Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện

Chương 62:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 62

Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan

“Sao lại xuống đây, ăn xong rồi à?” Đôi mắt Lục Tỉnh Nhiên đã lấy lại chút hơi ấm.

“Ăn xong rồi.” Chu Nhạc nói: “Nhà hàng đóng cửa rồi, em có gói cho anh mấy món anh thích ăn, lát nữa về anh ăn nhé.”

“Được.” Lục Tỉnh Nhiên mỉm cười dịu dàng.

“Đi thôi, mình về nhé?”

“… Anh muốn đi dạo bên ngoài một chút.” Ánh mắt Lục Tỉnh Nhiên dừng trên khuôn mặt Chu Nhạc, “Em đi cùng anh.”

Chu Nhạc cũng không nghĩ gì nhiều, liền đồng ý: “Ừm, được.”

Hai người nắm tay nhau đi vòng quanh trang viên hết vòng này đến vòng khác. Xung quanh dù có nhiều người nhưng không khí rất yên tĩnh, trái tim Chu Nhạc cũng theo đó mà bình lặng lại. Những tán cây xanh mướt, những đóa hoa điểm xuyết, và màn đêm đang dần buông xuống với những ngôi sao thấp thoáng, tất cả đều thật tuyệt vời.

Lục Tỉnh Nhiên nắm chặt lấy tay cậu, cho vào túi áo mình. Xung quanh toàn là mùi hương của Alpha nhà mình, xen lẫn chút mùi thuốc lá nhạt trên người anh.

“Sao anh lại hút thuốc thế? Tâm trạng không tốt?” Chu Nhạc chợt nhớ ra hỏi.

Lục Tỉnh Nhiên khựng lại, ánh mắt hướng về phía xa xăm, như thể một nơi rất xa nào đó: “Không có gì, chỉ là muốn hút một điếu thôi.”

Chu Nhạc: “Thế Thịnh Kỳ An đâu? Cậu ấy không ra ngoài cùng anh à? Sao không thấy đâu nhỉ?”

Lục Tỉnh Nhiên: “Anh cũng không biết, chắc là đi tìm Trần Nam rồi.”

Chu Nhạc: “Ồ.”

Đi dạo một hồi, Chu Nhạc bắt đầu thấy buồn ngủ, có lẽ do ngồi xe mệt.

Vừa định bảo Lục Tỉnh Nhiên đi về ngủ, đột nhiên nghe thấy có người gọi: “Chu Nhạc! Chu Nhạc!”

Ngẩng đầu lên, là anh chàng ngoại quốc lúc nãy.

Thẩm Đường.

Cậu lờ mờ nhớ cái tên này.

Thẩm Đường nhìn thấy Chu Nhạc thì rất phấn khích, phấn khích đến mức không chú ý thấy cánh tay cậu đang bị một Alpha khác nắm giữ.

“Chu Nhạc, lúc nãy tôi còn ra lễ tân hỏi về cậu, kết quả họ đều bảo không thấy.” Thẩm Đường lôi ra một bó hồng đỏ thắm đưa cho Chu Nhạc, “Tặng cậu, hy vọng cậu thích, người bạn của tôi.”

Chu Nhạc không ngờ một người chỉ mới gặp một lần lại tặng hoa hồng cho mình, nhất thời đứng hình.

Thẩm Đường lại chủ động: “Buổi tối sao ở đây đẹp lắm, cậu có muốn cùng xem không?”

Ánh mắt Lục Tỉnh Nhiên nheo lại.

“Em ấy không xem.” Alpha lên tiếng, giọng nói mang theo sự lạnh lùng và áp bách tột độ.

Lúc này Thẩm Đường mới chú ý đến người bên cạnh Chu Nhạc, cũng như tư thế hiện tại của hai người.

What?!

“Xin… xin lỗi, tôi không biết, sorry! So sorry! Ờ… tôi còn có việc, tôi đi trước đây. Chúc hai người chơi vui vẻ, các bạn!” Thẩm Đường có thể nói là chạy trối chết.

Chu Nhạc nhìn bó hoa hồng còn lại trong tay.

Lục Tỉnh Nhiên cũng liếc qua, rồi nhìn chằm chằm Chu Nhạc: “Em được săn đón quá nhỉ.”

Chu Nhạc cảm thấy gai cả người, lập tức quyết định đặt bó hoa lên kẽ hở của một cành cây bên đường, biến nó thành một cảnh điểm đẹp mắt.

“Hoa hồng đẹp thật, nhưng em có nhành hoa là anh đây là đủ rồi.” Chu Nhạc cười hì hì nói.

Họ lại xuôi theo con đường đi thêm một lúc, trời đã tối hẳn. Sao ở trang viên quả thực rất đẹp, giống như những viên kim cương trên tấm màn đen, tỏa sáng lấp lánh hút hồn người. Chu Nhạc ngẩng đầu, đang mải trầm trồ thì một chiếc hộp tinh xảo hiện ra trước mắt.

“Cái gì vậy anh?” Cậu hỏi.

Lục Tỉnh Nhiên ra hiệu cho cậu mở ra.

Chu Nhạc mở hộp, bên trong là một quả cầu tuyết bằng thủy tinh cỡ lòng bàn tay, bên trong là tượng lập thể một chàng trai đang che ô cho một chàng trai khác.

Một người trông giống cậu, một người trông giống Lục Tỉnh Nhiên.

Trong quả cầu thủy tinh rơi những bông tuyết lấp lánh như tinh thể, vừa lãng mạn vừa ấm áp.

“Đẹp quá.” Chu Nhạc cẩn thận nâng quả cầu trong tay, đôi mắt trong veo phản chiếu hình ảnh của nó.

Có thể thấy cậu thực sự rất thích.

“Tặng em?” Chu Nhạc ngạc nhiên hỏi.

Lục Tỉnh Nhiên: “Tất nhiên.”

Anh đã sớm chú ý, thực ra Chu Nhạc rất thích những thứ lấp lánh, nhất là cầu thủy tinh, những vật trang trí nhỏ nhắn đáng yêu. Mỗi khi đi dạo phố ngang qua, ánh mắt cậu luôn bị chúng thu hút, trở nên rất mềm mại.

Nhưng cậu chưa bao giờ mua.

Bởi vì lãng phí tiền.

Không ăn được, không dùng được, mua về rất không đáng, dù cậu rất thích.

“Tại sao tự nhiên lại tặng em?” Đâu phải lễ tết, cũng chẳng phải ngày đặc biệt gì.

Lục Tỉnh Nhiên rũ mắt, rồi lại ngước nhìn cậu: “Không có gì, chỉ là muốn tặng em thôi. Anh nghĩ là em sẽ thích.”

“Em thích lắm.” Chu Nhạc không đợi được nữa, “Cảm ơn anh.”

Nói xong, cậu ngẩng đầu trao cho Lục Tỉnh Nhiên một nụ hôn nhẹ.

Đôi môi mềm mại, vừa chạm đã rời.

Nhưng nó lại hôn thẳng vào trái tim của Lục Tỉnh Nhiên.

Nhìn bộ dạng vui sướng của Chu Nhạc, lồng ngực anh bỗng trở nên vừa chua vừa chát. Một cái cầu thủy tinh cũng có thể bắt cóc em ấy đi, lúc nào cũng bị các Alpha rình rập, một Chu Nhạc thế này, anh làm sao có thể yên tâm để em ấy ở lại đây một mình?

Lục Tỉnh Nhiên đột ngột ôm chặt lấy Chu Nhạc.

“Sao thế anh?” Bị ôm bất ngờ, Chu Nhạc hơi ngơ ngác.

Lục Tỉnh Nhiên ôm lấy cậu, nhắm mắt cảm nhận nhiệt độ của Omega trong lòng: “Không có gì, chỉ muốn ôm em một lát.”

“Ồ, được.” Chu Nhạc ngoan ngoãn để anh ôm, đồng thời cậu cũng nảy sinh nghi ngờ: “Hôm nay thật sự không phải ngày đặc biệt gì hả? Em cảm thấy anh lạ lắm.”

Chẳng lẽ cậu đã quên mất việc gì quan trọng?

Lục Tỉnh Nhiên không nói gì, tay nhẹ nhàng v**t v* những sợi tóc sau gáy cậu, môi chạm khẽ vào tai đối phương, tận tình ôm chặt lấy cậu.

Dù thấy kỳ lạ, nhưng Chu Nhạc cũng không thắc mắc nữa, cậu rúc sâu vào lòng Lục Tỉnh Nhiên, tận hưởng mùi pheromone thuộc về Alpha của riêng mình.

**

Họ cùng nhau đi bộ về, vừa đến cửa phòng thì Lâm Hiểu Hiểu gọi điện: “Chu Nhạc, mày có thấy Trần Nam đâu không? Vừa nãy Thịnh Kỳ An chạy đi tìm nó, trông có vẻ gấp gáp lắm.”

“Trần Nam hả?” Chu Nhạc nhìn Lục Tỉnh Nhiên, nhưng anh không hề lộ vẻ ngạc nhiên như cậu, mà chỉ trầm mặc cúi mày, không biết đang nghĩ gì.

Chu Nhạc trả lời: “Tao không thấy, hai người họ không ở cùng nhau à?”

Lâm Hiểu Hiểu: “Tao không biết, chắc trước đó ở cùng nhau, sau đó không biết vì sao Trần Nam lại chạy đi, Thịnh Kỳ An gọi điện nó cũng không nghe, chẳng lẽ… cãi nhau rồi?”

Chu Nhạc định nói gì đó, đột nhiên thấy trước mắt sa sầm bởi một bóng đen, ngẩng đầu lên — đúng lúc thật, là Trần Nam.

Cậu vừa định gọi thì thấy đối phương lao thẳng tới chỗ Lục Tỉnh Nhiên: “Anh Lục! Những gì Thịnh Kỳ An nói có phải là thật không?! Năm lớp 12 các người định cùng nhau ra nước ngoài, rồi học đại học luôn ở đó, mấy năm liền không về nữa?!”

“…”

Mọi lời Chu Nhạc định hỏi đều nghẹn lại trong cổ họng. Cậu đờ đẫn mất một lúc mới thẫn thờ nhìn sang Lục Tỉnh Nhiên.

“Alo?! Chu Nhạc! Trần Nam đang ở chỗ mày hả? Tao nghe thấy tiếng nó rồi, bọn mày đang ở đâu thế?”

“Alo! Chu Nhạc! Nghe thấy không?”

Tiếng của Lâm Hiểu Hiểu trong điện thoại như vọng từ nơi nào đó rất xa.

Lục Tỉnh Nhiên không hề né tránh ánh mắt của cậu.

Trái tim Chu Nhạc bắt đầu hoảng loạn.

Không trả lời chính là ngầm thừa nhận, Trần Nam không thể tin nổi: “Vậy là thật sao, hai người thực sự… còn định ra nước ngoài?”

Hai chữ cuối cùng, hắn nói ra mà giọng đã nghẹn ngào.

Thịnh Kỳ An cũng vừa đuổi tới, anh đưa tay định nắm lấy cánh tay Trần Nam.

“Mày buông tao ra! Đừng có chạm vào tao!” Trần Nam gào lên khản đặc, nỗi thất vọng như muốn khoét rỗng trái tim, “Hóa ra tất cả đều là giả dối, ngay từ đầu mày đã lừa dối tao rồi!”

“Dùng việc ra nước ngoài để ép tao thừa nhận tình cảm, giờ tao thừa nhận rồi, tao theo mày rồi, mày thấy mình đạt được mục đích rồi nên bắt đầu không trân trọng nữa, muốn đi là đi!”

“Vậy mày coi tao là cái gì?! Con mẹ nó! Mày coi tao là cái gì hả?!”

“Anh không có!” Thịnh Kỳ An mặc kệ Trần Nam vùng vẫy, cưỡng ép ôm chặt từ phía sau, “Anh chưa bao giờ lừa dối em!”

“Ra nước ngoài là quyết định sau khi gia đình bàn bạc, trước đây anh đã từng từ chối, nhưng lần này anh không thể từ chối được nữa, anh không thể không nghĩ cho gia đình mình.”

Nếu bạn có cơ hội học tại trường đại học tốt nhất thế giới, liệu bạn có không đi không?

Trong giới của họ, bằng cấp trường danh tiếng là một điểm cộng cực lớn, đây không phải chuyện cá nhân anh, mà là chuyện của cả gia tộc.

Anh không thể ích kỷ như thế.

“Mày cút đi!” Trần Nam vùng ra khỏi Thịnh Kỳ An, “Giờ mày còn nói đến gia tộc, thế con mẹ nó lúc mày lôi tao lên giường sao mày không chọn gia tộc của mày đi!”

Mắt Trần Nam đỏ hoe, vừa uỷ khuất vừa phẫn nộ.

Hai Alpha ở bên nhau vốn dĩ đã khó khăn chồng chất khó khăn, không có cảm giác an toàn, thậm chí đến việc đánh dấu cũng không làm được. Hắn đã phải vượt qua bao nhiêu áp lực tâm lý mới ở bên anh, giờ anh nói bỏ là bỏ, thậm chí còn đợi đến lúc sắp đi mới thông báo tạm thời, căn bản chẳng hề có ý định bàn bạc với hắn, làm sao không tức giận cho được?!

“Giờ anh nói với gia đình đi, bảo anh không đi nữa, nếu họ đuổi anh ra khỏi nhà, em nuôi anh!”

Thịnh Kỳ An không cử động, chỉ đứng chết trân nhìn Trần Nam.

“Anh nghĩ em không nuôi nổi anh chắc?” Trần Nam cau mày.

“Em nuôi anh, rồi sao nữa?” Giọng Thịnh Kỳ An khản đặc.

“Gì mà rồi sao nữa?”

Thịnh Kỳ An nhìn chằm chằm vào mắt Trần Nam một hồi lâu: “Trần Nam, chúng ta hiện tại tính là cái gì?”

“Cái gì mà tính là cái gì? Anh đang nói gì thế?”

Thịnh Kỳ An tiếp tục: “Nếu anh ở lại, chúng ta có thể ở bên nhau mãi mãi không?”

Trần Nam: “Chẳng phải chúng ta đang ở bên nhau rồi sao!”

Thịnh Kỳ An lại đợi một lúc lâu, mới hỏi: “Trần Nam, em có thích anh không?”

Nếu Trần Nam nói một câu thích thôi, chỉ một câu thôi, dù là dối lòng, Thịnh Kỳ An sẽ lập tức từ bỏ việc ra nước ngoài, vĩnh viễn ở bên cạnh Trần Nam, mãi mãi.

“Gì cơ?” Trần Nam cảm giác như mình đang nghe nhầm.

Là anh muốn bỏ rơi hắn, là anh muốn rời đi, giờ ngược lại anh lại đứng trước mặt tất cả bạn bè chất vấn hắn có thích hay không?

Nếu đáp là thích, tức là công khai thừa nhận mình thấp kém hơn anh một bậc, sau này truyền ra ngoài chắc chắn sẽ bị cười thối mũi. Sắp bị người ta đá rồi mà còn mặt dày mày dạn, không biết liêm sỉ nói thích, van xin đừng đi, đừng rời xa.

Đó không thể là Trần Nam!

Hắn không cho phép mình trở nên thảm hại như vậy!

“Thịnh Kỳ An, mày đang đề cao bản thân mình quá mức rồi đấy?” Trần Nam đột nhiên bật cười, “Được thôi, mày đi đi, đi mà học hành của mày đi, tao cũng là Alpha, tao cũng chẳng phải không tìm được Omega, tao thích mày á? Xùy, đừng có tự tưởng tượng quá đà.”

“Dù ông đây có thích Alpha đi chăng nữa, Alpha trên đời này nhiều như vậy, tại sao tao phải treo cổ trên cái cây là mày chứ?”

“Tao với mày chẳng qua là thấy Alpha với Alpha ở bên nhau thì mới lạ chút thôi, mày thực sự tưởng tao không thể sống thiếu mày chắc?”

Thịnh Kỳ An: “…”

Quả nhiên… Trần Nam vẫn là Trần Nam, luôn có thể nói ra những lời đâm thấu tim gan như vậy. Mỗi một lần đều có thể găm trúng chỗ đau nhất, khiến một Thịnh Kỳ An vốn đã đầy rẫy vết thương lại càng thêm tổn thương sâu sắc.

Tại sao lại chọn ra nước ngoài? Một mặt là do gia đình, mặt khác là anh cũng muốn buông tha cho chính mình.

Anh thừa biết chuyến đi này có thể sẽ khiến anh đánh mất Trần Nam vĩnh viễn, nhưng thà đau ngắn còn hơn đau dài.

Anh và Trần Nam hiện tại là gì? Bạn giường?

Chỉ giới hạn ở mức đó thôi, có lẽ là kiểu bạn giường thanh mai trúc mã có chút hứng thú với nhau.

Không thể tiến thêm bước nào nữa, vì nếu tiến thêm, người trốn chạy đầu tiên chính là Trần Nam. Trong mối quan hệ mập mờ hời hợt giữa họ, người cảm thấy thoải mái nhất chính là Trần Nam.

Nếu bây giờ anh bắt Trần Nam phải chịu trách nhiệm với mình, có lẽ ngay ngày hôm sau đối phương sẽ chặn anh luôn. Anh quá hiểu Trần Nam rồi.

Một trái tim chân thành bị giày vò hết lần này đến lần khác, giờ đã máu me đầm đìa.

Nếu anh và Trần Nam thực sự không có duyên phận, vậy thì dừng lại ở đây thôi. Nếu anh cứ ở lại bên cạnh Trần Nam, có lẽ anh sẽ thực sự không thể dứt ra nổi. Đến lúc đó anh sẽ làm ra chuyện gì, chính anh cũng không dám nghĩ tới.

Anh không thể trói người lại, vậy thì chỉ có thể buông tay.

“Được.” Thịnh Kỳ An đứng trước mặt tất cả mọi người, nói với Trần Nam: “Vậy chúc em sau này gặp được người thực sự dành cho mình, anh sẽ về tham dự đám cưới của em.”

Nói xong, Thịnh Kỳ An xoay người rời đi.

Trần Nam nhìn theo bóng lưng anh, tức đến mức méo cả miệng.

“Ai sợ ai chứ! Thịnh Kỳ An! Tốt nhất là mày cứ chết dí ở nước ngoài đi, cả đời này đừng có vác mặt về nữa! Đám cưới ông đây thèm vào mày tham gia? Con mẹ nó, tao còn thấy mày ám quẻ nữa là!”

Mắng đến mức đó mà Thịnh Kỳ An vẫn không thèm quay đầu nhìn lấy một lần.

Mắt Trần Nam đột nhiên đỏ hoe.

Miệng hắn chu ra, đó là biểu cảm mà Thịnh Kỳ An vốn rất quen thuộc mỗi khi hắn thấy uỷ khuất và muốn được an ủi.

Nếu Thịnh Kỳ An nhìn thấy, anh sẽ chạy tới ôm lấy hắn ngay.

Nhưng lúc này, không khí xung quanh vốn thuộc về pheromone của Thịnh Kỳ An đã nhạt đến mức gần như không còn ngửi thấy gì nữa.

Mẹ kiếp.

Thịnh Kỳ An, anh là đồ khốn nạn!

**

Chan: Diễn biến tâm lý đúng rồi, 1 thằng thì tự ti vào chính tình cảm của mình, cho rằng mình cho đi nhiều hơn mà không được đáp lại bao nhiêu, lo được lo mất. Còn 1 thằng thì được nuông chiều từ nhỏ, đòi 1 được 10, luôn nghĩ đối phương sẽ ở bên cạnh mình mãi mãi, thật ra không hẳn là không biết trân trọng, mà là đã quá quen thuộc nhau rồi, gần như là thói quen rồi ấy. Dạo này đang hot cái trend gì mà dấu hiệu nhận biết của 1 em bé được yêu thương/cưng chiều là láo chó, bla bla đó :v Nó đó, Trần Nam đó =))))

Hết chương 62

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.