"Không cần lo lắng, cứ gọi Thổ địa lên hỏi là sẽ biết ngay." Lận Vọng Trần phất tay một cái, một luồng kim quang b*n r*.
Rất nhanh sau đó, một ông lão nhỏ bé râu trắng muốt nhảy vọt lên, chắp tay hành lễ với Lận Vọng Trần: "Chẳng hay đạo trưởng gọi tiểu tiên lên có việc gì?"
Lận Vọng Trần đáp lễ rồi hỏi: "Chẳng hay trên núi Bạch Lộc này còn có yêu quái nào khác không?"
Tiểu Lê Hoa bổ sung thêm một câu: "Ông Thổ địa ơi, ông nói về mấy yêu quái tốt, không làm chuyện xấu trước nhé."
Thổ địa liền iệt kê từng tinh linh yêu quái hiền lành đang cư ngụ trên núi: "Phía nam núi có mấy con tinh quái nhỏ chưa hóa hình người hoàn toàn, như sóc tinh, thỏ tinh, còn có một con liễu thụ tinh vừa mới mọc ra đôi chân."
Nghe mô tả này thì có vẻ chẳng giúp gì được cho Cô Hoạch Điểu rồi, Tiểu Lê Hoa lại hỏi: "Vậy ông nói xem có những kẻ xấu nào ạ?"
Thổ địa vuốt râu: "Núi Bạch Lộc cũng không quá lớn, xưa nay chưa từng xuất hiện đại yêu hay ác yêu nào, chỉ có phía bắc núi có một con xà yêu mới mọc ra cái đầu người. Cũng không hẳn là yêu xấu, chỉ là nó hay đuổi bắt đám động vật nhỏ trong núi, con nào chạy chậm là sẽ bị nó ăn thịt."
Tiểu Lê Hoa nghe mà thắt lòng: "Vậy nó có ăn thịt người không ông?"
Thổ địa thần lắc đầu: "Cho đến nay thì chưa từng."
Tiểu Lê Hoa hỏi thêm vài câu, sau khi xác nhận ngoài con xà yêu này ra không còn yêu vật gì đe dọa đến bọn trẻ nữa mới hoàn toàn yên tâm. Hai người cảm ơn Thổ địa, rồi ông lão liền độn thổ biến mất tăm.
Tiểu Lê Hoa bàn bạc với Thái tử một lát rồi quay lại trước hang động. Lận Vọng Trần sai Phương Trúc dẫn một đội thị vệ, đưa theo cả Cô Hoạch Điểu đi tìm con xà yêu kia để "ước pháp tam chương" (định ra ba điều giao ước).
Để thị uy với xà yêu, Cô Hoạch Điểu hiện nguyên hình là một con chim đen khổng lồ với mỏ nhọn và móng vuốt sắc lẹm, trông vô cùng oai phong. Một chim cùng đoàn người hùng dũng tiến về phía bắc.
Quách Tú ở lại hang động bắt đầu phân việc cho đám trẻ.
Những trẻ gái lớn hơn sẽ trông nom các em nhỏ, chỉ được phép chơi ở gần hang động, không được đi xa.
Những trẻ trai khoẻ mạnh thì đi nhặt cành cây, vỏ cây mà các thị vệ vừa đốn hạ. Gom lại một chỗ để làm củi đốt sau này.
Những trẻ gái khác thì vào trong hang phân loại và sắp xếp những bộ y phục mà Bạch huyện lệnh quyên góp theo kích cỡ và kiểu dáng nam nữ khác nhau, để lát nữa chia cho mọi người.
Những đứa trẻ còn lại sẽ phụ nàng nhặt rau, vo gạo, nhóm bếp thổi cơm.
Dưới sự phân công của Quách Tú, bọn trẻ bắt đầu một cách rất ngăn nắp và có trình tự. Tiểu Lê Hoa vô cùng khâm phục khả năng tổ chức của Quách Tú, nàng nói nhỏ với Lận Vọng Trần: "Đạo trưởng, Quách Tú thật giỏi giang, có nàng ấy giúp Cô Hoạch Điểu một tay thì tốt quá rồi."
Lận Vọng Trần gật đầu: "Lời này rất có lý."
Tiểu Lê Hoa nhìn ra xung quanh, chỉ trong chốc lát, các thị vệ đã dọn sạch một khoảng đất trống lớn, gỗ xây nhà đều đã được gọt đẽo gọn gàng, xếp chồng lên nhau, ngay cả móng nhà cũng đã đào xong. Những thị vệ ở lại cũng không nghỉ tay, nhóm thì đi tìm đá ở đâu đó về, nhóm thì trộn cỏ khô với bùn đất để làm vữa rồi xây móng bằng đá. Tốc độ nhanh đến mức Tiểu Lê Hoa phải kinh ngạc: "Đạo trưởng, sao mà nhanh thế ạ?"
Lận Vọng Trần gật đầu: "Trước khi trời tối chắc là sẽ dựng xong khung nhà, hai ba ngày nữa là có thể hoàn thành."
Tiểu Lê Hoa đứng trên vai Thái tử, bảo ngài đi tới xem thử. Nàng nhìn từng cái móng nhà rồi giơ ngón tay nhỏ ra đếm: "Đây là định xây tận hai mươi căn nhà sao?"
Lận Vận Trần kiên nhẫn giải thích: "Nam nữ bảy tuổi không được ngồi cùng bàn, trẻ con lại đông, ở chung sẽ ồn ào không nghỉ ngơi tốt được, nên xây thành các gian nhà độc lập, mỗi phòng khoảng năm sáu đứa ở là hợp lý nhất."
Tiểu Lê Hoa gật đầu: "Như vậy quả thật tiện hơn nhiều. Nhưng Điện hạ này, sau này nếu có thêm trẻ con tới nữa thì lại không đủ chỗ ở mất."
Lận Vọng Trần đáp: "Không sao, lúc đó lại xây thêm thôi."
Tiểu Lê Hoa lại nói: "Nhưng Quách Tú và Cô Hoạch Điểu có biết xây đâu."
Lận Vọng Trần trấn an: "Yên tâm, ta đã có sắp xếp cả rồi."
Tiểu Lê Hoa bây giờ đối với Thái tử Điện hạ là tin tưởng vô điều kiện, thấy ngài đã tính toán kỹ lưỡng liền gật đầu đồng ý chứ không hỏi thêm. Hai người đi quanh khu móng nhà một vòng, Lận Vọng Trần đột nhiên đưa tay ra, biến ra một cây kéo lớn chuyên dùng cho thợ may.
Tiểu Lê Hoa chẳng cần hỏi cũng biết Điện hạ chắc chắn lại "tiện tay" mượn ở đâu đó rồi, nàng tò mò: "Điện hạ cầm kéo làm gì thế ạ?"
"Đi cắt vải." Lận Vọng Trần nói xong liền đưa Tiểu Lê Hoa vào trong hang, tìm đến xấp vải mà Lưu chưởng quỹ quyên góp, "khục khục" cắt một hơi, xấp nào cũng bị ngài xén mất một góc.
Tiểu Lê Hoa nhìn mà bịt mặt cười, hèn gì lúc ở nhà họ Lưu, Điện hạ cứ nhấn mạnh là phải lấy loại vải trong kho. Lận Vọng Trần cắt một đống, nhưng cũng không lãng phí, mỗi miếng vải chỉ vừa đủ để may cho Tiểu Lê Hoa một bộ váy là dừng lại, không lấy thêm. Cắt xong, ngài mượn Quách Tú một miếng vải bọc lại rồi để sang một bên, định bụng lúc đi mới mang theo.
Khi Quách Tú và bọn trẻ nấu xong mấy nồi cháo trắng lớn thì nhóm Phương Trúc và Cô Hoạch Điểu cũng quay về. Họ nói đã thỏa thuận xong với con xà yêu kia, từ nay "nước sông không phạm nước giếng". Tiểu Lê Hoa vỗ tay reo hò, hoàn toàn yên tâm.
Mọi người rửa tay ăn cháo, sau đó Lận Vọng Trần để các thị vệ lại tiếp tục giúp Cô Hoạch Điểu xây nhà, còn hắn thì định mang theo Tiểu Lê Hoa xuống núi về thành trước.
Tiểu Lê Hoa lưu luyến không rời chia tay Cô Hoạch Điểu, Quách Tú và bọn trẻ: "Đợi ta làm xong việc, ta sẽ cùng đạo trưởng và Tường Vi tỷ tỷ đến thăm mọi người nha."
Bọn trẻ đều yêu quý người tí hon xinh xắn này, đứa này một câu đứa kia một lời níu kéo. Tiểu Lê Hoa vốn đa sầu đa cảm, là người không thích chia ly nhất, nhìn những gương mặt thơ ngây ấy mà nàng rưng rưng nước mắt, vẫy tay hồi đáp kịch liệt: "Yên tâm, xong việc ta sẽ tới ngay."
Quách Tú cũng sụt sùi lau nước mắt. Cô Hoạch Điểu vốn không định khóc, nhưng thấy Tiểu Lê Hoa nước mắt ngắn dài cũng bị ảnh hưởng mà đỏ cả mắt, nàng ta gắt gỏng: "Cái con kiến nhỏ kia mau đi đi, làm xong việc thì về sớm một chút."
Tiểu Lê Hoa nhảy lên lòng bàn tay Thái tử, áp mặt vào ngón tay ngài, vẫy vẫy tay nhỏ: "Đi thôi, đạo trưởng."
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]