Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện

Chương 67: Ngoại truyện 02 (Hoàn toàn văn)




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Ngoại truyện 02

Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan

Sau khi trở về, Lục Tỉnh Nhiên mới phát hiện mình đã thực sự mất kiểm soát, trên người Chu Nhạc đầy những dấu vết xanh tím do anh để lại.

Anh ôm chặt lấy Chu Nhạc, không ngừng nói lời xin lỗi.

Thực chất, anh lấy tư cách gì để trách Chu Nhạc chứ?

Giống như Trần Tương đã nói, chẳng phải chính anh là người đã lựa chọn rời đi, để cậu lại trong nước suốt ba năm sao? Anh đã không ở bên cạnh bảo vệ cậu, giờ đây lại quay sang trách cứ người bị bỏ lại hay sao?

“Sao thế, tự dưng lại xin lỗi em?” Chu Nhạc nâng mặt anh lên, thấy anh cứ nhìn chằm chằm vào những vết hằn trên cổ mình, cậu lập tức nói: “Không đau, một chút cũng không đau đâu. Với lại, đây chẳng phải là… là tình thú sao?”

“Em, thực ra em cũng thích lắm.”

Chu Nhạc nói xong mà chính mình cũng thấy ngại, cậu hôn chụt một cái lên mặt Lục Tỉnh Nhiên.

Lục Tỉnh Nhiên vốn rất ôn nhu, nếu cậu thực sự thấy đau và vùng vẫy, bất kể là lúc nào anh cũng sẽ dừng lại. Sự mất kiểm soát lần này vẫn nằm trong phạm vi chịu đựng của Chu Nhạc.

Hơn nữa, việc được Alpha của mình chiếm hữu như vậy cũng mang lại cảm giác an toàn rất lớn cho một Omega.

Lục Tỉnh Nhiên ôm lấy cậu, trầm giọng hứa hẹn: “Anh sẽ không đi nữa, vĩnh viễn không đi nữa.”

Trái tim Chu Nhạc như được lấp đầy bởi một thứ gì đó ấm áp, cậu ôm đáp lại Lục Tỉnh Nhiên, thả pheromone hoa cúc La Mã của mình, từng chút một bao bọc lấy anh, xoa dịu nội tâm nhạy cảm của người Alpha.

Cậu biết, anh cũng đang sợ hãi.

Ba năm qua, không chỉ mình cậu thiếu cảm giác an toàn, mà anh cũng vậy.

“Em biết mà.” Chu Nhạc vùi mặt vào lòng anh, “Em cũng sẽ không để anh đi nữa.”

**

Học kỳ một năm đại học thứ ba kết thúc, kỳ nghỉ đông đến, thời tiết ngày càng lạnh giá.

Chu Nhạc chỉ muốn cuộn tròn trong chăn không chịu ra ngoài. Mỗi lúc thế này, Lục Tỉnh Nhiên lại rất ghen tị với cậu, vì anh phải lái xe đi làm, vẫn còn vài hợp đồng cần đàm phán.

Nhưng sáng nào cũng vậy, anh đều sẽ ôm Chu Nhạc nán lại trên giường một lúc, đợi đến khi trợ lý thúc giục không thể trì hoãn thêm được nữa mới chịu dậy.

Chu Nhạc có chút xót xa cho anh, thế nên ở nhà cậu rất nỗ lực học tập, còn nghĩ sau này sẽ mở thêm thật nhiều trạm chuyển phát nhanh để kiếm tiền nuôi Lục Tỉnh Nhiên, giúp anh đỡ vất vả.

Ngoài ra, cậu còn học nấu ăn với dì giúp việc, đặc biệt là các món dưỡng sinh.

Lục Tỉnh Nhiên từ nước ngoài về thì khẩu vị không tốt lắm, thậm chí còn bắt đầu kén ăn, khác hẳn với hồi lớp 11.

Sau này Chu Nhạc mới biết, để nhanh chóng tốt nghiệp, khi ở nước ngoài Lục Tỉnh Nhiên vừa ăn vừa học, làm slide, nghe giáo sư giảng bài, hoàn toàn không có khái niệm ngày ba bữa, đói thì ăn, không đói thì học. Vì muốn nhanh chóng trở về bên cậu, Alpha của cậu đã vô cùng, vô cùng nỗ lực.

Mỗi khi nghĩ đến đây, lòng Chu Nhạc lại mềm nhũn ra.

Vì vậy cậu phải nhanh chóng học nấu ăn, để sau này bất cứ khi nào có thời gian, Lục Tỉnh Nhiên đều có thể ăn những bữa cơm nóng hổi, khỏe mạnh.

Lục Tỉnh Nhiên cũng rất thích những ngày mà vừa về đến nhà đã thấy Chu Nhạc ở đó. Chỉ cần ôm lấy cậu, anh cảm giác như mình đang được sạc điện vậy.

Cuộc sống êm đềm như vậy trôi qua được hơn hai mươi ngày.

Bất thình lình vào một đêm nọ, lúc mười một giờ, khi hai người đã lên giường chuẩn bị đi ngủ thì điện thoại của Lục Tỉnh Nhiên vang lên.

Vì đã dặn trước trợ lý nên trừ phi có tình huống cực kỳ khẩn cấp, nếu không nửa đêm sẽ không gọi cho anh.

Nhưng lần này không phải điện thoại công việc, mà là điện thoại cá nhân.

Màn hình hiển thị: Dì Trần.

Chu Nhạc mơ màng: “Ai thế anh?”

“Mẹ của Trần Nam.”

Chu Nhạc lập tức tỉnh ngủ.

Họ đã mất tin tức của Trần Nam từ lâu, giờ đây mẹ cậu ấy lại gọi cho Lục Tỉnh Nhiên.

Lục Tỉnh Nhiên bắt máy, Chu Nhạc chỉ nghe thấy tiếng khóc nức nở đau lòng ở đầu dây bên kia.

Đôi mày của Lục Tỉnh Nhiên càng nghe càng nhíu chặt lại.

“Dì, chú với dì cứ yên tâm, cháu qua đó ngay đây, nhất định sẽ tìm cậu ấy về cho hai người.”

Thấy Lục Tỉnh Nhiên cúp máy, Chu Nhạc vội vàng hỏi han.

Lục Tỉnh Nhiên nói: “Tìm thấy Trần Nam rồi.”

Trần Nam đúng là đã được tìm thấy, nhưng lại là trong một bữa tiệc thác loạn của một đám Alpha.

Hóa ra từ lần gặp Thịnh Kỳ An và bị bỏ lại đó, Trần Nam liền biến mất.

Mỗi ngày cậu chỉ biết xin tiền của cha mẹ để ăn chơi nhảy múa, không thi đại học cũng chẳng thiết tha học hành gì nữa. Cứ một thời gian là cậu lại đổi một địa điểm, đến ngay cả người nhà cũng không biết cậu đang làm gì, chỉ biết cậu quẹt thẻ phụ của gia đình hết khoản tiền này đến khoản tiền khác.

Ban đầu gia đình không quản, mẹ Trần cực kỳ nuông chiều con trai, nhất là khi Trần Nam là con trai độc nhất, lại là Alpha, bà nghĩ cứ để cậu xông pha trải đời một chút, nhà lại có sẵn sản nghiệp nên không để ý nhiều. Cho đến khi số tiền trong thẻ phụ tiêu tốn đã lên tới gần 70 triệu tệ, nhà họ Trần mới giật mình tìm hiểu xem Trần Nam rốt cuộc đang làm cái gì.

Không tìm hiểu thì thôi, tìm hiểu ra mới phát hiện căn bản không tìm thấy người đâu, gọi điện thì bị cúp máy.

Gia đình họ Trần cuống cuồng lên, sợ Trần Nam ở ngoài gặp chuyện hoặc dính vào thói hư tật xấu nào đó, đến lúc ấy dù trong nhà có nhiều tiền đến mấy thì người cũng hỏng rồi.

“Họ thuê thám tử tư mới phát hiện Trần Nam ở đây.” Lục Tỉnh Nhiên nói với Chu Nhạc trên xe.

Chu Nhạc hỏi: “Vậy họ đưa Trần Nam về là được rồi mà? Sao dì Trần lại khóc?”

Lục Tỉnh Nhiên nhìn tin nhắn trên điện thoại, sắc mặt ngày càng trở nên nghiêm trọng.

[Trần Nam đã nổi danh trong đám thiếu gia ở thành phố A rồi, chơi rất bạo, thậm chí còn bao trọn gói, nói là chỉ thích xem Alpha với Alpha làm nhau. Lúc đó hắn tuyên bố, ai diễn trước mặt hắn mà làm hắn vui thì hắn sẽ cho một triệu. Những buổi tiệc như vậy, Trần Nam đã tổ chức hàng chục lần, càng b**n th** thì hắn càng vung nhiều tiền.]

[Vì quan hệ hỗn loạn nên cũng có người nhiễm bệnh. Nhưng Trần Nam dường như không tham gia vào cuộc nào, chỉ ngồi một bên uống rượu nhìn, giống như một kẻ ngoài cuộc.]

[Cũng chẳng biết hắn có tâm lý gì mà cứ nhất định phải xem những thứ đó. Trong lúc đó có người muốn quyến rũ hắn, bị hắn đá một cú xuống bể bơi, còn đánh người ta nhập viện.]

[Đây là tất cả thông tin tôi tra được… À đúng rồi, hắn còn có một sở thích là đặc biệt thích những Alpha đeo kính, trông có vẻ thư sinh. Chỉ cần gặp loại này, tiền tips hắn đưa toàn một, hai trăm ngàn.]

Lục Tỉnh Nhiên tắt màn hình, day trán.

Chu Nhạc hỏi: “Sao thế anh, cậu ấy… nghiêm trọng lắm sao?”

Hai người đến nơi, đó là một kiểu biệt thự thuê để tổ chức tiệc.

Vừa bước vào phòng, Chu Nhạc đã khó chịu nhíu mày.

Mùi pheromone của Alpha quá nồng nặc, lại còn lẫn lộn mùi t*nh d*ch, khiến cậu cảm thấy buồn nôn không kìm được.

Lục Tỉnh Nhiên cởi áo khoác trùm lên người cậu, dặn dò: “Đợi anh ở đây, không được vào trong.”

Chẳng mấy chốc, Lục Tỉnh Nhiên đã xách Trần Nam ra như xách một con gà con đi ra. Cậu ta mặc sơ mi đen, cổ áo mở rộng, tóc tai bù xù, quầng thâm dưới mắt còn nặng hơn cả Hạ Lâm Xuyên, cả người gầy rộc đi.

“Làm cái gì thế, buông tao ra! Lục Tỉnh Nhiên!”

Trần Nam không ngừng vùng vẫy, sau lưng cậu ta còn một đám người không mặc áo chạy ra, hùng hổ định cướp lại Trần Nam. Nhưng tất cả đều bị người của Lục Tỉnh Nhiên mang đến chặn lại.

Rất đơn giản, chỉ cần vung tiền là xong.

Trần Nam từ nhỏ đến lớn vốn nghe lời Lục Tỉnh Nhiên nhất, giờ đây say khướt, men rượu bốc lên, biết người trước mặt là Lục Tỉnh Nhiên cũng không sợ, thậm chí còn bắt đầu chửi bới.

Lục Tỉnh Nhiên cũng giống như hồi nhỏ, không hề nuông chiều cậu ta, tặng ngay cho cậu ta mấy đấm.

Đợi đến khi Trần Nam nằm im phun ra ngụm máu, anh liền túm cổ áo cậu ta, lôi đến thẳng vòi phun nước.

Trần Nam bị nước phun xối xả lên người, lên mặt. Cảm giác lạnh buốt thấu tận tâm can khiến cậu ta rùng mình một cái, người cũng dần tỉnh táo lại.

Qua màn nước, cậu ta nhìn rõ người trước mặt, thẫn thờ gọi: “Anh Lục…”

Lục Tỉnh Nhiên ném cậu ta xuống đất: “Vui lắm à?”

“…”

“Mày nghĩ làm thế này thì Thịnh Kỳ An sẽ quay về nhìn mày chắc?”

“…”

“Mày đuổi người ta đi, giờ lại muốn người ta chủ động quay lại? Người ta không về thì mày trách người ta?! Trần Nam, mày vẫn là trẻ con đấy à?”

“Tao trách nó?! Tao trách ai cơ?” Trần Nam ngửa mặt lên, “Thịnh Kỳ An là cái thá gì? Tao căn bản không nhớ nó! Ai thèm nó về?! Nó có chết ở bên ngoài cũng chẳng liên quan gì đến tao.”

“Thế à.” Lục Tỉnh Nhiên đứng từ trên cao nhìn xuống, “Vậy cái bộ dạng sống dở chết dở này của mày là làm cho ai xem?”

Trần Nam: “Tao thích thế, mày không quản được!”

Lục Tỉnh Nhiên: “Tao cũng chẳng rảnh mà quản mày. Nếu không phải dì Trần gọi cho tao, tao đã không thèm đi tìm mày đâu.”

Trần Nam im bặt.

Chu Nhạc bước tới, khoác lại chiếc áo lên vai Lục Tỉnh Nhiên.

Cậu cúi đầu nhìn Trần Nam.

Vẻ hăng hái, phong độ ngày xưa giờ chẳng thấy đâu, chỉ thấy đau lòng.

Cậu định đỡ hắn dậy nhưng bị Lục Tỉnh Nhiên ngăn lại.

“Nó bảo không cần chúng ta quản, vậy thì khỏi quản.”

“Nhưng mà…”

Lục Tỉnh Nhiên nắm chặt tay Chu Nhạc.

Trần Nam chú ý thấy, liền cười khẩy một tiếng: “Hai người làm gì đấy? Diễn cảnh ân ái trước mặt tao à?”

Lục Tỉnh Nhiên lạnh lùng nói: “Đúng đấy, bọn tao ân ái là vì bọn tao đều không cứng miệng, không bao giờ đẩy người yêu mình ra xa. Mày không xứng đáng có được tình yêu, vì mày không có tư cách để yêu một người.”

Trần Nam bị nói trúng tim đen, tức đến đỏ bừng mặt: “Mày đến đây chỉ để dạy đời tao thôi à?!”

Lục Tỉnh Nhiên: “Tất nhiên là không. Tao đến để báo cho mày biết, Thịnh Kỳ An ở nước ngoài sắp đính hôn rồi. Nó mời mày đến dự đám cưới.”

Gương mặt Trần Nam bỗng chốc cứng đờ, không còn cảm xúc gì nữa.

Chu Nhạc: “?”

Lục Tỉnh Nhiên lại bóp chặt tay cậu.

Chu Nhạc hiểu ý, liền nhìn Trần Nam nghiêm túc gật đầu, thậm chí còn tận tâm khuyên bảo: “Trần Nam, cậu đừng thế này nữa, cứ tiếp tục như vậy cậu sẽ vĩnh viễn không theo đuổi lại được Thịnh Kỳ An đâu.”

Hiếm thấy thay, lần này Trần Nam không hề phản bác.

Cậu chỉ không tin nổi mà lẩm bẩm: “Hắn sắp kết hôn rồi… hắn sắp kết hôn rồi…”

Không diễn tả được cảm giác đó là gì, dường như trong khoảnh khắc, có thứ gì đó sâu trong lòng sụp đổ hoàn toàn.

Tại sao lại như vậy?

Thịnh Kỳ An thực sự không cần mình nữa rồi.

Tất nhiên, Trần Nam cũng không ấu trĩ đến mức làm tất cả những chuyện này chỉ vì thích, thực chất là cậu đang cố tình quậy phá để Thịnh Kỳ An phải chú ý đến mình… Dù lòng có cứng miệng đến đâu, nhưng khi nghe tin Thịnh Kỳ An sắp đính hôn, Trần Nam cuối cùng cũng hoảng loạn.

Cậu hoảng hốt như một đứa trẻ, chân tay luống cuống, ngồi bệt dưới làn nước lạnh, trông càng thêm đáng thương.

Người nhà họ Trần đã đón Trần Nam về, đồng thời bịt miệng tất cả những người liên quan, dù sao chuyện này cũng tổn hại thanh danh gia đình, và chẳng ai dại gì mà từ chối tiền.

Mẹ Trần lần này gác lại mọi công việc kinh doanh để chuyên tâm ở bên Trần Nam. Bà không cầu con mình thành đạt như Lục Tỉnh Nhiên hay Thịnh Kỳ An đều đi du học, bà thậm chí không yêu cầu cậu học đại học, chỉ mong cậu có thể bình an, thuận lợi đi hết nửa đời còn lại.

Trần Nam trở về, trở nên đặc biệt nghe lời, không ra ngoài quậy phá nữa mà chỉ lầm lũi ở nhà.

Mẹ Trần vui mừng khôn xiết, thậm chí còn đến tận nhà cảm ơn Lục Tỉnh Nhiên.

Chu Nhạc sau khi tiễn mẹ Trần thì có chút lo lắng: “Cậu ấy như vậy có bình thường không anh?”

Trần Nam chưa bao giờ là một kẻ thích yên tĩnh, lần này nghe lời như vậy cảm giác không giống cậu ấy chút nào.

Lục Tỉnh Nhiên kéo tay cậu, kéo người vào lòng: “Cái não đó của nó phải mất một thời gian khá lâu mới nghĩ thông suốt được.”

Quả nhiên, vào ngày thứ năm sau khi về nhà, Trần Nam lại rời đi.

Lần này mẹ Trần đã có kinh nghiệm, thám tử nhanh chóng nắm được thông tin: Trần Nam đã ra nước ngoài.

Lần này mẹ Trần có chút yên tâm, con trai bà bà biết rõ nhất, không ngoài dự tính là chạy đi tìm Thịnh Kỳ An rồi.

Kể từ khi về nhà, Trần Nam luôn nghe ngóng chuyện đính hôn của Thịnh Kỳ An, hỏi xem các gia tộc thế giao có nghe thấy tin tức gì hay không.

Thực tế là không có tin gì cả, sau đó Trần Nam cứ thẫn thờ mỗi ngày, không biết đang nghĩ gì, lần này có lẽ là không đợi được nữa nên đi luôn.

“Chao ôi, đúng là nghiệt duyên mà, khổ cho tiểu An rồi.” Con mình có đức hạnh thế nào, mẹ Trần biết rõ nhất, cũng chỉ có Thịnh Kỳ An mới có thể bao dung Trần Nam như một người trưởng thành.

Lúc trước biết Trần Nam và Thịnh Kỳ An đến với nhau, bà cảm thấy rất yên tâm, vì Trần Nam bị chiều hư, không biết sau này ai chịu nổi cái tính nết đó, may ra chỉ còn Tiểu An. Chỉ là đôi khi bà lại cảm thấy có lỗi với nhà họ Thịnh. Ai vớ phải đứa trẻ rắc rối nhà bà thì người đó phải chịu thiệt thòi.

**

Trần Nam thực sự chẳng biết mình đang làm gì, đến khi phản ứng lại thì đã đáp máy bay ở nước ngoài.

Bước ra khỏi sân bay, cậu ngơ ngác nhìn quanh.

Những gương mặt người nước ngoài trên phố hiếu kỳ nhìn cậu, có vẻ rất hứng thú với chàng trai ngoại quốc đẹp trai này.

Trần Nam chưa bao giờ ra nước ngoài, càng không biết ngoại ngữ, khắp nơi đều là những thứ xa lạ, cậu theo bản năng cảm thấy bất an.

May mà điện thoại có sóng và có phần mềm dịch thuật, cậu chật vật bắt xe đến cổng trường của Thịnh Kỳ An.

Phần còn lại thì không biết nữa.

Có vẻ như đã tan học, một đám người ra khỏi cổng trường nhưng không có Thịnh Kỳ An.

Đúng rồi, chắc Thịnh Kỳ An đã tốt nghiệp, đang lo công việc kinh doanh bên này rồi, có lẽ không ở trường.

Vậy giờ anh đang ở đâu?!

Mẹ kiếp!

Cậu chẳng biết cái gì cả!

Trần Nam bắt đầu phiền muộn, cậu ngồi thụp xuống góc tường như một kẻ lang thang.

 Rõ ràng là một Alpha, nhưng lại để bản thân trông thảm hại và đáng thương đến thế.

Có nên hỏi Lục Tỉnh Nhiên không?

Không, mấy hôm trước vừa cãi nhau xong.

Trần Nam lấy điện thoại ra, nhấn vào số của Thịnh Kỳ An.

Hồi Thịnh Kỳ An rời đi, cậu đã chặn wechat của anh, giờ cũng chưa kết bạn lại, chỉ còn số điện thoại vô cùng quen thuộc này.

Dù không có trong danh bạ, cậu vẫn có thể bấm ra.

Nghiến răng một cái, Trần Nam gọi đi.

Xong rồi cậu mới thấy hành động này ngu ngốc kinh khủng.

Đã hai ba năm rồi, sao Thịnh Kỳ An còn dùng số này được?

Dù số này ngày trước là là cậu mua cho anh, vì hồi cấp hai anh lỡ ngồi hỏng điện thoại của Thịnh Kỳ An, hỏng luôn cả sim, nên cậu đã mua đền một cái khác và Thịnh Kỳ An đã dùng mãi đến tận cấp ba chưa bao giờ đổi.

Nhưng giờ chắc anh đã đổi rồi, người còn sắp đổi rồi cơ mà, nói gì đến số điện thoại.

Thế nhưng, điều không ngờ tới đã xảy ra…

“Alo, xin chào.”

Trần Nam sững sờ.

“Alo, xin chào? Xin hỏi ngài tìm ai?”

Hai ba năm rồi, đây là lần đầu tiên cậu nghe thấy giọng của Thịnh Kỳ An.

Cổ họng như bị đeo chì, không biết tại sao chóp mũi cũng bắt đầu cay cay, cậu không mở miệng được, cũng chẳng nói thành lời.

Thịnh Kỳ An cũng khựng lại, một lúc lâu sau mới hỏi bằng giọng khàn khàn: “Trần Nam?”

Khoảnh khắc đó, Trần Nam suýt chút nữa bật khóc thành tiếng.

Cậu kìm lại nhưng vẫn không tránh khỏi nấc nghẹn, hỏi một câu không chút tiền đồ: “Anh đang ở đâu?”

Cậu thừa nhận, những chuyện hoang đường mà mình làm ở trong nước chỉ là để chọc tức Thịnh Kỳ An, để tin tức bay đến tai anh, ép anh phải giống như lần trước, chỉ vì cậu chạm vào cơ bụng người khác mà từ nước ngoài chạy về phát điên hôn cậu. Nhưng nó không còn hiệu quả nữa, Thịnh Kỳ An hai ba năm nay không thèm để ý đến cậu.

Cậu đã mất đi ưu thế với Thịnh Kỳ An, cậu sắp mất anh rồi.

Tức giận, buồn bã, đau lòng và đầy ủy khuất.

Thịnh Kỳ An sắp biến mất khỏi cuộc đời cậu rồi.

“Anh đang ở đâu?” Trần Nam bật khóc, nước mắt chảy dài trên gương mặt, “Em đang ở nước ngoài rồi, em đến tìm anh đây, em không biết anh ở đâu cả, anh gặp em một lát được không?”

“Thịnh Kỳ An, em thích anh, em sắp yeu anh chết mất rồi.”

“Anh đừng đính hôn mà, em không muốn anh đính hôn đâu, em sai rồi, anh tha thứ cho em đi được không? Em cầu xin anh đấy, hu hu hu…”

Thịnh Kỳ An chớp mắt, xác định mình không phải đang nằm mơ.

Anh nghe tiếng khóc từ đầu dây bên kia, hít một hơi thật sâu.

Có người bên cạnh đang gọi tên anh, nhưng anh lại thẫn thờ, không đáp lại được.

“Em đang ở đâu?” Anh nghe thấy mình hỏi như vậy.

“Không… hức… không biết nữa, hình như… hình như là trường của anh, có… có nhiều người lang thang lắm.”

“Ở yên đó đợi anh.”

Thịnh Kỳ An gần như bật dậy khỏi bàn tiệc, ngay giây sau đầu óc liền choáng váng vì uống quá nhiều rượu, anh phải vịn trán.

“Oh Thịnh, cậu không nên đứng dậy đột ngột như vậy, cậu uống nhiều rồi.” Một người phụ nữ nước ngoài mặc váy trắng bên cạnh đỡ lấy anh, lo lắng dặn dò.

Thịnh Kỳ An đến đây để tham gia một buổi tiệc.

Tuần trước, dự án do anh chủ đạo đã nhận được khoản đầu tư lớn, hiện tại có thể nói là dự án triển vọng nhất trong gia tộc. Buổi tiệc này chính là tiệc mừng công. Người phụ nữ mặc váy trắng là giám đốc dự án bên đối tác, cũng là bạn học cùng trường, đã đồng hành nhiều năm, thậm chí thời gian ở bên Thịnh Kỳ An còn lâu hơn cả Lục Tỉnh Nhiên.

“Xin lỗi Shalia, bây giờ tôi phải đi một nơi.” Thịnh Kỳ An đẩy lại kính, khóe mắt hơi đỏ, cố gắng kiểm soát hơi thở đang rối loạn vì cồn.

Shalia thấy vậy thì chủ động nói: “Được, tôi đưa cậu đi.”

**

Khi Thịnh Kỳ An đến nơi, Trần Nam đang cuộn tròn thành một cục.

Thời tiết ở nước ngoài lạnh hơn trong nước rất nhiều, cậu lại đang ăn mặc mỏng manh, trông gầy gò đáng thương, còn gầy hơn cả lần gặp trước.

Trần Nam thấy một chiếc xe dừng trước mặt mình, sau đó có người bước xuống.

Cậu ngửa đầu nhìn một hồi lâu, đồng tử dần giãn ra.

Thịnh Kỳ An… Thịnh Kỳ An!

Trần Nam lao tới, ôm chầm lấy anh.

Mùi hương của Thịnh Kỳ An, còn pha lẫn chút hương rượu vang đỏ nhàn nhạt.

“Anh uống rượu à?” Trần Nam lầm bầm trong lòng anh.

Cậu không muốn rời khỏi vòng tay của Thịnh Kỳ An một chút nào. Đây là Alpha của cậu, chỉ cần hít thở mùi pheromone nhàn nhạt trên người anh cũng đủ khiến mỗi tế bào trong cơ thể cậu được thư giãn.

Thịnh Kỳ An ôm lấy cậu, cảm nhận được khung xương gầy gò dưới lớp áo.

Sao lại gầy đến mức này?

Thịnh Kỳ An nhíu mày.

Anh cởi áo khoác ngoài của mình ra, khoác lên vai Trần Nam, bọc kín lấy cơ thể cậu.

Trần Nam không nói gì, mặc cho Thịnh Kỳ An loay hoay mình, tận hưởng sự quan tâm đã đánh mất từ lâu.

Lòng cậu căng tràn, dường như có thứ gì đó sắp trào ra.

Cơ thể được bao bọc ấm áp, và trái tim cậu cũng ấm áp.

“Anh ôm em thêm chút nữa đi.” Chỉ cần cách Thịnh Kỳ An một chút thôi hắn cũng không chịu nổi, cứ như mắc hội chứng khát khao đụng chạm vậy, chỉ muốn lún sâu vào lòng Thịnh Kỳ An.

“Oh Thịnh, đây là bạn trai ở trong nước của cậu à?” Shalia bước xuống xe từ phía bên kia.

Một mỹ nhân châu Âu rạng rỡ, và cũng là một Omega.

Động tác muốn dính lấy Thịnh Kỳ An của Trần Nam khựng lại.

Cậu nhìn người phụ nữ váy trắng, rồi lại nhìn Thịnh Kỳ An.

Trong lòng bỗng nhiên nảy sinh một dự cảm không lành.

“Đây là Shalia.” Thịnh Kỳ An giới thiệu, “Partner (đối tác) của anh.”

Lòng Trần Nam lạnh toát.

Như có một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu.

Cậu không hiểu tiếng Anh, Thịnh Kỳ An cũng không giải thích, cộng thêm những lời Lục Tỉnh Nhiên nói và vẻ ngoài tương xứng của hai người, cậu dám chắc đây chính là vị hôn thê của Thịnh Kỳ An.

Cơ thể vừa mới ấm lên đôi chút, giờ lại như rơi vào hầm băng. Chiếc áo khoác dày cũng không ngăn được gió lạnh thổi vào tận xương tủy. Cậu cảm nhận được cái lạnh thấu xương.

Trên xe, cậu ngồi phía sau nhìn lên phía trước, thấy Thịnh Kỳ An nói cười với Shalia, khiến cậu cảm thấy mình như kẻ ngoài cuộc. Một cảm giác tách biệt trỗi dậy.

Thịnh Kỳ An sắp đính hôn rồi, vậy cậu mặt dày đuổi theo đến đây để làm gì?

Để chúc mừng anh ấy tân hôn hạnh phúc sao?

Nỗi đau buồn khổng lồ bao trùm lấy Trần Nam.

Biểu cảm trên khuôn mặt cậu khác một trời một vực so với lúc vừa mới gặp, Thịnh Kỳ An đã nhìn thấy hết qua gương chiếu hậu suốt dọc đường.

Shalia đưa họ về căn hộ, sau đó ôm từ biệt Thịnh Kỳ An.

Trần Nam như bị thứ gì đó đâm trúng, lập tức cúi đầu, sống mũi cay xè.

Shalia cũng định tiến lại gần cậu, Thịnh Kỳ An ngăn lại: “Cậu ấy chưa thích nghi được, mới từ ở trong nước qua đây.”

Shalia lập tức hiểu ra điều gì đó, mỉm cười rồi rời đi.

Trần Nam như một cái xác không hồn đi theo Thịnh Kỳ An vào căn hộ.

Căn phòng sạch sẽ, ngăn nắp, tông màu xám, tràn ngập mùi hương của Thịnh Kỳ An.

“Ăn gì chưa?” Thịnh Kỳ An nới lỏng cà vạt, rót cho Trần Nam một ly nước.

Trần Nam ngồi trên sofa không trả lời.

Thịnh Kỳ An đưa cho cậu một miếng bánh mì, rồi quay vào phòng tắm bật nước nóng.

“Lát nữa đi tắm đi, đồ ngủ sạch đấy, chưa ai mặc đâu.”

Vì lặn lội đường xa, gấu quần của Trần Nam dính đầy bùn đất, giày tất và cả mặt mũi tóc tai cũng bám đầy bụi.

“Anh đi nấu cho em chút gì đó, chỉ còn mì thôi, ăn tạm nhé.”

Trần Nam im lặng hồi lâu, cuối cùng không nhịn được mà hỏi: “Anh với cái cô á á gì đó, có quan hệ gì?”

Thịnh Kỳ An quay đầu lại, nhìn đôi mắt đỏ hoe sưng húp của chàng trai.

“Không có quan hệ gì cả.” Thịnh Kỳ An xoay người lại, lấy quả cà chua ra thái, anh định nấu mì cà chua trứng cho cậu, đây là món cậu thích ăn nhất.

“Nói dối!” Trần Nam tranh cãi.

Thịnh Kỳ An không nói gì.

Trần Nam đứng dậy định hỏi thêm gì đó, nhưng cúi đầu thấy người mình đầy bụi bẩn, đất cát rơi cả xuống sàn.

Thịnh Kỳ An dừng tay, quay lại nhìn cậu.

Trần Nam nhìn anh một hồi, rồi cầm khăn tắm và đồ ngủ vào phòng tắm.

Vừa tắm vừa giận.

Dựa vào đâu chứ?!

Dựa vào đâu mà những tổn thương anh gây ra khiến cậu phải bỏ cả thi đại học, chìm đắm trong rượu chè mới mong có thể thoát ra được, còn anh bỏ rơi cậu lại có thể sống nhàn nhã thế này, còn tính chuyện kết hôn, thật không công bằng!

Nếu là trước đây, chắc chắn Trần Nam đã làm loạn lên rồi. Nhưng bây giờ, cậu không dám nói một câu nặng lời nào với Thịnh Kỳ An, cậu sợ quan hệ của họ chỉ cần một câu nói thôi là sẽ sụp đổ tan tành.

Trần Nam càng nghĩ càng đau lòng, đến khi bước ra ngoài, cậu đã mất hết dũng khí để chất vấn.

Nói cho cùng, cậu lấy tư cách gì cơ chứ?

Trần Nam mặc đồ ngủ đi ra, đứng dưới ánh đèn phòng khách, bỗng nhiên cảm thấy không có chỗ nào để trốn.

Chết tiệt, lúc nãy trong điện thoại cậu còn nói bao nhiêu lời tỏ tình với Thịnh Kỳ An, nói thích anh ấy bao nhiêu lần, trông chẳng khác gì một gã hề.

Người ta cuối cùng còn dắt cả vị hôn thê đến, chẳng phải là để bảo cậu đừng có mơ mộng hão huyền hay sao?!

Nhận thức được điều này, Trần Nam thực sự thấy hối hận, tắm rửa cái gì chứ, đáng lẽ nên quay người bỏ đi luôn. Trong lúc cậu đang suy nghĩ lung tung, Thịnh Kỳ An đã tiến lại gần, một tay xách đôi dép lê khô ráo, một tay cầm khăn lông.

Khi bị anh nắm lấy cổ chân, Trần Nam theo bản năng nín thở.

Thịnh Kỳ An đang lau chân cho cậu, từng chút một, cúi người lau khô cho đến khi không còn giọt nước nào.

Trần Nam cúi đầu, nhìn thấy mái tóc đen của anh.

“Chân kia nữa.”

Trần Nam ngoan ngoãn nhấc chân lên, Thịnh Kỳ An xỏ chân cậu vào đôi dép lông xù ấm áp.

Thịnh Kỳ An đứng dậy: “Ngồi lên sofa đi, anh sấy tóc cho.”

“…”

Trần Nam im lặng để anh chăm sóc, tâm thế phòng bị trong lòng từng chút một tan vỡ. Ngày xưa, Thịnh Kỳ An cũng từng chăm sóc cậu như thế này. Sau này, tất cả sẽ thuộc về một người phụ nữ khác. Tim Trần Nam như bị thứ gì đó giáng một đòn nặng nề, không thở nổi.

“Mì sắp xong rồi, lát nữa ăn hết đi cho ấm người, tránh bị cảm.” Thịnh Kỳ An dặn xong lại đi vào bếp.

Tầm mắt Trần Nam di chuyển theo anh.

Cuối cùng, cả người cậu cũng đi theo.

Cậu nhìn bóng lưng Thịnh Kỳ An bận rộn trong bếp nấu mì cho mình, đầu óc đột nhiên nóng lên, lao tới ôm chặt lấy anh từ phía sau.

Thịnh Kỳ An khựng lại.

“Đừng kết hôn với người phụ nữ đó, đừng đính hôn có được không? Sau này em sẽ đối tốt với anh, không bao giờ nói những lời như thế nữa, cũng sẽ không bao giờ để anh phải đau lòng.”

“Ngày mai em sẽ nói với mẹ, về nước chúng ta sẽ đi kết hôn luôn, em sẽ thừa nhận trước mặt tất cả mọi người là em thích anh, anh đừng rời bỏ em mà, em cầu xin anh đấy…”

Trần Nam vùi cả mặt vào lưng Thịnh Kỳ An, nói xong cả người cậu đều run rẩy.

Cậu chưa bao giờ hạ mình nói những lời này với ai, thực sự là cậu đã hoảng sợ đến cực điểm rồi.

Một lúc lâu sau, Thịnh Kỳ An cảm thấy lưng mình hơi ướt – Trần Nam khóc.

Thịnh Kỳ An xoay người lại, nhìn Trần Nam khóc đến đỏ cả mặt.

Hai người nhìn nhau trong không gian yên tĩnh một hồi, Thịnh Kỳ An thở dài, kéo người vào lòng.

Hành động này khiến Trần Nam càng khóc to hơn.

Thịnh Kỳ An nhẹ nhàng vỗ lưng cậu, từng nhịp từng nhịp giúp cậu xuôi cơn nấc.

“Shalia không phải vị hôn thê của anh, chỉ là đối tác mà thôi, anh không có quan hệ gì với cô ấy cả.”

“Anh cũng không đính hôn, không biết em đã nghe thông tin từ đâu, là giả đấy. Ở đây anh chưa từng có người yêu nào cả.”

“Từ nhỏ đến lớn, anh chỉ thích duy nhất một người, người đó tên là Trần Nam, và hiện tại đang được anh ôm trong lòng.”

“Cảm ơn em, vì đã thích anh.”

Trần Nam đã ngủ say, trước khi ngủ còn mắng Lục Tỉnh Nhiên một trận tơi bời, tất nhiên chỉ dám mắng thầm sau lưng.

Thịnh Kỳ An đắp chăn cho cậu, nhìn gương mặt cậu khi ngủ say.

Anh bỗng nhớ lại hồi cấp hai, anh học không giỏi bằng Lục Tỉnh Nhiên, gia cảnh cũng không bằng, thường xuyên bị đám bạn cùng lứa đem ra so sánh. Có những kẻ miệng mồm độc địa sẽ nói những lời không hay về anh, lúc đó anh không để tâm lắm, nhưng trẻ con tuổi dậy thì cũng rất trọng sĩ diện, bị nói thẳng mặt như vậy anh cũng chẳng vui vẻ gì. Nhưng vì thể diện của cha mẹ, Thịnh Kỳ An cũng chưa bao giờ mở miệng phản bác lại.

Có một lần trường tổ chức buổi dã ngoại gia đình, những lời họ nói thực sự rất khó nghe, thậm chí không phải từ đám trẻ mà là từ phía phụ huynh.

Nhà họ Thịnh lúc đó chưa phất lên, ở những buổi tiệc thế này không tiện đắc tội người khác, Thịnh Kỳ An chỉ ngồi một bên cùng mẹ lạnh nhạt nhìn họ bàn tán xôn xao.

Càng nghe càng quá đáng, những từ như “vạn năm hạng nhì”, “cả đời này cũng chẳng ngóc đầu lên được”, “không xem lại mình nặng mấy cân mấy lạng” xem ra vẫn còn là khách khí.

Ngay khi mẹ Thịnh không nhịn nổi nữa, Trần Nam đã đứng phắt dậy, lật tung cả cái bàn.

“Thích ăn thì ăn, không ăn thì cút!”

Cậu đứng chắn trước mặt Thịnh Kỳ An, cứ thế đứng đó che chở cho anh ở phía sau.

Trông hệt như một người đàn ông nhỏ tuổi. Dù sau đó cậu bị mẹ Trần xách tai mắng suốt cả buổi tiệc, nhưng Thịnh Kỳ An thấy lúc đó cậu ngầu cực kỳ.

Anh thích Trần Nam từ lúc nào ư?

Có lẽ, chính là sau buổi tiệc ấy, cậu nắm tay anh, nhìn thẳng vào mắt anh và nghiêm túc nói:

“Sau này ai còn bắt nạt mày nữa, mày cứ nói cho tao biết, tao sẽ đánh cho chúng nó răng môi lẫn lộn!”

— Hết

Chan: Tiêm thuốc mê trước khi bảo bối đắt ngón tay ngọc ngà lên bàn phím!

Dòng thời gian mẫu giáo tiểu học cấp 2 cấp 3 gì đó kệ mẹ nó đi, đừng quan tâm đến cái đó, tác giả bị bug, bị bug, bị bug!!!! Không cần logic đâu, hết chiện rồi, 2 đứa nó về với nhau là được rầu, kệ đi. Ôi tôi phải kiếm bộ AxA nào đó để nhai mới được. Cứ thấy AxA vs AxB là lại bủn rủn tay chân bênh người nhà bất chấp huhuhu

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.