Xưa nay, toàn là bậc trưởng bối chuẩn bị sính lễ cho vãn bối, làm gì có chuyện hàng cháu chắt lại đi chuẩn bị sính lễ cho Thái gia gia, thế mà ngài ấy vẫn cứ tỉnh bơ như thật, Tiểu Lê Hoa cười đến mức ôm bụng lăn lộn trên tay Điện hạ:
"Chẳng ai như ngài cả."
Lận Vọng Trần vẻ mặt nghiêm túc, lấy ngón tay chọc chọc Tiểu Lê Hoa:
"A Lê đừng cười, ta nói thật đấy. Nếu chúng ta về thành Giang Châu mới thành thân, Tân đế mà giả vờ câm điếc thì chẳng phải chúng ta chịu thiệt mất một khoản bạc lớn sao."
Tiểu Lê Hoa cười đến đau cả bụng, không ngồi dậy nổi, cứ thế nằm bò trên tay hắn:
"Vậy được rồi, nghe theo ngài vậy."
Thấy yêu tinh nhỏ đã đồng ý, Lận Vọng Trần vui sướng khôn xiết, nhấc nàng lên hôn một cái rõ kêu.
Khuôn mặt Tiểu Lê Hoa thẹn thùng đỏ bừng, vươn bàn tay nhỏ đẩy khuôn mặt lớn của hắn ra:
"Ái chà, ngài làm gì thế hả."
Lận Vọng Trần sợ làm nàng hoảng nên không dám quá trớn thêm, cẩn thận đặt nàng vào lòng rồi nằm xuống lần nữa. Cả hai không nói gì thêm, nhưng nụ cười vẫn luôn thường trực trên môi cho đến tận lúc chìm vào giấc ngủ.
Sáng sớm hôm sau, Tiểu Lê Hoa ăn xong bữa sáng thì Tường Vi mới về, lần này tỷ ấy còn dẫn theo cả Bồ Đề.
Gặp lại Bồ Đề, Tiểu Lê Hoa rất vui vẻ, mỉm cười giới thiệu hắn với Lận Vọng Trần. Lận Vọng Trần chào hỏi rất mực nhã nhặn, Bồ Đề cũng khách sáo đáp lễ, sau đó nhìn Tiểu Lê Hoa với vẻ mặt đầy chê bai:
"Sao muội vẫn còn nhỏ xíu thế này?"
Tiểu Lê Hoa hừ một tiếng:
"Lần này là muội cố ý biến nhỏ đấy, muội đã khỏi hẳn rồi."
Bồ Đề bật cười:
"Vậy thì tốt, thế chúng ta về núi Nhạc Du thôi, phía Tường Vi cũng không còn việc gì nữa rồi."
Tiểu Lê Hoa vẫy vẫy bàn tay nhỏ, thẹn thùng liếc nhìn Điện hạ một cái, rồi hơi ngượng nghịu tuyên bố:
"Muội chưa về ngay đâu, hai người cũng đừng về vội. Muội... muội sắp thành thân rồi."
Tường Vi chấn động, lộ vẻ mừng rỡ:
"Thật sao? Sao mà nhanh thế? Khi nào?"
Tiểu Lê Hoa dùng hai bàn tay nhỏ ôm lấy mặt, lấy chân nhỏ đá đá Điện hạ, ra hiệu bảo hắn nói.
Lận Vọng Trần mỉm cười chắp tay:
"Ba ngày sau, lúc đó kính mời hai vị nhất định phải có mặt."
Tường Vi hớn hở, vớt ngay Tiểu Lê Hoa lên cười ha hả:
"Không ngờ cái đồ mít ướt nhà muội lại nhanh tay nhanh chân thế, vậy mà lại thành thân trước cả tỷ. Muội nói xem có phải muội bị não yêu đương rồi không?"
Tiểu Lê Hoa hơi ngượng ngùng, nhảy lên vai Tường Vi, lấy tay nhỏ vỗ tỷ ấy:
"Tỷ tỷ thật ngốc, não yêu đương không phải dùng như thế đâu."
Hai tỷ muội hi hi ha ha nô đùa một trận.
Sắc mặt Bồ Đề thì lại sầm xuống, ánh mắt không mấy thiện cảm nhìn Lận Vọng Trần đánh giá một lượt từ trên xuống dưới, rồi lại nhìn Tiểu Lê Hoa đang đùa giỡn với Tường Vi, xoay người đi ra ngoài:
"Ta còn có việc, đi trước đây."
Bồ Đề vốn tính tình tùy hứng, Tiểu Lê Hoa cũng không giữ, nàng đứng trên vai Tường Vi nhảy tưng tưng dặn dò:
"Bồ Đề ca ca, hôm đó nhất định phải tới đấy nhé."
Bồ Đề phất quạt một cái:
"Để xem đã."
Ba ngày sau, Tiểu Lê Hoa và Lận Vọng Trần thành thân tại phủ Thái tử. Vì đôi bên đều không có trưởng bối, cả hai cũng chẳng phải hạng người quá để tâm đến hư lễ nên mọi thứ đều làm giản lược.
Tân đế rất biết cách làm người, không chỉ chuẩn bị cho Thái gia gia một phần sính lễ hậu hĩnh mà còn chuẩn bị cho Thái nãi nãi một phần hồi môn không nhỏ. Cả hai phút chốc từ kẻ trắng tay trở thành đại phú gia giàu nứt đố đổ vách, Tiểu Lê Hoa và Lận Vọng Trần đều rất hài lòng.
Sự việc diễn ra quá vội vàng, Tiểu Lê Hoa không kịp mời Lê Tố Yên và Cô Hoạch Điểu. Phía nàng chỉ có mỗi Tường Vi, cũng may trước khi hôn lễ bắt đầu thì Bồ Đề cũng đã đến.
Lận Vọng Trần cũng ngại ồn ào nên không cho người ngoài vào, chỉ có người trong phủ tham dự. Tuy nhiên Tân đế có vi hành đến tận cửa, hắn cũng đành mời vào, dù sao cũng đã nhận của người ta bao nhiêu là lễ vật mà.
Tân đế vào cửa, nói vài câu chúc tụng xong thì ánh mắt cứ dán chặt vào Tường Vi, nhưng Tường Vi chẳng thèm đếm xỉa đến hắn.
Mọi người cùng dùng tiệc rượu xong thì bàn chính giải tán. Tường Vi và Bồ Đề cùng nhau cáo từ, bảo là sẽ về núi Nhạc Du trước để đợi họ. Tiểu Lê Hoa gật đầu đồng ý, mấy người vẫy tay từ biệt nhau. Tân đế nhìn theo bóng lưng đỏ rực kia rời đi không chút lưu luyến, hắn cũng lộ vẻ thẫn thờ rồi cáo từ ra về.
Sau khi tiễn khách xong, A Lê và Lận Vọng Trần dắt tay nhau trở về viện. Vừa vào cổng viện, Lận Vọng Trần đã bế bổng nàng lên, thi triển pháp thuật lao thẳng vào trong phòng. Nghĩ đến chuyện sắp xảy ra, tim Tiểu Lê Hoa đập thình thịch liên hồi, nàng vùng vẫy thoát khỏi vòng tay hắn để chạy đi tắm rửa, Lận Vọng Trần cũng không muốn lãng phí một giây một phút nào, chạy sang gian bên cạnh tắm táp.
Đợi cả hai tắm xong, cùng thay bộ đồ ngủ màu đỏ rực trở lại tẩm điện, hai người đều bật cười. Lận Vọng Trần bước tới bế nàng lên, đi về phía giường rồi đặt nàng xuống, phất tay một cái, bức màn đỏ rụng xuống... Ngay sau đó, từng kiện y phục đỏ rực bay ra ngoài, tản mát trên đất...
Dù cả hai đều là "lính mới", nhưng Lận Vọng Trần đã xem trước các đồ hình liên quan và nghiên cứu kỹ lưỡng, nên mọi chuyện diễn ra có thể nói là vô cùng thuận lợi.
Cho đến khi hắn quá đỗi kích động, nhất thời không kiểm soát được mà biến thành yêu hình... Một nam tử tuấn mỹ đang yên lành đột nhiên biến thành một con đại yêu quái lông đỏ, dọa Tiểu Lê Hoa cũng lập tức biến nhỏ xíu. Mọi sự lãng mạn và tình tứ tức khắc tan thành mây khói.
Tiểu Lê Hoa chui tọt vào trong chăn, hai tay nhỏ túm chặt chăn quấn quanh mình, đôi mắt to mọng nước như sắp khóc đến nơi:
"Ngài... ngài làm gì thế hả, đang yên đang lành tự dưng biến thân làm gì cơ chứ."
Nhìn dáng vẻ tủi thân của yêu tinh nhỏ, đại yêu quái lông đỏ phủ phục trên giường, đầy vẻ hối lỗi và có chút mất mặt:
"Ta xin lỗi, lần đầu tiên nên ta không kiểm soát tốt."
"Hừ!"
Tiểu Lê Hoa phụng phịu đầy ấm ức, lấy tay nhỏ quẹt nước mắt, xoay người đi không thèm nhìn hắn.
Một hồi lâu sau, khí huyết bừng bừng trong người Lận Vọng Trần mới dịu lại, hắn biến trở lại nhân hình, đưa tay xoa xoa cái đầu nhỏ của Tiểu Lê Hoa:
"A Lê, ta ổn rồi."
Tiểu Lê Hoa lại hừ một tiếng, im lặng một lát mới hỏi:
"Thế giờ ngài có quản được bản thân mình không?"
Lận Vọng Trần lập tức cam đoan:
"Được, lần này chắc chắn được."
Tiểu Lê Hoa quyết định tin hắn thêm một lần nữa, nàng biến lớn trở lại, nhưng vẫn cứ trốn trong chăn không chịu chui ra.
Lận Vọng Trần ở bên ngoài dỗ dành một hồi cũng không thấy nàng ló đầu ra, hắn mỉm cười, vén chăn rồi chui vào trong.
Lần này, hắn hoàn toàn làm nhịp độ, mây mưa vần vũ, nước chảy thành sông…
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]