Cô Hoạch Điểu nâng Tiểu Lê Hoa lên:
"Vậy nếu ta muốn tặng đồ cho chúng thì sao?"
Con chim ngốc này thật lắm chuyện, Lận Vọng Trần nhíu mày vẻ thiếu kiên nhẫn.
Tiểu Lê Hoa nhanh nhảu đáp thay:
"Thì cứ lén lút mà tặng, đừng để ai phát hiện là được, phải không Đạo trưởng?"
Lận Vọng Trần giãn cơ mặt ra: "Được."
Tiểu Lê Hoa vỗ vỗ vào tay Cô Hoạch Điểu:
"Ngươi xem, Đạo trưởng nhà ta đã bảo được rồi, nên ngươi đừng khóc nữa nhé. Chúng ta đợi đứa trẻ cuối cùng này được đón đi, rồi về sẽ bàn xem đi đâu tìm cô nhi cho ngươi."
Cô Hoạch Điểu quẹt nước mắt:
“Được, vậy giờ ta tạm thời không khóc nữa."
Tiểu Lê Hoa bất lực:
"... Ý ta là chuyện này qua rồi, từ nay về sau ngươi cũng không được khóc nữa."
Cô Hoạch Điểu: "Cái đó thì ta không hứa chắc được."
Tiểu Lê Hoa chống nạnh: "Hừ, cái con chim này thật là."
Thấy con chim ngốc kia cứ cầm lấy Tiểu Lê Hoa, Lận Vọng Trần nhìn thế nào cũng thấy chướng mắt, liền đưa tay về phía nàng: "A Lê, lại đây."
"Lão đạo thối thật là bủn xỉn"
Cô Hoạch Điểu thầm khinh bỉ trong lòng, nàng ta nâng Tiểu Lê Hoa lên rồi tung nhẹ về phía Thái tử:
"Trả cho ông đấy, nói vài câu cũng không cho."
Tiểu Lê Hoa khoác chiếc áo choàng nhỏ đáp gọn vào lòng bàn tay Thái tử. Nàng nhìn đứa trẻ duy nhất còn lại, thắc mắc:
“Sao nhà này vẫn chưa thấy đến nhỉ?"
Lận Vọng Trần dùng ngón tay khẽ m*n tr*n bàn tay nhỏ của nàng:
"Không rõ, có lẽ nhà ở xa, cứ đợi thêm xem sao."
Cô Hoạch Điểu bước tới, ngồi xổm trước mặt đứa trẻ, đưa tay nhẹ nhàng xoa lấy đôi má bầu bĩnh, mắt đầy vẻ yêu thương:
"Đây là đứa bé thứ hai mươi hai của ta. Nha đầu này là đứa đầu tiên gọi ta là nương đấy. Nhà nó ở thôn Hạnh Hoa ngoài thành, cũng không xa lắm. Buổi chiều hôm đó, mặt trời đã lặn sau núi, một mình nó ngồi ở đầu thôn chơi hoa..."
Nghe Cô Hoạch Điểu lải nhải kể chuyện, mấy người đợi thêm khoảng nửa canh giờ nữa nhưng vẫn chẳng thấy bóng dáng người nhà đâu.
Tiểu Lê Hoa đang định bảo Điện hạ ra ngoài hỏi thăm thì Phương Trúc mặt mày hầm hầm bước vào bẩm báo:
“Điện hạ, đứa trẻ này e là không ai nhận rồi."
Tin này chẳng khác nào niềm vui từ trên trời rơi xuống, Cô Hoạch Điểu hớn hở ra mặt, lập tức vươn tay bế thốc tiểu nha đầu lên như sợ ai cướp mất, ôm chặt vào lòng:
"Ta nhận, ta nhận, ta nhận!"
Phương Trúc không nhìn thấy Cô Hoạch Điểu, chỉ thấy đứa trẻ bỗng dưng lơ lửng nằm ngang giữa không trung, nhất thời thấy rùng mình quái dị.
Tiểu Lê Hoa không khỏi thắc mắc, nàng cuộn tròn trong lòng bàn tay Thái tử, thì thầm:
"Tiểu nha đầu đáng yêu thế này, sao lại không ai nhận chứ?"
Lận Vọng Trần nhìn Phương Trúc: "Chuyện là thế nào?"
Phương Trúc thu hồi ánh mắt khỏi đứa trẻ, chắp tay nói:
"Cụ thể thì không rõ, Bạch Huyện lệnh nói lúc trước người đến báo quan là Tức phụ của Thôi gia ở thôn Hạnh Hoa. Nhưng lần này nha dịch đến thông báo lại không thấy Tức phụ đó đâu, chỉ thấy Thôi lão phu nhân. Bà ta bảo con trai mình cũng không còn nữa, Thôi gia không nhận loại “đồ lỗ vốn”này, bảo nha dịch đi mà tìm đứa con dâu đã về nhà mẹ đẻ là Quách Tú kia."
“Đám nha dịch lại hớt hải chạy sang nhà mẹ đẻ của nàng dâu, là Quách gia ở cùng thôn, song vẫn không gặp được Quách Tú. Đại huynh của nàng nói nàng đã đi thăm họ hàng, nhưng hỏi ở đâu thì bọn họ cứ ấp úng, quanh co không trả lời.”
"Nha dịch bảo họ cứ nhận đứa trẻ về trước đi, họ lại bảo đứa bé này là cốt nhục của Thôi gia, Quách gia không dám nhận, tránh việc sau này đứa nhỏ có chuyện gì lại nói không rõ ràng."
"Tóm lại, hai nhà cứ đùn đẩy nhau, chẳng ai chịu đến nhận."
"Không nhận thì thôi, dù sao ta cũng nhận!"
Cô Hoạch Điểu vui mừng khôn xiết ôm lấy đứa bé, chẳng mảy may quan tâm tại sao hai gia đình kia lại vứt bỏ nó.
Lận Vọng Trần không nói gì, cúi đầu nhìn Tiểu Lê Hoa trong tay. Nàng liền khẽ nói:
“Ta muốn đi xem rõ thật hư thế nào!”
Quách Tú lúc trước từng đi báo quan, chứng tỏ người làm mẫu thân này vẫn rất yêu thương con mình. Nếu không, mất thì đã mất rồi, việc gì phải tốn công báo quan làm chi. Phu quân mất, rời khỏi nhà chồng, anh chị dâu nhà đẻ lại không cho gặp mặt, nàng cảm thấy chuyện này nhất định có uẩn khúc.
Lận Vọng Trần khẽ gật đầu, dặn dò Phương Trúc:
"Chúng ta đến thôn Hạnh Hoa một chuyến."
Phương Trúc vâng lệnh, ra ngoài sắp xếp.
Cô Hoạch Điểu không vui chút nào, vòng tay ôm đứa trẻ chặt hơn:
"Người ta đã bảo không nhận rồi, còn đi làm gì nữa, đúng là rước việc vào người."
Tiểu Lê Hoa ló đầu ra, nhẹ nhàng khuyên nhủ:
"Nha dịch chưa gặp được mẫu thân của đứa bé, chúng ta phải hỏi rõ ý kiến của nàng ta mới được. Dù sao cũng là đứa con mà nàng ấy cực khổ sinh ra, ngộ nhỡ nàng ta vẫn muốn nhận con thì chúng ta không thể tranh giành với người ta."
Cô Hoạch Điểu dỗi, bế đứa trẻ quay lưng đi:
"Đi thì các người đi, ta và đứa trẻ không đi đâu hết."
Lận Vọng Trần sải bước ra ngoài, chẳng buồn đếm xỉa đến sự phản kháng của nàng ta. Thấy "lão đạo thối" cứ thế mà đi, Cô Hoạch Điểu vừa giận vừa cuống, nhưng cuối cùng vẫn bế đứa trẻ đuổi theo. Nàng ta cũng muốn làm rõ xem một đứa trẻ tốt thế này, tại sao họ lại nỡ lòng không nhận. Hơn nữa, đúng như con kiến nhỏ nói, ngộ nhỡ mẫu thân của con bé vẫn muốn nhận con, thì nàng ta... nàng ta sẽ trả lại vậy.
Cô Hoạch Điểu vừa ra đến cửa, Phương Trúc đã vươn tay định đón lấy đứa bé:
"Để tôi bế cho, cô cứ để thế này trông đáng sợ lắm."
Cô Hoạch Điểu không muốn đưa, nhưng nghĩ lại người khác không thấy mình, đứa trẻ cứ thế trôi lơ lửng giữa hư không thì đúng là đáng sợ thật. Nàng ta đành tiếc nuối đưa đứa bé cho Phương Trúc, không quên dặn đi dặn lại hắn phải chú ý xà cửa, cẩn thận dưới chân, đừng để bị ngã hay va quẹt. Nàng ta dặn như thể Phương Trúc là kẻ vụng về không bằng, khiến hắn chỉ biết câm nín.
Thấy cả nhóm bước ra khỏi phòng nghị sự, Bạch Huyện lệnh vẫn chờ bên ngoài vội vàng nghênh đón, vẻ mặt đầy hổ thẹn:
"Huyền Tri đạo trưởng, Bạch mỗ sẽ lập tức sai người áp giải đứa trẻ này về cho đám dân đen họ Thôi đó, nếu họ không nhận, Bạch mỗ sẽ trị tội bọn họ."
Lận Vọng Trần khẽ giơ tay:
"Không cần, bần đạo sẽ đích thân đi một chuyến. Nếu họ thực sự không nhận, bần đạo sẽ thu nhận đứa trẻ này."
Bạch Huyện lệnh sau phút ngỡ ngàng liền vội chắp tay:
"Vậy đúng là phúc phận của đứa nhỏ này rồi, Bạch mỗ thay mặt nó đa tạ đạo trưởng."
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]