Ba người bọn họ cứ thế men theo con phố đi mãi đi mãi, Tiểu Lê Hoa thắc mắc hỏi Tường Vi:
"Cứ đi bộ thế này thôi ạ?"
Tường Vi liếc nhìn Lận Vọng Trần:
"Tỷ làm sao mà biết được."
Lận Vọng Trần biết thừa dù A Lê đang nhìn Tường Vi để nói chuyện, nhưng thực chất câu này là đang hỏi mình, bèn chủ động tiếp lời:
"Cứ đi dạo một vòng xem sao đã."
"Ồ." - Tiểu Lê Hoa lý nhí đáp một tiếng, lại hỏi:
"Thế tóc của đứa trẻ mà ngài cần đã mang theo chưa?"
Lận Vọng Trần gật đầu:
"Mang rồi."
Tiểu Lê Hoa lại "ồ" thêm tiếng nữa, nhớ tới việc lúc nãy hắn lại phát bệnh, đặc biệt dặn dò một câu:
"Lát nữa ngài đừng rời xa bọn ta quá, kẻo lại bị ho."
Giọng Lận Vọng Trần mang theo ý cười:
"Ta nghe lời A Lê."
Thấy hai người bắt đầu trò chuyện rôm rả, Tường Vi nhấc Tiểu Lê Hoa lên trước mặt, nén cười khẽ trêu chọc:
"Chà chà, mới đó mà đã nói chuyện lại rồi, tỷ còn tưởng muội định cả đời này không thèm nhìn mặt người ta nữa cơ đấy."
Thấy Tường Vi chẳng thèm kiêng dè Thái tử mà nói toạc ra, Tiểu Lê Hoa theo bản năng liếc nhìn Thái tử, quả nhiên thấy hắn đang cười.
Tiểu Lê Hoa thẹn quá hóa giận, giơ hai bàn tay nhỏ ra cấu mặt Tường Vi, nhỏ giọng mắng:
"Đồ nhiều chuyện."
Tường Vi gỡ Tiểu Lê Hoa ra khỏi mặt mình, cười chọc nàng:
"Muội là do tỷ nuôi lớn, sao tỷ lại không được quản chứ."
Tiểu Lê Hoa lại giẫm giẫm lên tay nàng:
“Dù là như vậy cũng không cần tỷ quản”
Đôi chân nhỏ xíu giẫm vài cái chẳng đau chẳng ngứa, Tường Vi cứ mặc kệ nàng:
"Tỷ cứ quản đấy, cứ quản đấy."
Hai tỷ muội, người chọc một cái, kẻ giẫm một nhát, nô đùa vui vẻ, Lận Vọng Trần đứng bên cạnh nhìn mà thấy thú vị, gương mặt luôn treo nụ cười.
Đi thêm một lúc, ngang qua một đầu hẻm, nụ cười trên mặt Lận Vọng Trần nhạt đi, hắn trầm giọng nói:
"Ở đây có yêu khí."
Hai người nghe vậy lập tức im lặng, đưa mắt nhìn quanh quất nhưng chẳng thấy bóng dáng ai.
Lận Vọng Trần lấy ra hai sợi tóc của đứa bé, ngón tay bấm quyết, miệng niệm chú, sau đó tung ra một cái. Một bé trai khoảng mười tuổi liền xuất hiện trên mặt đất. Nếu không phải thần sắc đờ đẫn, ánh mắt vô hồn, thì trông chẳng khác gì người thật.
Tiểu Lê Hoa đã từng thấy bản lĩnh làm con rối (khuê lỗi) của Thái tử, nhưng Tường Vi thì chưa, nàng kinh ngạc không thôi, nói nhỏ với Tiểu Lê Hoa:
"Đạo trưởng nhà muội thực sự rất lợi hại đấy."
Tiểu Lê Hoa lén liếc nhìn Thái tử đang thi pháp lên con rối, có chút đắc ý đáp:
"Đương nhiên rồi."
Đó chẳng phải là người mà Tiểu Lê Hoa nàng thích sao.
Nhưng đắc ý xong, Tiểu Lê Hoa mới sực nhận ra, Tường Vi tỷ tỷ vừa nói là "Đạo trưởng nhà muội". Thế nhưng sau này, Điện hạ sẽ không còn là Đạo trưởng của nhà nàng nữa rồi. Haiz, lòng lại buồn, lại thấy nghẹn thắt.
Thôi bỏ đi, không nghĩ nữa, bắt yêu trước đã.
Tiểu Lê Hoa lắc lắc cái đầu nhỏ, xua đi mớ bòng bong trong tâm trí. Nàng nhìn sang Thái tử, thấy hắn đã thi pháp xong lên con rối, liền phất tay một cái:
"Đi đi."
Con rối ấy như có ý thức, cất bước đi vào sâu trong hẻm. Dẫu biết đứa trẻ đó là giả, là con rối, nhưng nhìn cái bóng lưng nhỏ bé đi vào con hẻm tối om đen kịt, Tiểu Lê Hoa vẫn không nén nổi căng thẳng, cứ nhìn chằm chằm theo.
Ba người không đi vào trong mà đứng nép vào bóng tối nơi đầu hẻm, lặng lẽ quan sát. Đứa trẻ đó càng đi càng xa, chẳng mấy chốc đã chìm nghỉm trong bóng tối. Tiểu Lê Hoa không nhìn thấy nữa, lòng bồn chồn, dùng giọng thì thào hỏi:
"Không thấy nữa rồi, phải làm sao đây?"
Lận Vọng Trần nhích lại gần một chút, trầm giọng trấn an:
"A Lê đừng sợ, ta nhìn thấy được."
Dứt lời, từ bên trong truyền đến tiếng xé xác, nhai nuốt rợn người, ngay sau đó là mấy tiếng "phì phì", giọng của một nam nhân thô thiển vang lên:
"Hàng giả!"
Tiếng nói đó khiến da đầu Tiểu Lê Hoa tê rần, nàng bám vào ngón tay Tường Vi đứng bật dậy:
"Là nó sao? Nó đang ăn con rối à?"
Chưa đợi Lận Vọng Trần trả lời, một bóng đen to lớn lao vút ra từ trong bóng tối, hai cái vuốt đen kịt sắc lẹm còn xách theo cái xác con rối đã bị xé làm đôi kéo lê trên mặt đất. Cảnh tượng này thực sự hãi hùng, Tiểu Lê Hoa sợ đến rụng rời tim gan, lúc này chẳng còn tâm trí đâu mà thất tình với chẳng không, nàng theo bản năng "vèo" một cái nhảy phắt lên, vồ lấy khuôn mặt của Lận Vọng Trần đang đứng bên cạnh.
Cú nhảy bất ngờ của Tiểu Lê Hoa khiến Lận Vọng Trần không kìm được mà bật cười.
Thấy yêu tinh nhỏ lưng đeo túi đồ, cuống cuồng hoảng loạn muốn men theo mặt mình chui vào trong mũ trùm đầu, hắn đưa tay bắt lấy nàng, áp vào mặt mình một cái rồi cẩn thận nhét nàng vào trong ngực áo.
Một lớn một nhỏ, một người một yêu, chuỗi động tác có thể nói là trôi chảy như nước chảy mây trôi, tự nhiên đến lạ thường.
Tường Vi đứng cạnh nhìn mà ngẩn người, cho đến khi Tiểu Lê Hoa đã trốn tọt vào ngực Thái tử, bàn tay vốn đang đỡ Tiểu Lê Hoa của nàng vẫn còn giơ lơ lửng giữa không trung.
Tiểu Lê Hoa nấp trong ngực Điện hạ, tức thì cảm thấy tâm an vô cùng. Nàng bấu vào vạt áo hắn, ló cái đầu nhỏ ra, vẫy vẫy tay với Tường Vi còn đang đứng ngây ra đó, nhỏ giọng giục giã:
"Tỷ tỷ, tỷ mau trốn phía sau Đạo trưởng đi."
Tường Vi tỷ tỷ dù nói là đại yêu hơn năm trăm năm, tu vi cũng khá, nhưng giới hoa yêu bọn họ vốn dĩ chỉ thích ngao du sơn thủy, ăn chơi nhảy múa, không thích gây chuyện sinh sự, cũng hiếm khi đánh nhau với ai, rèn luyện không đủ, chẳng có chút kinh nghiệm thực chiến nào. Cho nên, so với những con ác yêu sinh ra đã dữ tợn này thì chiến lực gần như bằng không.
Con yêu này không biết lai lịch thế nào, nhìn qua đã thấy đáng sợ rồi, cứ bảo tỷ ấy trốn đi, để Đạo trưởng ra tay là hơn. Dù sao, nếu Đạo trưởng mà còn đánh không lại thì hai tỷ muội nàng có hợp sức lại cũng chỉ là nộp mạng không công thôi.
Tường Vi vốn tính gan góc, chẳng thấy sợ là mấy, nhưng đã có vị đạo trưởng lợi hại như Thái tử ở đây thì nàng cũng chẳng việc gì phải ra vẻ, thế là rất nghe lời mà trốn sang bên cạnh Thái tử.
Chỉ trong nháy mắt, con yêu quái đã lao đến ngay trước mặt. Dù con rối không phải người thật, không chảy máu, nhưng bị xé nát như vậy trông vẫn rất kinh dị. Tiểu Lê Hoa liếc nhìn một cái rồi lại rụt đầu vào trong.
Thấy nàng sợ hãi, Lận Vọng Trần một tay bấm quyết, sau đó chỉ cách không một cái. Con rối ấy lập tức tự bốc cháy, hóa thành một làn khói xám rồi biến mất không dấu vết.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]