Thái Tử Phi Là Nàng Hoa Lê Yêu Nhỏ Xíu

Chương 89:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Lận Vọng Trần gật đầu, gọi Phương Trúc và Xích Tùng lại dặn dò một hồi.

Hai người này được lệnh sắp xếp cho các thị vệ ở lại trên núi hôm nay, đợi ngày mai nhà cửa dựng xong hẵng xuống núi để tiếp tục hành trình.

Ngoài ra, mười người khác cũng được phân công ở lại để thu xếp nốt những việc còn dang dở và tạm thời giúp Cô Hoạch Điều trông nom bọn trẻ. Đợi đến khi tiên sinh dạy học, võ sư, thầy dạy nông nghiệp... được điều động từ kinh thành tới nơi thì họ mới xuống núi.

Phương Trúc và Xích Tùng nhận lệnh, vội vã đi thu xếp mọi việc.

Lận Vọng Trần lại nói với Cô Hoạch Điểu và Quách Tú rằng sau này sẽ còn có thêm nhiều trẻ con được đưa lên núi. Về phần chi phí sau này, hắn sẽ tìm người tài trợ. Chuyện dạy học cho bọn trẻ, hắn cũng sẽ bố trí người chuyên trách; còn sau vài năm nữa khi bọn trẻ lớn lên muốn xuống núi, hắn cũng sẽ sai người sắp xếp cho chúng.

Tóm lại, mọi thứ hắn đều đã lo liệu xong xuôi, bảo hai người họ không cần phải lo lắng.

Cô Hoạch Điểu căn bản chẳng thèm nghĩ đến chuyện tương lai, chỉ cần có trẻ con gọi nàng là "nương" là được rồi, hơn nữa càng đông nàng càng vui. Chuyện chi phí hay dạy học gì đó nàng đều để ngoài tai, chỉ nhớ mỗi việc sẽ còn có thêm trẻ con lên núi nên sướng rơn, vỗ cánh xoay tròn tại chỗ. Quách Tú mới đến, bản thân lại được nhóm đạo trưởng cứu mạng nên đương nhiên họ sắp xếp thế nào nàng cũng đều dạ vâng.

Tiểu Lê Hoa thấy Thái tử Điện hạ sắp xếp chu đáo mọi bề, cảm động xoa xoa tai ngài, thầm cảm thán trong lòng: "Thái tử Điện hạ đúng là Thái tử Điện hạ mà!"

Đợi Phương Trúc và Xích Tùng thu xếp xong quay lại, Lận Vọng Trần xách theo bọc vải vụn, che chở Tiểu Lê Hoa, rồi lách mình vượt qua rừng cây, Phương Trúc và Xích Tùng bám sát theo sau. Xuống đến chân núi, ba người nhận lại ngựa từ tay các thị vệ canh gác rồi phi nước đại trở về thành Nguyên Lộc.

Về đến quán trọ Hảo Tái Lai, Lận Vọng Trần đi thẳng về phòng, đặt Tiểu Lê Hoa lên bàn. Tiểu Lê Hoa ngồi lên chiếc xích đu nhỏ, đung đưa hai cái chân tí hon, thong thả chơi đùa, còn Lận Vọng Trần thì cầm lấy giỏ kim chỉ, bắt đầu khâu váy nhỏ.

Vừa mới khâu xong một ống tay áo, những thị vệ được phái đi điều tra vụ có kẻ vu oan cho Cô Hoạch Điểu đã quay về. Phương Trúc dẫn người lên gõ cửa vào bẩm báo.

Tiểu Lê Hoa giờ đã lộ diện nên không thèm trốn tránh nữa, nàng cứ ngồi trên xích đu, hào phóng vẫy tay chào hỏi thị vệ đó. Lúc ở dưới lầu, Phương Trúc đã dặn trước rằng Điện hạ có nuôi một tiểu hoa yêu bé xíu, bảo hắn ta lát nữa gặp đừng có kinh ngạc thái quá. Nhưng khi thấy trên bàn bày biện một đống đồ mini, lại thấy Điện hạ đang cầm kim khâu váy nhỏ, hắn vẫn suýt chút nữa há hốc mồm kinh ngạc đến rớt cả hàm.

Phải đến khi bị Phương Trúc lén đá cho một cái, hắn ta mới hoàn hồn, báo cáo tin tức điều tra được: "Điện hạ, theo thống kê của quan phủ các nơi, trong một năm qua, tình trạng trẻ con mất tích xảy ra ở khắp nơi. Nhưng mấy vụ mất tích gần đây đều xảy ra ở huyện Cố Chướng, vùng giáp ranh giữa quận Đan Dương và quận Hội Kê."

Vừa nghe thấy hai địa danh này, Tiểu Lê Hoa kích động nhảy khỏi xích đu, chạy đến bên tay Lận Vọng Trần rồi nhảy phắt lên cánh tay ngài: "Điện hạ, Cụ Khu Trạch chẳng phải cũng ở quận Hội Kê sao?"

Tường Vi tỷ tỷ đã bị Lăng Vương đưa đến Cụ Khu Trạch.

"Chính xác." Lận Vọng Trần gật đầu, nhìn Tiểu Lê Hoa, cân nhắc một lát rồi đưa ra quyết định: "Phương Trúc, ngươi dẫn người ở lại đây đợi tin ta. Ta sẽ đưa A Lê đi trước để xem tình hình thế nào."

Nghe câu này, Phương Trúc biết Điện hạ định dùng Thần hành phù, bèn gật đầu đồng ý rồi hỏi: "Điện hạ định khi nào khởi hành?"

Tiểu Lê Hoa nhìn Lận Vọng Trần, hai bàn tay nhỏ chắp lại, tuy không nói gì nhưng ánh mắt tha thiết của nàng rõ ràng là muốn đi càng sớm càng tốt. Lận Vọng Trần đặt chiếc váy hoa đang khâu dở vào giỏ kim chỉ, gọi Tiểu Lê Hoa: "A Lê, thu dọn đồ đạc, chúng ta xuất phát ngay lập tức."

Tiểu Lê Hoa vừa nghe thấy xuất phát ngay lập tức liền phấn khích nhảy từ cánh tay Lận Vọng Trần xuống bàn, mở chiếc hộp gấm bên cạnh ra, tất bật thu dọn đống "gia tài" nhỏ xíu của mình. Cái bàn nhỏ, cái ghế nhỏ, xích đu nhỏ...

Phương Trúc và tên thị vệ kia cứ xoay đầu qua trái rồi lại liếc qua phải, mắt dõi theo bóng dáng tiểu hoa yêu đang bận rộn đến mức hiện ra cả tàn ảnh trên bàn, nhìn một cách đầy hứng khởi.

Lận Vọng Trần khẽ nhướng mí mắt, liếc nhìn họ một cái lạnh nhạt: "Rảnh rỗi quá nhỉ?"

"Dạ không, thuộc hạ đi làm việc ngay đây ạ." Hai người không dám nhìn nữa, cùng chắp tay rồi lui ra ngoài.

Vừa ra khỏi cửa, Phương Trúc lầm bầm nhỏ giọng: "Điện hạ từ bao giờ mà keo kiệt thế không biết, nhìn một tí cũng không cho." Lời vừa dứt đã bị tên thị vệ kia lôi đi mất.

Tiểu Lê Hoa thao tác rất nhanh, nàng đã nhét hết đồ đạc của mình vào hộp gấm. Ngẩng đầu lên thấy Thái tử Điện hạ vẫn còn đang lề mề sắp xếp cái giỏ vải hoa kia, nàng chạy lại gần, giậm chân giục: "Điện hạ, Điện hạ, nhanh lên chút đi mà."

"Đừng cuống, ta xếp cho gọn đã, kẻo để vào rương nó lại rối tung lên hết." Lận Vọng Trần thong thả xếp đống vải hoa ngay ngắn, rồi đặt cả giỏ vào rương.

Sau đó ngài thu dọn đồ đạc của mình, cuối cùng đặt cả hộp gấm của Tiểu Lê Hoa vào trong, đóng nắp rương lại. Ngài nhấc Tiểu Lê Hoa lên, giơ bàn tay kia vẽ bùa vào không trung.

Tiểu Lê Hoa chỉ thấy mắt tối sầm lại rồi bừng sáng, nàng phát hiện hai người đang đứng trong một con hẻm vắng vẻ. Nàng xoay cái đầu nhỏ, tò mò nhìn quanh: "Đạo trưởng, đây là đâu ạ?"

"Trong thành Hội Kê." Lận Vọng Trần nhét Tiểu Lê Hoa vào lòng, một tay xách rương, rảo bước đi ra khỏi hẻm.

Tiểu Lê Hoa vô cùng ngạc nhiên, ngước đầu nhìn ngài: "Đạo trưởng, chẳng phải chúng ta phải đến huyện Cố Chướng tra vụ mất trẻ em trước sao?"

“Đến muộn vài giờ cũng không sao, đến chỗ Lăng Vương đang ở xem tình hình trước rồi đi Cố Chướng cũng không muộn." Lận Vọng Trần nói. Tiểu Lê Hoa chưa từng hối thúc ngài, nhưng ngài biết trong lòng nàng nóng lòng đến nhường nào.

Thế là sắp được gặp Tường Vi tỷ tỷ rồi, Tiểu Lê Hoa vui lắm, cách một lớp áo, nàng áp cái mặt nhỏ vào ngực Thái tử cọ cọ: "Đa tạ đạo trưởng, đạo trưởng đúng là một người tốt."

Cái thứ nhỏ bé này là giỏi nhất việc nịnh hót cho hắn mụ mị đầu óc. Lận Vọng Trần cúi xuống nhìn cái thứ nhỏ như con mèo con đang cọ quậy trong lòng mình, mỉm cười không nói gì.

Tiểu Lê Hoa rúc trong lòng Thái tử, ló nửa cái đầu nhỏ ra, lặng lẽ quan sát phía trước.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.