Thái Tử Phi Là Nàng Hoa Lê Yêu Nhỏ Xíu

Chương 139:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Tiểu Lê Hoa gật gật cái đầu nhỏ:

"Được ạ! Được ạ! Không cần vội."

Lận Vọng Trần: "Phủ Thái tử này sau này ta sẽ trả lại. Đồ đạc trong phủ, mấy ngày tới nàng có thời gian thì cứ chọn lựa một chút, đến lúc đó chúng ta cùng mang đi, đặt vào trong nhà mới của chúng ta."

Mấy chữ "nhà mới của chúng ta" khiến Tiểu Lê Hoa cười tươi như hoa, lập tức đồng ý.

Đến chiều tối, bọn Xích Tùng đi đón bọn trẻ ở ngoại thành đã trở về, cầm theo một bản danh sách dâng lên:

"Điện hạ, những đứa trẻ mất tích mấy tháng gần đây đều ở đây, tất cả đều khỏe mạnh..."

Trước đó Lận Vọng Trần đã tra hỏi Minh Hư, hóa ra lão đã sống gần ba trăm tuổi rồi. Cộng thêm khẩu cung của Minh Hư do Tân đế từ trong cung gửi tới, mọi chuyện cuối cùng đã sáng tỏ.

Mấy trăm năm qua, để kéo dài thọ mệnh, Minh Hư vẫn luôn tu luyện một loại tà công hút lấy tuổi thọ của trẻ nhỏ. Trước kia tuổi tác chưa quá lớn, đại khái một hai tháng lão mới ăn một lần. Nhưng năm nay thọ hạn đã đến cực điểm, lão muốn trước khi chết sẽ phò tá Thất hoàng tử lên ngôi nên đã tăng tần suất lên. Chẳng ngờ Hoàng đế lại phái lão đi cùng Lăng Vương để trị thủy.

Lăng Vương vốn có nhiều điều bất mãn với lão, ngầm phái người theo dõi, lão không tiện hành sự nên đã sai thuộc hạ đưa những đứa trẻ bắt được ở gần hồ Thái Hồ về đạo cung ngoài kinh thành trước một bước. Cũng may Lận Vọng Trần đột ngột ngửa bài với lão Hoàng đế, khiến ông ta cấp tốc triệu Minh Hư về kinh để đối phó với Lận Vọng Trần. Nếu không, để Minh Hư về tới đạo cung ngoài thành trước, đám trẻ đó e là đã gặp phải độc thủ rồi.

Bao nhiêu năm qua lão đã hại không biết bao nhiêu đứa trẻ, lão cũng sợ bị người khác phát hiện mình tu luyện tà đạo nên đã dùng tâm cơ. Lão cố ý sắp xếp cho thuộc hạ đi bắt trẻ con đeo một đôi cánh giả, lại vứt lông quạ tại hiện trường để ngụy trang thành điểu yêu. Cứ thế một truyền mười, mười truyền trăm, tiếng ác đồn xa đều đổ lên đầu Cô Hoạch Điểu, khiến chẳng ai nghi ngờ đến lão cả.

"Xấu xa quá đi mất."

Tiểu Lê Hoa nghe mà đầy bụng phẫn uất, nắm tay nhỏ đấm xuống bàn, mắng Minh Hư một trận tơi bời. Mắng xong nàng hỏi:

"Điện hạ, Minh Hư chết chưa ạ?"

Lận Vọng Trần gật đầu:

"Chết rồi. Nghe nói lão Hoàng đế sau khi thẩm vấn Minh Hư và sinh mẫu của Thất hoàng tử xong đã đích thân g**t ch*t cả hai."

"Chết là phải, cứ thế mà chết thì vẫn còn hời cho lão ta quá."

Tiểu Lê Hoa tức giận đập bàn, lại hỏi:

"Vậy còn lão Hoàng đế thì sao?"

Lận Vọng Trần đáp: "Sau khi giết Minh Hư và vị phi tử kia, Hoàng đế không cho ai đi theo, một mình muốn đi dạo ở ngự hoa viên, kết quả không cẩn thận ngã xuống giếng, bị thương nặng. Lúc này vẫn đang hôn mê bất tỉnh, e là cũng chẳng sống thêm được mấy ngày."

Tiểu Lê Hoa mím chặt khuôn mặt nhỏ không nói gì. Lão Hoàng đế đã gây họa cho thiên hạ đến nước này, cũng coi như là gieo gió gặt bão.

Kể xong đầu đuôi sự việc, Xích Tùng hỏi:

"Điện hạ, những đứa trẻ đó tính sao ạ, có cần sắp xếp người đưa về không?"

Lận Vọng Trần: "Giao cho Tân đế đi, để hắn sắp xếp. Hắn đã đăng cơ thì đây đều là con dân của hắn, cứ để công lao này tính lên đầu hắn vậy."

Chẳng bao lâu sau, Tân đế phái người đưa toàn bộ đám trẻ đó về nhà an toàn. Mỗi nhà còn phát thêm một ít nhu yếu phẩm như củi gạo dầu muối để an ủi. Những gia đình bị mất con nay tìm lại được đều mừng rỡ phát khóc, đội ơn Tân đế khôn xiết, hướng về phía hoàng cung kinh thành mà dập đầu tạ ơn. Dĩ nhiên, đó đều là chuyện sau này.

Ngày hôm ấy xảy ra quá nhiều chuyện, Tiểu Lê Hoa lại vừa trải qua ranh giới sinh tử, đến tối nàng đã sớm mệt lử, nằm trong lòng bàn tay Thái tử mà ngủ gà ngủ gật, đến cơm tối cũng chẳng buồn ăn đã muốn đi ngủ. Lận Vọng Trần biết hôm nay nàng hao tổn linh lực nên gật đầu đồng ý, nâng nàng đặt nằm lên giường.

Tiểu Lê Hoa nằm trên lồng ngực Điện hạ, lẩm bẩm nói nhỏ:

"Điện hạ, ta có một căn nhà gỗ nhỏ trên núi Nhạc Du đấy, sau này ta sẽ đưa ngài tới đó nhé."

Lận Vọng Trần dùng ngón tay khẽ v**t v* lưng nàng, ôn tồn đáp:

"Được."

Tiểu Lê Hoa lại nói:

"Ngài biết không, nơi có căn nhà gỗ đó chính là nơi ta sinh trưởng, khi ban đầu vẫn còn là một cây lê. Hồi đó ta bị đất cát do nước mưa cuốn xuống vùi lấp, rồi có một vị đạo sĩ vân du tốt bụng..."

Ngón tay Lận Vọng Trần đang v**t v* Tiểu Lê Hoa bỗng khựng lại. Hắn lặng yên nghe hết, đột nhiên ha ha cười lớn, nhấc Tiểu Lê Hoa lên áp vào mặt mình:

"A Lê, hai ta quả thực có duyên."

Tiểu Lê Hoa không hiểu, hai bàn tay nhỏ chống lấy khuôn mặt lớn của Điện hạ, ngẩng đầu lên:

"Sao lại nói thế ạ?"

Lận Vọng Trần mắt mày đầy ý cười:

"Vị đạo sĩ vân du đó... chính là ta."

Tiểu Lê Hoa vừa kinh ngạc vừa vui mừng, quỳ ngồi dậy:

"Sao lại là ngài? Sao ngài lại tới núi Nhạc Du?"

Lận Vọng Trần giải thích:

"Sau khi ta ở núi Trinh Sơn hơn mười năm, sư phụ bảo ta xuống núi đi du ngoạn. Ta đi khắp nơi, đặt chân qua không biết bao nhiêu sông núi đại ngàn. Nếu nàng không nói, ta thực sự không nhớ nổi mình đã từng đến núi Nhạc Du, nhưng nàng nói có một vị đạo sĩ vân du đào nàng ra khỏi đống bùn đất rồi đem trồng ở ngoài tường chùa, thì ta nhớ ra rồi. Ta còn vào trong chùa xin một bữa cơm chay nữa."

Tiểu Lê Hoa vui sướng nhảy tót lên người Điện hạ, đi tới đi lui trên ngực ngài:

"Đúng là ngài thật sao? Thế thì hai ta đúng là có duyên thật. Vậy ngài cắn ta một lần, lại cứu ta một lần, cũng coi như huề nhau rồi."

Lận Vọng Trần cũng cười. Hóa ra hắn cũng từng cứu A Lê.

Cả hai đều rất vui vẻ, nhỏ to tâm sự thêm một hồi lâu mới đi ngủ. Trước khi ngủ, Lận Vọng Trần khẽ hỏi:

"A Lê, nàng có thích ta không?"

Hắn biết A Lê thích mình, nhưng hắn vẫn muốn hỏi, muốn nghe chính miệng nàng nói ra.

Tiểu Lê Hoa đang ngủ mơ màng, nghe thấy câu này liền mở mắt liếc hắn một cái, khuôn mặt nhỏ vùi vào ngực hắn, sau đó đỏ bừng mặt ngẩng đầu lên:

"Thích ạ, Điện hạ, ta thích ngài."

Khuôn mặt vốn đang căng thẳng của Lận Vọng Trần tức khắc nở nụ cười rạng rỡ, hắn nâng Tiểu Lê Hoa lên trước mặt:

"A Lê, vậy chúng ta thành thân ở kinh thành luôn có được không?"

Tiểu Lê Hoa chấn động, cơn buồn ngủ bị dọa bay mất tăm:

"Việc này... việc này có phải hơi nhanh quá không?"

Lận Vọng Trần ngồi bật dậy:

"Không nhanh, một chút cũng không nhanh. Hơn nữa nàng nghĩ mà xem, thành thân ở kinh thành, Tân đế dù sao cũng phải chuẩn bị cho vị Thái gia gia này một phần sính lễ hậu hĩnh chứ. Nàng cũng biết đấy, ta đâu có nhiều tiền đâu."

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.