp rụp: “Hai cái người này có về nữa không đấy?!”

“Còn 10 phút nữa là khu buffet đóng cửa rồi.” Nhưng Lục Tỉnh Nhiên và Thịnh Kỳ An còn chưa biết đã ăn no chưa.

“Ơ? Vậy ở đây có cho gói mang về không?” Chu Nhạc hỏi.

Trần Nam xoa cằm: “Được thì chắc là được.”

Nhưng mà còn phải gói cho Thịnh Kỳ An, Trần Nam thấy phiền phức.

Chu Nhạc không thấy thế, nghe nói được là gọi phục vụ tới, gói lại những món Lục Tỉnh Nhiên thích ăn, còn dặn phục vụ giữ ấm. Trần Nam thấy cậu gói hăng hái quá, trong đầu lại hiện lên bộ dạng đáng thương khi chưa được ăn no của Thịnh Kỳ An. Hắn chịu không nổi, cũng gọi phục vụ gói lại cho mình một phần.

Nhìn túi thức ăn trong tay, Trần Nam lẩm bẩm: “Thịnh Kỳ An, anh mà không ăn, ông đây sẽ cắt cổ anh ra nhét vào hết cho bằng được.”

Đại thiếu gia như hắn, đây là lần đầu tiên đi lấy cơm cho người khác!

Hai người chờ trong phòng một lúc, cuối cùng thấy chán quá, Trần Nam đi tìm Hạ Lâm Xuyên chơi game. Chu Nhạc ở một mình cũng buồn nên đi ra ngoài tìm Lục Tỉnh Nhiên. Những ngày chung sống vừa qua đã khiến cậu nảy sinh thói quen không có Lục Tỉnh Nhiên bên cạnh là thấy không quen.

Có lẽ ngửi mùi pheromone là tìm được anh ấy?

Trong không khí quả thực có một mùi hương rất giống với Lục Tỉnh Nhiên, Chu Nhạc đi tới, nhưng người cậu thấy lại là anh chàng ngoại quốc mà Lâm Hiểu Hiểu khen đẹp trai lúc nãy. Một mái tóc vàng kim, ngũ quan kiểu Âu, đôi mắt sáng rực, dáng người cao lớn với làn da trắng đặc trưng của người châu Âu.

Anh ta là một Alpha, điều này Chu Nhạc không ngờ tới. Đối phương nhìn tuổi đời không lớn, vậy mà lại đang ngồi câu cá?! Chu Nhạc tò mò đi tới, anh chàng ngoại quốc chú ý thấy cậu.

“Hi~” Anh ta rất nhiệt tình quay đầu nhìn cậu, “Cậu cũng muốn câu cá à?”

Một câu tiếng phổ thông lưu loát, phát âm cực kỳ chuẩn. Chu Nhạc ngạc nhiên một chút, sau đó giải thích: “Không ạ, em đi tìm người thôi, chào anh.”

Anh chàng ngoại quốc đánh giá Chu Nhạc một lượt, rồi thốt lên một lời cảm thán chân thành: “Cậu trông… nhỏ bé quá.”

“Cậu là Omega?”

Chu Nhạc gật đầu.

Anh chàng ngoại quốc nhìn chằm chằm vào Chu Nhạc, đôi mắt xanh lục bích chớp chớp quan sát rất lâu.

Lâu đến mức Chu Nhạc thấy ngại mà phải dời tầm mắt đi.

Đúng lúc đó, mặt nước đột nhiên xao động — cá đã cắn câu.

Chu Nhạc lên tiếng nhắc nhở, anh ta mới chú ý tới.

Lúc thu cần, con cá vùng vẫy rất mạnh, một mình anh ta dường như không xoay xở được, Chu Nhạc liền tiến lên giúp cố định cần câu. Đầu ngón tay họ chạm vào nhau, anh chàng ngoại quốc cúi đầu vừa vặn nhìn thấy, vì để giúp anh ta mà đầu ngón tay cậu trai kia dùng lực đến mức trắng bệch.

Con cá được kéo lên, là một con cá chép đỏ.

“Beautiful!” Anh ta kinh ngạc reo lên.

Anh ta nhìn Chu Nhạc cười rạng rỡ: “Cậu vừa tới là tôi câu được ngay, thật may mắn.”

Chu Nhạc không biết nói gì, chỉ mỉm cười cho qua, cậu còn phải đi tìm người. Lúc xoay người định đi, anh chàng ngoại quốc đột ngột nắm lấy cánh tay cậu.

“Cậu tên là gì?”

“… Chu Nhạc.”

“Được, tôi tên là Thẩm Đường, đây là tên tiếng Trung của tôi.”

“Vâng, chào anh.”

Thấy đối phương không có ý định buông tay, Chu Nhạc khẽ cử động, anh ta mới nhận ra mình thất lễ, vội vàng buông ra: “Xin lỗi cậu.”

“Không sao…”

Chu Nhạc đi đến một khu vườn khác mới nhìn thấy Lục Tỉnh Nhiên.

Anh đang đứng đó, dường như là đang hút thuốc.

Nhưng khi cậu đi tới, trong tay anh lại chẳng có gì cả.

“Sao thế anh?” Chu Nhạc nhận thấy rõ ràng có điều gì đó không ổn.

Lục Tỉnh Nhiên lúc này trông giống hệt cái vẻ sa sút và âm u hồi chưa có được cậu.

Vẻ thanh lãnh đạm mạc ấy càng khiến người ta không dám lại gần, pheromone cũng tỏa ra, lạnh lẽo và sương giá.

Lục Tỉnh Nhiên thấy Chu Nhạc, liền dùng tay dụi tắt điếu thuốc.

Hết chương 61

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.