Ngoại truyện 01
Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan
Chu Nhạc đỗ vào một trường đại học top đầu ở thành phố A, chuyên ngành cậu theo học cũng là nghề cũ — chuyên ngành Logistics.
Ngay từ ngày đầu vào trường Chu Nhạc đã tính kỹ rồi, sau này cậu sẽ mở một trạm chuyển phát nhanh, phấn đấu phủ sóng khắp thành phố.
Lục Tỉnh Nhiên trở về nước vào năm Chu Nhạc học đại học năm thứ ba, anh lấy bằng tốt nghiệp sớm sau khi hoàn thành tất cả các khóa học.
Ngày anh về, Chu Nhạc đang cùng các bạn cùng phòng kết thúc tiết chuyên ngành, chuẩn bị bàn bạc xem lát nữa ăn tối cái gì.
Lưu Nguyên ở giường dưới uể oải vươn vai: “Học cả ngày rồi, tao phải tự thưởng cho mình một bữa thật ngon mới được.”
Chu Thần đang đập bóng rổ: “Hay là chúng ta ra ngoài ăn đi, nghe nói đối diện trường mới mở quán tokbokki ngon lắm.”
“Ngon thật đấy.” Trần Tương giật lấy quả bóng từ tay Chu Thần: “Lần trước tao với Nhạc Nhạc đi ăn rồi, không tệ đâu.”
“Ồ ồ, hai đứa mày đi ăn mảnh à.” Lưu Nguyên trêu chọc nhìn hai người: “Lén lút đi riêng cơ đấy, được lắm Thừa Tướng* đại nhân, sao chẳng thấy mày hào phóng với tao và Chu Thần như thế bao giờ?”
Một ký túc xá bốn người, Chu Nhạc là Omega, Trần Tương là Alpha, Lưu Nguyên và Chu Thần đều là Beta. Vốn chung một phòng lại có một A một O nên thường xuyên bị đem ra làm trò đùa, trông hai người cũng rất đẹp đôi. Trần Tương học khoa Thể dục, dáng người cao lớn vạm vỡ, lại có vẻ ngoài bụi bặm phong trần. Nghe nói ngay từ cái nhìn đầu tiên hắn đã nhắm trúng Chu Nhạc nên mới nhờ vả gia đình đổi phòng để được ở cùng phòng với Chu Nhạc dù không cùng chuyên ngành.
“Chỗ đó… cũng bình thường thôi.” Chu Nhạc đương nhiên nghe ra ý trêu chọc của họ, nhưng vì cái miệng của Lưu Nguyên đã như vậy từ lâu rồi nên cậu cũng không để tâm lắm.
Trần Tương nhận ra sự không thoải mái của Chu Nhạc, giả vờ đánh Lưu Nguyên một cái: “Nói gì đấy, Nhạc Nhạc người ta có đối tượng rồi, còn đem hai bọn tao ra đùa, Nhạc Nhạc mà giận là tao ăn vạ mày đấy.”
Lưu Nguyên cười: “Vâng vâng vâng, mau tới ăn vạ tôi đi Thừa Tướng đại nhân.”
Vì tên Trần Tương đọc gần giống từ Thừa Tướng nên hắn mới có biệt danh này.
Chu Thần thấy vậy đề nghị: “Thế chúng ta ra nhà ăn đi, khu tự chọn tầng ba nghe nói hôm nay có nhiều món ngon lắm.”
Lưu Nguyên chép miệng thèm thuồng: “Cũng được, tao nhớ món cá sốt chua ngọt tầng ba rồi.”
Chu Thần kích động: “Đúng không, món đó đỉnh thật sự, còn có thịt bò cay, thịt dê xào thì là…”
Hai người đi phía trước bắt đầu màn ca ngợi nhà ăn.
Trần Tương liếc nhìn Chu Nhạc.
Đối phương vẫn đang nhìn điện thoại, đôi lông mày khẽ nhíu lại, giao diện trò chuyện rất quen thuộc, từ góc độ của hắn có thể thấy rõ dòng ghi chú tên [Lục Tỉnh Nhiên].
Lục Tỉnh Nhiên — Alpha của Chu Nhạc, nghe nói hai người yêu nhau từ hồi lớp 11, giờ đối phương đã ra nước ngoài, đã hai năm rồi, trong ấn tượng của hắn, hai người này thậm chí còn chưa từng gặp lại nhau.
Ba năm, cái gã Alpha này cũng ác thật đấy, nếu là Omega của hắn, hắn tuyệt đối sẽ không bỏ mặc cậu ấy suốt ba năm. Một Omega đáng yêu ngoan ngoãn thế này, nếu không trông chừng bên cạnh lỡ bị ai cướp mất thì sao?
Chu Nhạc lại là kiểu Omega hiền lành, thực sự rất dễ bị dụ dỗ.
“Nhạc Nhạc, 7 giờ tối nay tôi có trận bóng rổ, cậu có muốn qua xem không?” Trần Tương ghé sát lại nói.
Chu Nhạc dời mắt khỏi điện thoại.
“Sao thế?” Trần Tương thấy biểu cảm do dự của cậu, tâm trạng lập tức chùng xuống: “Buổi tối còn phải gọi video với bạn trai à?”
“Không phải, không có, anh ấy dạo này… hơi bận.” Giọng Chu Nhạc có chút buồn bã.
Trước đây cậu và Lục Tỉnh Nhiên gần như tối nào cũng gọi video, lúc đó bên phía Lục Tỉnh Nhiên là buổi sáng, anh sẽ dậy sớm mỗi ngày để trò chuyện cùng cậu. Vì vấn đề lệch múi giờ nên thời gian thực sự để hai người giao lưu chính là buổi tối, Chu Nhạc luôn rất trân trọng, có đôi khi Lục Tỉnh Nhiên dậy sớm là Chu Nhạc còn bỏ cả bữa tối để nói chuyện.
Nhưng hôm nay thì không có, Lục Tỉnh Nhiên nói phải tham gia tập huấn tập thể, có lẽ sẽ phải tắt máy một thời gian, ít nhất là một tuần.
Tâm trạng hôm nay của Chu Nhạc không tốt một phần cũng là vì lý do này.
Cậu làm gì cũng thấy uể oải, hôm nay đi học cũng khá mất tập trung.
Cũng giống như lúc này, vừa dứt lời đã va vào một người phía trước.
“Xin lỗi, tôi không nhìn thấy.”
Chu Nhạc lập tức cúi đầu xin lỗi.
Trần Tương giơ tay che chở cho cậu: “Không sao chứ?”
Sau đó lại nói với người phía trước: “Xin lỗi người anh em, chúng tôi không để ý.”
Tư thế và lời nói của hắn như thể phân định Chu Nhạc là người của mình, cảm giác hai người là một thể.
“Không sao.” Người kia nói: “Không bị thương là tốt rồi.”
Chu Nhạc nghe thấy giọng nói đó, cơ thể khựng lại, rồi đột ngột ngẩng đầu lên.
Alpha nhìn cậu, khẽ mỉm cười.
Chu Nhạc ngẩn người hồi lâu, rồi mới gọi một tiếng với giọng nghẹn ngào: “Lục… Lục Tỉnh Nhiên…”
Trần Tương nhìn hai người, lập tức hiểu ra điều gì đó. Hắn nhìn chàng trai trước mặt, diện một bộ áo khoác gió màu đen, gọn gàng sạch sẽ, rõ ràng mang một gương mặt lạnh lùng nhưng ánh mắt nhìn Chu Nhạc lại dịu dàng và thâm tình đến thế, như thể trong mắt anh ta cả thế giới chỉ còn lại một mình cậu vậy.
Hóa ra đây là Lục Tỉnh Nhiên, đây là người mà hắn có so thế nào cũng không bằng.
Lục Tỉnh Nhiên đáp lại một tiếng, dang tay ra.
Chu Nhạc không thể khống chế nổi nữa, lao tới sà vào lòng Alpha của mình. Nỗi nhớ nhung nồng đậm dường như muốn thiêu cháy con người ta, lúc này cậu không nghe thấy bất cứ âm thanh nào nữa, chỉ có hơi ấm từ cái ôm của đối phương đem lại cho cậu cảm giác chân thực.
Đến tận bây giờ cậu mới nhận ra mình nhớ anh đến nhường nào, nỗi nhớ bị kìm nén bấy lâu bùng phát trong khoảnh khắc này, cậu ôm chặt lấy Lục Tỉnh Nhiên vì sợ chỉ cần lỏng tay một chút thôi là đối phương sẽ tan biến mất.
Kể từ lần cuối họ gặp nhau đã gần nửa năm rồi, đây là khoảng thời gian yêu xa lâu nhất mà họ không gặp mặt.
Người trong lòng dường như đang run rẩy, Lục Tỉnh Nhiên đau lòng ôm chặt lấy cậu, vòng tay qua eo cậu xoa nhẹ, cảm nhận thấy sự gầy đi của cậu lại càng đau lòng hơn.
“Em gầy đi rồi.” Anh khàn giọng nói.
Chu Nhạc tựa vào lòng anh một hồi rồi ngẩng đầu, chạm vào mặt Lục Tỉnh Nhiên: “Anh cũng gầy đi rồi.”
Lục Tỉnh Nhiên nắm lấy tay cậu, xoa đầu cậu: “Đừng khóc nữa, bé mèo nhem nhuốc.”
Anh khựng lại rồi trịnh trọng bổ sung: “Sau này anh không đi đâu nữa.”
Chu Nhạc kinh ngạc mở to mắt, trên lông mi vẫn còn vương những giọt lệ.
Lục Tỉnh Nhiên ôm lấy eo cậu, áp mặt vào má cậu: “Là thật đấy, anh tốt nghiệp sớm rồi, sau này đều ở bên em.”
“Đừng khóc nữa, em còn khóc là anh cũng khóc đấy, được không?”
Chu Nhạc nghe xong càng không cầm được nước mắt.
Lục Tỉnh Nhiên lại ôm cậu vào lòng, vừa ôm vừa dỗ dành, đôi mắt anh cũng đỏ hoe theo.
Lưu Nguyên và Chu Thần đi phía trước quay lại, bá vai Trần Tương hỏi: “Ai đây ai đây?”
Trần Tương nhìn hai người đang ôm nhau, dù không muốn thừa nhận nhưng cũng trầm giọng đáp một câu: “Đối tượng của Chu Nhạc.”
“Hắn về rồi…”
**
Sau khi Lục Tỉnh Nhiên trở về, anh đặt trọng tâm công việc tại thành phố A, mua một căn nhà ở đó và sống cùng Chu Nhạc.
Chu Nhạc dọn ra khỏi ký túc xá, các bạn cùng phòng đều giúp cậu một tay.
Tuy Lục Tỉnh Nhiên có tìm người đến dọn dẹp nhưng dù sao cũng là bạn cùng phòng nên họ không thể chỉ đứng nhìn.
Lưu Nguyên vừa vào trong khu nhà đã kinh ngạc đến ngây người: “Này Chu Nhạc, bạn trai mày đại gia thật đấy, mua hẳn biệt thự cơ à.”
Đối với sinh viên đại học, những căn biệt thự độc lập này chỉ là thứ họ nhìn ngắm từ xa qua cửa sổ ký túc xá, không ngờ có ngày người bên cạnh mình lại dọn vào ở.
Chu Nhạc: “Ừm, tao khá thích chỗ này, nhiều cây cối, lại có công viên, phong cảnh đẹp.”
Chu Thần ôm một thùng giấy: “Vậy nên là vì mày thích chỗ này nên bạn trai mày mới mua ở đây à?”
Chu Nhạc suy nghĩ một chút: “Anh ấy để tao chọn, tao thấy chỗ này khá tốt.”
Lưu Nguyên tặc lưỡi: “Tao cũng thấy chỗ này khá tốt. Chậc, làm Omega thật sướng, ước gì sau này cũng có Alpha mua biệt thự cho tao, tao nguyện theo người ta cả đời luôn.”
Trần Tương đứng bên cạnh nghe thấy, im lặng cúi đầu xuống.
Lục Tỉnh Nhiên đã thuê người dọn dẹp nên Chu Nhạc chẳng cần động tay nhiều, nhà cửa đã ngăn nắp.
Hơn 7 giờ tối Lục Tỉnh Nhiên vẫn chưa về, dì giúp việc dọn dẹp cũng đã về rồi, Chu Nhạc một mình trong căn nhà trống trải thấy khá lạnh lẽo, chỉ nghe thấy tiếng của chính mình.
Cậu bật tivi lên một lúc, có tiếng người nói chuyện mới thấy đỡ hơn.
Đây chính là tổ ấm sau này của cậu và Lục Tỉnh Nhiên.
Nghĩ đến đây, Chu Nhạc thấy khá vui.
Tối đó Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên rủ cậu chuyện trò, nói là nghe tin Lục Tỉnh Nhiên về rồi nên muốn tụ tập một bữa.
Họ cũng đều ở thành phố A nhưng không cùng trường đại học.
Hạ Lâm Xuyên học xong năm nhất thì bỏ học để vào trại huấn luyện esports, mỗi ngày tập luyện 10 tiếng đồng hồ.
Lần trước Chu Nhạc gặp cậu ta, hai quầng mắt thâm xì, ai không biết lại tưởng cậu ta mắc bệnh nan y sắp chết đến nơi, làm Chu Nhạc sợ khiếp vía đòi đưa đi bệnh viện bằng được.
Lâm Hiểu Hiểu thì chuẩn bị sang Hàn Quốc du học, cô vẫn muốn sang đó để theo đuổi thần tượng và thử vận may.
Họ cũng hỏi thăm về Trần Nam.
Thực ra Chu Nhạc cũng muốn hỏi, kể từ lần Thịnh Kỳ An về rồi lại đi đó, cậu không còn gặp lại Trần Nam nữa, ngay cả lúc thi đại học cũng không thấy.
Cậu từng hỏi Lục Tỉnh Nhiên nhưng anh cũng không biết rõ, không có tin tức gì, cứ như thể Trần Nam đã bốc hơi khỏi thế gian vậy.
Lục Tỉnh Nhiên đã về, nhưng Thịnh Kỳ An thì không, dường như anh đã định hướng sẽ phát triển ở nước ngoài.
Chu Nhạc chỉ thấy tiếc cho anh và Trần Nam, tuy không biết giữa hai người đã xảy ra vấn đề gì nhưng tình cảm của họ là thật, cứ cảm thấy không nên có kết cục như thế này.
**
Nhà hàng cho buổi tụ tập là do Lục Tỉnh Nhiên đặt, Chu Nhạc chỉ phụ trách gửi tin nhắn cho mọi người, cũng có xe chuyên dụng đưa đón.
Vì lúc dọn ký túc xá các bạn cùng phòng đã giúp đỡ nhiều nên lần tụ tập này coi như mời họ một bữa.
Đó là một nhà hàng trà đạo mang phong cách cổ xưa, phòng bao ở tầng hai được trang trí rất cổ điển, mang hơi hướng sông nước Giang Nam.
Chu Nhạc giới thiệu các bạn cùng phòng với Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên, mọi người chào hỏi lẫn nhau.
“Thi đấu chuyên nghiệp à, vậy là tuyển thủ dự bị rồi? Ở câu lạc bộ nào vậy đại thần?” Lưu Nguyên tỏ ra vô cùng hứng thú.
Hạ Lâm Xuyên bị gọi là đại thần thì thấy ngại ngùng: “Không có đâu, hiện tại tôi chỉ chơi thuê kiếm tiền nuôi bản thân thôi, thi đấu chuyên nghiệp thì chẳng biết đến bao giờ, cứ nỗ lực thử xem sao, tuổi này của tôi biết đâu lại có kỳ tích.”
Lưu Nguyên: “Thế cũng nể thật đấy! Đại thần chơi acc nào vậy, cho tôi chiêm ngưỡng với.”
Hai người ngồi cùng nhau bàn luận rôm rả, còn kết bạn WeChat.
Chu Thần thấy trên túi của Lâm Hiểu Hiểu có treo móc khóa idol Hàn Quốc liền nổi hứng thú, hai người vừa gặp đã thân, thảo luận nhiệt liệt.
Trần Tương ngồi cạnh Chu Thần, suốt buổi nói ít nhất, mắt cụp xuống không biết đang nghĩ gì.
Nói chuyện sôi nổi một lúc thì món ăn được dọn lên.
Lục Tỉnh Nhiên tự nhiên bóc tôm, gắp thức ăn, rót nước cho Chu Nhạc. Anh vừa từ công ty về, vẫn mặc vest, chưa kịp về nhà thay đồ đã qua đây ngay.
So với anh, Chu Nhạc ăn mặc như một sinh viên, hai người ngồi cạnh nhau tạo ra một sự tương phản rất lớn.
Bảo Chu Nhạc được bao nuôi chắc cũng có người tin.
Lưu Nguyên nhìn thấy vậy không khỏi tặc lưỡi: “Nhạc Nhạc, nói gì thì nói, số mày đúng là sướng thật đấy, mày tìm đâu ra được một Alpha cực phẩm thế này vậy? Tao lại bắt đầu tin vào tình yêu học đường rồi đấy.”
Chu Nhạc ngượng ngùng mỉm cười, ngẩng đầu lên thấy Lục Tỉnh Nhiên cũng đang nhìn mình cười.
Về chuyện này, Hạ Lâm Xuyên đặc biệt có quyền lên tiếng: “Cậu không biết hai người này hồi cấp ba đâu, lúc đó ăn cơm còn quá đáng hơn bây giờ nhiều, cảm giác anh Lục nhà mình chỉ cần nhìn Nhạc Nhạc là no rồi, chẳng thèm quan tâm mình đã ăn hay chưa.”
Câu nói này khiến tất cả mọi người bật cười.
“Làm gì có chuyện đó, mày nói quá rồi.” Chu Nhạc không nhịn được lên tiếng bênh vực Lục Tỉnh Nhiên, lời cậu ta nói làm như Lục Tỉnh Nhiên là một vị hôn quân vậy.
“Cũng gần như thế.” Lục Tỉnh Nhiên cười đặt con tôm đã bóc vỏ vào bát Chu Nhạc: “Cẩn thận, hơi nóng đấy, lát nữa hãy ăn.”
“Vâng.” Chu Nhạc đáp lời, gắp cho Lục Tỉnh Nhiên một viên bánh sữa trứng phô mai: “Anh ăn thử cái này đi, ngon lắm.”
Lục Tỉnh Nhiên vốn không mặn mà với đồ ngọt, nhưng Chu Nhạc thích ăn nên anh cũng thấy thích theo. Anh thích tất cả những gì Chu Nhạc đưa cho mình.
Trần Tương ngồi phía xa nhìn sự tương tác thân mật của họ, bàn tay siết chặt tách trà.
Hai người họ cứ anh một miếng, tôi một miếng khiến tất cả mọi người hâm mộ, Chu Thần không nhịn được cảm thán: “Không ổn rồi, tao muốn yêu đương, giờ tao đang cực kỳ muốn yêu đương đây.”
Lâm Hiểu Hiểu: “Cậu tưởng chỉ mình cậu bị họ k*ch th*ch thôi à? Tôi bị từ hồi cấp ba rồi nhé.”
Chu Thần: “Vậy sao cô vẫn chưa có đối tượng?”
Lâm Hiểu Hiểu: “Cậu tưởng ai cũng tốt số được như cái đồ ngốc kia chắc?!”
“…” Lưu Nguyên nghe vậy phản đối: “Nhạc Nhạc cũng rất tốt mà, cô không biết đâu, ở trường có rất nhiều Alpha thích cậu ấy đấy, cậu ấy…”
Lưu Nguyên đột nhiên nhận ra điều gì đó, theo bản năng thấy da đầu tê dại, ngẩng đầu lên đúng lúc bắt gặp ánh mắt dò xét của Lục Tỉnh Nhiên. Hắn chột dạ liếc nhìn Trần Tương bên cạnh, gượng gạo chuyển chủ đề: “Bọn họ đương nhiên là chẳng ai bằng Lục Tổng rồi ha ha, nói cho cùng vẫn là Nhạc Nhạc may mắn.”
Lục Tỉnh Nhiên đính chính lại: “Là sự may mắn của cả hai chúng tôi.”
Lưu Nguyên: “Đúng đúng đúng, may mắn của cả hai ha ha ha, chao ôi, chắc chắn không phải ai cũng có phúc phần này rồi~”
“Phúc phần sao? Chưa chắc đâu.” Trần Tương nãy giờ im lặng đột nhiên lên tiếng. Ngay lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.
Trần Tương ngước mắt nhìn thẳng Lục Tỉnh Nhiên: “Nghe nói Lục Tổng bỏ rơi Nhạc Nhạc những mấy năm trời, không biết ở nước ngoài làm gì nữa, bỏ mặc Omega của mình như thế, không sợ bị người khác cướp mất sao?”
Đù!
Lưu Nguyên hít một hơi lạnh, nhìn Chu Thần một cái, cả hai đều thấy được sự kinh hoàng trong mắt nhau.
Cảm giác như ngồi trên đống lửa, như kim châm sau lưng!
Đại ca ơi, mày không muốn sống thì cũng đừng kéo người khác chết chùm chứ!!!
“Tôi sẽ không.”
Trước khi Lục Tỉnh Nhiên kịp lên tiếng, Chu Nhạc đã trả lời Trần Tương: “Tôi sẽ không bị bất cứ ai cướp mất, tôi chỉ thuộc về Lục Tỉnh Nhiên thôi.”
Lời bày tỏ này thực sự có chút sến súa, nhưng lúc này chẳng ai có tâm trạng để trêu chọc.
Trần Tương siết chặt ngón tay.
Hắn biết mình cứ từng bước ép người như vậy thật đáng cười, nhưng hắn không nhịn được.
“Vậy lúc đó, lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, lúc cậu thả pheromone Omega cho tôi, cậu không nghĩ đến việc mình chỉ thuộc về Lục Tỉnh Nhiên à?” Trần Tương cười, hỏi một câu khiến bầu không khí toàn phòng bao sụt xuống điểm đóng băng.
Gương mặt Chu Nhạc đờ ra vài giây, sau đó cậu nhớ lại: “Lúc đó là kỳ mẫn cảm của cậu, tôi sợ anh gặp chuyện nên mới thả chút pheromone để giúp cậu thôi…”
Nghĩa là đúng là có chuyện đó thật.
Ngay lập tức, phòng bao im phăng phắc.
Chu Nhạc nhìn sắc mặt Lục Tỉnh Nhiên, im bặt không nói thêm gì nữa.
Cậu còn thấy hơi chột dạ.
Tuy lúc đó là để cứu người, nhưng phải thừa nhận phương pháp này không ổn lắm.
Không có một Omega nào lại đi thả pheromone của mình cho một Alpha khác, nhất là khi mình đã có Alpha rồi.
Đó chính là một kiểu quyến rũ gián tiếp.
Sau này Chu Nhạc mới nhận ra điều này, và cậu cũng chưa từng kể với Lục Tỉnh Nhiên.
Không ngờ hôm nay lại bị Trần Tương chủ động khui ra.
Bầu không khí càng thêm căng thẳng, cảm giác chỉ cần ai đó nói thêm một câu thôi là cả phòng bao này sẽ nổ tung.
Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên nhìn Trần Tương với ánh mắt không mấy thiện cảm, ý tứ rõ ràng: Người anh em, cậu đến đây để gây sự đấy à?!
Lưu Nguyên và Chu Thần nhìn nhau, không hẹn mà cùng gãi đầu, vắt óc suy nghĩ xem tình huống này phải xử lý thế nào!
Không ngờ vào lúc này, người bình tĩnh nhất lại chính là Lục Tỉnh Nhiên.
Anh gắp cho Chu Nhạc miếng bánh đào mà cậu thích nhất, dịu dàng nói: “Ăn cơm trước đã.”
Lưu Nguyên cũng vội hùa theo: “Đúng đúng đúng, ăn cơm trước, chúng ta ăn cơm trước đã.”
Mấy người ăn uống trong không khí gượng gạo một lúc, Trần Tương không gây sự nữa. Có lẽ hắn cũng nhận ra mình vừa rồi quá bốc đồng. Người ta là một cặp tình nhân mới kết thúc yêu xa chưa được bao lâu, vậy mà hắn lại đột nhiên khui chuyện này ra, không phải là cố tình chia rẽ ly gián thì là gì?
Không biết một Alpha như Lục Tỉnh Nhiên có gây khó dễ cho Chu Nhạc hay không.
Không có Alpha nào chịu đựng được việc Omega của mình lại thả pheromone cho người khác xem, bất kể là vì mục đích gì.
Việc này chẳng khác nào thách thức giới hạn của một Alpha.
Chu Nhạc sẽ không bị Lục Tỉnh Nhiên bắt nạt chứ? Trần Tương càng nghĩ càng thấy hối hận.
Hắn định nói gì đó nhưng đã bị Lưu Nguyên và Chu Thần ngồi bên cạnh nhét đồ ăn vào miệng chặn lại. Họ đã để mắt tới hắn từ trước, nếu Trần Tương còn giở trò, họ sẽ lập tức ra tay khống chế hắn.
Ăn uống gần xong, Lục Tỉnh Nhiên đứng dậy đi vệ sinh.
Một lát sau, Chu Nhạc cũng đứng dậy đi theo.
Nhà vệ sinh trong phòng riêng không lớn, chỉ có hai buồng.
Chu Nhạc vừa bước vào đã thấy Lục Tỉnh Nhiên đang rửa tay, trông chẳng hề có ý định đi vệ sinh chút nào.
Chu Nhạc đứng sau lưng Lục Tỉnh Nhiên, cắn môi.
Cậu đang nghĩ xem nên mở lời giải thích thế nào thì đột nhiên, Alpha ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào cậu qua tấm gương.
— Một cảm giác áp bức vô hình ập đến.
Tim Chu Nhạc hẫng mất một nhịp.
Cậu cảm thấy lúc này, mọi lời giải thích dường như đều trở nên nhạt nhẽo và vô lực.
Chu Nhạc thẳng thắn nói: “Em xin lỗi.”
“Em không cố ý giấu anh. Lúc đó cậu ta nằm bên đường, ngã gục xuống, hơi thở thoi thóp, em sợ cậu ta chết nên mới thả chút pheromone.”
“Ngoài ra thì không còn gì khác, cậu ta cũng không chạm vào em, nhân viên y tế đến rất nhanh, cậu ta nhanh chóng được cứu.”
Lục Tỉnh Nhiên tắt vòi nước, lau khô tay rồi quay người lại đối diện với Chu Nhạc.
Alpha đưa một tay lên nới lỏng cà vạt, bước lại gần vài bước, thân hình cao lớn hoàn toàn bao trùm lấy Chu Nhạc.
“Em có biết tại sao anh giận không?” Anh hỏi.
Hàng mi Chu Nhạc run rẩy: “Vì em thả pheromone cho cậu ta.”
Pheromone là thứ rất nhạy cảm và riêng tư của Omega, đem nó cho một Alpha khác, dù với bất kỳ lý do gì cũng khiến người ta không thể tha thứ.
“Em sai rồi, lần sau em sẽ không làm thế nữa.” Chu Nhạc nắm lấy cổ tay áo vest của Lục Tỉnh Nhiên, cầu khẩn nhìn anh: “Anh đừng giận, anh đừng giận mà.”
Thật không dễ dàng gì.
Cậu chật vật mãi mới đưa được Alpha của mình về, cậu không muốn vì chuyện này mà nảy sinh bất kỳ hiềm khích nào với anh.
Lục Tỉnh Nhiên nhìn biểu cảm trên mặt cậu, nhìn một lúc lâu rồi vươn tay ôm lấy eo Chu Nhạc, ép cậu dựa vào bồn rửa tay.
Anh phủ người lên phía sau Chu Nhạc, tay kia đặt lên cổ cậu, khẽ chạm vào vùng da non nớt đang nổi lên đó.
Cơ thể Chu Nhạc vô thức run lên, gò má nóng bừng, đỏ ửng cả lên.
Pheromone của Omega vương vấn nơi chóp mũi Alpha, tỏa ra mùi hương đầy cám dỗ.
Trong đó còn xen lẫn chút mùi hương pheromone của chính anh, thứ chỉ có được sau những lần ân ái.
Lúc đó, dấu ấn mà Lục Tỉnh Nhiên để lại trên người Chu Nhạc đã phai mờ không còn dấu vết.
Nghĩ đến đây, Lục Tỉnh Nhiên nhíu mày chặt hơn.
Có thể hiểu được, trong tình cảnh đó, cứu người tất nhiên là quan trọng. Nhưng đây là Omega của anh, hơn nữa kẻ được cứu lại nảy sinh ý đồ xấu. Bất cứ Alpha nào cũng không thể chịu đựng nổi điều đó.
Dục niệm trong lòng dần dần trỗi dậy, Lục Tỉnh Nhiên quay mặt Chu Nhạc lại, để lộ vùng da trắng nõn, vị trí nhạy cảm độc nhất của Omega thu trọn vào tầm mắt.
Động tác của Alpha bá đạo và cường thế.
Chu Nhạc nhìn qua gương, thấy rõ ánh mắt Lục Tỉnh Nhiên đang dán chặt lên da thịt mình.
Hơi thở của Alpha ngày càng gần, phả lên vùng cổ yếu ớt của cậu.
Chu Nhạc vô thức nhắm mắt lại.
Vẫn không kìm được mà khẽ kêu thành tiếng.
Để Chu Nhạc không thể trốn thoát, Lục Tỉnh Nhiên một tay ấn chặt lấy eo cậu. Dù cậu có giãy giụa thế nào cũng không thoát khỏi bàn tay người đàn ông, chỉ đành cam chịu.
Cho đến khi Chu Nhạc sắp đứng không vững, Lục Tỉnh Nhiên mới buông tha cho cậu.
Một dấu ấn rõ nét hằn in trên da thịt Chu Nhạc.
Trong gương, đôi mắt cậu mơ màng, đầu óc nóng ran không ngừng.
Lục Tỉnh Nhiên nâng cằm cậu lên, nhẹ nhàng hôn lên đôi mắt cậu: “Anh không giận.”
“Nhưng lần sau không được như vậy nữa, biết không?”
Chu Nhạc không còn chút sức lực nào, đổ ập vào lòng anh, tựa vào vai anh, thở hổn hển đáp một tiếng.
Lục Tỉnh Nhiên lại hôn lên tai cậu.
Sau đđ, đột nhiên, anh quay đầu lại nhìn về phía sau.
Cánh cửa nhà vệ sinh mở hé một khe nhỏ, Trần Tương không kịp phòng bị liền chạm mắt với Lục Tỉnh Nhiên, cả người chấn động.
Hắn chưa kịp nói gì thì giây tiếp theo, đã lập tức trợn tròn mắt.
Hắn nhìn thấy trong gương, Lục Tỉnh Nhiên quay mặt Chu Nhạc lại, bàn tay đỡ lấy sau gáy cậu, thâm tình và thân mật hôn lên đôi môi kia. Chu Nhạc ngoan ngoãn phát ra tiếng rên nhỏ nhẹ, đầu lưỡi bị quấn lấy, rồi lại bị đẩy ngược vào trong.
Ánh mắt Lục Tỉnh Nhiên phản chiếu qua gương chạm vào Trần Tương, đầy khiêu khích và cảnh cáo.
Thứ không phải của mày, thì đừng có mơ tưởng.
Tâm trí Trần Tương xoay chuyển, chưa kịp phản ứng thì Alpha đã duỗi chân dài đá mạnh cửa đóng sầm lại, chặn đứng ánh mắt tò mò của hắn.
Tiếng của Chu Nhạc thậm chí còn xuyên qua cả cánh cửa.
Trần Tương chỉ cảm thấy mặt nóng ran đau nhức, như vừa bị ai tát mạnh một cái vào mặt.
Hết ngoại truyện 01
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]