Thái Tử Phi Là Nàng Hoa Lê Yêu Nhỏ Xíu

Chương 117:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Hắn khẽ v**t v* Tiểu Lê Hoa qua lớp y phục:

"Được rồi, đừng sợ."

Tiểu Lê Hoa chậm rãi thò nửa cái đầu nhỏ ra ngoài, thấy con rối đã biến mất thật liền vỗ ngực thở phào một cái. Nàng không chui vào lại nữa mà dùng hai bàn tay nhỏ nắm chặt vạt áo Thái tử, chằm chằm nhìn vào con yêu quái kia.

Con yêu quái đó cao bằng hai người trưởng thành, trôi lơ lửng giữa không trung, toàn thân bao phủ trong một làn sương đen mờ mịt, nhìn không rõ mặt mũi.

Lúc nhìn từ xa, thấy hai cái chân dài thườn thượt kéo lê phía dưới, trông nó giống như người. Nhưng khi lại gần mới phát hiện hai bên sườn nó có hai cụm sương đen tựa như đôi cánh, cộng thêm đôi lợi trảo sắc lẹm, trông nó lại giống chim hơn.

Tiểu Lê Hoa đầy lòng lo lắng:

"Đạo trưởng, nó ăn thịt trẻ con, vậy những đứa trẻ bị mất tích kia có phải đều không còn nữa không?"

Lận Vọng Trần ôn tồn nói:

"Đừng vội, để ta hỏi là sẽ biết ngay."

Đầu óc của con yêu quái đen sì kia hình như không được lanh lợi cho lắm, thấy con rối trong tay biến mất, nó còn ngẩn người một hồi mới phản ứng lại, dời tầm mắt sang Lận Vọng Trần đang mặc hắc bào:

"Là ngươi làm ra thứ đồ giả kia để lừa ta?"

Lận Vọng Trần cũng chẳng buồn nói nhảm với nó, giơ tay đánh ra một đạo kim quang lên người nó, lạnh lùng hỏi:

"Những đứa trẻ kia còn sống không?"

Con yêu quái đau đớn kêu lên một tiếng, làn sương đen trên người bị đánh tan ra nhưng rất nhanh lại tụ lại. Giọng nó mang theo vẻ kinh hãi:

"Ngươi là ai? Ngươi là người hay là yêu, vì sao vừa xuất hiện đã đánh ta?"

Lận Vọng Trần lại giơ tay đánh thêm một đạo kim quang nữa:

“Mau trả lời bần đạo.”

Lần này con yêu quái đã có phòng bị, thân hình nó lóe lên, nhưng vẫn trúng chiêu. Giọng nó khàn đặc khó nghe, gào thét lên cực kỳ chói tai. Lần này nó không dám lảng tránh nữa, giọng nghe chừng rất mịt mờ:

"Ngươi rốt cuộc là đang nói những đứa trẻ nào?"

Tiểu Lê Hoa sốt ruột vô cùng, trực tiếp mở miệng hỏi:

"Chính là những đứa trẻ mất tích ở huyện Cố Chương gần đây, chúng có còn ở đó không?"

"Làm sao ta biết còn hay không, mấy đứa trẻ đó đâu có phải do ta trộm." - Con yêu quái nói.

Nó không nhìn thấy người Tiểu Lê Hoa, chỉ nghe thấy nàng nói chuyện, bèn tò mò nghiêng đầu quan sát Lận Vọng Trần:

"Ơ, ngươi vậy mà lại là lưỡng tính à?"

Tường Vi đứng bên cạnh phụt cười thành tiếng.

Tiểu Lê Hoa thầm thở dài trong lòng. Haiz, Đạo trưởng thật thảm, chuyện này bị hiểu lầm mấy lần rồi. Nàng ngước cái đầu nhỏ nhìn Thái tử, thấy hắn cũng vừa lúc cúi xuống nhìn nàng, khóe môi vậy mà còn đang nhếch lên.

Nụ cười đó, vừa dịu dàng lại vừa tuấn mỹ. Nhìn thấy nụ cười ấy, tâm trạng nặng nề của nàng cũng theo đó mà nhẹ nhõm đi nhiều, không kìm được mà cười theo.

Nhưng nàng cũng chỉ cười một chút rồi quay đầu đi ngay, tiếp tục hỏi:

"Chuyện đó không liên quan đến ngươi, ngươi bảo trẻ con không phải do ngươi trộm, vậy vừa rồi ngươi đang định làm gì?"

Con yêu quái quấn trong làn sương đen, bay lượn qua lại trước mặt mấy người:

"Ta chẳng qua chỉ ngủ một giấc mà thôi, ai ngờ đã qua bốn mươi năm. Ta vừa mới tỉnh dậy thấy đói bụng, định ra ngoài tìm cái gì đó ăn thì đụng phải các ngươi, còn lấy đồ giả ra lừa gạt ta."

Yêu quái có thọ mệnh dài, hễ động một chút là sống hàng trăm hàng ngàn năm, nhắm mắt ngủ vài năm là chuyện quá đỗi bình thường. Nếu gặp lúc bị thương, linh lực cạn kiệt hay tu vi bị tổn hại, ngủ một giấc mất mấy chục năm cũng là chuyện thường tình.

Đầu óc yêu quái đa phần đều đơn giản, hiếm khi có tâm cơ biết nói dối, Tiểu Lê Hoa tin nó, nhưng vẫn xác nhận lại:

"Cho nên, bốn mươi năm nay ngươi chưa từng trộm trẻ con, cũng chưa từng ăn thịt đứa nào?"

"Đương nhiên là không có, một đứa cũng chưa ăn."

Con yêu quái vừa trúng hai chiêu, sợ trả lời chậm lại bị ăn đòn nên vội vã biện bạch. Thân hình nó phiêu hốt bất định, bay một vòng quanh mấy người:

"Nếu không thì sao ta lại tiếc không nỡ vứt cái đồ giả kia, ta sắp chết đói đến nơi rồi. Nhưng trẻ con trong thành này ban đêm đều không ra ngoài, ta đi dạo cả đêm rồi mà chẳng thấy bóng người nào. Ta cũng muốn trộm lắm chứ, nhưng Hắc Sảnh ta chỉ trộm những kẻ lang thang bên ngoài, không bao giờ vào tận nhà người ta."

Con yêu quái lúc đầu nói đói nghe còn có vẻ ủy khuất, nói đến đoạn không vào nhà người ta trộm con mà chỉ trộm kẻ ở ngoài, vậy mà còn ra vẻ kiêu ngạo, nói cứ như thể nó là kẻ cực kỳ có nguyên tắc vậy.

Tường Vi đứng bên cạnh đảo mắt một cái:

"Dù không vào nhà người ta, nhưng ngươi vẫn là trộm trẻ con, ngươi còn ăn thịt chúng nữa."

Hắc Sảnh biện bạch:

"Nhưng ta đã lâu lắm rồi chưa ăn, càng không ăn những đứa mà các ngươi đang tìm."

Tường Vi mồm mép linh hoạt, tiếp tục vặn vẹo:

"Đó là vì ngươi đang ngủ, không ăn được. Bốn mươi năm trước chắc chắn ngươi đã ăn rồi chứ? Ngươi sống cũng lâu rồi, bao nhiêu năm qua chắc chắn là ăn không ít đâu nhỉ?"

"Ta không ăn thì ta chết đói, tại sao ta lại không được ăn!"

Con yêu quái bị Tường Vi ép hỏi thì cơn giận bùng phát, sương đen toàn thân lan tỏa ra, móng vuốt dài ra. Nếu không phải kiêng dè Lận Vọng Trần, có lẽ nó đã ra tay tấn công Tường Vi rồi.

Có Thái tử đứng bên cạnh trông chừng, Tường Vi cũng chẳng sợ nó, hai tay chống nạnh, tiến lên một bước:

"Yêu tộc chúng ta cũng có quy tắc, không được tùy tiện ăn thịt người."

Hắc Sảnh kéo theo một đoàn sương đen, nương gió bay cao rồi đột ngột hạ xuống:

"Ta không có tùy tiện ăn, ta đói ta mới ăn, ta chỉ ăn những kẻ ban đêm đi lang thang ngoài đường thôi."

Tường Vi: "Đói ngươi có thể ăn thứ khác, sao ngươi có thể ăn trẻ con được, trẻ con đáng yêu như thế."

Hắc Sảnh phản bác: "Tại sao không được ăn? Nhân tộc còn ăn cừu non, heo con, bê con, cá con đó thôi, bọn chúng không đáng yêu sao?"

Tường Vi: "Đó là những thứ không có linh thức..."

Một đen một đỏ, hai con yêu, ngươi một câu ta một lời, cãi nhau trông rất khí thế.

Tiểu Lê Hoa chỉ thấy đau đầu, nàng đưa tay nhỏ vỗ vỗ vào lồng ngực Thái tử, hỏi:

"Đạo trưởng, Hắc Sảnh này là ai vậy?"

Lận Vọng Trần cúi mắt nhìn yêu tinh nhỏ, kiên nhẫn giải thích:

"Một loại yêu chuyên xuất hiện vào ban đêm để ăn thịt trẻ con."

Tiểu Lê Hoa lại hỏi:

"Giờ xem ra trẻ con không phải do con Hắc Sảnh này trộm, chúng ta phải làm sao đây, đi đâu để tìm những đứa trẻ đó bây giờ?"

Hiện giờ chưa phải lúc truy cứu tội lỗi trước kia của con yêu quái này, việc cấp bách nhất là tìm được những đứa trẻ đã mất tích.

Lận Vọng Trần đưa ngón tay khẽ xoa đầu yêu tinh nhỏ:

"Ngươi còn nhớ mấy sợi lông quạ kia không?"

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.