Chương 63
Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan
Trần Nam cũng đã đi rồi.
Trong nhất thời, hành lang rộng lớn chỉ còn lại hai người bọn họ.
Ánh đèn trên đầu tối sầm xuống, phủ lên gương mặt âm trầm không rõ cảm xúc của cả hai.
Bầu không khí im lặng đến mức đáng sợ.
Lục Tỉnh Nhiên tiến lại gần vài bước, Chu Nhạc theo bản năng lùi lại một bước, Lục Tỉnh Nhiên dừng lại.
“Nếu em nói không đi, anh sẽ không đi nữa.”
Trong bóng tối, Alpha trầm giọng nói một câu.
Chu Nhạc không trả lời.
Tâm trí cậu hiện tại đang loạn đến mức cực điểm.
Rõ ràng giây trước còn đang ngọt ngào, giây sau lại bảo rằng bọn họ sắp phải chia ly, còn là chia ly trong một thời gian rất dài.
Ai mà chịu đựng cho nổi!
Chu Nhạc chỉ cảm thấy cơ thể như rơi vào hầm băng, làn nước lạnh lẽo từng chút một xâm chiếm ý thức trong não bộ.
“Em, em ra ngoài tĩnh tâm một chút, xin lỗi.”
Chu Nhạc chạy ra ngoài.
Lục Tỉnh Nhiên nhấc chân định đuổi theo, nhưng vừa bước ra lại chậm chậm dừng lại, rồi xoay người đấm mạnh vào tường.
Chu Nhạc đi loanh quanh trong trang viên hết vòng này đến vòng khác.
Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên biết chuyện liền chạy tới đưa ra ý kiến cho cậu.
Nhưng nói cho cùng, người quyết định vẫn phải là cậu, dù sao Lục Tỉnh Nhiên cũng là Alpha của cậu.
Chu Nhạc nghĩ mãi không ra, lúc quay về, Lục Tỉnh Nhiên vẫn đang đợi ở cửa phòng cậu.
Chu Nhạc không thể đưa ra đáp án, Lục Tỉnh Nhiên cũng chấp nhận điều đó.
“Tối nay, anh, anh ngủ một mình đi.” Chu Nhạc nói xong liền đóng cửa lại.
Alpha cao lớn cứ thế bị Omega của mình nhốt ở ngoài cửa.
Tiếng “cạch” của khóa cửa khiến bóng dáng Alpha lúc này trông thật đáng thương.
Chu Nhạc cả đêm không ngủ, Lục Tỉnh Nhiên ở ngoài cửa cũng vậy.
Sáng sớm hôm sau, Chu Nhạc biết mình phải đối mặt rồi.
Cậu mở cửa cho Lục Tỉnh Nhiên vào.
Không biết có phải ảo giác không, nhưng cảm giác chỉ sau một đêm, Lục Tỉnh Nhiên tiều tụy đi rất nhiều.
Đương nhiên, cậu cũng thế.
Câu đầu tiên khi mở cửa, Lục Tỉnh Nhiên hỏi: “Đêm qua em không ngủ à?”
“Không có, anh chẳng phải cũng vậy sao?”
Trên sofa, Chu Nhạc đan hai tay vào nhau: “Anh nói, nếu em không cho anh đi, anh có thể không đi.”
Giọng Lục Tỉnh Nhiên khàn đi: “Đúng.”
Chu Nhạc nhìn anh: “Nhưng sau này anh sẽ hối hận.”
“Anh lựa chọn thương lượng với em, lắng nghe ý kiến của em, đó chính là lựa chọn của anh. Anh chấp nhận gánh chịu cái giá cho lựa chọn này, không vấn đề gì cả.”
Lục Tỉnh Nhiên vừa nói vừa rót cho Chu Nhạc ly nước: “Uống chút đi, môi dưới của em bong tróc hết rồi.”
Chu Nhạc không uống, Lục Tỉnh Nhiên liền nhích lại gần, thấm chút nước lên đầu ngón tay rồi chạm nhẹ vào môi dưới của Chu Nhạc.
Cậu vẫn luôn như vậy, không thích uống nước, lúc nào cũng phải để anh trông chừng mỗi ngày mới chịu uống một chút.
Chu Nhạc cảm nhận động tác tỉ mỉ của anh, càng cảm nhận càng thấy lòng mình như lún sâu vào vũng bùn, khó chịu khôn nguôi. Nếu sau này Lục Tỉnh Nhiên không ở bên cạnh, ai sẽ đối xử với cậu như thế này nữa?
Khủng hoảng, bất lực, không nỡ bỏ.
Chỉ cần nghĩ đến việc vài ngày nữa thôi sẽ mất đi Alpha của mình, Chu Nhạc thấy không thể chịu đựng nổi.
Trước đây cậu chưa từng nghĩ mình sẽ ỷ lại vào một người đến mức này.
“Em khóc à?” Lục Tỉnh Nhiên ghé sát lại mới nhận ra dưới quầng mắt Chu Nhạc có một vòng đỏ bầm, mí mắt hơi sưng, giờ lại ẩn hiện ánh nước.
“Đừng như vậy có được không?” Lục Tỉnh Nhiên khẽ cầu xin, anh không thể nhẫn nhịn được việc Chu Nhạc vì anh mà trở nên đau khổ. Anh giơ tay, đầu ngón tay nhẹ nhàng lau đi vệt nước dưới mắt Chu Nhạc.
Lúc này Chu Nhạc mới biết mình đã khóc.
Cậu luống cuống lau mặt: “Em không sao…”
Nén lại cảm xúc, cậu hỏi Lục Tỉnh Nhiên: “Nếu như… nếu như người ra nước ngoài là em thì sao?”
Lục Tỉnh Nhiên không chút do dự: “Anh sẽ đợi em.”
Chu Nhạc nhìn anh: “… Anh không sợ em sẽ thay lòng hả?”
Một năm lớp 12, cộng thêm bốn năm đại học, tổng cộng là năm năm.
Năm năm yêu xa, ai mà nói trước được điều gì?
Vạn nhất đến lúc đó lại gặp được người ưu tú hơn thì sao?
Vạn nhất mỗi ngày đều không gặp mặt, tình cảm nhạt đi thì sao?
Vạn nhất lúc đó thật sự thay lòng thì phải làm thế nào?
Cậu sẽ mất đi Lục Tỉnh Nhiên.
Cậu sống gần hai mươi năm mới gặp được một người như vậy, rất không dễ dàng mới gặp được người này, cậu có lẽ sẽ không bao giờ gặp được ai đối xử tốt với mình như anh nữa.
Cậu có thể chịu đựng được rủi ro mất đi anh không?
“Sợ.” Lục Tỉnh Nhiên nói: “Nhưng nếu em muốn đi, anh sẽ ủng hộ.”
“Nếu thật sự có một ngày em không còn thích anh nữa…” Lục Tỉnh Nhiên khựng lại một chút: “Anh sẽ chúc em hạnh phúc.”
Chu Nhạc nhìn chằm chằm vào anh, cậu đã thấy được cảm xúc bị đè nén sâu trong đáy mắt Lục Tỉnh Nhiên.
“Anh chọn nói với em, chứng minh đây thực sự là một cơ hội tốt, anh cũng muốn đi đúng không?” Nếu không phải vậy, Lục Tỉnh Nhiên đã không để cậu biết.
“Đúng.” Anh thành thật thừa nhận.
Đó thực sự là một cơ hội rất tốt và hiếm có, đối với gia tộc hay bản thân anh đều là cơ hội thăng tiến hiếm hoi.
Anh cũng có chút dao động, nhưng anh không thể quyết định một mình, anh muốn cùng Chu Nhạc quyết định. Chu Nhạc là người yêu, là gia đình tương lai của anh, anh phải tham khảo ý kiến của cậu.
“Gia đình không ép buộc anh, họ tôn trọng ý kiến của anh. Nếu em không muốn anh đi, anh sẽ không đi.” Lục Tỉnh Nhiên nói.
“Nhưng đó là một cơ hội rất tốt.” Chu Nhạc cúi đầu.
“Nhưng em cũng là người yêu rất tốt, là Omega của anh.”
“…”
Qua khoảng một phút, Chu Nhạc ngẩng đầu: “Anh đi đi, em đợi anh.”
Trong ánh mắt vụn vỡ ẩn chứa sự kiên định.
Cậu để Lục Tỉnh Nhiên đi.
Gương mặt Lục Tỉnh Nhiên không có chút vẻ gì là vui mừng, thậm chí sự lo âu còn hiện rõ mồn một.
Chu Nhạc bổ sung: “Anh đừng cảm thấy áy náy, để anh đi là lựa chọn của em, em cũng phải chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình. Trong tình cảm không có quy định nhất định ai phải hy sinh, anh cho em tiền, bổ túc cho em, cho em đủ thời gian để học tập, anh đã làm cho em quá nhiều rồi, em đợi anh cũng là chuyện nên làm.”
Nói xong những lời này, lòng cậu trào dâng một nỗi chua xót, đôi mắt lại đỏ hoe.
Chu Nhạc: “Nhưng mà… anh phải về sớm một chút, em sợ… sợ rằng em sẽ nhớ anh.”
Tối hôm đó, Lục Tỉnh Nhiên đã ôm Chu Nhạc rất lâu.
**
Thời gian trôi qua rất nhanh, nhanh đến mức khiến người ta không kịp trở tay, đã đến ngày khai giảng.
Cũng đã đến ngày Lục Tỉnh Nhiên và Thịnh Kỳ An phải đi.
Trong sân bay, Chu Nhạc, Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên đều đã có mặt. Nhà họ Lục và họ Thịnh cũng sắp xếp người đưa đón chuyên nghiệp. Mẹ Lục đi cùng Lục Tỉnh Nhiên, còn cha mẹ nhà họ Thịnh đã đợi sẵn ở nước ngoài. Dù sao thời gian không ngắn, người trong nhà chắc chắn phải đi cùng chăm sóc.
Từ Trăn nhìn Chu Nhạc, vô cùng không nỡ: “Tiểu Nhạc, hay là con đi cùng chúng ta đi? Dì có thể tìm người chuyên môn đón cả mẹ con sang đó, có người chăm sóc đặc biệt mà.”
Qua bao nhiêu ngày chung sống, Từ Trăn rất quý Chu Nhạc. Bà chưa từng gặp đứa trẻ nào ngoan như vậy. Ngay từ khi đồng ý cho cậu vào nhà ở cùng Lục Tỉnh Nhiên, bà đã mặc định cậu là con dâu, là người một nhà. Mà người một nhà thì sao lại phải phân ly?
“Mẹ, mẹ lên trước đi, lát nữa con qua ngay.” Lục Tỉnh Nhiên tiếp lời.
Từ Trăn nhìn Chu Nhạc thêm một cái rồi thở dài rời đi.
Chu Nhạc lễ phép chào tạm biệt bà.
Cậu không thể đi cùng nhà họ Lục được.
Trước tiên không nói đến việc thành tích của cậu không có trường để học bên đó, mà dù có đi, cậu cũng chẳng hiểu được giáo trình thuần ngoại ngữ. Ở nước ngoài thời gian học tập của Lục Tỉnh Nhiên sẽ cực kỳ căng thẳng, cậu không thể kéo chân anh, bắt anh phải phụ đạo cho mình, như vậy lợi bất cập hại.
Lục Tỉnh Nhiên ra nước ngoài vốn dĩ là để học tập thật tốt. Hơn nữa nếu đưa mẹ theo, ở xứ người không quen biết ai, đến việc đi siêu thị hay nói chuyện cũng phải học lại từ đầu, làm sao mẹ có thể thích nghi được.
Cậu không thể đi.
“Anh sẽ cố gắng về sớm nhất có thể.” Lục Tỉnh Nhiên ôm Chu Nhạc vào lòng, áp sát tai cậu: “Em phải học tập thật tốt… Học không tốt cũng không sao, em vui vẻ là được, mọi thứ có anh.”
Bốn chữ cuối cùng như giáng một đòn mạnh vào tim Chu Nhạc.
Cậu cũng ôm chặt lấy Lục Tỉnh Nhiên, vùi đầu vào hõm cổ anh: “Anh đừng có nỗ lực quá, đừng để kiệt sức. Sau này em cũng sẽ kiếm được rất nhiều tiền, cũng sẽ nỗ lực nuôi anh, anh đừng có áp lực.”
Lục Tỉnh Nhiên bật cười: “Được, anh đợi em nuôi anh.”
“Ừm.” Chu Nhạc trong lòng anh khàn giọng gật đầu.
Thịnh Kỳ An chào tạm biệt Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên.
“Ờ thì… Trần Nam ấy, nhà nó có việc đột xuất nên không tới được, mày thông cảm nha.” Thấy ánh mắt Thịnh Kỳ An cứ nhìn xung quanh, Hạ Lâm Xuyên biết ngay đối phương đang nghĩ gì.
Lâm Hiểu Hiểu cũng nói theo: “Đúng đúng, chắc chắn là Trần Nam bận việc nhà, nếu không nó đã là người đầu tiên đến tiễn cậu rồi!”
“Thiếu gia, chúng ta phải vào thôi.” Người của nhà họ Thịnh xách hành lý tới nhắc nhở.
Thịnh Kỳ An gật đầu, lúc đi ngang qua Lục Tỉnh Nhiên liền nói một câu: “Tao vào trước đây.”
Vừa xoay người, bỗng nhiên phía sau truyền đến một tiếng: “Thịnh Kỳ An!”
Thịnh Kỳ An khựng lại ngay tức khắc.
Không cần ngoảnh đầu lại anh cũng biết đó là ai.
Tim anh run lên dữ dội.
Trong một khoảnh khắc, anh thậm chí không biết mình có nên quay đầu lại hay không.
Trần Nam chẳng màng gì cả, chạy tới thở hồng hộc: “Này, cho mày.”
Cậu đưa cho Thịnh Kỳ An một chiếc vòng tay sợi chỉ đỏ, trên đó có đính một hạt chu sa.
Thịnh Kỳ An nhận lấy.
Trần Nam: “Cái này để cầu bình an, anh Lục bảo cái miếu đó linh lắm. Ở nước ngoài không an toàn, sử dụng súng là hợp pháp, hôm nọ trên tivi còn đưa tin nữa. Tao cầu cho mày cái vòng này, sang bên đó phải luôn đeo đấy, nghe chưa!”
“Tao đang nói chuyện với mày đấy, Thịnh Kỳ An! Mày nhìn tao làm gì! Tao bảo mày phải chú ý — ưm!”
Trần Nam chưa nói dứt lời đã bị Thịnh Kỳ An ôm lấy, giữ chặt gáy rồi hôn.
Một nụ hôn sâu.
Trần Nam ban đầu phản kháng rất kịch liệt, lần trước gặp nhau bọn họ còn cãi vã không vui, giờ đối phương lại dám đè hắn ra hôn, đúng là mặt dày!
Nhưng khi chạm vào đôi mắt đỏ hoe của Thịnh Kỳ An, hắn lại dần dần mềm lòng, không vùng vẫy nữa.
Ánh mắt Thịnh Kỳ An thâm tình mà phức tạp.
Trần Nam xưa nay chẳng bao giờ hiểu được cảm xúc, càng không biết nhìn sắc mặt người khác, nhưng lần này chỉ cần một ánh mắt, hắn đã hiểu Thịnh Kỳ An.
Từ nhỏ đã vậy, bất kể hắn có làm Thịnh Kỳ An giận thế nào, chỉ cần hắn nói với anh một câu, đối phương sẽ lập tức tha thứ.
Thịnh Kỳ An đối với hắn thực sự là không có giới hạn.
Từ mạnh mẽ đến dịu dàng, Trần Nam thấy mình như muốn tan chảy trong nụ hôn của Thịnh Kỳ An.
Lúc buông ra, mặt Trần Nam đỏ bừng, giọng nói cũng run rẩy không ổn định: “Anh… anh phải về sớm đấy, nếu không về sớm, em… em…” Hắn không nói ra câu ‘Em sẽ đi tìm Alpha khác’, mà chỉ hầm hừ: “Em sẽ sang nước ngoài tìm anh, lúc đó anh đừng hòng mà học hành gì nữa!”
“Sao lại không học được?”
“Em quyến rũ anh, không cho anh học.” Trần Nam lúc cuống lên chuyện gì cũng dám nói.
Thịnh Kỳ An nhìn Trần Nam: “… Vậy thì đúng là em có năng lực đó thật.”
…
Mấy người bọn họ còn dính lấy nhau thêm một hồi lâu cho đến khi nhân viên sân bay bắt đầu hối thúc, thực sự không thể trì hoãn thêm được nữa.
Lục Tỉnh Nhiên và Thịnh Kỳ An đi vào trong.
Chu Nhạc nhìn chằm chằm bóng lưng Lục Tỉnh Nhiên đi xa dần.
Cảm giác ly biệt đến muộn nhấn chìm lấy cậu, hốc mắt cay xè.
Nhìn thấy Lục Tỉnh Nhiên biến mất ở cuối con đường, cậu đứng ngây ra hồi lâu.
Cuối cùng, cậu ngồi thụp xuống, khóc đến đỏ bừng cả mặt.
Hết chương 63
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]