Chương 65
Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan
Sáng hôm sau khi Chu Nhạc tỉnh dậy, nhìn thấy đống quần áo mình cởi ra vứt trên sàn nhà, cậu liền lún sâu vào sự xấu hổ tột cùng.
Chiếc điện thoại bên cạnh gối đã hết pin sập nguồn, bản thân cậu thì bị vùi trong chăn, tr*n tr** không một mảnh vải.
Từng thước phim đêm qua hiện lên trong não bộ, Chu Nhạc không thể tin nổi đó lại là chính mình.
Đều tại Lục Tỉnh Nhiên hết!
Chu Nhạc cuối cùng cũng tìm được cái cớ cho mình, vừa mặc quần áo vừa hậm hực nghĩ thầm.
Sau khi mở máy điện thoại, cậu thấy tin nhắn “Chào buổi sáng” của Lục Tỉnh Nhiên gửi lúc hơn 6 giờ sáng.
Dường như vì tâm trạng rất tốt nên phía sau còn thêm một biểu tượng cảm xúc.
Trước đây anh cũng gửi chào buổi sáng, chúc ngủ ngon mỗi ngày, nhưng chưa bao giờ có biểu tượng cả.
Anh đương nhiên là tâm trạng tốt rồi, đêm qua còn hưng phấn gọi cậu là bảo bối suốt. Hiện tại, những tiếng gọi trầm khàn thấu qua màn hình điện thoại ấy dường như vẫn còn văng vẳng bên tai, làm mặt Chu Nhạc nóng bừng lên.
Cậu lắc lắc đầu, vội vàng xua tan những tư tưởng không bình thường trong não.
Lúc mặc áo, Chu Nhạc rất cẩn thận, cố gắng không chạm vào ngực mình, vì chỗ đó đều sưng lên cả rồi, suýt thì rách da luôn. Chẳng ngờ lúc đến trường, Hạ Lâm Xuyên vừa vào đã tặng cậu một cái ôm nồng nhiệt, còn giơ tay đấm nhẹ vào ngực cậu một cái.
Chu Nhạc đau đến mức suýt rơi nước mắt.
Hạ Lâm Xuyên ngơ ngác: “Mày bị sao đấy?”
Chu Nhạc chỉ có thể nén đau nói: “Không sao.”
Một lát sau cậu hỏi: “Hôm nay mày làm sao thế, sao hưng phấn vậy?”
“Sao nào, không cho người ta hưng phấn à?” Hạ Lâm Xuyên nhếch môi: “Mày không biết à? Chúng ta cách thi đại học còn chưa tới một tháng nữa!”
“Còn một tháng thôi! Chúng ta có thể triệt để đào tẩu khỏi nơi này rồi!” Sau này lên đại học là có thể đi thật xa nhà, đây là điểm khiến Hạ Lâm Xuyên hưng phấn.
Chu Nhạc lại có chút thẫn thờ, cậu nhìn thời gian đếm ngược trên bảng đen — cách thi đại học còn 30 ngày.
Hóa ra, cái đuôi của thanh xuân đã sắp kết thúc rồi.
**
Suốt buổi sáng hôm nay, Chu Nhạc phát hiện Trần Nam không đến lớp.
Cậu nhắn tin hỏi qua WeChat nhưng đối phương không trả lời.
Có lẽ vì những người họ quan tâm đều ở nước ngoài nên cậu và Trần Nam cũng trở nên thân thiết hơn nhiều.
Nhưng đến buổi chiều Trần Nam vẫn không tới, Chu Nhạc không khỏi cảm thấy kỳ lạ.
Đúng lúc này Lâm Hiểu Hiểu nói một câu: “Mày không biết à? Thịnh Kỳ An về rồi.”
Trên diễn đàn trường đã đăng từ sớm, nói là có người nhìn thấy Thịnh Kỳ An ở sân bay.
Những người đó còn đang dự đoán xem liệu Lục Tỉnh Nhiên có về cùng hay không.
Thịnh Kỳ An về rồi?
Là được nghỉ hay sao?
Vậy Lục Tỉnh Nhiên liệu có cũng… Nghĩ đến đây, Chu Nhạc không ngồi yên nổi nữa.
Có về không?
Cậu muốn hỏi Lục Tỉnh Nhiên, nhưng lại sợ đối phương nghĩ nhiều, cuối cùng chỉ có thể mân mê ngón tay trước khung chat WeChat của anh.
Thôi thì đợi Trần Nam đi học lại rồi hỏi hắn vậy.
Chu Nhạc cuối cùng cũng trấn tĩnh lại được.
Nhưng đợi mãi cho đến khi hết tiết tự học buổi tối vẫn không thấy bóng dáng Trần Nam đâu.
Trần Nam làm sao mà dậy nổi?
Đêm qua hắn hậm hực về nhà, đợi mãi đến rạng sáng cũng không thấy Thịnh Kỳ An đoái hoài gì đến mình, còn nghi ngờ đối phương đã rời nhóm rồi!
Hỏi Lục Tỉnh Nhiên thì anh cũng không trả lời.
Hắn càng thêm tức giận, cứ thế ôm cục tức đi ngủ.
Ngủ một mạch đến sáng, đúng giờ chuẩn bị đi học.
Vừa định ra cửa, mở điện thoại lên thấy WeChat của Lục Tỉnh Nhiên gửi tới: [Thịnh Kỳ An bị giáo sư gọi đi họp, trong lúc họp phải tắt máy.]
Chẳng cần Trần Nam nói, Lục Tỉnh Nhiên cũng biết hắn muốn hỏi gì.
Nhìn thấy tin nhắn này, lòng Trần Nam thấy cân bằng hơn một chút.
Hóa ra là vì tắt máy nên mới không thấy tin nhắn của mình, thôi cũng được, coi như có lý do chính đáng.
Nhưng Trần Nam vẫn không có tinh thần gì cả.
Nhìn đoạn video trong nhóm, cảnh hắn sờ cơ bụng gã Alpha kia, giờ trong lòng chẳng còn chút gợn sóng nào.
Cơ bụng của gã đó sờ vào thấy mềm xèo, nhìn là biết tập gym kiểu hời hợt, còn cơ bụng của Thịnh Kỳ An thì rắn chắc. Anh cũng giống Lục Tỉnh Nhiên, thích chơi bóng, đều là vận động mà ra nên rất tự nhiên, cảm giác tay rất tốt, cũng… đặc biệt có lực.
Tuy trong lòng không muốn thừa nhận, nhưng Trần Nam thực sự có chút nhớ anh rồi.
Dọn dẹp cặp sách, ngậm một miếng bánh mì, Trần Nam xách cặp ra cửa.
Vừa mở cửa ra, miếng bánh mì trong miệng lập tức rơi xuống đất.
— Thịnh Kỳ An.
Thịnh Kỳ An cứ thế xách theo vali, mặc áo khoác gió đứng ở ngoài cửa, lặng lẽ nhìn hắn.
Trên mặt vẫn còn vẻ mệt mỏi phong trần.
Trần Nam… Trần Nam phát điên rồi.
Chưa kịp nói câu nào, Thịnh Kỳ An đã ôm lấy hắn, giữ chặt đầu hắn mà hôn điên cuồng.
Trần Nam bị ấn lên bàn ở phòng khách, bát đĩa bị gạt sang một bên rơi vỡ loảng xoảng xuống đất.
Dì giúp việc đang nấu cơm kinh ngạc che miệng lại.
Sau một hồi làm loạn trên bàn ăn, Thịnh Kỳ An bế thốc Trần Nam lên lầu.
Trần Nam phản ứng lại, không ngừng vùng vẫy trong lòng anh: “Anh buông em ra! Ở nhà của em mà mày nổi tính gì đấy?! Anh kiêu ngạo cái gì? Đây là nhà em!”
“Ưm…!”
“Thịnh Kỳ An, đồ khốn nạn!”
“Ưm…!”
Trần Nam hễ mở miệng là bị Thịnh Kỳ An chặn lại bằng một nụ hôn, gần như là cắn xé.
Chỉ vài cái, môi Trần Nam đã bị cắn đến chảy máu.
Mùi pheromone trong máu càng kích phát thú tính của Alpha.
Thịnh Kỳ An một cước đá văng cửa phòng ngủ của Trần Nam, rồi lại một cước đá đóng cửa lại.
Anh ép Trần Nam xuống giường, đè chặt lấy hắn.
Hơi thở Alpha mạnh mẽ phả vào cổ Trần Nam: “Thằng đó đã chạm vào chỗ nào của em?!”
Cảm giác bị pheromone va chạm trực diện không hề dễ chịu, đầu Trần Nam bắt đầu choáng váng.
Hắn yếu ớt đấm vào người Thịnh Kỳ An một cái: “Anh… anh mau buông ra.”
Thịnh Kỳ An không những không buông mà còn ghì chặt hai cổ tay hắn qua đỉnh đầu bằng một tay.
Trần Nam muốn cựa quậy cơ thể, nhưng hành động đó chỉ khiến ngực hắn không ngừng cọ sát vào người Thịnh Kỳ An.
“Nói! Thằng đó rốt cuộc đã chạm vào đâu?!” Thịnh Kỳ An dùng lực ở tay, sự áp bách của Alpha ập đến như trời sập đất nứt.
Trần Nam cũng nổi cáu, tuy không chiếm ưu thế nhưng miệng vẫn cực kỳ cứng: “Liên quan gì đến anh?! Em thích gọi Alpha đến là việc của em! Anh là gì của em mà đòi quản chuyện của em!!!”
Từng chữ từng câu đều nã thẳng vào vùng cấm địa của Thịnh Kỳ An.
Bàn tay đang ấn chặt Trần Nam cuối cùng cũng nới lỏng ra.
Lúc nhìn thấy đoạn video đó, trong lòng anh đã bình tĩnh chấp nhận. Anh vốn đã nghĩ đến sẽ có ngày này rồi, bởi vì, đó là Trần Nam.
Nhưng cho dù lý trí có bảo anh hàng vạn lần rằng đây là chuyện không thể tránh khỏi, Thịnh Kỳ An vẫn không thể nhịn được.
Tại sao Trần Nam phải đối xử với anh như thế!
Không thích thì cứ nói không thích, tại sao mỗi lần cho anh hy vọng rồi lại bắt anh tuyệt vọng?!
Tại sao cứ giày vò trái tim anh lặp đi lặp lại như vậy!
Nói cho cùng vẫn là không yêu…
Gần như phát điên, anh bỏ hết mọi tiết học để bay từ nước ngoài về chỉ vì muốn một kết quả, nhưng kết quả là gì đây?
Là — Liên quan gì đến anh?
Một nỗi bi lương dâng lên trong lòng, Thịnh Kỳ An đột nhiên cảm thấy thật mệt mỏi, mệt thân xác và mệt cả tâm hồn.
“Trần Nam, rốt cuộc em muốn anh phải làm thế nào?!” Anh khàn giọng, hỏi một cách gần như suy sụp.
Có lẽ vì tiếng gọi này nghe quá thê lương, Trần Nam ngừng lại hành động chống đối.
Hắn ngẩng đầu, bắt gặp đôi mắt thâm tình đỏ hoe của Thịnh Kỳ An.
Trần Nam nhất thời ngây người, không nói được lời nào, cũng không vùng vẫy nữa, cứ thế ngơ ngác nhìn anh.
Mãi mới tìm lại được giọng nói của mình: “Em… em cũng đâu có muốn anh phải làm sao, chẳng phải mỗi lần anh dỗ em là em sẽ hết giận sao.”
“Đều tại anh, lâu lắm rồi anh không thèm để ý đến em, em giận quá mới đi tìm Alpha khác. Em… em cũng chưa có sờ được bao lâu, thằng đó sờ chẳng thích chút nào, quay xong video là em đuổi đi luôn rồi. Ai mà biết, ai mà biết anh lại bay thẳng từ nước ngoài về chứ.”
Thịnh Kỳ An im lặng.
Một sự im lặng vụn vỡ.
Biểu cảm trên mặt anh thực sự quá đau đớn, tim Trần Nam cũng thắt lại, hắn bắt đầu hoảng hốt.
Hắn kéo kéo tay áo anh: “Em sai rồi, sau này em không thế nữa.”
“Nhưng sau này anh cũng phải trả lời tin nhắn của em, em chẳng biết anh đang ở đâu cả.”
Nếu là đám bạn bè quen biết Trần Nam, chắc chắn sẽ thấy không thích ứng nổi với một Trần Nam đang khổ sở xin lỗi và nói lời mềm mỏng thế này. Ngoại trừ Lục Tỉnh Nhiên ra, Trần Nam gần như chẳng bao giờ cúi đầu trước ai.
Nhưng hiện tại, hắn lại đang cầu xin Thịnh Kỳ An đừng giận, đừng lờ mình đi.
“Anh không trả lời tin nhắn của em?” Thịnh Kỳ An cười khổ: “Chúng ta xa nhau 221 ngày, anh gửi cho em 1768 tin nhắn, nói với em 442 câu chào buổi sáng và chúc ngủ ngon. Em có biết em trả lời anh bao nhiêu không?”
“…” Trần Nam sững sờ.
“Em trả lời anh 48 tin.”
Trung bình một tuần mới trả lời một hai lần, mỗi lần thường là lúc có nhu cầu cần giải quyết.
Ngoài ra không còn gì khác.
Trần Nam của trước đây còn nói nhảm với anh, giờ không ở bên cạnh nữa, ngay cả những lời nói nhảm đó anh cũng không được nghe thấy nữa. Thịnh Kỳ An cuối cùng cũng không trụ vững nổi nữa rồi.
Dù anh không nỡ nhưng cũng phải buông tay thôi.
Thịnh Kỳ An đứng dậy, từ góc nhìn của Trần Nam, gương mặt của Alpha đang nhìn xuống đầy vẻ lãnh khốc.
“Chúc em và gã Alpha đó chơi vui vẻ.”
Thịnh Kỳ An bỏ đi, Trần Nam ngay cả vạt áo anh cũng không nắm bắt được.
**
Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt cái đã đến.
Chỉ còn hai ngày nữa là đến kỳ thi tốt nghiệp lớp 12.
Chu Nhạc rất căng thẳng.
Đêm trước ngày thi, cậu căng thẳng đến mức không ngủ được.
Cuối cùng là Lục Tỉnh Nhiên bảo người mua thuốc an thần gửi cho cậu, uống vào mới ngủ được một chút.
Sáng ngày đầu tiên của kỳ thi thi đại học, Chu Nhạc nhận được tin nhắn của Lục Tỉnh Nhiên: [Thi tốt, mọi việc đã có anh.]
Tâm trạng Chu Nhạc lập tức bình tĩnh lại.
Quang cảnh kỳ thi thi đại học luôn rất hoành tráng.
Ngoài cổng trường, còn một tiếng nữa mới bắt đầu thi nhưng đã có rất đông thí sinh và phụ huynh chờ đợi.
Cha mẹ của Lâm Hiểu Hiểu đều đến, dặn dò cô đủ điều.
Cha mẹ Hạ Lâm Xuyên cũng đến, nhưng cậu ta lại chẳng muốn họ tới chút nào.
Cha Hạ nói thẳng: “Con thi cho tốt đi, nếu thi tốt thì sau này thực sự có cơ hội, ba đồng ý cho con đi thi đấu chuyên nghiệp.”
Hạ Lâm Xuyên ngẩn người, sau đó ngơ ngác: “Ba, sao ba không nói sớm! Giờ con học cũng đâu có kịp nữa.”
“Cái thằng ranh này! Trước giờ con có học đâu!” Cha Hạ mắng mỏ: “Con mà chịu học hành tử tế thì ba có cấm con chơi game không?”
Hai cha con suýt thì cãi nhau ngay trước cổng trường, may mà mẹ Hạ ra can ngăn thì mới êm xuôi.
Đúng lúc này, một chiếc xe cứu thương từ xa chạy vào trong điểm thi.
Vì lo ngại các tình huống đột xuất nên điểm thi nào cũng trang bị xe cứu thương, mỗi năm số người ngất xỉu vì quá căng thẳng không hề ít.
Cha Hạ nhìn thoáng qua chiếc xe, trầm giọng nói: “Con đừng căng thẳng, cứ thi cho tốt, mọi chuyện để sau hãy nói.”
Hạ Lâm Xuyên chấp nhận sự quan tâm vụng về này: “Dạ vâng.”
Mẹ Hạ thấy vậy liền chuyển chủ đề, nhìn sang Chu Nhạc: “Nhạc Nhạc à, mẹ cháu không đến sao?”
Câu nói vừa thốt ra, bầu không khí bỗng ngưng trệ một giây.
Mẹ Lâm lập tức tiến lên vỗ nhẹ vào người mẹ Hạ một cái: “Nói gì thế hả!”
“Sao vậy?”
“Chị còn hỏi sao vậy…” Mẹ Lâm nói rồi liếc nhìn Chu Nhạc, ra hiệu bằng mắt cho mẹ Hạ.
Mẹ Hạ lập tức phản ứng lại, nhận ra mình lỡ lời: “Xin lỗi Nhạc Nhạc nhé, dì quên mất, thực sự là… nhưng không sao, có các dì ở đây cùng cháu, cháu yên tâm, mọi người sẽ cùng cháu đợi đến phút cuối cùng. Có cần gì cứ bảo dì nhé.”
“Đừng căng thẳng nhé Nhạc Nhạc, cứ bình tĩnh mà thi, nhất định sẽ làm được.”
Chu Nhạc giấu đi vẻ thất lạc trên mặt, thay bằng một nụ cười: “Không sao đâu ạ, cháu nhất định sẽ thi tốt.”
Nói không muốn mẹ đến là nói dối, dù biết là không cần thiết nhưng nhìn thấy người khác có mình cũng muốn có, có lẽ con người ai cũng có tâm lý đám đông như vậy.
Chu Nhạc nhìn lên bầu trời, trời rất xanh, có mây trắng bao quanh, là một ngày thời tiết đẹp.
Trong một ngày đẹp trời như thế, Chu Nhạc bước chân vào phòng thi.
Cho đến khi môn thi cuối cùng của ngày thứ hai kết thúc, trời vẫn nắng đẹp, ánh hoàng hôn nhuộm hồng cả một dải mây phía xa.
Người đầu tiên bước ra khỏi phòng thi nhìn đám đông đang xôn xao phía xa, không kìm được mà lao ra với nụ cười rạng rỡ.
Theo sau là một nhóm những gương mặt trẻ tuổi, bị cậu lôi kéo nên cũng chạy ùa ra theo.
“Thi xong rồi! Thi xong rồi!”
“A a a a! Kết thúc rồi!”
“Tốt nghiệp vạn tuế! Thanh xuân vạn tuế!”
“Vạn tuế!!!!”
Chu Nhạc nhìn những người xung quanh từng người một ôm chầm lấy người thân, cậu bị xô đẩy hết lần này đến lần khác, cuối cùng bị dạt ra một khoảng trống.
Bóng dáng cô đơn của cậu lạc lõng giữa đám đông.
Cậu định gọi điện báo cho mẹ và Lục Tỉnh Nhiên rằng mình đã thi xong, nhưng lúc này mới chợt nhớ ra mình không mang điện thoại.
Cậu nhìn quanh với tâm trạng phức tạp, khi ngẩng đầu lên lần nữa, cậu thấy một người đang đứng ở lối vào, trên tay cầm một bó hoa, mỉm cười nhìn mình.
Chu Nhạc ngẩn người hồi lâu mới nhận ra đây không phải là mơ.
Nước mắt lã chã rơi, cậu chạy nhào tới phía anh, chạy về phía tương lai của chính mình.
**
—Hết chính truyện—
Chan: Nó phải cái tôi to như con bò và ngây ther làm trò hề như đôi chim ri Thịnh Trần mới là cấp 3 này =)))))))
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]