Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện

Chương 64:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 64

Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan

Những ngày lớp 12 trôi qua rất nhanh, mỗi ngày đều là những nhiệm vụ rập khuôn. Mỗi giáo viên bộ môn đều hận không thể phân thân ra để truyền đạt hết kiến thức, cấu trúc và kế hoạch cho học sinh.

Điểm lại kiến thức từ sách giáo khoa một lượt, rồi lại đi qua sách bài tập một lượt, sau đó tập trung công phá các điểm khó.

Vào mùa đông, lúc bọn họ dậy sớm vẫn còn thấy trăng sao, lúc đi về cũng vẫn thấy trăng sao.

Chẳng còn phân biệt ngày đêm, có đôi khi hỏi nhau còn chẳng nhớ hôm nay là thứ mấy.

Cảm giác lớp 12 giống như một kết giới giam giữ bọn họ lại, chỉ có một ngày nào đó vào tháng 6 mới có thể phá vỡ kết giới này để đạt được sự tái sinh.

“Aaaa! Tao không học nữa đâu!” Trong tiết tự học, Lâm Hiểu Hiểu vứt sách lên bàn rồi gục xuống.

Một lúc sau, có thể thấy vai cô run lên bần bật, cô bắt đầu khóc.

Điều này hầu như xảy ra với mọi học sinh cuối cấp.

Càng về cuối, càng có nhiều người suy sụp, cảm thấy thời gian đang ép sát mà không có hy vọng.

Chu Nhạc cũng từng như thế.

Lúc suy sụp, lúc học không vào, lúc thấy tiền đồ mịt mờ.

Lần nào Lục Tỉnh Nhiên cũng nhận ra được, sau đó Chu Nhạc không dám gọi video cho anh nữa. Vốn dĩ ở nước ngoài nhiệm vụ học tập của Lục Tỉnh Nhiên đã nặng nề, sao cậu có thể để anh phải phân tâm vì mình.

Sau đó Chu Nhạc tự mình nhẫn nhịn, dần dần học được cách giải tỏa cảm xúc của bản thân.

Nhưng Trần Nam thì không, hắn không giải tỏa được, thậm chí còn quay sang trách cứ đống đề bài. “Mấy người ra đề bị bệnh à? Mấy cái vectơ từ trường này thì có tác dụng gì? Nói trừu tượng thế, tao chẳng hiểu cái nào cả.”

Trong bầu không khí học tập khẩn trương của mọi người xung quanh, đại thiếu gia vốn được chiều chuộng từ nhỏ cũng biết sốt ruột, bắt đầu nghiêm túc làm đề. Nhưng chỉ được đúng một tuần, hắn đã chịu không nổi, rủ Chu Nhạc và những người khác ra ngoài chơi.

Tiểu thiếu gia đương nhiên không thiếu bạn bè, nhưng từ khi Thịnh Kỳ An đi, Trần Nam chỉ muốn chơi với Chu Nhạc, Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên.

Đám bạn nhậu trước đây hắn thậm chí còn không thèm nhìn mặt, hình như cứ ở bên cạnh mấy người này thì sẽ cảm thấy gần Thịnh Kỳ An hơn một chút.

Đương nhiên, Trần Nam chắc chắn sẽ không thừa nhận mình có suy nghĩ đó, hắn chỉ bảo mình chơi chán rồi nên mới bám lấy Chu Nhạc mà thôi.

Ban đầu Chu Nhạc không muốn đi, học kỳ hai lớp 12, từng giây từng phút học tập đều rất quý giá.

Nhưng vì Lâm Hiểu Hiểu muốn đi, Hạ Lâm Xuyên cũng muốn đi, Chu Nhạc bị rủ rê nên cũng đi theo.

Cứ ngỡ là đi ăn uống hát hò thôi, ai ngờ lại là đi bar!

Vừa bước vào, Chu Nhạc đã phải bịt tai lại.

Tiếng nhạc chát chúa như muốn làm tim nhảy ra khỏi lồng ngực.

Ánh sáng mập mờ, những thân hình nhảy nhót.

Ba đứa chưa từng thấy sự đời này quay đầu định bỏ về ngay.

“Ơ ơ ơ! Đi đâu đấy?!” Trần Nam túm lấy ba người.

Chu Nhạc giải thích: “Tao còn chưa làm xong đề toán, tao phải về làm, mai bị kiểm tra đấy.”

Trước đây Lục Tỉnh Nhiên đều kiểm tra đề thi thử cậu làm, mấy ngày nay chắc anh bận nên không liên lạc.

Lâm Hiểu Hiểu thì không dám mở mắt, tuy rằng nhiều trai xinh gái đẹp thật đấy nhưng một cô nàng chưa trải đời như cô cũng chưa từng thấy cảnh tượng này bao giờ.

Hạ Lâm Xuyên thì có chút lúng túng.

Cảm giác bầu không khí này không phải nơi học sinh cấp ba nên vào.

“Làm sao? Chu Nhạc, mày có chút tiền đồ được không hả?! Không có anh Lục là mày không sống nổi à?!” Trần Nam nói: “Bọn họ đã nỡ bỏ rơi chúng ta để ra nước ngoài rồi, mắc gì chúng ta phải thủ thân như ngọc vì họ! Tao nói cho mấy đứa chúng mày biết, hôm nay thiếu gia đây bao trọn phòng vip, chúng ta uống đến sáng!”

Trần Nam còn chưa uống mà trông đã như say rồi, lôi kéo ba người vào phòng.

Chủ quán bar còn đặc biệt ra chào hỏi một tiếng, chắc là người quen.

Ba người thấp thỏm bước vào, chơi một trò chơi nhỏ, chẳng mấy chốc đã bị Trần Nam chuốc rượu.

Chu Nhạc căn bản không biết chơi gì, sau một hiệp đã uống hết một chai, đầu óc bắt đầu bay bổng.

Mặt Lâm Hiểu Hiểu đỏ rực, cầm micro gào thét: “Tại sao thi đại học lại khó như thế! Tại sao phải thi đại học! Thi đại học cái gì mà thi đại học! Bà đây không thi nữa! Bà đây muốn đi Hàn Quốc! Bà đây muốn đi gặp idol hu hu hu!”

Âm thanh vòm 3D vang dội trong phòng nghe cực kỳ rõ ràng.

Hạ Lâm Xuyên giật lấy micro, cũng hét lên một cách say sưa: “Tao đã nói từ trước rồi, tao muốn vào đội tuyển thanh thiếu niên, tao muốn chơi game! Tao muốn vào giải quốc gia! Chẳng ai đồng ý cả, giờ thì hay rồi, tao đéo học nữa, đầu óc tao thông minh nhưng tao đéo học, tao không thèm học đại học, đứa nào thích thì đi mà học!”

Hình như khi say rồi người ta có thể chẳng cần quan tâm đến điều gì nữa.

“Chu Nhạc, lại đây, mày cũng nói một câu đi.”

Chu Nhạc ôm lấy micro, hai má ửng hồng, ánh mắt mê ly: “Lục Tỉnh Nhiên…”

“Lục Tỉnh Nhiên, em nhớ anh.”

“Em nhớ anh rồi, anh có thể vô duyên vô cớ quay về một chút không, em hơi… hơi không khống chế nổi nỗi nhớ anh rồi hu hu hu…” Chu Nhạc nhăn mặt, khóc thật sự luôn.

“Cái đồ phế vật này!” Trần Nam nhìn không nổi nữa, khinh bỉ cậu, không có Alpha là không sống nổi! Sau đó hắn giật lấy micro: “Thịnh Kỳ An! Cái đồ rùa rụt cổ nhà mày, tốt nhất cả đời này đừng có về! Đừng có gọi video cho tao! Lần trước gọi video còn cúp máy, mày tưởng tao thích xem cơ bụng của mày lắm chắc? Mày nghĩ thiếu gia đây thiếu mấy cái cơ bụng đó của mày à?”

Trần Nam càng nói càng hăng, trực tiếp nhấn nút gọi phục vụ, gọi mấy người vào tiếp rượu.

Một lúc sau có mấy gã Alpha đi vào, dáng cao, mặt đẹp, lại còn có cơ bụng.

Trần Nam bảo người bên cạnh mở điện thoại lên quay phim, chính bản thân hắn thì đi c** th*t l*ng và khuy áo sơ mi của gã Alpha bên cạnh. Chẳng chút khách sáo, hắn vừa sờ vừa cọ lên người gã đó, trông hư hỏng cực kỳ.

Đám Alpha được gọi vào liền hiểu ngay mình được gọi đến để làm gì, bắt đầu chủ động tìm khách hàng.

Hạ Lâm Xuyên tuy say nhưng lý trí vẫn còn, thấy có kẻ cùng loại sấn lại gần liền lập tức thả ra pheromone: “Mày đừng có lại gần đây, coi chừng tao xử mày đấy!”

Lâm Hiểu Hiểu bị pheromone của đối phương ảnh hưởng, ngã vào lòng một Alpha, ôm lấy người ta nhìn một cái rồi đột nhiên òa khóc nức nở: “Oppa! Oppa! Cuối cùng em cũng gặp được anh rồi, vé concert của anh khó mua quá hu hu hu.”

Chu Nhạc bị người ta nắm lấy cánh tay, cằm cũng bị nâng lên, gã Alpha đó ghé sát lại, cúi đầu định hôn cậu.

Đoạn video clip chỉ quay đến đây.

Trần Nam quay xong liền bỏ mặc gã Alpha sang một bên, ngồi xuống gửi video.

Hắn gửi thẳng vào nhóm có cả Lục Tỉnh Nhiên, Thịnh Kỳ An và ba người bọn họ, cái nhóm này được mửo ra từ hôm ra sân bay.

Hắn chỉ vô tình gửi nhầm vào đó thôi, chứ không phải muốn cho riêng Thịnh Kỳ An xem đâu nhé.

Trần Nam nhếch môi cười. Hắn đang tính xem bao lâu nữa Thịnh Kỳ An sẽ gọi điện cho mình.

Gã Alpha bước tới, dường như không hài lòng vì hắn đột nhiên rời đi, còn định kéo tay hắn đặt lên eo mình.

Trần Nam lập tức rụt tay lại, gắt gỏng: “Cút.”

Gã Alpha đành lủi thủi rời đi.

Phía bên kia, còn chưa đợi gã Alpha kịp làm gì Chu Nhạc, cậu bỗng hắt xì một cái rõ to, bắn thẳng vào mặt gã.

“Xin, xin lỗi nha.”

“… Không sao.”

Giây tiếp theo, điện thoại của Chu Nhạc đổ chuông.

Là Lục Tỉnh Nhiên!

Chu Nhạc kích động quá, bấm nhầm nút nghe thành nút cúp máy.

Thế mà cậu vẫn ngốc nghếch áp điện thoại vào tai, “Alo” nửa ngày trời mà không nghe thấy tiếng Lục Tỉnh Nhiên.

Cậu buồn bã nghĩ: “Lục Tỉnh Nhiên, anh bị hỏng họng rồi à?”

“Hay là ở bên đó ăn uống không tốt?”

Trần Nam chưa đợi được điện thoại của Thịnh Kỳ An thì lại đợi được điện thoại của Lục Tỉnh Nhiên.

“Alo, anh Lục, có chuyện gì không?”

“Mày muốn chết à?” Lục Tỉnh Nhiên rất hiếm khi dùng giọng điệu áp suất thấp thế này để nói chuyện với Trần Nam, lần trước là từ hồi tiểu học khi bọn họ mới gặp nhau.

Trần Nam lập tức tỉnh rượu quá nửa: “Anh Lục, sao thế?”

“Đưa Chu Nhạc về ngay, bảo thằng Alpha đó cút xéo đi!” Cơn giận bị kìm nén nổ tung khiến da đầu Trần Nam tê dại, hắn lập tức quát đám Alpha trong phòng: “Cút! Cút hết ra ngoài!”

Mọi người lũ lượt đi ra.

Gã Alpha đối diện với Chu Nhạc có chút luyến tiếc nhìn Omega đang ôm điện thoại lẩm bẩm trên sofa, gã l**m môi, ngửi một chút mùi hương còn vương lại trên tay. Là một Omega rất thanh khiết, là mùi vị gã thích, tuy rằng đã bị Alpha khác thâm nhập nhưng giờ mùi đó đã rất nhạt, vẫn cực kỳ hấp dẫn.

Đám Alpha đi hết rồi.

Trần Nam nịnh nọt gọi một tiếng: “Anh Lục~”

Đối phương mắng xối xả: “Còn dám đưa Chu Nhạc đến những chỗ như thế nữa thì mày xong đời rồi.”

Nói xong liền cúp máy.

“…”

Trần Nam không nhận được điện thoại của Thịnh Kỳ An lại còn bị mắng, uất ức không chịu nổi, bao nhiêu tội lỗi đổ hết lên đầu Thịnh Kỳ An.

“Tất cả là tại anh! Sau này anh có gọi em cũng cóc thèm nghe! Tức chết mất!”

Hết hứng thú, Trần Nam hô hào mấy con ma men về nhà.

Trời không phụ lòng người, bên phía Lục Tỉnh Nhiên cuối cùng cũng có âm thanh, lại còn có cả hình ảnh (thực chất là Lục Tỉnh Nhiên gọi video lại).

“Anh đây rồi!” Chu Nhạc vui mừng dùng cả hai tay ôm lấy điện thoại như báu vật: “Lâu lắm rồi em không được nhìn thấy anh.”

“Chụt chụt (°‵′)”

Cậu hôn chùn chụt vào màn hình mấy cái.

Cậu say rồi nên chẳng còn biết ngại ngần là gì, chỉ còn lại h*m m**n gần gũi, nhưng thứ cậu chạm vào được chỉ là màn hình lạnh lẽo và lớp vỏ máy vô tri.

Lục Tỉnh Nhiên vốn đang rất giận, nhưng bị Chu Nhạc hôn mấy cái như vậy, bao nhiêu bực tức tan biến sạch.

Trách em ấy cái gì chứ?

Chắc chắn là em ấy không cố ý đến chỗ đó, nếu anh ở bên cạnh chắc chắn sẽ không để người đi.

Nhưng vấn đề hiện tại là, anh không thể ở bên cạnh Chu Nhạc…

“Lục Tỉnh Nhiên, sao anh không nói gì? Anh lại biến thành người câm rồi à?”

Trên xe, Chu Nhạc tì cái đầu nhỏ vào khung xe, đôi má ửng hồng vì men rượu.

Đôi mắt sáng lấp lánh nhìn vào điện thoại, nũng nịu gọi tên Alpha của mình: “Lục Tỉnh Nhiên, Tỉnh Nhiên…”

Bị một đôi mắt chứa chan tình cảm như thế nhìn chằm chằm, yết hầu khô khốc của Lục Tỉnh Nhiên khẽ chuyển động. Nếu có thể, anh muốn ôm cậu vào lòng ngay lúc này để vỗ về.

Nhưng anh chỉ có thể nhìn cậu qua màn hình, chẳng thể làm gì khác.

Lục Tỉnh Nhiên nắm chặt ngón tay.

Suốt quãng đường về nhà, Lục Tỉnh Nhiên đều im lặng.

Chu Nhạc thấy kỳ quái nhưng chỉ cần được nhìn thấy anh là cậu đã thấy mãn nguyện rồi.

Lúc vào cửa, Chu Nhạc suýt chút nữa ngã nhào.

“Cẩn thận.” Điện thoại truyền đến giọng nói lo lắng của đối phương.

Chu Nhạc cười: “Anh lại nói được rồi à?”

Lục Tỉnh Nhiên im lặng một lúc rồi hỏi: “Đầu có đau không?”

Chu Nhạc lắc đầu, rất hưng phấn: “Không đau, cảm thấy rất tuyệt!”

Trạng thái ngà ngà say khiến ý thức hơi chậm chạp, không muốn động não.

“Tuyệt?” Lục Tỉnh Nhiên nhướn mày.

Xem ra cậu có vẻ rất hài lòng với chuyến đi bar lần này?

“Tuyệt ở chỗ nào? Mấy gã Alpha đó tuyệt lắm à?”

“…” Chu Nhạc vô cùng thành thực l**m l**m môi: “Rất đẹp trai, mùi cũng thơm, giống anh.”

“…” Chu Nhạc thấy Lục Tỉnh Nhiên lại im lặng, nhưng biểu cảm khác hẳn lúc nãy, anh đang chau mày, có vẻ như đang giận. “Sao thế? Anh không vui à?”

Đôi mắt Lục Tỉnh Nhiên đen láy và thâm trầm, anh nhìn Chu Nhạc như muốn xuyên qua màn hình để làm gì đó.

Không hiểu sao Chu Nhạc thấy hơi run.

“Đây là phòng ngủ?”

“Vâng…”

“Dì không có nhà?”

“Mẹ ngủ rồi.”

“…”

“c** q**n áo ra, nằm lên giường đi, anh muốn xem em.”

Nghe thấy lời này, mí mắt Chu Nhạc run rẩy.

Alpha lạnh lùng tuyên bố: “Chu Nhạc, đây là hình phạt dành cho em.”

**

Chan: Ừm, nếu bộ này là khung cảnh đại học….

Hết chương 64

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.